Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 112: Cuộc đua đến lõi thế giới**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:34:15 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 112: CUỘC ĐUA ĐẾN LÕI THẾ GIỚI

Tiếng gầm rú của những dòng chảy linh khí vang lên trầm đục từ sâu dưới lòng đất Phù Văn Thành, tựa như một con quái thú cổ đại đang trở mình sau giấc ngủ triệu năm. Bầu trời phía trên thành phố vốn đang rực rỡ nắng vàng bỗng chốc bị bao phủ bởi một tầng mây tím ngắt, những tia chớp hình phù văn chạy ngoằn ngoèo giữa các tầng không, tạo thành một khung cảnh vừa tráng lệ vừa đầy áp bức.

Lục Diệp đứng trên một mái nhà cao tầng, gió thổi tung vạt áo bào đệ tử ngoại môn vốn đã sờn cũ của hắn. Trong khi cả thành phố đang nháo nhào kinh hãi vì dị tượng, đôi mắt hắn lại bình tĩnh đến lạ kỳ. Dưới lăng kính của Đạo Điển Phân Tích, thế giới xung quanh hắn lúc này không còn là tường vách hay đường phố, mà là những dải băng tần ánh sáng đủ màu sắc.

"Hừm, nồng độ linh khí tại trục tung 15.2 độ đang tăng vọt với tốc độ 200% mỗi giây. Đây không phải là động đất thông thường, đây là hiện tượng 'tràn bộ nhớ đệm' (Buffer Overflow) của đại trận địa mạch." Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay hắn gẩy gẩy trên chiếc bàn tính linh khí cầm tay, những hạt tính bằng ngọc thạch nhảy lạch cạch tạo ra những tia lửa nhỏ.

Lão Quy trong chiếc nhẫn đồng rên rỉ: "Lục Diệp, ta nói lại lần nữa, chạy ngay đi còn kịp! Phía dưới kia là Lõi Thế Giới, là nơi cấm kỵ nhất của Vạn Vật Nguyên Giới. Ngươi định xuống đó bằng cái bàn tính gãy này sao? Ngươi có biết Vương Đằng có Thiên Đạo che chở, đi đâu cũng nhặt được lối tắt, còn ngươi chỉ có cái đầu đầy rác dữ liệu này thôi không?"

"Lão Quy, ông im lặng chút đi để tôi tập trung quét 'Ping'." Lục Diệp không ngoảnh đầu lại, bàn tay trái hắn kết ấn, một đạo quang mang mờ nhạt từ Đạo Điển tỏa ra, bao trùm lấy Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng phía sau. "Hùng ca, chuẩn bị tinh thần chưa? Lần này không phải xuống hang bắt hổ, mà là đi vào ổ cứng của thượng đế đấy."

Mạnh Hùng siết chặt thanh trọng kiếm đen kịt trên tay, bắp thịt nổi cuồn cuộn, đôi mắt to như chuông đồng nhưng ánh lên vẻ mênh mang của một kẻ… sắp làm thơ. Gã hắng giọng: "Lục đệ yên tâm, thơ ta đã sẵn, kiếm ta đã thông. Một mai xuống dưới âm ty, nếu mà thấy chán lại đi lên dần."

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh băng kiếm tỏa ra hàn khí thấu xương, sắc mặt nàng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn Lục Diệp đã bớt đi vẻ hoài nghi của lần đầu gặp gỡ. Nàng khẽ hỏi: "Cái gọi là 'Lõi Thế Giới'… thực sự có thể thay đổi vận mệnh của chúng ta sao? Ta cảm thấy linh khí dưới đó vô cùng hỗn loạn, vượt xa giới hạn chịu đựng của tu sĩ Trúc Cơ."

Lục Diệp quay lại cười ranh mãnh, hàm răng trắng bóng phản chiếu ánh chớp trên trời: "Thánh nữ, linh khí hỗn loạn là vì người ta không biết cách điều phối nó. Trong mắt ta, đó chỉ là những luồng dữ liệu thô chưa được phân giải. Chỉ cần chúng ta tìm được 'đường dẫn chuẩn', chúng ta sẽ trượt xuống đó như đi cầu trượt vậy. Nào, nhảy!"

Nói đoạn, Lục Diệp bất ngờ túm lấy thắt lưng của cả hai người, chẳng thèm nhìn xem bên dưới là vực thẳm hay là lò lửa, hắn lao thẳng vào một khe nứt không gian vừa xuất hiện ngay giữa quảng trường trung tâm Phù Văn Thành.

"Aaaaa! Đồ điên!" Lão Quy gào lên thảm thiết rồi rúc sâu vào trong nhẫn.

Cảm giác khi rơi vào khe nứt không giống như rơi xuống vực. Đối với Lục Diệp, nó giống như đang xuyên qua một đường hầm đầy nhiễu loạn tín hiệu. Xung quanh họ, không gian bị bẻ cong thành những hình khối đa diện kỳ dị. Những tảng đá khổng lồ lơ lửng, những dòng sông linh khí lỏng chảy ngược lên trên, và âm thanh… tiếng động ở đây không phải tiếng gió, mà là những âm thanh điện tử nhiễu sóng chói tai.

Lục Diệp lập tức kích hoạt kỹ năng "Tối ưu hóa tầm nhìn". Trong mắt hắn, toàn bộ không gian rơi này hiện lên các đường thẳng tọa độ màu xanh lá.

"Điểm mù trọng lực tại góc 4 giờ! Thanh Nguyệt, vung kiếm về hướng đó, dùng 30% lực, không cần băng tính, chỉ cần dùng phản lực của luồng khí để đẩy chúng ta đi ngang!" Lục Diệp ra lệnh một cách dứt khoát.

Tuyết Thanh Nguyệt không chút do dự, kiếm khí vung ra. Đúng như lời Lục Diệp, thay vì lao thẳng xuống vùng xoáy lửa rực phía dưới, một cú đẩy nhẹ từ hư không đã khiến cả ba người bắn sang một lối đi bằng đá phẳng lặng đang hiện ra trong sương mù.

"Tình huống gì vậy?" Mạnh Hùng ngơ ngác khi chân chạm đất, gã nhìn xung quanh. Họ đang đứng trong một hành lang bằng đá rộng lớn đến vô tận, tường vách được khắc đầy những phù văn phát sáng xanh dịu. "Chúng ta không chết à?"

"Chưa chết, nhưng đang đi lùi trong thời gian đấy." Lục Diệp thản nhiên chỉ vào bức tường. "Đây là 'Bus Dữ Liệu' của Phù Văn Thành. Toàn bộ thông tin từ hàng nghìn năm trước của thành phố này đều được lưu trữ ở đây trước khi được lọc về Lõi. Chúng ta đang đứng trên con đường ngắn nhất dẫn đến máy chủ trung tâm."

Lúc này, từ phía xa phía trước, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát. Một bóng người uy nghiêm lướt đi trong ánh sáng đó, bước đi thanh thoát như thể mặt đất đang tự dịch chuyển để đưa hắn tới đích.

"Vương Đằng!" Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên, tay siết chặt chuôi kiếm.

Vương Đằng không hề quay đầu lại, nhưng giọng nói vang dội như chuông ngân truyền tới: "Lục Diệp, ngươi thực sự khiến ta kinh ngạc. Một kẻ phế vật lại có thể tìm đến tận đây. Nhưng Thiên Mệnh đã định, ta là người được chọn để nắm giữ Lõi, còn ngươi chỉ là một nốt nhạc sai trong bản nhạc của trời đất mà thôi."

Hắn bước vào một cánh cửa lớn lấp lánh vàng ròng, cánh cửa lập tức đóng sầm lại và biến mất vào vách đá.

Lục Diệp nhún vai, bắt đầu lấy ra một đống đồ lặt vặt từ túi không gian: vài miếng đồng nát, mấy viên linh thạch đã dùng cạn, và một sợi dây được kết từ tóc của yêu thú. "Thiên mệnh cái gì chứ, hắn ta chỉ là có mật khẩu Admin thôi. Còn chúng ta… chúng ta sẽ bẻ khóa!"

Hắn quỳ xuống, áp tai vào vách đá, miệng lẩm bầm: "Quét lỗ hổng hệ thống… 5%… 20%… Đây rồi! Cửa hậu không phải là cánh cửa vàng đó. Cửa vàng đó chỉ là lối vào dành cho 'người dùng hợp pháp', nó có rất nhiều bước xác thực rườm rà. Lối vào thật sự nằm ở ngay… dưới chân Hùng ca."

Mạnh Hùng giật nảy mình, nhìn xuống đôi bàn chân to tướng của mình: "Ở đây? Ta thấy toàn là gạch đá khô khốc mà?"

"Chính là vì nó khô khốc nên mới lạ. Xung quanh linh khí dạt dào, tại sao chỗ này lại là 'vùng không khí'? Đây chính là một lỗi logic trong thiết kế trận pháp. Lão Quy, cho tôi mượn một chút Quy khí!"

Lục Diệp không đợi lão Quy đồng ý, hắn chộp lấy chiếc nhẫn, rung mạnh một cái khiến lão già bên trong nôn thốc nôn tháo ra một búng khí xám xịt. Lục Diệp nhanh tay vẽ một vòng tròn lên mặt đất, chèn vào đó một viên linh thạch phế phẩm.

"Enter!"

Hắn nhấn mạnh vào tâm vòng tròn. "Rắc" một tiếng, mặt sàn cứng ngắc bỗng chốc tan rã thành những hạt cát ánh sáng, cả ba người sụt xuống một cái hầm hẹp và dài.

Hành trình đi xuyên tâm đất bắt đầu trở nên kịch tính. Họ không còn ở trong hành lang an toàn nữa mà đang rơi qua những "Phân vùng dữ liệu" bị lỗi. Những con quái vật được cấu tạo hoàn toàn từ các mảnh phù văn vụn vỡ hiện ra từ vách hầm. Chúng không có mắt mũi, chỉ là những khối đa diện xoay tròn, phát ra tiếng động giống như tiếng nghiền gỗ.

"Hệ thống an ninh phát hiện virus rồi!" Lục Diệp kêu lên. "Chúng ta chính là virus đó! Hùng ca, dùng chiêu 'Thanh Âm Phá Trận', nhưng đừng có gào, hãy đọc thơ với âm tần thấp nhất có thể!"

Mạnh Hùng đỏ mặt, nhưng trước sự sống còn, gã cũng không quản ngại nữa. Gã hít một hơi thật sâu, giọng trầm đục vang lên trong hầm hẹp:
"Linh khí như nước chảy xuôi,
Ta như cái nút bít nồi nỏ thông.
Thiên địa có rộng mênh mông,
Cũng không bằng một lỗ hổng trong tường!"

Âm thanh trầm đục của Mạnh Hùng phối hợp với một chút linh lực tối ưu từ Lục Diệp tạo ra một vòng sóng chấn động kỳ lạ. Những con quái vật phù văn khi chạm phải sóng âm này bỗng nhiên khựng lại, các khối đa diện trên người chúng bắt đầu quay loạn xạ, sau đó "bùm" một tiếng tan rã thành linh khí thuần túy.

"Hiệu quả quá!" Mạnh Hùng phấn khích. "Thì ra thơ ca có sức mạnh diệt địch thật!"

"Không phải thơ ca của huynh mạnh đâu, mà là huynh vừa mới tạo ra một dải tần số đối nghịch với 'Script' của tụi nó, làm chúng bị xung đột phần mềm đấy." Lục Diệp giải thích một cách khó hiểu nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình mờ ảo của Đạo Điển.

Đi sâu thêm khoảng một canh giờ, không khí bắt đầu trở nên đặc quánh. Nhiệt độ tăng cao, nhưng cái nóng này không phải nóng về vật lý, mà là nóng về tâm linh. Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu đổ mồ hôi, băng khí quanh người nàng bốc hơi nghi ngút.

"Chúng ta… chúng ta sắp đến rồi." Nàng nói hổn hển.

Lục Diệp nhìn xuống dưới. Một quả cầu ánh sáng khổng lồ, đường kính có lẽ tới hàng dặm, đang treo lơ lửng giữa một không gian rỗng khổng lồ ở tâm trái đất. Quả cầu đó được cấu thành từ hàng triệu triệu sợi chỉ ánh sáng vàng, xoay vần liên tục, mỗi sợi chỉ đều mang theo những thông tin về sự sống, cái chết, khí vận và luật lệ của thế giới này.

Đây chính là Lõi Thế Giới.

Ở phía bên kia quả cầu, trên một bục đá cao, Vương Đằng đang đứng đó. Hắn đang dang tay ra, dường như đang cố gắng giao kết linh hồn với Lõi. Khí vận của hắn đang tạo thành một cây cầu rực rỡ nối liền hắn với quả cầu ánh sáng kia.

"Vương đạo hữu đang cố 'Login' vào Server trung tâm bằng tài khoản VIP đấy." Lục Diệp mỉm cười lạnh lẽo. "Tiếc là, hắn không biết rằng máy chủ này đang bị treo do lỗi đồng bộ."

Lục Diệp dẫn nhóm bạn hạ cánh xuống một mỏm đá nằm dưới gầm của bục đá trung tâm. Hắn nhìn quả cầu khổng lồ kia và nheo mắt lại.

"Lão Quy, nhìn thấy mấy sợi chỉ màu đỏ kia không? Đó là gì?"

Lão Quy nhìn qua khe nhẫn, giọng run rẩy: "Đó là Sát Nghiệp của thế giới. Khi quá nhiều người tu tiên tàn sát lẫn nhau, linh khí ô uế sẽ tích tụ thành những sợi chỉ đỏ đó. Chúng giống như những đoạn mã độc, đang dần gặm nhấm Lõi. Thiên Đạo muốn xóa sổ nhân loại chính là vì muốn thanh lọc những sợi chỉ đỏ này."

Lục Diệp gật đầu: "Ra vậy. Vậy thì kế hoạch của tôi sẽ là: Refactor (Tái cấu trúc). Chúng ta sẽ không tiêu diệt mã độc bằng cách xóa nó, vì xóa sẽ làm sập cả hệ thống. Chúng ta sẽ chuyển hướng nó!"

"Ngươi định làm gì?" Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn lấy ra những sợi dây từ tóc yêu thú và đan chúng thành một hình thù kỳ dị, sau đó hắn bắt đầu ném những miếng đồng nát vào những vị trí cụ thể xung quanh mỏm đá.

"Ta sẽ tạo ra một cái 'Cổng ảo' (Virtual Port). Thay vì để Sát Nghiệp gặm nhấm Lõi, ta sẽ dẫn nó đi vòng quanh quả cầu này, dùng chính năng lượng tiêu cực đó để làm năng lượng tản nhiệt cho Lõi. Khi hệ thống hết nóng, nó sẽ không cần phải 'Reset' thế giới nữa."

Nói xong, Lục Diệp ngồi xuống xếp bằng, đôi mắt nhắm lại. Toàn bộ ý thức của hắn xâm nhập vào Đạo Điển. Trong tâm trí hắn hiện lên một bảng lệnh khổng lồ với hàng tỷ dòng code vàng kim cổ đại.

Hắn bắt đầu gõ vào hư không những ký tự phù văn mới.

Phía bên kia, Vương Đằng chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Khí vận của hắn đang bị một luồng lực hút vô hình lôi kéo. Hắn nhìn sang phía Lục Diệp, gương mặt vốn thanh tú nay bỗng chốc vặn vẹo vì kinh hãi:

"Lục Diệp! Ngươi đang làm cái quái gì thế? Ngươi dám can thiệp vào vận hành của Thiên Đạo? Ngươi sẽ bị phản phệ tan xương nát thịt!"

Lục Diệp vẫn nhắm mắt, môi khẽ nhếch: "Vương đạo hữu, ngươi cứ việc hưởng thụ cái tài khoản VIP của ngươi đi. Còn ta, ta đang viết lại bộ quy tắc này. Ngươi là người thừa kế của thế giới cũ, còn ta… ta là lập trình viên của thế giới mới!"

Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên. Quả cầu Lõi Thế Giới bắt đầu xoay nhanh gấp mười lần. Những sợi chỉ đỏ thay vì len lỏi vào tâm lõi, nay lại bị những sợi dây đồng nát của Lục Diệp dẫn dắt, tạo thành một cái vòng đai màu đỏ tuyệt đẹp quay xung quanh quả cầu.

Ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ tâm lõi bao trùm lấy tất cả mọi người. Lục Diệp cảm thấy một luồng tri thức vô tận đang tràn vào não bộ. Hắn thấy được quá khứ của Vạn Vật Nguyên Giới, thấy được những nền văn minh trước đó đã sụp đổ như thế nào vì không biết cách xử lý dữ liệu rác.

Trong giây phút đó, Lục Diệp thực sự chạm vào "Nguồn gốc". Hắn thấy một bàn tay khổng lồ, hay đúng hơn là một thực thể ý chí vĩ đại đang nhìn xuống hắn với vẻ ngạc nhiên. Thiên Đạo ADMIN!

"Phát hiện thực thể lạ đang cố gắng thực hiện lệnh Re-index…" Một âm thanh cơ giới, lạnh lùng vang lên trong không gian.

Vương Đằng bị hất văng ra khỏi bục đá, toàn thân đẫm máu. Hắn gào lên tuyệt vọng: "Không! Tại sao? Ta mới là chân mệnh thiên tử!"

Lục Diệp mở mắt ra, đôi mắt hắn lúc này không còn là tròng đen trắng nữa mà là những dòng dữ liệu vàng kim chảy xiết. Hắn nhìn về phía ý chí Thiên Đạo kia, tay chỉ thẳng:

"Này Admin, bộ mã nguồn của ngươi cũ kỹ quá rồi. Cập nhật đi, hoặc là để ta hack nát nó!"

Mạnh Hùng nhìn cảnh tượng hào hùng này, cảm hứng dạt dào, lập tức hét lớn bài thơ kết thúc chương:
"Cõi tâm chấn động lõi vàng,
Kỹ sư xuống thế, thế gian rộn ràng.
Vương Đằng ngã ngựa hoang mang,
Lục Diệp vung bút, bảng vàng đề tên!"

Toàn bộ không gian dưới tâm trái đất bắt đầu vỡ vụn, ánh sáng chói lòa khiến mọi thứ trở nên mịt mùng. Một cuộc tái cấu trúc toàn diện thế giới tu tiên đã chính thức bắt đầu từ đôi tay của một kẻ bị coi là phế vật ngoại môn.

[Hết Chương 112]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8