Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 103: Virus tâm linh**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:27:33 | Lượt xem: 2

**Chương 103: Virus Tâm Linh**

Bầu trời phía trên Ma Uyên cốc không phải màu xanh, mà là một màu tím sẫm đặc quánh, giống như một hũ mực tàu bị đổ nhào vào hư không. Luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi của lá mục và nỗi sợ hãi nguyên thủy, không ngừng luồn lách qua các khe đá, bao vây lấy nhóm ba người Lục Diệp.

"Lục sư huynh, ta cảm thấy… không ổn lắm."

Mạnh Hùng run rẩy nói, đôi bàn tay hộ pháp vốn có thể đấm nát đầu gấu nay lại nắm chặt lấy tà áo của chính mình. Gương mặt to chữ điền của hắn vặn vẹo, đôi mắt bắt đầu xuất hiện những tia máu đỏ sậm.

Đứng đối diện bọn họ, trên một mỏm đá nhô ra như lưỡi hái tử thần, là một bóng người gầy guộc quấn trong bộ hắc bào thêu đầy những khuôn mặt quỷ đang gào thét. Hắn là Dạ Ma, một trong những đệ tử nòng cốt của Minh Sát Tôn Giả, kẻ chuyên tu luyện về linh hồn.

"Khặc khặc… kẻ phàm phu tục tử làm sao chống lại được 'Cửu U Tâm Ma Chướng' của ta?" Dạ Ma vung tay, một luồng khói đen lờ mờ hình con rết khổng lồ bay lượn trên không trung. "Đây không phải là lực lượng vật lý, đây là tội nghiệt từ kiếp trước của các ngươi, là bóng tối trong lòng mỗi người!"

Tuyết Thanh Nguyệt khẽ cau mày, thanh thanh kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng kêu rền rĩ, lớp băng tinh bao phủ quanh người nàng đang bị ăn mòn bởi luồng khói đen đó. Nàng cảm thấy một nỗi buồn vô cớ xâm chiếm lấy tâm trí, những ký ức về tuổi thơ cô độc ở Tuyết tộc đột ngột hiện về rõ mồn một, kéo nàng vào một vũng lầy u uất.

Chỉ duy có Lục Diệp vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc.

Hắn khẽ đẩy gọng kính (vật phẩm hắn tự chế từ tinh thạch có khả năng lọc quang phổ), tay trái đã mở ra cuốn *Đạo Điển Phân Tích*. Trong mắt người khác, Dạ Ma đang thi triển tà thuật kinh thiên động địa, nhưng trong mắt Lục Diệp, thực tế lại trông như thế này:

[Đối tượng: Linh hồn sóng âm năng lượng thấp.]
[Trình trạng: Đang gửi các gói tin dữ liệu rác (Spam) vào tần số não bộ của mục tiêu.]
[Phương thức: Kích thích hạch hạnh nhân sản sinh cortisol quá mức.]
[Đánh giá: Kỹ thuật lập mã quá kém, quá nhiều code thừa, hiệu suất thâm nhập chỉ đạt 22%.]

Lục Diệp tặc lưỡi, thốt lên một câu cụt ngủn: "Đường truyền kém thế này mà cũng đòi làm hacker tâm linh sao?"

Dạ Ma khựng lại một nhịp, lão không hiểu Lục Diệp đang nói gì, nhưng cảm giác bị khinh bỉ là có thật. Lão gầm lên: "Chết đi! Vạn Quỷ Phệ Hồn!"

Luồng khói đen đột ngột bùng nổ, hóa thành hàng vạn con quỷ nhỏ, chúng không tấn công vào da thịt mà xuyên thẳng qua cơ thể, lao vào ý thức của ba người.

Mạnh Hùng đột nhiên trợn trừng mắt, rồi nằm vật xuống đất, tay chân quờ quạng: "Đừng… đừng bắt ta đọc thơ nữa! Ta biết thơ của ta dở mà! Ôi, các nàng tiên nữ, sao các nàng lại dùng thơ của ta để làm giấy vệ sinh…"

Lục Diệp nhìn thông số của Mạnh Hùng trên Đạo Điển: [Nhân vật Mạnh Hùng: Tràn bộ đệm ý thức. Nội dung rác: Nỗi sợ bị phê bình thơ ca. Tỉ lệ tẩu hỏa nhập ma: 45%.]

Tuyết Thanh Nguyệt thì quỳ sụp xuống, hơi thở dồn dập, đôi môi tái nhợt: "Ta… không muốn cô độc… lạnh quá…"

Lục Diệp thở dài. Hắn lẩm bẩm: "Tình trạng này trong chuyên môn gọi là bị 'Virus tâm linh' thâm nhập vào phân vùng khởi động. Nếu không dọn dẹp sạch sẽ, hai người này sẽ bị treo máy vĩnh viễn."

Dạ Ma đắc thắng cười vang: "Lục Diệp, giờ tới lượt ngươi! Thấy chưa, chúng đang gặm nhấm tội lỗi của ngươi đó!"

Lục Diệp nhìn một đám quỷ đen đang cố gắng xuyên vào trán mình, nhưng khi chúng vừa chạm vào vùng hào quang của hắn, chúng liền bị khựng lại, xoay mòng mòng như gặp phải một bức tường lửa siêu cấp.

"Ngươi… tại sao ngươi không có tâm ma?" Dạ Ma kinh hãi.

"Tâm ma?" Lục Diệp thản nhiên đáp. "Trong bộ não của ta, mọi dữ liệu đều được phân loại, gắn tag và mã hóa 256-bit. Ngươi định dùng mấy con 'trojan' cấp thấp này để phá mã sao? Này, ngươi có biết tần số của linh lực đen này thực chất là 7.8 Hertz, trùng với tần số cộng hưởng của trái đất không? Cách ngươi điều khiển nó quá thủ công, độ trễ (latency) lên tới 500ms. Với ta, ngươi đang dùng modem quay số 56kb để đấu với cáp quang đấy."

Dạ Diệp sững sờ, cảm giác như mình đang nghe một loại ngôn ngữ của thần linh hoặc của kẻ tâm thần.

Lục Diệp không đợi đối phương kịp phản ứng, ngón tay hắn bắt đầu lướt nhanh trên mặt trang sách Đạo Điển. "Kỹ năng mới: **Phân Tích & Clean Disk (Dọn dẹp ổ đĩa tâm linh)**."

Một vòng tròn ánh sáng xanh nhạt lan tỏa từ chân Lục Diệp, bao trùm lấy Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt.

Trong không gian ý thức của Mạnh Hùng, một thanh thông báo đột ngột hiện ra giữa đám quỷ đang chế giễu thơ hắn: *[Phát hiện 12,431 tệp tin rác gây trầm cảm. Bạn có muốn xóa vĩnh viễn không? (Y/N)]*

"Y! Y! Chọn Y mau!" Ý thức của Mạnh Hùng gào lên.

*Vù!* Toàn bộ đám quỷ đen trong não Mạnh Hùng bị hút sạch vào một cái hố đen hư ảo. Mạnh Hùng lập tức bật dậy, mắt sáng quắc: "Ủa? Thơ của mình… thực ra cũng đâu đến nỗi nào, ít ra nó còn có tác dụng… làm thuốc nổ!"

Về phần Tuyết Thanh Nguyệt, nàng thấy mình đang đứng giữa một thư viện khổng lồ, mọi nỗi buồn bị phân loại vào một chiếc hộp ghi chữ "Dữ liệu lỗi thời – Cần tàng trữ". Cảm giác ấm áp trở lại, nàng mở mắt, thanh kiếm trong tay phát ra hào quang lạnh lẽo chưa từng có.

Dạ Ma run rẩy, lùi lại một bước: "Không thể nào… thuật pháp của ta là vô giải! Ngươi đã làm gì?"

"Ta chỉ vừa cài đặt bản cập nhật 'Logic v3.0' cho họ thôi." Lục Diệp gấp cuốn sổ lại, nhìn Dạ Ma bằng ánh mắt của một chuyên viên kỹ thuật đang nhìn một con virus máy tính lỗi thời. "Bây giờ, tới lượt ngươi. Để ta phân tích xem cấu trúc linh hồn của ngươi có bao nhiêu lỗ hổng bảo mật nhé."

"Ngươi… đừng hòng!" Dạ Ma cắn đầu ngón tay, định thi triển cấm thuật hy sinh tuổi thọ.

Nhưng tốc độ của Lục Diệp nhanh hơn. Hắn không lao tới đánh bằng nắm đấm, mà chỉ nhẹ nhàng búng một viên linh thạch đã được "mã hóa lại" về phía Dạ Ma.

"Kỹ năng: **Vòng Lặp Vô Hạn (Logic Loop)**."

Viên linh thạch nổ tung, nhưng không tạo ra hỏa lực, mà tạo ra một vùng sóng âm kỳ lạ. Dạ Ma đột nhiên khựng lại, đôi mắt lão đảo liên tục.

Trong tâm trí của Dạ Ma, lão đột nhiên rơi vào một câu hỏi tu từ không có lời giải mà Lục Diệp đã cài cắm: *"Nếu một con quỷ ăn một con quỷ để trở nên mạnh hơn, thì con quỷ ban đầu là con quỷ ăn hay là con quỷ bị ăn? Nếu linh hồn là bất diệt, tại sao lại có luân hồi? Nếu có luân hồi, tại sao linh hồn lại phải tan biến?"*

Một chuỗi câu hỏi logic móc xích vào nhau, tạo thành một cái bẫy trí tuệ không lối thoát. Dạ Ma cố gắng dùng tà thuật để giải quyết, nhưng tà thuật của lão vốn dựa trên sự hỗn loạn, giờ đây gặp phải logic thuần túy, lập tức bị xung đột hệ thống.

"Aaaaa! Ta là ai? Ta ở đâu? Con quỷ đó có ăn ta không? Tại sao số 1 cộng số 1 lại bằng 2 mà không phải là một đống khói?"

Dạ Ma ôm đầu gào thét, linh lực đen ngòm từ lỗ chân lông phun ra ngoài tầm kiểm soát. Lão bắt đầu quay cuồng tại chỗ, miệng lẩm bẩm những con số và những định luật vật lý mà lão chưa từng được học nhưng đang bị ép phải xử lý.

[Cảnh báo: Đối tượng Dạ Ma bị lỗi tràn bộ đệm hệ thống. Linh hồn đang tự Format.]

*Bùm!*

Dạ Ma ngã ngửa ra sau, hai mắt trắng dã, miệng sùi bọt mép. Lão chưa chết, nhưng tu vi cả đời đã bị cái "Vòng lặp vô hạn" kia nghiền nát thành mảnh vụn. Logic của Lục Diệp đối với những kẻ tu luyện dựa trên sự điên cuồng này chính là loại kịch độc tàn nhẫn nhất.

Mạnh Hùng đi tới, lấy chân đá đá vào thân hình đang co giật của Dạ Ma: "Gì vậy? Mới nãy còn sung lắm mà, sao giờ nhìn giống con cá khô gặp nắng vậy?"

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, ánh mắt phức tạp nhìn Lục Diệp: "Lục sư huynh, chiêu thức vừa rồi của huynh… thật là vô sỉ."

Lục Diệp nhặt lại viên linh thạch đã vỡ, thản nhiên đáp: "Đó không phải vô sỉ, đó là giáo dục lại tư duy. Hắn quá lệ thuộc vào các giáo điều cũ kỹ, ta chỉ giúp hắn mở mang trí tuệ bằng cách… bắt bộ não hắn làm việc quá tải một chút thôi."

Hắn dừng lại một chút rồi nhìn về phía sâu trong Ma Uyên cốc, nơi một luồng khí tức mạnh mẽ hơn đang âm thầm quan sát.

"Admin ở phía sau có vẻ bắt đầu thấy nóng máy rồi." Lục Diệp đẩy kính, khóe môi khẽ nhếch. "Mạnh Hùng, chuẩn bị tinh thần đi. Chương trình diệt virus hôm nay… mới chỉ bắt đầu phần quét thử (Quick Scan) thôi. Phần dọn dẹp hệ thống (Deep Clean) vẫn còn ở phía trước."

Mạnh Hùng ưỡn ngực, bắp tay nổi cuồn cuộn: "Được thôi! Ta cảm thấy sau khi được huynh 'dọn rác', đầu óc ta sáng láng hẳn ra. Ta vừa sáng tác xong một bài thơ về trận chiến này!"

"Thôi, đừng." Lục Diệp và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh nói, tốc độ phản xạ còn nhanh hơn cả khi chiến đấu với Dạ Ma.

Trong màn sương tím tái của Ma Uyên, bóng dáng của gã kỹ sư phân tích dữ liệu cùng nhóm bạn kỳ quặc bước tiếp vào vùng tối, mang theo thứ ánh sáng logic lạnh lùng, sẵn sàng bẻ gãy mọi quy tắc thần bí lâu đời nhất của giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8