Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 92: Linh khí biến chất**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:20:52 | Lượt xem: 1

**Chương 92: Linh khí biến chất**

Băng Phong Lĩnh sau trận "cập nhật" của Thiên Đạo vẫn duy trì một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Tuyết không còn rơi, nhưng không khí dường như đặc quánh lại, mang theo một loại cảm giác khô khốc, giống như thứ không khí trong một phòng máy chủ lâu ngày không được bảo trì.

Mạnh Hùng ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh, hai mắt nhắm nghiền, vận chuyển công pháp rèn thân "Kim Cương Bất Hoại Thể". Theo lý thường, mỗi khi hắn vận công, linh khí xung quanh sẽ bị hút vào cơ thể như một cơn lốc nhỏ, tạo ra những tiếng nổ "pành pành" từ các thớ cơ bắp cuồn cuộn. Thế nhưng lúc này, khuôn mặt hộ pháp của hắn đỏ bừng như gan gà, mồ hôi chảy ròng ròng, hơi thở gấp gáp.

"Phì… Ự khụ khụ!"

Đột nhiên, Mạnh Hùng trợn mắt, há miệng phun ra một ngụm khói đen sì kèm theo vài tia lửa lách tách. Hắn ôm bụng, lăn đùng ra đất, miệng lắp bắp:

"Lục… Lục huynh… Cứu… cứu mạng! Linh khí hôm nay hình như có độc! Nó không chịu chui vào đan điền mà cứ muốn… đục thủng dạ tử của tôi!"

Cách đó không xa, Tuyết Thanh Nguyệt cũng đang nhíu chặt đôi mày thanh tú. Nàng vốn dĩ đang thử vận hành "Băng Tâm Quyết", nhưng những bông hoa tuyết bay quanh người nàng lúc này không còn màu trắng tinh khiết mà chuyển sang một màu xám xịt kỳ lạ, chúng vỡ vụn ngay khi vừa hình thành.

"Lục Diệp, có điều gì đó không ổn." Nàng thu hồi kiếm ý, hơi thở hơi rối loạn. "Linh khí trong thiên địa dường như đã thay đổi bản chất. Khi ta cố gắng dung hợp, cảm giác như đang đưa những mảnh vụn đá sắc lẹm vào kinh mạch. Chúng rất bạo liệt, không hề có tính ổn định của thiên đạo cũ."

Lục Diệp bấy giờ đang ngồi xổm cạnh một hố nước nhỏ, tay cầm cuốn Đạo Điển Phân Tích. Hắn chẳng thèm nhìn hai đồng đội đang khổ sở, mà vẫn chăm chú nhìn vào không trung. Trong mắt hắn lúc này, thế giới không phải là rừng núi đá vôi, mà là một màn hình xanh tràn ngập các ký tự đỏ lòm báo lỗi.

"Đừng hoảng loạn." Lục Diệp thản nhiên lên tiếng, giọng nói tỉnh bơ như một kỹ sư đang giải thích lý do mạng bị lag. "Không phải linh khí có độc, cũng không phải các người tu luyện sai. Vấn đề nằm ở chỗ… Thiên Đạo vừa đổi mới phương thức mã hóa dữ liệu."

Hắn đứng dậy, gõ nhẹ vào cuốn sổ tay, một bảng thông số hiện ra:

[Đối tượng phân tích: Linh khí môi trường (Mẫu số 92)]
[Trạng thái: Đã cập nhật giao thức mới – Protocol v2.1]
[Bản chất: Chuyển từ sóng hài Analog sang dữ liệu kỹ thuật số bậc cao.]
[Cảnh báo: Người dùng không có 'Driver' tương thích sẽ bị hiện tượng tản nhiệt thất bại, xung đột hệ thống phần cứng (tẩu hỏa nhập ma).]

Lão Quy từ trong nhẫn cũng thò đầu ra, gương mặt rùa già nhăn nheo đầy hoang mang:
– Tiểu tử, ngươi nói cái gì mà Giao thức với Chặn sóng? Ta sống mấy vạn năm, linh khí từ cổ chí kim đều là tinh hoa của nhật nguyệt, là sinh cơ của vạn vật. Tại sao giờ đây ta cảm thấy nó giống như… những viên gạch cứng ngắc, không thể nào nuốt trôi?

Lục Diệp đẩy nhẹ cặp kính (mà hắn tự tạo ra bằng linh thạch tinh lọc để lọc dữ liệu), chậm rãi giải thích:
– Lão Quy, kiến thức của lão đã lỗi thời rồi. Thiên Đạo coi chúng ta là virus, nó không thể trực tiếp xóa sổ tất cả, nên nó chọn cách 'format' lại tài nguyên. Nếu coi tu sĩ là những phần mềm đang chạy, thì linh khí chính là năng lượng để phần mềm đó hoạt động. Bây giờ Thiên Đạo đổi ổ cắm từ điện 220V sang… dòng điện xoay chiều siêu cao áp. Ai cắm máy vào mà không có bộ biến áp thì… bùm, nổ máy là chuyện đương nhiên.

Mạnh Hùng vẫn đang ôm bụng, than thở:
– Tôi không biết điện với áp gì cả… Lục huynh, bây giờ phải làm sao? Tôi mà không hút linh khí vào rèn thân, bắp tay tôi sẽ teo mất! Mà bắp tay teo thì làm sao tôi có cảm hứng làm thơ được nữa?

– Để tôi xem nào… – Lục Diệp xoa cằm, Đạo Điển trong tay bắt đầu lật mở liên tục. – Vấn đề của huynh là 'xung đột phần cứng'. Cơ bắp của huynh được xây dựng trên hệ thống cũ, nó không chấp nhận định dạng linh khí thô này. Chúng ta cần một 'Bộ thông dịch linh khí' (Linh khí Translator).

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn vào những dòng ký hiệu kỳ quái trên cuốn sổ của Lục Diệp:
– Huynh có thể sửa được sao? Ngay cả các tông môn lớn, nếu gặp tình trạng này, chắc chắn sẽ có hàng vạn người bị phế bỏ tu vi.

– Sửa thì không sửa được vì tôi chưa có quyền Admin cao nhất. – Lục Diệp lắc đầu – Nhưng tôi có thể 'crack'. Chúng ta sẽ tạo ra một cái Middleware (Phần mềm trung gian).

Hắn lập tức hành động. Lục Diệp lôi từ trong túi trữ vật ra một đống đồ lỉnh kỉnh mà hắn thu thập được: vài miếng quặng đồng thô, mấy viên linh thạch phế phẩm đã cạn năng lượng, và một sợi dây được bện từ gân yêu thú.

Dưới con mắt phân tích của Lục Diệp, miếng đồng thô hiện lên các đường rãnh nguyên tử. Hắn không dùng lò rèn, mà dùng ngón tay – thực chất là đang truyền linh lực theo một tần số nhất định – để "vẽ" lên miếng đồng.

"Mạnh Hùng, thổi lửa vào chỗ này, nồng độ nhiệt độ phải giữ đúng ở mức 156.4 độ C, sai lệch 1 độ là hỏng mạch."

Mạnh Hùng vội vàng nhảy tới, không dám phun lửa từ miệng nữa vì sợ nấc cục, hắn dùng hai lòng bàn tay ma sát, tạo ra hỏa diễm từ khí công.

"Tuyết cô nương, dùng kiếm ý của cô, cắt miếng linh thạch này thành 32 mảnh nhỏ, mỗi mảnh phải có hình bát giác đều, cạnh dài đúng 3.2 milimet. Không được sai một phân nào."

Tuyết Thanh Nguyệt hít sâu một hơi. Đây là lần đầu tiên nàng dùng kiếm đạo đỉnh cao của mình để làm công việc của một người thợ kim hoàn. Ánh kiếm lấp lánh, tiếng "răng rắc" vang lên liên hồi, những mẩu linh thạch nhỏ xíu rơi xuống như mưa tuyết.

Trong vòng hai canh giờ, dưới sự chỉ huy gắt gao của Lục Diệp, một thiết bị trông giống như cái "bếp lò mini" nhưng bên trong chằng chịt các sợi dây gân yêu thú nối với các mảnh linh thạch bát giác đã được hình thành.

– Xong rồi! – Lục Diệp lau mồ hôi – Tôi gọi đây là 'Bộ chuyển đổi vạn năng 1.0'.

Hắn đặt thiết bị xuống đất, sau đó kích hoạt một nút bấm làm bằng gỗ. Cái máy bắt đầu rung lên "ừm… ừm…", rồi một âm thanh chói tai "eeeeee-ooooooo-í-eeeeee" giống như tiếng modem quay số những năm 90 vang vọng khắp thung lũng.

Lão Quy kinh hãi rụt đầu vào mai:
– Yêu quái! Ngươi đang gọi hồn con quỷ nào thế?

Lục Diệp không trả lời, hắn nhìn vào khe hở phía trên cái máy. Một luồng sương mù linh khí xám xịt từ môi trường bị hút vào bên trong. Qua những tầng "lọc" bằng đồng và các mảnh linh thạch bát giác, luồng sương đó bị phân tách, ép nén, rồi cuối cùng phun ra ở phía bên kia thành một luồng khí xanh trong trẻo, thuần khiết đến mức mắt thường cũng thấy được.

Mạnh Hùng ngửi thấy mùi "hương vị" quen thuộc, mắt sáng rực lên:
– Đúng rồi! Là cái mùi này! Linh khí kiểu cũ!

Hắn không đợi Lục Diệp cho phép, lập tức há mồm hút mạnh một hơi luồng khí xanh đó.

"Ực!"

Cơ thể Mạnh Hùng rung lên, những tiếng nổ "pành pành" quen thuộc vang lên từ xương cốt. Hắn sướng đến mức hét lên một tiếng:
– Đã quá! Lục huynh, huynh đúng là cứu tinh đời tôi! Cảm xúc dâng trào, tôi phải làm thơ:
"Linh khí mới nó cứng như chì,
Ăn vào một miếng nấc hì hì.
Nhờ có Lục huynh làm máy lọc,
Hít vào một cái sướng… mê tơi!"

Lục Diệp mặt đen lại:
– Bài thơ này của huynh còn khiến hệ thống của tôi lỗi nặng hơn đấy. Im lặng mà tu luyện đi!

Tuyết Thanh Nguyệt cũng bước lại gần, ngồi bên cạnh "lối ra" của luồng linh khí sạch. Nàng khẽ vẫy tay, một dòng khí thanh thuần chảy vào kinh mạch. Cảm giác khô khốc, rát buốt lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự mát rượi, dịu êm của băng tuyết chân chính.

Nàng nhìn Lục Diệp, trong đôi mắt không còn sự lạnh lùng của một thánh nữ nữa, mà là một sự nể phục không che giấu:
– Nếu cái máy này được bán ra bên ngoài, cả tu tiên giới sẽ điên cuồng vì nó. Lục Diệp, huynh vừa mới cứu vãn mạng sống của hàng triệu tu sĩ đấy.

Lục Diệp lắc đầu, gương mặt vẫn không mấy lạc quan:
– Cô đừng nghĩ đơn giản thế. Cái máy này chỉ là 'trình mô phỏng' (Emulator). Nó tốn năng lượng rất lớn để chuyển đổi linh khí mới thành linh khí cũ. Hiện tại chúng ta chỉ đang dùng năng lượng từ các linh thạch rác để duy trì. Khi linh thạch hết, nó sẽ dừng lại. Về lâu dài, chúng ta không thể cứ dùng máy lọc mãi được.

Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi có những "Glitch" (vùng lỗi) đang ẩn hiện như những vết rách trên bầu trời.

– Thiên Đạo đã thay đổi 'Core'. Nếu chúng ta không muốn bị đào thải, hoặc là phải nâng cấp toàn bộ kinh mạch và đan điền sang phiên bản 2.1, hoặc là… – Ánh mắt Lục Diệp trở nên lạnh lẽo – Phá khóa cái Core đó, đặt lại quy tắc theo ý mình.

Đúng lúc đó, từ xa có những luồng ánh sáng độn thổ bay tới. Đó là một nhóm tu sĩ của một tông môn nhỏ gần đó – "Sơn Hải Môn". Trông họ cực kỳ thảm hại, quần áo rách rưới, người thì bị sưng mặt, người thì vừa đi vừa phun khói như Mạnh Hùng lúc nãy.

Kẻ cầm đầu, một trung niên nam tử có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, khi thấy luồng linh khí sạch phát ra từ chỗ nhóm Lục Diệp, đôi mắt vốn đang tuyệt vọng của hắn bỗng đỏ lên vì thèm khát.

– Đằng kia… là linh khí tinh khiết! Các huynh đệ, xông lên! Bắt lấy thứ bảo vật đó, chúng ta sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma nữa!

Hàng chục tu sĩ gào thét lao tới, không thèm hỏi han một câu, lập tức tung ra đủ loại pháp bảo. Với họ lúc này, linh khí sạch còn quý hơn cả tính mạng.

Lục Diệp thở dài, đóng cuốn sổ lại:
– Nhìn xem, khi 'tài nguyên' bị hạn chế và hệ thống lỗi, con người ta sẽ bắt đầu lộ ra những 'bug' trong đạo tâm.

Hắn liếc nhìn Mạnh Hùng:
– Mạnh Hùng, ra ngoài đó dùng 'thực tế vật lý' dạy cho họ hiểu, cướp đồ của một kỹ sư là hành động kém thông minh nhất.

Mạnh Hùng bẻ khớp tay rôm rốp, nhe răng cười:
– Rõ! Để tôi dùng thơ của mình đánh thức lương tri bọn họ!

– Đừng làm thơ! Đánh thôi! – Lục Diệp và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh hét lên.

Trong thung lũng, tiếng gào thét bắt đầu vang lên. Nhưng giữa đống hỗn độn đó, cái "máy quay số" của Lục Diệp vẫn phát ra âm thanh "eeee-ooooo" đều đặn, một sự lạc quẻ đầy kiên nhẫn giữa một thế giới đang trên đà sụp đổ về logic. Lục Diệp hiểu rằng, đây mới chỉ là bắt đầu của cuộc đại loạn. Linh khí biến chất chỉ là bước khởi đầu của tiến trình xóa bỏ những "dữ liệu cũ" của Thiên Đạo. Và hắn, chính là kẻ đang cố gắng viết lại dòng code đầu tiên để chống lại mệnh trời.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8