Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 93: Lục Diệp mở lớp dạy \”Tu tiên hệ mới\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:21:25 | Lượt xem: 1

Mạnh Hùng phủi phủi bụi bặm trên đôi bắp tay to như cột đình, nhìn đám tu sĩ của Sơn Hải Môn đang nằm la liệt dưới đất bằng ánh mắt đầy thương hại.

— Diệp ca, xong rồi. Mấy người này căn bản là "hàng lỗi" quá nặng. Linh khí trong người họ như một nồi lẩu thập cẩm bị thiu, càng vận công thì càng bốc mùi, đánh đấm gì tầm này nữa.

Lục Diệp lúc này mới lười biếng đóng cuốn Đạo Điển lại. Hắn đứng dậy khỏi tảng đá, bước tới gần Trần Hải – gã trưởng đoàn của Sơn Hải Môn đang co quắp dưới đất vì linh lực phản phệ. Da mặt Trần Hải lúc xanh lúc đỏ, thỉnh thoảng lại nấc lên một cái, phun ra một ngụm khói đen xì.

— Đừng… đừng giết chúng ta… — Trần Hải thào thào, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía chiếc máy "vạn vật phân tích" vẫn đang quay vù vù bên cạnh Lục Diệp. Với lão, món đồ kia trông còn đáng sợ hơn cả linh khí tà môn ngoài kia.

Lục Diệp ngồi xổm xuống, thản nhiên quan sát các thông số đang trôi qua trong nhãn thần của mình.

[Đối tượng: Trần Hải. Tu vi: Trúc Cơ hậu kỳ (Đã bị hạ cấp do dữ liệu bị nhiễm độc). Lỗi: Tràn bộ nhớ linh lực, hệ điều hành kinh mạch bị dính mã độc từ Thiên Đạo biến chất. Đánh giá: Có thể tái sử dụng nếu được cài lại driver.]

Lục Diệp thở dài, xoa xoa thái dương:
— Giết các người làm gì? Phí tài nguyên lắm. Ta đang thiếu một đội ngũ thử nghiệm cho phiên bản "Tu Tiên 2.1". Các người có muốn sống không?

— Muốn… muốn sống! Tiền bối, chỉ cần được sống, bảo chúng ta làm trâu làm ngựa cũng được! — Đám đệ tử Sơn Hải Môn vừa bò dậy đã lập tức dập đầu như tế sao.

Lục Diệp khẽ mỉm cười, một nụ cười mà trong mắt Tuyết Thanh Nguyệt là đầy vẻ "gian thương", nhưng trong mắt kẻ đang hấp hối lại chẳng khác nào ánh sáng cứu thế.

— Tốt. Vậy hôm nay, ta sẽ mở một lớp học đặc biệt. Mạnh Hùng, dựng cái bảng lên. Thanh Nguyệt, pha cho ta một chén trà gừng… à không, nước cốt linh thảo để ta thông họng.

Nửa canh giờ sau.

Giữa thung lũng hoang vu, một cảnh tượng vô cùng quái dị diễn ra. Hơn hai mươi tu sĩ Trúc Cơ và Luyện Khí của Sơn Hải Môn, đầu quấn băng trắng, mặt mũi sưng vù, đang ngồi ngay ngắn trên mặt đất như đám học nhi đồng.

Trước mặt họ là một tấm đá lớn đã được Mạnh Hùng gọt phẳng lỳ bằng một cú đấm. Trên đó, Lục Diệp dùng một mẩu than đá viết những dòng chữ ngoằn ngoèo mà bọn họ thề là cả đời chưa từng thấy ở bất kỳ bí tịch nào.

— Chào mừng các "nạn nhân của hệ thống" đến với buổi huấn luyện: Tối ưu hóa linh năng và Fix lỗi vận hành. — Lục Diệp gõ gõ mẩu than lên mặt đá, giọng điệu chuyên nghiệp như một vị giảng sư cao cấp.

— Tiền bối… đây là cái gì? — Trần Hải rụt rè giơ tay, chỉ vào một hình tam giác có vẽ các mũi tên vector chồng chéo.

Lục Diệp liếc mắt, đáp tỉnh bơ:
— Đó là sơ đồ vận hành linh khí theo chuẩn khí động học. Từ trước tới nay, các người dùng linh khí như thế nào? Cảm ngộ thiên địa? Hòa mình vào tự nhiên? Vớ vẩn! Đó là cách làm của những kẻ lười tư duy.

Lục Diệp bước xuống, chỉ vào một đệ tử Sơn Hải Môn:
— Ngươi, vận "Sơn Hải Chưởng" đánh vào không khí cho ta xem.

Tên đệ tử nọ sợ sệt đứng lên, gồng hết sức bình sinh, hét lớn một tiếng. Linh khí mang theo hơi nước mờ mịt ngưng tụ nơi lòng bàn tay, bắn ra một luồng khí kình phá nát một hòn đá nhỏ cách đó mười mét. Hắn thở hổn hển, sắc mặt lập tức tái nhợt vì linh lực trong người lại bắt đầu loạn tẩu.

Lục Diệp lắc đầu chán nản:
— Hiệu suất: 12%. Năng lượng lãng phí: 88%. Đặc biệt là có đến 40% linh khí bị ma sát với không khí xung quanh biến thành nhiệt năng vô ích, thảo nào tay ngươi cứ đỏ ửng lên như vừa nhúng nước sôi. Phế vật!

Tên đệ tử ngơ ngác: "Hiệu suất? Nhiệt năng? Đó chẳng phải là uy lực của chưởng pháp sao?"

Lục Diệp cầm lấy tay hắn, dùng Đạo Điển chạm nhẹ vào một huyệt đạo ở khuỷu tay.
— Nhìn kỹ đây. Đừng có vận khí kiểu cuồng bạo như nước dâng. Hãy vận khí theo dạng sóng hình sin, tần số khoảng 50Hz. Tại điểm phát lực, thay vì dồn vào toàn bộ lòng bàn tay, hãy tập trung vào một điểm duy nhất có diện tích bằng hạt đậu. Áp suất tăng lên, xuyên thấu tăng theo. Hiểu chưa?

Đám tu sĩ há miệng nhìn nhau. "Sóng hình sin" là cái thứ yêu ma quỷ quái gì?

Lục Diệp nhìn vẻ mặt ngu ngơ của họ, liền ra hiệu cho Mạnh Hùng:
— Mạnh Hùng, biểu diễn cho họ thấy cách một người không có thiên phú lại có thể đấm nát một ngọn núi bằng logic như thế nào.

Mạnh Hùng bước ra, hít một hơi thật sâu. Hắn không hề lôi kéo linh khí trời đất một cách rầm rộ. Trái lại, cơ bắp hắn rung động nhẹ nhàng theo một nhịp điệu rất kỳ lạ.

— Cầm tay chỉ việc, thi vị trào dâng. Nắm đấm theo dòng, sát thương tột độ! — Mạnh Hùng ngâm một câu thơ dở tệ, rồi nhẹ nhàng đẩy một cú đấm vào vách núi đối diện.

"Rắc!"

Không có vụ nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Một lỗ hổng sâu hoắm, tròn trịa như được khoan bởi máy móc hiện đại xuất hiện xuyên qua vách đá dày tới ba trượng.

Đám tu sĩ Sơn Hải Môn chết lặng. Uy lực này… rõ ràng chỉ là lực lượng thô, nhưng tại sao lại có thể tập trung đến mức kinh người như vậy?

— Đó gọi là Tối ưu hóa luồng dữ liệu. — Lục Diệp quay lại tấm bảng, viết thêm một công thức phức tạp — Linh khí thế giới đang bị "nhiễm virus", nếu các người hấp thụ theo cách cũ, virus sẽ theo linh khí chui vào kinh mạch, phá hỏng hệ thống bảo mật của cơ thể, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Giải pháp của ta rất đơn giản: Xây dựng một bộ lọc (Firewall) bằng linh thức ngay tại lối vào của Đan điền.

Lục Diệp bắt đầu giảng giải về cách phân tách các hạt linh khí, cách loại bỏ những "mẩu tin lỗi" màu đen mà mắt thường không thấy được. Hắn dùng logic hiện đại để bóc tách những khái niệm mơ hồ như "Ý cảnh", "Căn cốt" thành những thông số kỹ thuật khô khan nhưng cực kỳ dễ nắm bắt.

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, vừa nhâm nhi nước linh thảo vừa quan sát. Nàng nhận thấy, ban đầu đám người Sơn Hải Môn nhìn Lục Diệp như nhìn một tên điên, nhưng sau khi thử vận hành theo "bộ lọc" mà hắn dạy, sắc mặt họ bắt đầu thay đổi.

— Trời ơi… Linh lực của ta… không còn nóng rát nữa! — Một đệ tử reo lên kinh ngạc.

— Thật kỳ diệu! Ta chỉ dùng một phần ba lượng linh khí trước đây, nhưng tốc độ vận hành lại nhanh gấp đôi! — Trần Hải run rẩy đứng dậy, cảm giác cơ thể chưa bao giờ nhẹ nhàng như thế này.

Trong mắt họ lúc này, Lục Diệp không còn là kẻ phá hoại, mà là một vị Thần Y về linh lực!

— Tiền bối! Đây… đây quả thực là tiên pháp truyền đời! Xin tiền bối cho biết tên của môn phái này là gì để chúng con đời đời phụng thờ? — Trần Hải sụp xuống lạy.

Lục Diệp tỳ cằm lên sổ tay, suy nghĩ một lát rồi nói:
— Môn phái? Thôi gọi là "Học viện Logic và Lập trình Tu Tiên" đi. Hoặc đơn giản là "Lục Phòng Lab". Các người hiện giờ chỉ là những Tester (người dùng thử) phiên bản Beta thôi. Nếu sau một tuần mà không bị nổ nội tạng, ta sẽ cân nhắc dạy các kỹ năng "Overclock" (Ép xung).

Mạnh Hùng hăng hái nói xen vào:
— Đúng vậy! Ai vượt qua bài kiểm tra còn được ta tặng một tập thơ do chính ta sáng tác để nâng cao trình độ cảm thụ logic!

Đám tu sĩ nghe đến câu đầu thì hào hứng, nghe đến câu sau về "thơ của Mạnh Hùng" thì mặt mày lập tức xanh xám, còn hơn cả lúc bị nhiễm độc linh khí.

Giữa lúc lớp học đang diễn ra sôi nổi, đột nhiên, cuốn Đạo Điển trong tay Lục Diệp rung mạnh, phát ra âm thanh cảnh báo màu đỏ chói mắt.

[Cảnh báo: Phát hiện thực thể lạ đang quét qua khu vực này với tần số cao. Độ khớp mã nguồn: 89%. Đây là "Bản cập nhật nóng" (Hotfix) của Thiên Đạo.]

Lục Diệp nheo mắt nhìn về phía chân trời. Một vầng hào quang rực rỡ nhưng mang theo sự chết chóc lạnh lẽo đang lan tới. Đó không phải là mây, mà là một bức màn ánh sáng đang "format" lại vạn vật nơi nó đi qua. Những cây cối bị ánh sáng chạm vào lập tức biến thành tro bụi, rồi lại tái tạo thành những hình thù kỳ dị, đầy gai nhọn và tỏa ra oán khí.

— Admin đến rồi. — Lục Diệp lẩm bẩm, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một kỹ sư đối diện với lỗi hệ thống cấp độ nghiêm trọng — Lớp học hôm nay kết thúc sớm. Bài tập về nhà cho các người là: Sống sót.

Hắn quay sang Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt lóe lên những dòng mã màu vàng kim:
— Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ dùng "Patch" (Bản vá) mà ta vừa chế ra để chặn cái Update chết tiệt này lại.

Trần Hải nhìn thấy vầng hào quang phía xa, sợ đến mức run cầm cập:
— Tiền bối, đó… đó là Thiên Phạt! Chúng ta chạy thôi!

Lục Diệp thản nhiên lấy ra một đống linh thạch phế phẩm đã được hắn khắc chi chít những mạch vẽ kỳ lạ, ném chúng xung quanh thung lũng:
— Chạy cái gì? Gặp lỗi thì phải Debug. Hôm nay ta sẽ cho các người thấy, một "Programmer" thực thụ sẽ xử lý Thiên Đạo như thế nào khi nó định Reset server!

Trong bóng tối đang sụp xuống của vùng "Glitch", Lục Diệp đứng đó, bóng dáng nhỏ bé nhưng tràn đầy vẻ ngạo nghễ của kẻ nắm giữ quy luật. Một trận chiến giữa logic nhân tạo và quy tắc thượng cổ chính thức nổ ra ngay tại thung lũng nhỏ bé này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8