Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 98: Vương Đằng rơi xuống đáy xã hội**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:24:21 | Lượt xem: 2

**Chương 98: Vương Đằng rơi xuống đáy xã hội**

Gió lạnh rít gào qua những khe đá hẹp của Tử Vong Cốc, một trong những cấm địa nổi tiếng của vùng biên thùy Cửu Châu. Nơi đây linh khí hỗn loạn, không gian thường xuyên xuất hiện những vết nứt đen kịt, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ tu sĩ nào không cẩn thận. Nhưng đối với một người có "Thiên Vận Chi Thể" như Vương Đằng, nơi này chẳng khác nào một vườn rau sau nhà.

Vương Đằng lau vệt máu khô trên khóe miệng, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng xen lẫn đắc ý. Sau ba lần bị Lục Diệp đánh bại đến thảm hại, danh tiếng của hắn ở Thanh Vân Tông đã rơi xuống vực thẳm. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn tin vào vận mệnh của mình. Chẳng phải sao? Chỉ trong vòng ba ngày lang thang trong Tử Vong Cốc, hắn đã liên tục thoát chết trong gang tấc và giờ đây, trước mắt hắn là một hang động phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt.

"Lục Diệp… ngươi chờ đó! Ngươi có cái 'logic' quái quỷ gì đó, nhưng ta có thiên mệnh bảo hộ!" Vương Đằng gầm gừ, bàn tay run rẩy chạm vào cửa hang. "Đây chắc chắn là truyền thừa của một vị Đại Đế cổ đại. Một khi ta có được nó, ta sẽ bóp nát cái bộ mặt bình thản đáng ghét của ngươi!"

Đúng lúc đó, một giọng nói nhàn nhạt, đều đều như thể đang đọc báo cáo tài chính vang lên từ phía sau:

"Dựa theo mật độ ion linh khí phát tán và tần suất nhấp nháy của tia sáng kia, ta có 95.4% niềm tin rằng thứ bên trong không phải truyền thừa Đại Đế, mà là một khối quặng lân tinh đang giai đoạn phân rã phóng xạ cấp độ nhẹ. Và nếu ngươi bước thêm ba bước nữa với tư thế trọng tâm lệch về phía trái 15 độ như hiện tại, cái bẫy cơ quan bên dưới chân ngươi sẽ kích hoạt với lực nén khoảng 5000 Newton, đủ để biến đôi chân Thiên Vận Chi Thể của ngươi thành bánh dày trong vòng 0.2 giây."

Vương Đằng khựng lại, toàn thân cứng đờ. Cái giọng nói này… cái âm điệu không cảm xúc này…

Hắn chậm rãi quay đầu lại. Dưới bóng râm của một vách đá, Lục Diệp đang ngồi bệt trên một phiến thạch phẳng phiu, trên đùi đặt cuốn "Đạo Điển" màu bạc đang tỏa sáng lung linh. Cạnh hắn, Mạnh Hùng đang loay hoay cầm một cây bút lông, vò đầu bứt tai nhìn vào một xấp giấy, miệng lẩm bẩm: "Trăng soi bóng nước, gậy đập đầu rùa… không, không được, nhịp điệu này không khớp với lực ly tâm của chiêu Thiết Bản Kiều…"

Vương Đằng gào lên: "Lục Diệp! Tại sao ở đâu cũng có ngươi hả? Đây là cấm địa! Ngươi làm sao vào được đây mà không bị tốn một sợi tóc nào?"

Lục Diệp không ngẩng đầu lên, ngón tay hắn lướt trên mặt trang giấy của Đạo Điển, phân tích các dòng code đang nhảy múa:

"Rất đơn giản. Bản đồ Tử Vong Cốc thực chất là một chuỗi thuật toán lặp lại về địa hình. Cứ mỗi 15 phút, các vết nứt không gian sẽ chuyển động theo đồ thị hình sin. Chỉ cần tính toán được vận tốc góc và chu kỳ dao động, việc đi bộ vào đây cũng dễ dàng như đi dạo trong công viên thôi. Còn về việc tại sao ta ở đây… Ồ, vì máy quét của ta phát hiện có một 'biến số rác' đang di chuyển theo quỹ đạo không ổn định, gây nhiễu loạn dữ liệu phân tích quặng mỏ của ta. Hóa ra là ngươi."

Vương Đằng mặt đỏ gay vì giận dữ: "Ngươi nói ai là biến số rác? Ta là Khí Vận Chi Tử! Nhìn xem, ánh sáng vàng này, khí tức cổ xưa này! Đây chính là duyên phận!"

Hắn bất chấp lời cảnh báo, lao thẳng vào hang động.

*Cạch.*

Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên.

*Ầm!*

Một khối đá nặng hàng tấn từ trần hang sập xuống, chính xác là ngay vị trí Vương Đằng vừa đứng. Nếu hắn không có phản xạ của một tu sĩ Trúc Cơ, có lẽ đã bị đè bẹp. Tuy nhiên, dù tránh được khối đá, mặt đất bên dưới bỗng dưng nứt ra, phun lên một luồng khói màu tím lịm.

"Khặc khặc… độc… có độc!" Vương Đằng bịt mũi, vội vàng vận chuyển linh lực để kháng cự.

Lục Diệp đứng dậy, phủi phủi tà áo, thản nhiên bước tới. Đạo Điển trong tay hắn chiếu ra một quầng sáng màu xanh lam, đi tới đâu, khói tím tan đi tới đó.

"Đã bảo rồi. Đó là hỗn hợp khí Methan và Hydro Sulfua tích tụ lâu ngày do chất thải của Yêu Dơi dưới hang sâu bị phân hủy trong môi trường yếm khí. Về mặt hóa học, nó độc thật, nhưng về mặt 'duyên phận' mà ngươi nói, thì đúng là ngươi rất có duyên với… phân dơi."

Lục Diệp đi ngang qua Vương Đằng đang ho sặc sụa, tiến vào sâu trong hang. Hắn dùng ngón tay gõ gõ vào "khối bảo vật phát sáng" kia. Ngay lập tức, một màn hình thực tế ảo hiện ra từ Đạo Điển:

*[Vật phẩm: Phế liệu khoáng thạch Sulfur.*
*Độ tinh khiết: 12%.*
*Giá trị: 2 linh thạch vụn/tạ.*
*Ghi chú: Thường được dùng làm pháo hoa rẻ tiền cho các gia đình phàm nhân].*

Vương Đằng nhìn màn hình hiển thị, mặt từ đỏ chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang trắng bệch. Hắn lắp bắp: "Không thể nào… rõ ràng cảm giác tâm linh của ta nói rằng đây là chí bảo… ta đã mất ba tháng tuổi thọ để diễn tính cơ duyên này!"

"Vấn đề nằm ở chỗ đó." Lục Diệp quay lại, ánh mắt tràn đầy sự thông cảm (kiểu thông cảm của một bác sĩ nhìn một bệnh nhân nan y). "Cái gọi là 'cảm giác tâm linh' hay 'khí vận' của ngươi, thực chất là một loại lỗi logic trong việc tiếp nhận thông tin từ môi trường. Vì ngươi quá tự tin vào vận may, não bộ của ngươi tự động lọc bỏ các tín hiệu cảnh báo và chỉ phóng đại các tín hiệu tích cực. Trong chuyên môn của ta, người ta gọi đây là 'Hiệu ứng hào quang mù quáng'."

Lục Diệp chỉ tay vào Vương Đằng: "Ngươi dựa vào vận khí để sống, nhưng vận khí là một hàm số phụ thuộc vào rất nhiều biến số ngẫu nhiên của vũ trụ. Còn ta, ta nắm bắt hằng số. Khi hằng số đủ lớn, biến số của ngươi sẽ bị triệt tiêu về 0."

"Ta không tin! Ta có thần thông 'Thiên Vận Chấn Thiên'!"

Vương Đằng gầm lên một tiếng, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ. Hắn dồn toàn bộ tu vi vào một chiêu này. Một bàn tay khổng lồ bằng linh khí hình thành giữa không trung, mang theo một sức mạnh vô định, dường như có thể khiến kẻ địch gặp xui xẻo liên tiếp, kinh mạch nghịch chuyển mà chết.

Mạnh Hùng từ phía sau thò đầu ra, tặc lưỡi: "Lão Diệp, thằng này lại 'gồng' kìa. Để ta ra làm vài bài thơ đè bẹp nó nhé?"

Lục Diệp lắc đầu: "Không cần, lãng phí năng lượng của ngươi. Để ta thực hiện một lệnh Debug (sửa lỗi) đơn giản."

Lục Diệp không hề phòng thủ, hắn chỉ đơn giản ném một viên sỏi nhỏ vào một khe đá bên cạnh chân Vương Đằng. Viên sỏi lăn lóc, rơi trúng vào một hốc nhỏ nơi một con nhện linh năng đang ngủ say. Con nhện giật mình, theo bản năng phun ra một sợi tơ, sợi tơ dính vào tà áo của Vương Đằng đúng lúc hắn đang xoay người phát chiêu.

Sự cân bằng bị phá vỡ chỉ bởi một lực kéo chưa đến 1 Newton.

Trọng tâm của Vương Đằng lệch đi đúng 2 milimet. Luồng linh khí đang vận hành trơn tru bỗng nhiên bị tắc nghẽn ở huyệt Kiên Tỉnh do tư thế không chuẩn xác.

*Bùm!*

Cái gọi là "Thiên Vận Chưởng" chưa kịp tung ra đã tự phát nổ ngay trong tay chủ nhân. Vương Đằng bị hất văng vào vách đá, dính chặt lên đó như một con thạch sùng bị đập.

Lục Diệp thản nhiên nhìn đồng hồ cát ảo trên không trung: "Thời gian xử lý: 1.5 giây. Tiêu tốn năng lượng: Một viên đá nhặt bên đường. Hiệu quả: Đối thủ tự hủy 100%."

Hắn bước đến trước mặt Vương Đằng đang choáng váng, cúi xuống nhìn vào mắt hắn.

"Ngươi có biết tại sao lần nào ngươi cũng thua không?"

Vương Đằng máu me đầy mặt, uất hận nói: "Vì ngươi… ngươi là yêu ma! Ngươi không tu luyện theo lẽ thường!"

Lục Diệp thở dài: "Sai. Vì ngươi đang chạy một hệ điều hành đã lỗi thời trên một phần cứng không được bảo trì. Ngươi nghĩ vận khí là vạn năng, nhưng trong mắt ta, vận khí chỉ là sự che đậy cho việc thiếu hụt dữ liệu. Ngươi nhặt được bảo vật? Không, đó là do lực hấp dẫn của vật chất và xác suất vị trí. Ngươi thoát chết? Không, đó là do quán tính và phản xạ cơ bắp."

Lục Diệp lật một trang Đạo Điển, ghi chép thêm vài dòng.

"Vương Đằng, từ hôm nay, ta chính thức tước quyền làm 'Khí Vận Chi Tử' của ngươi trong khu vực này. Bởi vì ta đã cài đặt một vùng nhiễu loạn linh khí tại đây. Từ giờ trở đi, bất cứ việc gì liên quan đến may rủi xung quanh ngươi đều sẽ bị logic của ta bẻ lái về kết quả xấu nhất."

Nói xong, Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng: "Giao cho hắn cái hóa đơn."

Mạnh Hùng hớn hở rút ra một cuộn giấy dài ngoằng: "Này tiểu tử, đây là 'Phí tư vấn an toàn', 'Phí giám định khoáng sản', và 'Phí bảo trì môi trường' do ngươi làm nổ hang động. Tổng cộng là 500 linh thạch thượng phẩm. Nếu không có tiền… hì hì, Vạn Vật Các của chúng ta đang thiếu người dọn dẹp nhà vệ sinh linh năng cho các yêu thú. Công việc ổn định, bao ăn ở, chỉ là hơi nặng mùi một chút."

Vương Đằng nhìn bản hóa đơn, rồi nhìn sang gương mặt "tỉnh bơ" của Lục Diệp, cảm thấy một nỗi nhục nhã chưa từng có tràn về. Hắn là ai? Hắn là thiên tài của Thanh Vân Tông, là kẻ được trời chọn! Vậy mà bây giờ phải đi dọn… phân yêu thú để trừ nợ?

"Ta… ta thà chết!" Vương Đằng gầm lên.

"Được thôi." Lục Diệp gật đầu. "Xác suất ngươi tự sát thành công mà không gây ảnh hưởng đến môi trường xung quanh là 0.001% vì ta đã bố trí trận pháp 'Bảo tồn sự sống' trong bán kính 10 mét. Nói cách khác, ngay cả khi ngươi muốn chết, ta cũng không cho phép ngươi chết trước khi trả nợ xong."

Ánh mắt Lục Diệp bỗng trở nên sắc lẹm: "Vương Đằng, thế giới này không vận hành bằng sự cầu may. Ngươi nên học cách làm việc thực tế đi. Mạnh Hùng, xách hắn về."

"Rõ thưa lão đại!" Mạnh Hùng cười ha hả, túm lấy cổ áo Vương Đằng xách lên như xách một con gà nhái.

Ngày hôm sau, tại cổng lớn của Vạn Vật Các trong thành Phù Văn.

Người qua đường kinh ngạc nhìn thấy một nam tử mặc áo rách rưới, gương mặt vốn thanh tú nay đầy vẻ u sầu, tay cầm một cây chổi linh năng, đang cặm cụi quét dọn những đống rác trên phố. Trên lưng hắn đeo một tấm bảng hiệu to tướng với dòng chữ:

*"Tôi đã từng tin vào vận may, và giờ tôi phải trả nợ cho Logic."*

Đó chính là Vương Đằng.

Trên tầng hai của Vạn Vật Các, Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng cạnh Lục Diệp, nhìn xuống phía dưới. Nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt không giấu nổi vẻ tò mò:

"Sư huynh, dùng một thiên tài để quét rác, liệu có phải là lãng phí tài nguyên không?"

Lục Diệp nhấp một ngụm trà linh chi (loại trà đã được hắn tinh lọc hết 99% tạp chất độc hại), thản nhiên đáp:

"Không lãng phí. Hắn có một đặc điểm rất tốt mà ta có thể tận dụng: Đó là 'Lực hút thảm họa'. Bằng cách quan sát những xui xẻo xảy ra với hắn, ta có thể dễ dàng thu thập dữ liệu về các điểm lỗi (glitch) trong Thiên Đạo quanh khu vực này để sửa chữa. Hơn nữa…"

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến lão Quy đang nằm gần đó cũng phải rụt cổ lại vì lạnh sống lưng.

"…Hắn quét rác rất sạch. Vì nếu không sạch, ta sẽ trừ vào 'điểm khí vận ảo' mà ta đã cấp cho hắn. Mà đối với một kẻ như Vương Đằng, mất đi khí vận còn đau đớn hơn mất mạng."

Dưới phố, Vương Đằng vừa quét được một lúc thì một con chim linh cầm bay ngang qua, không biết vô tình hay hữu ý đã… phóng uế đúng lên đầu hắn.

Vương Đằng nghiến răng, ngửa mặt lên trời muốn gào thét, nhưng nhìn thấy Lục Diệp đang đứng trên lầu với chiếc Đạo Điển cầm trên tay, hắn lại vội vàng cúi đầu, tiếp tục quét dọn trong thầm lặng.

Dữ liệu không biết nói dối. Và ở cái thế giới này, kẻ nào nắm giữ dữ liệu, kẻ đó chính là Trời.

Vương Đằng chính thức rơi xuống đáy xã hội, không phải vì hắn yếu, mà vì hắn đã dám thách thức một tay lập trình viên đang nắm quyền Admin.

Chương này khép lại với hình ảnh Lục Diệp ghi thêm một dòng vào Đạo Điển:

*[Thí nghiệm số 402: Tác động của logic thực tế lên tâm lý của đối tượng có niềm tin tôn giáo vào vận may. Kết quả: Chấp nhận thực tại nhanh chóng sau khi bị vỡ nợ. Đề xuất: Tiếp tục quan sát để thu thập dữ liệu về sự biến đổi của nhân quả].*

Thế giới tu tiên từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn những câu chuyện nhặt được bảo vật đầy tính hư ảo nữa, thay vào đó là những bảng phân tích lợi nhuận và báo cáo rủi ro đầy khô khan nhưng tuyệt đối chính xác của Lục Diệp.

Và đây mới chỉ là sự bắt đầu.

[Hết chương 98]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8