Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 97: Vạn Vật Các trở thành thánh địa mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:23:40 | Lượt xem: 1

**Chương 97: Vạn Vật Các – Khi Logic Trở Thành Tín Ngưỡng**

Thành Phù Văn chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kỳ quái như hiện tại.

Trên bầu trời, thay vì những phi hành pháp bảo hình hoa sen, hồ lô hay thanh kiếm rườm rà truyền thống, người ta thấy những khối kim loại hình thoi kỳ lạ đang bay lượn với một quỹ đạo thẳng tắp đến mức khó tin. Đó là "Linh Phi Đĩnh" phiên bản 2.0 của Vạn Vật Các, thứ mà Lục Diệp khẳng định là "tối ưu hóa hệ số cản gió và tận dụng triệt để áp suất linh khí".

Dưới mặt đất, những dãy xếp hàng dài dằng dặc từ cổng thành kéo đến tận sảnh chính của Vạn Vật Các. Người ta không còn bàn tán về việc ai đó vừa đột phá Kim Đan sau trăm năm bế quan, mà thay vào đó là những câu hỏi như:

"Huynh đài, cái bảng điều khiển linh lực của huynh có bị 'delay' không? Ta mới nâng cấp lên phiên bản 'Thanh Vân OS' mà cảm giác kinh mạch chạy mượt hơn hẳn, đánh ra một chiêu Hỏa Cầu thuật mà thời gian hồi chỉ còn một nửa!"

"Chậc, ngươi vẫn dùng bản miễn phí à? Ta vừa mua gói 'Premium' của Vạn Vật Các, có thêm tính năng tự động cảnh báo né tránh chiêu thức. Hôm qua ta đấu với một tên tu vi cao hơn một tiểu cảnh giới, máy báo có 80% hắn sẽ đánh vào sườn trái, ta chỉ việc đứng yên búng tay một cái là hắn tẩu hỏa nhập ma ngay tại chỗ!"

Ở trung tâm của sự hỗn loạn đầy trật tự đó, Vạn Vật Các sừng sững như một tòa tháp pha lê lung linh. Nó không có mái đao cong vút hay những phù điêu phượng múa rồng bay, mà là một cấu trúc hình học chồng chéo, bao quanh bởi những vòng tròn ký tự linh lực chạy liên tục không nghỉ. Đây không còn là một cửa hàng, nó đã trở thành thánh địa mới của cả Vạn Vật Nguyên Giới.

***

Trong căn phòng làm việc ở tầng cao nhất, Lục Diệp đang ngồi tựa lưng trên một chiếc ghế bọc da yêu thú đã được "xử lý hóa học" để tạo độ đàn hồi tối ưu. Trước mặt hắn là mười mấy cái màn hình bằng linh ảnh đang nhảy múa các dòng thông số xanh đỏ.

Lão Quy đang nằm bò trên một chồng sách cổ, cái mai rùa già cỗi nay được gắn thêm mấy viên linh thạch phát sáng để… đọc sách trong đêm cho đỡ mỏi mắt. Lão tặc lưỡi nhìn bảng báo cáo tài chính của Vạn Vật Các, giọng run rẩy:

"Lục Diệp, ngươi thật sự là một con quái vật. Ngươi có biết việc ngươi công bố công pháp 'Mã nguồn mở' đã khiến mười tám đại tông môn phá sản trong vòng chưa đầy một tháng không? Các vị tông chủ giờ đây đang phải xếp hàng xin làm 'Nhân viên bảo trì mạng lưới linh khí' cho ngươi đấy!"

Lục Diệp thản nhiên nhấp một ngụm trà linh chi (đã được lọc sạch 99% tạp chất gây đắng), nhàn nhạt đáp:

"Lão Quy, ông lạc hậu quá rồi. Cái gọi là độc quyền công pháp thực chất là một dạng ngăn cản sự tiến bộ của xã hội. Bọn họ giữ khư khư mấy bộ bí tịch lỗi thời đầy bug, đệ tử luyện vào thì tỉ lệ đột tử cao, hiệu suất nạp năng lượng thì thấp. Ta chỉ là đem mọi thứ về đúng quỹ đạo logic thôi. Tại sao phải tốn 50 năm để ngộ ra một đường kiếm, trong khi chỉ cần một bản đồ vector và phân tích lực quán tính là có thể thực hiện được trong 5 ngày?"

Lão Quy thở dài: "Nhưng cái gọi là 'Đạo Tâm'… bọn họ tin vào sự cảm nhận…"

"Đạo tâm chẳng qua là một dạng trạng thái tâm lý khi sóng não đạt đến tần số ổn định," Lục Diệp ngắt lời, chỉ tay vào một màn hình hiện hình Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng giữa một quảng trường lớn. "Nhìn xem, 'Kiếm Sư Logic' của chúng ta đang dạy bọn họ thế nào là cảm thụ Đạo."

Trên quảng trường, Tuyết Thanh Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng ngàn năm, nhưng thay vì cầm thanh kiếm gỗ như các sư phụ truyền thống, nàng lại đang cầm một chiếc thước kẻ linh lực dài ba thước.

Bên dưới nàng là hàng ngàn đệ tử từ khắp các châu đổ về, ai nấy đều cầm sổ tay ghi chép điên cuồng.

"Nghe đây," Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, "Kiếm chiêu không phải là múa cho đẹp. Mỗi một đường kiếm vẽ ra đều phải tuân theo định luật bảo toàn linh năng. Các ngươi nhìn kẻ đối diện này, hắn đang thi triển 'Băng Phong Vạn Lý'. Trong mắt các ngươi, đó là một chiêu thức đáng sợ. Nhưng trong mắt ta…"

Nàng phẩy nhẹ thước kẻ, một hình chiếu không gian ba chiều hiện ra:

"Cấu trúc linh khí của hắn đang bị lệch về phía trục Y khoảng 15 độ. Nguyên nhân là do kinh mạch tay phải của hắn có một vết sẹo cũ làm tăng trở kháng. Các ngươi chỉ cần chọc một mũi kiếm vào điểm tọa độ (X: 12, Y: 45) này, toàn bộ cấu trúc Băng Phong sẽ tự sụp đổ theo hiệu ứng domino."

Phía dưới, một đệ tử đứng phắt dậy, mặt mũi đỏ gay: "Thánh nữ, nhưng sư phụ ta dạy rằng muốn phá chiêu này phải dùng 'Dương Viêm Chi Tâm', lấy hỏa khắc băng, cần phải có ý chí bất khuất…"

Tuyết Thanh Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng:

"Dùng hỏa khắc băng là cách tốn linh lực nhất. Tốn năng lượng chính là biểu hiện của sự ngu xuẩn. Tại sao phải đốt lửa khi ngươi chỉ cần rút một viên gạch then chốt là tòa nhà tự đổ? Ngươi về bảo sư phụ ngươi, nếu còn dạy học bằng 'ý chí' thay vì 'toán học', thì Vạn Vật Các sẽ thu hồi giấy phép hành nghề tu luyện của tông môn các ngươi."

Tên đệ tử tái mặt, ngồi sụp xuống. Ở thế giới này hiện nay, bị Vạn Vật Các "thu hồi giấy phép" còn đáng sợ hơn bị diệt tộc. Bởi vì không có giấy phép, ngươi sẽ không được truy cập vào mạng lưới "Linh Khí Wi-Fi" toàn cầu mà Lục Diệp vừa thiết lập, đồng nghĩa với việc ngươi phải ngồi thiền cực khổ hàng năm trời để hút mấy sợi linh khí loãng xếch ngoài tự nhiên.

***

Trong khi đó, ở một góc khác của Vạn Vật Các, Mạnh Hùng đang bận rộn với "Học viện Sức mạnh Cấu trúc". Hắn đứng đó, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng, nhưng trên đầu lại quấn một dải băng có ghi chữ "Tư duy tích cực".

"Thơ đâu! Thơ đâu rồi!" Mạnh Hùng gào lên. "Ta đã bảo là khi tung quyền, miệng phải đọc thơ để điều hòa nhịp thở cơ mà! Bài thơ 'Lực đẩy Ac-si-mét' ta dạy hôm qua đâu?"

Một đám đệ tử vạm vỡ, đầu gấu đầy mình, run rẩy đồng thanh đọc:

"Vật nằm trong chất lỏng linh khí…
Chịu một lực đẩy hướng lên trên…
Bằng trọng lượng của phần chất lỏng…
Mà vật đó đã chiếm chỗ… Phiên!"

"Đúng! Đấm!" Mạnh Hùng hô lớn.

Một ngàn cái nắm đấm đồng loạt tung ra. Một luồng lực lượng kinh thiên động địa không hề có chút linh khí hào nhoáng nào, nhưng lại mang theo một áp suất không khí cực lớn, nghiền nát một dãy bia đá dày ba trượng phía trước.

Mạnh Hùng hài lòng gật đầu, vỗ tay bôm bốp: "Tốt! Logic của Lục ca đúng là bất bại. Trước đây ta cứ nghĩ đấm mạnh là do giận dữ, giờ mới biết đó là do sự phối hợp nhịp nhàng giữa đòn bẩy xương cánh tay và sự giãn nở đột ngột của các tế bào cơ bắp. Các ngươi thấy không? Không cần linh căn hạng nhất, chỉ cần hiểu về 'Cơ học cơ thể', các ngươi đều là chiến thần!"

***

Đúng lúc buổi "giảng dạy" đang ở đỉnh điểm, một tiếng nổ lớn vang lên ngay trước cổng Vạn Vật Các. Một luồng hắc khí cuồn cuộn ập tới, mang theo uy áp của một vị Độ Kiếp Kỳ cường giả.

Minh Sát Tôn Giả xuất hiện. Lão ta mặt mày đen kịt, trên tay cầm một đạo chỉ dụ của "Thiên Cơ Các" và những tông môn cổ hữu. Lão nhìn cảnh tượng "học tập" đầy biến dị này, gầm lên như sấm:

"Lục Diệp! Ngươi là quân tà đạo! Ngươi dám biến tu tiên giới thành một lũ thợ rèn, thợ vẽ, toán thủ… Ngươi đã hủy hoại sự tôn nghiêm của Thiên Đạo! Hôm nay, lão phu sẽ nhân danh trật tự cổ xưa, xóa sổ cái Vạn Vật Các này!"

Dưới sân, hàng ngàn đệ tử sợ hãi lùi lại. Uy áp của Độ Kiếp Kỳ không phải chuyện đùa, nó giống như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên linh hồn họ.

Thế nhưng, từ trên tầng cao nhất, một giọng nói đều đều và chán nản vang qua hệ thống loa linh thạch:

"Phân tích đối tượng: Minh Sát Tôn Giả. Tu vi: Độ Kiếp sơ kỳ (thực chất là 95% ảo ảnh do dược vật nâng cấp). Trạng thái tâm lý: Cuồng loạn giai đoạn 2. Nhịp tim: 150 nhịp/phút. Huyết áp linh mạch: Đang ở mức báo động đỏ."

Lục Diệp thong dong bước ra ban công, trên tay cầm một cái máy tính bảng bằng ngọc thạch. Hắn nhìn xuống Minh Sát Tôn Giả, thở dài:

"Minh Sát lão đầu, ông già rồi nên lẩm cẩm. Ông dùng 'Phán quyết thiên đạo' để áp chế ta? Xin lỗi nhé, ta vừa mới cập nhật bản vá lỗi cho quy tắc khu vực này vào sáng nay rồi."

Hắn nhẹ nhàng lướt ngón tay trên màn hình ngọc thạch.

"Thiết lập vùng cách ly: Không trọng lực. Vô hiệu hóa hỏa hệ nguyên tố. Tăng cường độ ma sát không khí lên 500%."

Vừa dứt lời, Minh Sát Tôn Giả đột nhiên thấy cơ thể mình lơ lửng một cách mất kiểm soát. Lão định tung ra "Thiên Hỏa" để thiêu cháy mọi thứ, nhưng chỉ thấy vài đốm lửa nhỏ xíu xì lên rồi tắt ngóm như diêm gặp nước. Đáng sợ hơn, mỗi khi lão cử động ngón tay, sự ma sát của không khí khiến da thịt lão nóng ran như bị cọ xát vào giấy nhám cực đại.

"Ngươi… ngươi làm gì ta?!" Minh Sát Tôn Giả hoảng loạn hét lên, giọng méo mó vì áp suất thay đổi.

"Ta không làm gì cả, ta chỉ chỉnh sửa tham số môi trường xung quanh ông thôi," Lục Diệp vừa nói vừa ghi chép gì đó. "Ông đang ở trong một 'Sandbox' (môi trường thử nghiệm) của ta. Trong khu vực này, logic của ta mới là Thiên Đạo. Ông có biết tại sao ông không thể dùng hỏa thuật không? Vì ta đã giảm nồng độ Oxy xuống còn 1%, đồng thời tăng nồng độ Nitrogen lên cực cao. Về mặt hóa học, ông không có 'chất xúc tác' để tạo sự cháy."

Lục Diệp nhìn đám đông phía dưới, dõng dạc nói:

"Các vị thấy chưa? Đây là minh chứng rõ nhất cho việc: Tại sao phải dùng sức mạnh để thắng đối thủ, trong khi các ngươi chỉ cần thay đổi quy tắc chơi của họ? Minh Sát Tôn Giả vốn là một đại cao thủ, nhưng trong một môi trường mà các định luật vật lý bị bẻ cong, ông ta chỉ là một khối dữ liệu rác không hơn không kém."

Mạnh Hùng từ dưới sân hét lên: "Lục ca, có cần ta đấm lão một phát không? Ta muốn thử xem gia tốc rơi tự do của một Độ Kiếp Kỳ trong môi trường không trọng lực là bao nhiêu!"

"Thôi, đừng phí sức," Lục Diệp phẩy tay, "Lão rùa già, đem lão ta vào kho chứa, để mấy đệ tử ngành 'Giải phẫu học linh hồn' nghiên cứu xem tại sao não bộ lão lại có thể chứa đựng nhiều giáo điều hủ lậu đến thế."

Lão Quy từ đâu bò ra, quấn một dải băng xanh quanh cổ (biểu tượng của nhân viên y tế Vạn Vật Các), cười khì khì: "Được thôi, để ta kiểm tra xem chỉ số thông minh của lão có đạt mức tối thiểu để tái chế thành phân bón linh dược không."

Minh Sát Tôn Giả tức đến mức muốn nôn ra máu, nhưng chưa kịp làm gì đã bị một lực hút vô hình kéo tuột vào tầng hầm của Vạn Vật Các.

Cả quảng trường im lặng trong giây lát, rồi bùng nổ trong những tiếng hoan hô sấm sét.

"Vạn Vật Các vạn tuế! Logic vô địch!"

Lục Diệp đứng trên cao, nhìn dòng người cuồng nhiệt, trong đầu hắn chỉ hiện lên một dòng thông báo hệ thống:

*[Phân tích hoàn tất: Sự chiếm lĩnh thị trường đạt 87.5%. Đề xuất bước tiếp theo: Xuất khẩu mô hình tu tiên logic sang Ma giới để tối ưu hóa nguồn lực nhân đạo].*

Hắn mỉm cười. Tu tiên? Không, đây là quá trình quản lý hệ thống. Và hắn, Lục Diệp, chính là tay Admin duy nhất có quyền sửa Code của cả thế giới này.

"Thanh Nguyệt, bài giảng tiếp theo chuẩn bị đến đâu rồi?" Lục Diệp quay đầu hỏi.

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, lật trang sổ tay, đôi mắt vốn băng giá giờ đây lấp lánh sự say mê tri thức:

"Sư huynh, muội đã tính toán xong. Ngày mai chúng ta sẽ dạy bọn họ bài: 'Lợi dụng lực ly tâm của hành tinh để đột phá Nguyên Anh không cần dùng đan dược'. Muội cam đoan tỉ lệ thành công là 98.4%."

"Tốt," Lục Diệp gật đầu, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xôi, nơi Ma khí đang cuồn cuộn. "Sắp tới có một đống bug bên Ma giới cần phải xử lý rồi đây. Đã đến lúc dạy cho bọn ma đầu đó biết: Đánh nhau bằng sát khí đã là quá khứ, đánh nhau bằng 'Hàm số' mới là tương lai."

Dưới ánh hoàng hôn, tòa tháp pha lê của Vạn Vật Các phát ra ánh sáng lung linh, đánh dấu một kỷ nguyên mới – nơi mà mỗi người tu tiên không còn cầu xin trời đất ban ơn, mà tự mình cầm chắc lấy chiếc bút vẽ ra định mệnh bằng những con số chính xác tuyệt đối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8