Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 95: Mạnh Hùng dạy thơ vật lý**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:22:31 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 95: MẠNH HÙNG DẠY THƠ VẬT LÝ**

Gió thu hiu hắt thổi qua Diễn Võ Trường của Thanh Vân Tông, mang theo mùi của bùn đất và cả mùi… hoang mang đang lan tỏa trong không khí.

Bình thường, giờ này các đệ tử ngoại môn sẽ đang ngồi thiền, cố gắng cảm ứng một chút linh khí mỏng manh giữa đất trời để hy vọng một ngày "nhảy vọt long môn". Thế nhưng hôm nay, toàn bộ gần ba trăm đệ tử ngoại môn lại đang đứng xếp hàng ngay ngắn trước một cái bục gỗ lớn.

Trên bục, một bóng người cao lớn như tòa tháp, bắp tay cuồn cuộn như những rễ già của đại thụ, mặt mũi bặm trợn đang… run rẩy cầm một tờ giấy mỏng manh.

Đó là Mạnh Hùng.

Mạnh Hùng nhìn xuống đám đông, hít một hơi thật sâu khiến lồng ngực vạm vỡ của hắn phập phồng như ống bễ thợ rèn, rồi hắn hắng giọng một tiếng. Tiếng hắng giọng thôi cũng đã khiến mấy tên đệ tử đứng đầu hàng muốn ngã ngửa vì sóng âm quá mạnh.

"Khụ! Hôm nay, theo sự phân công của Lục sư huynh, ta sẽ dạy các ngươi một loại bí quyết tu luyện mới." Mạnh Hùng nghiêm túc nói, vẻ mặt trang trọng như đang đọc sắc phong của Hoàng đế. "Lục huynh nói, tu luyện không thể chỉ dùng sức mạnh của cơ bắp, mà phải dùng… trí tuệ. Và đỉnh cao của trí tuệ, chính là Thơ."

Bên dưới, đám đệ tử xì xào:
"Thơ? Mạnh sư huynh muốn dạy thơ? Huynh ấy chẳng phải là kẻ có thể dùng tay không bẻ gãy sừng Yêu Ngưu sao?"
"Ta nghe nói lần trước huynh ấy làm thơ, cả đám heo sau núi đều tuyệt thực ba ngày vì sang chấn tâm lý."

Lục Diệp lúc này đang ngồi vắt vẻo trên ngọn cây tùng già cách đó không xa, tay cầm một trái linh táo cắn một miếng "rắc" giòn tan. Đôi mắt hắn hiện lên những tia sáng xanh nhạt của Đạo Điển Phân Tích. Trong tầm mắt hắn, toàn bộ thung lũng này không chỉ là cỏ cây, mà là những thông số mật độ linh khí, vecto hướng gió và áp suất khí quyển.

[Đối tượng: Mạnh Hùng. Trạng thái: Hồi hộp cấp độ 3. Nhịp tim: 120 lần/phút. Nhiệm vụ: Phổ biến định luật động lực học thông qua hình thức văn chương (lỗi hệ thống nghiêm trọng).]

Lục Diệp mỉm cười. Hắn biết mình đang chơi một trò mạo hiểm với "đạo tâm" của đám đệ tử này, nhưng có sao đâu? Để họ hiểu được bản chất của lực, thì dùng thơ dở là cách tốt nhất để ghi nhớ.

Mạnh Hùng bắt đầu đọc, giọng vang như sấm rền:

"Trời xanh mây trắng nắng vàng,
Gia tốc cực đại, đối phương lên đàng.
Nắm đấm càng nặng, bay càng nhanh,
Kẻ địch tan xác, tan tành… hự… thành canh!"

Im lặng. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy Diễn Võ Trường.

Lão Quy từ trong nhẫn của Lục Diệp thò đầu ra, đôi mắt rùa già nua đầy vẻ thống khổ: "Lục tiểu tử… Ngươi thật ác độc. Lão phu sống vạn năm, đã thấy thiên tài, đã thấy ma đầu, nhưng chưa từng thấy kẻ nào hành hạ ngôn từ và vật lý cùng một lúc như thế này. Cái gì mà 'gia tốc cực đại'? Cái gì mà 'nặng'?"

Lục Diệp điềm nhiên giải thích qua thần thức: "Lão già, lão không hiểu cái hay của nó. Mạnh Hùng đang giảng về Định luật II của Newton đấy. F=ma. Lực bằng khối lượng nhân gia tốc. Để cú đấm có sức phá hoại lớn nhất, ngươi phải tối ưu hóa cả hai thông số đó. Mạnh Hùng không có trí tuệ để hiểu đạo lý cao siêu, nhưng hắn có bản năng của một con dã thú. Hắn chỉ cần 'vần' một chút là sẽ thuộc."

Mạnh Hùng thấy bên dưới không có phản ứng, tưởng rằng mình làm thơ quá hay khiến họ "nhập đạo", liền phấn chấn gào lên bài tiếp theo:

"Khối lượng là khối thịt dày,
Gia tốc là lúc cánh tay xuất chiêu.
Nếu ngươi đẩy nhẹ, nó hiu… hiu,
Nếu ngươi nổ lực, tiêu điều… hết tiêu!"

"Dừng lại!" Một tiếng thét vang lên từ phía sau đám đông.

Một vị trung niên nam tử mặc trường bào màu xám, khuôn mặt thanh mảnh nhưng đầy vẻ khắc khổ bước tới. Đó là Triệu chấp sự, người quản lý kỷ luật của Ngoại môn.

Triệu chấp sự chỉ tay vào Mạnh Hùng, tay run bần bật: "Mạnh Hùng! Ngươi đang làm cái quái gì thế này? Tu tiên là phải cảm ngộ linh khí, phải thuận theo thiên đạo, phải tìm kiếm chân lý trong sự tĩnh lặng. Ngươi… ngươi dạy bọn họ cái gì mà 'khối thịt dày' với 'xuất chiêu hiu hiu'? Đây là bôi nhọ đạo pháp! Là sỉ nhục Thanh Vân Tông!"

Mạnh Hùng gãi gãi cái đầu trọc, vẻ mặt oan ức: "Nhưng… Triệu chấp sự, đây là Lục sư huynh dạy mà. Lục huynh bảo đây là 'Lực Học Căn Bản', là chìa khóa để một đấm nát núi."

"Lục Diệp?" Triệu chấp sự đảo mắt tìm kiếm và ngay lập tức thấy kẻ tội đồ đang nhai táo trên cây. "Lục Diệp! Ngươi mau xuống đây giải thích cho ta!"

Lục Diệp nhẹ nhàng nhảy xuống, động tác mượt mà như một chiếc lá rơi, thực chất là hắn đã phân tích được điểm rơi tối ưu nhất để giảm thiểu tác động của trọng lực lên khớp gối.

"Chấp sự đại nhân, xin đừng giận. Mạnh Hùng giảng thơ tuy có chút… không thuận tai, nhưng đạo lý trong đó là thật." Lục Diệp chắp tay, mặt tỉnh bơ.

"Đạo lý thật? Ngươi nói xem, cái thứ 'Lực đẩy bằng khối lượng nhân gia tốc' gì đó có cái gì gọi là đạo lý?" Triệu chấp sự quát.

Lục Diệp mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua người Triệu chấp sự.

[Phân tích đối tượng: Triệu chấp sự. Tu vi: Trúc Cơ sơ kỳ. Điểm yếu: Thận trái yếu do vận công quá độ, bả vai phải có vết thương cũ làm giảm 15% biên độ chuyển động. Độ cứng của hộ thể linh khí: 450 đơn vị.]

"Chấp sự, ngài thấy hòn đá nặng ngàn cân kia chứ?" Lục Diệp chỉ vào một khối thạch anh dùng để rèn luyện sức mạnh ở góc trường. "Bình thường, ngài cần dùng linh lực cấp độ Trúc Cơ để nâng nó lên, đúng không?"

"Chuyện hiển nhiên."

"Vậy nếu ta nói, Mạnh Hùng chỉ cần dùng sức mạnh thể chất, nhưng vận dụng 'thơ vật lý' của ta, có thể đẩy hòn đá đó bay xa mười trượng, ngài có tin không?"

Đám đệ tử ồ lên. Đẩy một hòn đá nặng ngàn cân đi mười trượng mà không dùng linh lực? Đó là chuyện chỉ có yêu thú cấp cao mới làm được.

Triệu chấp sự cười lạnh: "Nếu hắn làm được, ta sẽ cho phép hắn dạy 'vật lý thơ' của ngươi trong cả tháng tới. Nếu không, cả hai ngươi hãy đi dọn chuồng yêu thú ba tháng cho ta!"

Lục Diệp ra hiệu cho Mạnh Hùng: "Mùng, bài thơ thứ ba. Chú ý gia tốc vòng cung."

Mạnh Hùng gật đầu, khí thế thay đổi hẳn. Hắn tiến đến trước hòn đá, hai chân dang rộng, bám chặt vào mặt đất như rễ tùng. Hắn bắt đầu đọc nhỏ:

"Chân đạp đất, lưng tựa cung,
Khối lượng toàn thân, dồn vào một vùng.
Gia tốc khởi phát, chuyển động không ngừng,
Lực bộc phát… rầm!"

Khi Mạnh Hùng thốt ra chữ "rầm", hắn không chỉ đấm vào hòn đá. Theo phân tích của Lục Diệp đang truyền thẳng vào thần thức Mạnh Hùng, cánh tay hắn di chuyển theo một quỹ đạo xoắn ốc để triệt tiêu lực cản không khí, đôi chân đạp mạnh tạo ra một phản lực từ mặt đất truyền thẳng lên cột sống, gia tốc cánh tay từ số không đạt đến mức cực đại trong vòng 0.2 giây.

*BÙM!*

Một tiếng nổ chấn động. Khối thạch anh nặng ngàn cân vốn tĩnh lặng bỗng nhiên rên rỉ, rồi dưới sự ngỡ ngàng của tất thảy mọi người, nó rời khỏi mặt đất, vẽ nên một đường parabol hoàn hảo trên không trung.

Mười trượng? Không, nó bay qua mười trượng, mười lăm trượng, và chỉ dừng lại khi đập vào vách núi xa xa, để lại một cái hố sâu hoắm.

Tất cả các đệ tử há hốc mồm. Triệu chấp sự đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt lồi ra như mắt cá.

"Này… này là… nhục thân thần lực?" Triệu chấp sự lắp bắp.

Lục Diệp đi tới, phủi bụi trên áo, thản nhiên nói: "Không, đó chỉ là kiến thức thôi. Chấp sự xem, khối lượng của Mạnh Hùng là hai trăm năm mươi cân, hắn sử dụng kỹ thuật 'dồn trọng tâm' để biến toàn bộ khối lượng đó thành một vecto. Sau đó hắn gia tốc cánh tay đạt tốc độ cao nhất tại điểm tiếp xúc. Lực va chạm đó vượt xa khả năng chịu đựng của cấu trúc hòn đá. Nói một cách dễ hiểu hơn cho ngài… Mạnh Hùng vừa mới 'làm thơ' bằng nắm đấm đấy."

Lúc này, một tên đệ tử trẻ tuổi rụt rè giơ tay lên hỏi: "Lục sư huynh… vậy cái câu 'Nếu ngươi nổ lực, tiêu điều hết tiêu' có nghĩa là gì?"

Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì: "Nghĩa là nếu ngươi dồn toàn bộ gia tốc vào giây cuối cùng trước khi chạm vào đối phương, thì nội tạng của hắn sẽ bị chấn động theo tần số cộng hưởng, dẫn đến việc… nát bấy."

Cả đám đệ tử rùng mình. Thơ của Mạnh Hùng không còn nghe thấy dở nữa, mà nó nghe như tiếng gọi của Tử thần.

Lục Diệp hài lòng nhìn đám đệ tử đang cuồng nhiệt lấy giấy bút ra ghi chép những vần thơ ngớ ngẩn của Mạnh Hùng. Hắn mở cuốn Đạo Điển Phân Tích ra, dòng chữ vàng hiện lên:

[Nhiệm vụ: Cải tạo tư duy môn phái. Tiến độ: 15%. Kỹ năng mới mở khóa: "Bài ca hằng số". Tác dụng: Tăng cường trí nhớ tập thể đối với các quy luật tự nhiên.]

"Tốt rồi." Lục Diệp lẩm bẩm. "Hôm nay học Định luật Newton, ngày mai ta sẽ cho Mạnh Hùng dạy về Ma sát lực. Chắc chắn bài thơ về 'Sự trơn trượt của linh hồn' sẽ còn kinh khủng hơn nhiều."

Lão Quy thở dài trong nhẫn, lấy hai cái vảy che mắt lại: "Lão phu muốn ngủ đông. Đừng ai đánh thức lão phu ở cái thời đại mà tu tiên phải làm bài tập vật lý này…"

Giữa thung lũng, giọng của Mạnh Hùng lại vang lên đầy hào hùng:

"Muốn mạnh thì phải gia tốc,
Đừng có ở đó mà khóc lóc… hự… rụng tóc!"

Bên dưới, ba trăm đệ tử đồng thanh hô lớn: "Muốn mạnh thì phải gia tốc! Muốn mạnh thì phải gia tốc!"

Triệu chấp sự đứng đó, tay cầm một viên thuốc trợ tim, lẩm bẩm: "Có lẽ mình cũng nên… tập làm thơ?"

Hết chương 95.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8