Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 96: Tuyết Thanh Nguyệt thành kiếm sư logic**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:23:00 | Lượt xem: 1

Ánh trăng lạnh lẽo như dội một lớp bạc lên đỉnh Tuyết Liên. Giữa không gian tịch mịch, một bóng dáng thanh mảnh, trắng muốt như tinh linh của tuyết đang khiêu vũ cùng thanh trường kiếm. Mỗi nhát kiếm vung ra đều kéo theo một dải hàn khí mờ ảo, hoa lệ đến cực điểm, khiến không gian xung quanh như bị đóng băng trong từng khoảnh khắc.

Tuyết Thanh Nguyệt – Thánh nữ của Thanh Vân Tông, thiên tài kiếm đạo nghìn năm có một, đang thi triển chiêu cuối của "Băng Tâm Kiếm Pháp".

"Keng!"

Một tiếng động khô khốc vang lên làm đứt quãng bầu không khí tuyệt mỹ ấy. Lục Diệp đang ngồi trên một phiến đá gần đó, tay cầm một cành cây khô gõ nhịp vào một cái bát sành, vẻ mặt chán chường đến mức muốn ngủ gật.

"Ngừng, ngừng lại ngay cho ta!" Lục Diệp hét lên, tay vẫy vẫy như đuổi ruồi.

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, hơi thở hơi dồn dập, đôi chân mày thanh tú nhíu lại. Nàng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt lạnh lùng có thể khiến một tu sĩ Trúc Cơ phải đông cứng, nhưng Lục Diệp thì không. Hắn đã quá quen với cái "máy làm lạnh di động" này rồi.

"Có chuyện gì?" Nàng lạnh lùng hỏi, giọng nói như tiếng băng nứt. "Đây là 'Thanh Tuyết Lạc Hoa', chiêu thức mỹ lệ và uy lực nhất của Băng Tâm Quyết. Ngươi lại có ý kiến gì?"

Lục Diệp đứng dậy, phủi phủi bụi trên mông, đi vòng quanh nàng một vòng như đang xem xét một món hàng lỗi ở cửa hàng điện máy.

"Mỹ lệ? Đúng, rất đẹp. Nếu nàng định đi biểu diễn xiếc ở hội chợ kinh đô, ta đảm bảo nàng sẽ nhận được cơn mưa tiền vàng." Lục Diệp nhếch mép, "Nhưng nếu đây là để giết người, thì nàng đang xúc phạm nghiêm trọng đến ngành phân tích dữ liệu của ta."

Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, khớp xương trắng bệch: "Ngươi nói rõ xem."

Lục Diệp mở cuốn "Đạo Điển Phân Tích" trong đầu ra. Trong tầm nhìn của hắn, toàn bộ động tác vừa rồi của Tuyết Thanh Nguyệt được tái hiện lại dưới dạng các khung hình (frame) rời rạc.

"Nào, chúng ta bắt đầu soi 'bug' nhé." Lục Diệp hắng giọng, tay chỉ vào không trung như đang thao tác trên một màn hình cảm ứng vô hình. "Chiêu 'Thanh Tuyết Lạc Hoa' của nàng dài tổng cộng 12 giây. Trong 12 giây đó, nàng xoay người 3 vòng rưỡi, tà váy bay lên tạo thành một góc 45 độ hoàn hảo, kiếm khí tán ra xung quanh thành hình hoa tuyết. Rất thơ mộng!"

Hắn đột ngột biến sắc, giọng trở nên gay gắt: "Nhưng về mặt logic chiến đấu, đó là một đống rác! Nàng xoay 3 vòng để làm gì? Để tăng quán tính? Không, nàng xoay chậm đến mức lực ly tâm bị triệt tiêu bởi lực ma sát của không khí với cái tà váy dài thượt kia. 3 vòng xoay đó lãng phí của nàng 1.5 giây và 20% linh lực chỉ để… làm màu."

"Chưa hết!" Lục Diệp tiến sát lại, chỉ vào cổ tay nàng. "Đoạn cuối chiêu thức, nàng rung kiếm tạo ra 9 bông hoa tuyết ảo ảnh. Để duy trì 9 ảo ảnh đó, kinh mạch ở tay nàng phải chịu một áp lực tản nhiệt cực lớn. Hiệu quả thực tế là gì? Đối thủ chỉ cần nhắm mắt lại, dùng thần thức quét một cái là biết kiếm thật ở đâu. 9 bông hoa đó chẳng khác nào 9 cái biển chỉ dẫn: 'Nè, ta đang lãng phí linh lực ở đây nè, tới đánh ta đi!'"

Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ. Nàng xưa nay luôn tự hào về sự tinh tế của kiếm pháp tông môn, chưa bao giờ có ai đứng trước mặt nàng và nói rằng "Băng Tâm Kiếm Pháp" là một đống rác dữ liệu.

"Kiếm đạo là nghệ thuật…" Nàng yếu ớt phản bác.

"Kiếm đạo là khoảng cách ngắn nhất giữa hai điểm!" Lục Diệp cắt ngang, đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng xanh của sự phân tích. "Kiếm là một loại công cụ dùng để truyền tải năng lượng vào mục tiêu nhằm phá hủy cấu trúc sinh học hoặc vật chất của đối phương. Bất kỳ động tác nào không phục vụ mục tiêu đó đều là 'frame thừa' – là rác thải cần phải xóa bỏ!"

Lục Diệp tiến tới, cầm lấy cổ tay của Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng định rụt lại theo bản năng, nhưng ánh mắt nghiêm túc lạ thường của hắn khiến nàng đứng yên.

"Nghe đây, Thánh nữ đại nhân. Nàng đang bị ám ảnh bởi cái gọi là 'ý cảnh'. Nhưng ý cảnh thực chất là sự tối ưu hóa tần số rung động của linh lực để đồng bộ với môi trường. Bây giờ, hãy làm theo ta. Bỏ qua toàn bộ những gì sư phụ nàng dạy về vẻ đẹp."

Lục Diệp bắt đầu điều chỉnh tư thế cho nàng.

"Chân trái lùi lại 15 độ, hạ thấp trọng tâm để giảm lực cản gió. Cánh tay không cần đưa cao quá đầu, chỉ cần giữ ở mức ngang ngực. Này, cái váy của nàng… nó quá rườm rà. Lần sau hãy mặc đồ gọn nhẹ hơn, nếu không ta sẽ tính toán lực cản của đống vải này vào công thức, đau đầu lắm."

Tuyết Thanh Nguyệt mặt đỏ lên vì ngượng, nhưng nàng vẫn làm theo.

"Bây giờ, tập trung linh khí vào mũi kiếm. Đừng tán ra thành hoa tuyết. Hãy nén nó lại thành một điểm. Ta gọi đây là kỹ thuật 'Nén dữ liệu không tổn hao' (Lossless Compression)."

"Phóng!" Lục Diệp quát.

Tuyết Thanh Nguyệt đâm ra một kiếm. Không có hoa tuyết rơi, không có vòng xoay hoa mỹ, cũng không có tà váy tung bay. Đó chỉ là một đường thẳng tắp, lạnh lùng và thô bạo.

"Vút!"

Một vệt trắng mảnh như sợi chỉ xé toạc không khí, bắn thẳng vào phiến đá lớn phía xa. "Oành" một tiếng, phiến đá nổ tung thành bụi phấn, không phải là bị chém vỡ, mà là bị đóng băng cực độ dẫn đến giòn hóa và sụp đổ dưới áp lực xuyên thấu.

Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy 0.3 giây.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn thanh kiếm trong tay mình, rồi nhìn đống tro bụi của phiến đá, đôi mắt tràn đầy vẻ khó tin.

"Sức mạnh này… còn lớn hơn chiêu cuối của ta gấp ba lần? Mà linh lực tiêu tốn chỉ bằng một phần mười?"

"Chúc mừng nàng đã nâng cấp lên phiên bản Kiếm Sư Logic 1.0." Lục Diệp thản nhiên vỗ tay, vẻ mặt 'ta đã nói rồi mà'. "Nàng vừa thực hiện một đường kiếm không có lấy một milimet sai số. Không có động tác thừa, không có thời gian hồi chiêu (CD), chỉ có kết quả tối ưu nhất."

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn rỉ sét chui đầu ra, thở dài thườn thượt: "Tiêu rồi, tiêu thật rồi. Một tiểu nha đầu xinh đẹp như thế, vốn là biểu tượng của vẻ đẹp thoát tục, giờ lại bị thằng nhóc này biến thành một cái máy giết người máu lạnh. Lục Diệp, ngươi là kẻ thù của cái đẹp!"

Lục Diệp mặc kệ lão rùa già, hắn bước tới trước mặt Tuyết Thanh Nguyệt, cười gian xảo: "Thế nào? Cảm giác từ bỏ 'nghệ thuật' để đến với 'hiệu suất' không tệ chứ?"

Tuyết Thanh Nguyệt im lặng hồi lâu. Nàng nhìn vào quỹ đạo của đường kiếm vừa rồi, trong đầu nàng giờ đây không còn là những hình ảnh hoa tuyết bay múa hay trăng thanh gió mát, mà là những đường thẳng, những con số, và sự lạnh lẽo tuyệt đối của sự chính xác.

Nàng đột nhiên tra kiếm vào vỏ, cúi người hành lễ với Lục Diệp – một cái lễ vốn chỉ dành cho sư trưởng.

"Thanh Nguyệt thỉnh giáo… 'Logic Kiếm Đạo' của sư huynh."

Lục Diệp hơi bất ngờ, sau đó gãi cằm lẩm bẩm: "Được thôi, nhưng học phí không rẻ đâu. Đầu tiên, nàng phải giúp ta phân tích xem tại sao cái lò luyện đan ở dưới kia cứ chạy được 30 phút là bị 'treo máy' (nổ lò). Ta nghi là do thuật toán điều hỏa có vấn đề…"

Tuyết Thanh Nguyệt ngẩn người: "Treo máy? Thuật toán?"

"Đừng để ý mấy từ chuyên môn đó." Lục Diệp phẩy tay. "Nào, bây giờ chúng ta sẽ học bài tiếp theo: 'Phân tích điểm yếu cấu trúc dựa trên rung động âm thanh'. Nói đơn giản là, ta sẽ dạy nàng cách chém một phát khiến đối thủ tan rã từng phân tử mà không cần dùng đến sức mạnh chân tay."

Trên đỉnh núi tuyết, dưới ánh trăng mờ ảo, vị Thánh nữ băng giá vốn dĩ cao sang thoát tục, giờ đây đang cầm một cuốn sổ tay nhỏ, chăm chú ghi chép những thông số như "vận tốc ban đầu", "góc tấn công tối ưu" và "gia tốc linh khí".

Dưới chân núi, đám đệ tử Thanh Vân Tông vẫn đang mơ mộng về một ngày được nhìn thấy Thánh nữ thi triển kiếm pháp đẹp tựa thiên tiên. Họ không hề biết rằng, "Thiên tiên" của họ đã bị một tên kỹ sư dữ liệu "hư hỏng" mang đi "re-format" (định dạng lại) mất rồi.

Thế giới tu tiên kể từ ngày hôm đó, đã mất đi một vũ công kiếm thuật tài hoa, nhưng lại khai sinh ra một "Kiếm Sư Logic" đáng sợ nhất lịch sử. Một kẻ mà khi nàng rút kiếm, đối thủ sẽ không nhìn thấy hoa tuyết, mà chỉ thấy một cái bảng thông báo: [System Error: Your life has been deleted].

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8