Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 111: Vương Đằng tìm thấy \”Cửa hậu\” (Backdoor)**
CHƯƠNG 111: VƯƠNG ĐẰNG TÌM THẤY "CỬA HẬU" (BACKDOOR)
Tại vùng cực Bắc của Cửu Châu, nơi được mệnh danh là Thiên Tàn Lạc Địa, những cơn bão tuyết vĩnh cửu không ngừng gào thét như muốn xé toạc linh hồn của bất kỳ kẻ nào dám bén mảng tới. Giữa một thung lũng băng giá lấp lánh ánh lôi quang tím ngắt, Vương Đằng đang ngồi xếp bằng, mái tóc dài tung bay trong gió lạnh, gương mặt vốn tuấn tú phi phàm giờ đây hằn lên vẻ tiều tụy và một chút… nghi hoặc nhân sinh sâu sắc.
Xung quanh hắn, chín thanh lôi kiếm vẫn lơ lửng, phát ra những tiếng sấm rền trầm mặc. Đây là "Cửu Thiên Thần Lôi Trận" – tuyệt học trấn tông của đại phái mà hắn đã khổ công tu luyện. Nhưng lúc này, ánh mắt Vương Đằng nhìn về những thanh kiếm không còn sự kiêu ngạo như trước. Trong đầu hắn cứ văng vẳng giọng nói tưng tửng của tên "phế vật" Lục Diệp ở trận chiến lần trước:
"Nhìn kỹ đi Vương đạo hữu, cái chiêu Vạn Kiếm Quy Tông của ngươi thực chất chỉ là hiện tượng ion hóa không khí kết hợp với sự khúc xạ ánh sáng trên màng linh lực mỏng. Ngươi chỉ cần đứng lệch sang trái hai bước, rồi cầm một thanh sắt dài cắm xuống đất là toàn bộ lôi điện sẽ bị triệt tiêu theo định luật bảo toàn điện tích thôi mà? Đánh nhau mà không học vật lý cơ bản, bảo sao cứ phí linh lực vào mấy cái hiệu ứng kỹ xảo rườm rà…"
"Rắc!"
Một thanh lôi kiếm dưới sự dao động tâm thức của Vương Đằng đã nứt ra một kẽ nhỏ. Hắn gầm lên một tiếng đầy uất hận: "Lục Diệp! Ngươi rốt cuộc là cái quái thai gì? Định luật bảo toàn? Ion hóa? Ngươi dám đem thần thông thượng cổ ra so sánh với mấy thứ lý thuyết rác rưởi đó sao?"
Vương Đằng đã thử. Sau khi bị Lục Diệp dùng một cái "cột thu lôi" tự chế làm nhục, hắn đã âm thầm chế tạo một cái cột sắt y hệt và ném vào đối thủ tiếp theo. Kết quả? Hắn bị đối phương cười nhạo là kẻ điên, còn bản thân thì suýt chút nữa bị sét đánh ngược vì quên mất… dây nối đất.
"Ngươi sai ở chỗ nào… Ta đã làm sai ở chỗ nào?" Vương Đằng lẩm bẩm, hai mắt vằn vện tia máu. Hắn là Khí Vận Chi Tử, là người được Thiên Đạo sủng ái, tại sao mỗi lần đối diện với cái logic "điên rồ" của Lục Diệp, hắn lại cảm thấy mình giống như một gã nhà quê mới lên tỉnh, không biết cách sử dụng bản đồ?
Đúng lúc tâm ma của Vương Đằng đang bùng phát dữ dội nhất, một sự kiện kỳ dị xảy ra.
Toàn bộ bão tuyết xung quanh đột ngột đóng băng giữa không trung. Không gian trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể ai đó vừa nhấn nút "Pause" cho toàn bộ thế giới. Trước mặt Vương Đằng, một khe nứt màu vàng kim từ từ lộ ra. Nó không giống với bất kỳ khe nứt không gian nào hắn từng thấy; nó vuông vức, lấp lánh những ký tự mà hắn không thể đọc được nhưng lại mang theo một loại uy áp tuyệt đối của quy tắc.
Một âm thanh không vang lên từ tai, mà trực tiếp chấn động trong biển thức của hắn:
[Phát hiện biến số 'Lục Diệp' đang tiến hành ghi đè dữ liệu bất hợp pháp lên hệ điều hành Cửu Châu.]
[Đánh giá: Virus cấp độ SSS. Đang đe dọa sự ổn định của Thiên Đạo.]
[Đối tượng Vương Đằng: Được xác nhận là chương trình phòng vệ ưu tiên. Đang ở trạng thái lỗi tư duy. Cần tiến hành bản vá (Patching).]
Vương Đằng trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy dài: "Thiên Đạo… là Ngài đang hiển linh sao? Ngài nói cái gì? Virus? Patching? Ta không hiểu!"
Một luồng sáng lạnh lẽo bao trùm lấy hắn. Ngay sau đó, trước mắt Vương Đằng không còn là thung lũng tuyết, mà là một không gian vô tận đầy những dòng chảy lấp lánh như những sợi tơ thần, nhưng chúng lại đan xen theo một cấu trúc mạng lưới vô cùng phức tạp. Ở trung tâm của mạng lưới đó là một khối rubik khổng lồ, không ngừng xoay chuyển.
[Thiên Đạo vốn không có hình hài. Thiên Đạo là tập hợp của các Quy Tắc (Logic Code). Kẻ tên Lục Diệp đó không phải tu sĩ, hắn là một 'Kỹ Sư Nghiệp Dư' đang cố gắng bẻ khóa (Cracking) thế giới của chúng ta bằng những kiến thức từ một hệ thống khác.]
Âm thanh đó tiếp tục vang lên, giờ đây mang theo một chút hơi hướng máy móc nhưng vô cùng uy nghiêm:
[Hắn dùng logic để phủ nhận sự thần bí. Hắn dùng sự phân tích để tìm ra điểm yếu của Quy Tắc. Nếu để hắn tiếp tục, toàn bộ Vạn Vật Nguyên Giới sẽ biến thành một đống linh thạch phế thải phục vụ cho thí nghiệm của hắn.]
Vương Đằng run giọng: "Vậy… ta phải làm sao? Hắn có thể phân tích mọi chiêu thức của ta! Hắn nói kiếm đạo của ta có độ trễ, nói linh khí của ta không được tối ưu… Ta đánh không lại kẻ nắm giữ 'Sự Thật'!"
[Sai lầm. Hắn chỉ nắm giữ được phần thô (Frontend). Hắn chỉ nhìn thấy được lớp vỏ ngoài của Quy Tắc thông qua Đạo Điển Phân Tích rách nát kia. Hôm nay, Thiên Đạo sẽ cấp quyền truy cập cấp cao cho ngươi. Ta sẽ cho ngươi thấy thứ mà hắn không bao giờ có thể phân tích được…]
[Tìm thấy: Cửa hậu (Backdoor) – Tọa độ không gian 0-0-1. Địa điểm: Phù Văn Thành.]
Bỗng nhiên, một luồng kiến thức khổng lồ tràn vào não bộ Vương Đằng. Hắn không còn thấy mệt mỏi, hắn cảm thấy mình đang thực sự "kết nối". Hắn thấy những phù văn vốn dĩ khó hiểu giờ đây hiện ra dưới dạng các câu lệnh đơn giản. Hắn thấy được "Source Code" (Mã nguồn) của không gian và thời gian.
[Vương Đằng, hãy đến Phù Văn Thành. Ở dưới đáy của tháp trung tâm có một vùng dữ liệu thô chưa được mã hóa. Đó là 'Backdoor' duy nhất dẫn thẳng vào trung tâm điều khiển của Thiên Đạo. Lục Diệp muốn dùng logic để sửa thế giới? Ngươi hãy dùng tư cách Admin để xóa bỏ sự tồn tại của hắn khỏi mã nguồn.]
Cảm giác sung sướng tột độ lan tỏa khắp cơ thể Vương Đằng. Hắn thấy mình giống như một người mù đột ngột được ban tặng đôi mắt sáng, lại còn là mắt thần nhìn thấu vạn vật. Hắn bắt đầu cười, điệu cười từ từ trở nên điên cuồng và sảng khoái.
"Haha! Ra là vậy! Lục Diệp ơi Lục Diệp, ngươi tưởng ngươi biết phân tích là ngươi là nhất sao? Ngươi chỉ là một kẻ nhặt nhạnh đống rác ngoài cửa, còn ta… ta chính là người cầm chìa khóa cửa chính!"
Vương Đằng giơ tay ra, một thanh kiếm lôi điện mới ngưng tụ. Lần này, nó không còn phát ra ánh sáng hào nhoáng, mà là một màu đen sẫm sâu thẳm. Thanh kiếm không phát ra tiếng động, không có quán tính, thậm chí nó… không tuân theo định luật vật lý nào mà Lục Diệp từng giảng. Vì đơn giản, Vương Đằng đã "Sửa thuộc tính" (Modding) cho nó thông qua quyền năng vừa nhận được.
"Cái gì mà tản nhiệt? Cái gì mà phản lực? Ta ra lệnh cho thanh kiếm này đâm trúng mục tiêu, nó sẽ đâm trúng mà không cần bay qua khoảng không gian trung gian! Để ta xem cái logic rách nát của ngươi giải thích điều này thế nào!"
Trong giây lát, Vương Đằng biến mất trong một luồng sáng vàng kim, hướng thẳng về phía Phù Văn Thành với tốc độ vượt xa mọi định luật vận tốc thông thường.
***
Cùng lúc đó, tại một quán trà nhỏ ven đường dẫn vào Phù Văn Thành.
Lục Diệp đang ngồi gác chân lên bàn, tay cầm Đạo Điển Phân Tích để soi xét một chiếc… chảo rán trứng của bà chủ quán. Hắn lầm bầm:
"Kỳ lạ thật, cái chảo này được đúc bằng Hắc Thiết pha với vụn linh thạch, theo lý thuyết thì nhiệt độ tản ra phải đều. Tại sao khi rán trứng nó lại luôn bị cháy ở góc 4 giờ? Có lẽ là do phong thủy… à không, là do sự chênh lệch áp suất không khí tại vị trí này sao?"
Đang lẩm bẩm, Đạo Điển trong tay hắn đột ngột rung lên dữ dội. Một hàng chữ màu đỏ tươi hiện ra trên bề mặt cuốn sổ, chớp nháy liên hồi:
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ THAY ĐỔI CẤU TRÚC HỆ THỐNG CỰC LỚN.]
[TRẠNG THÁI: TƯƠNG THÍCH LOGIC GIẢM XUỐNG 40%.]
[THÔNG BÁO: PHÁT HIỆN DẤU VẾT CỦA BẢN CẬP NHẬT (UPDATE) KHÔNG XÁC ĐỊNH. ĐỐI TƯỢNG 'VƯƠNG ĐẰNG' ĐÃ THIẾT LẬP KẾT NỐI VỚI ADMIN. NGUY CƠ BỊ 'BAN' TÀI KHOẢN CỰC CAO!]
Lục Diệp đang cầm chén trà, tay bỗng khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại, một nụ cười không còn vẻ cợt nhả mà trở nên vô cùng sắc sảo.
"Ồ? Thiên Đạo bắt đầu không chơi đẹp nữa rồi sao? Chơi thua thì gọi Admin ra cấp tài khoản Hack à?"
Mạnh Hùng ngồi bên cạnh, đang khổ sở cầm bút lông viết bài thơ "Ngắm Trăng Ăn Cơm Nắm", thấy biểu cảm của Lục Diệp liền lo lắng hỏi: "Lục huynh, sao thế? Hay là cái nước rửa chén của huynh bị người ta khiếu nại rồi?"
Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng lau thanh kiếm Băng Hàn của mình, lạnh lùng liếc nhìn Lục Diệp một cái: "Sát khí của ngươi vừa lộ ra một giây. Có kẻ mạnh đang tới sao?"
Lục Diệp đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, âm thanh xương khớp kêu răng rắc. Hắn gấp Đạo Điển lại, ánh mắt nhìn về phía tòa tháp khổng lồ của Phù Văn Thành ở đằng xa, nơi dường như đang có một luồng áp lực thần bí đang tích tụ.
"Cũng không có gì to tát. Chỉ là đối thủ cũ của chúng ta vừa tìm thấy một cái 'lối tắt' để ăn gian thôi. Hắn nghĩ rằng có Admin chống lưng là có thể thắng được dân chuyên nghiệp sao?"
Lục Diệp khẽ búng tay một cái vào không trung. Trong nhãn thần phân tích của hắn, không gian xung quanh Phù Văn Thành bắt đầu hiện lên vô số điểm lỗi (Glitch). Những dòng mật mã Thiên Đạo vốn ẩn giấu dưới lớp màn huyền hoặc nay bắt đầu bị hắn lôi ra mổ xẻ.
"Mạnh Hùng, Nguyệt nhi, chuẩn bị đi. Sắp tới Phù Văn Thành, hai người không cần đánh nhau bằng sức nữa. Ta sẽ dạy hai người một trò mới…"
Tuyết Thanh Nguyệt nhướng mày: "Trò gì?"
Lục Diệp nở một nụ cười đầy "gian xảo" của một kẻ chuyên tìm kẽ hở pháp luật: "Chúng ta sẽ đi 'phá hoại hạ tầng'. Nếu hắn đã có cửa hậu (Backdoor), thì ta sẽ đặt thuốc nổ ngay tại 'Cổng vào' (Gateway). Để xem Admin của hắn có kịp xử lý lỗi tràn bộ nhớ khi ta tung vào đó một đống dữ liệu rác không nhé!"
Lão Quy từ trong nhẫn cũng run rẩy ló đầu ra: "Nhóc con, ngươi định đấu với Thiên Đạo thật sao? Đó là tự sát!"
Lục Diệp vỗ nhẹ lên chiếc nhẫn, giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện về thời tiết: "Lão Quy à, ông già rồi nên lỗi thời thôi. Trên đời này không có hệ thống nào là không thể bị hack. Nếu Thiên Đạo coi ta là virus, thì ta sẽ trở thành một loại virus mà đến cả Admin cũng phải quỳ xuống xin ta đừng phá máy!"
Hắn quay sang Mạnh Hùng, vỗ vai gã to xác: "Hùng ca, bài thơ của huynh viết xong chưa? Thêm vào câu cuối: 'Hệ thống treo máy, thế gian thái bình'. Đọc thuộc đi, tí nữa có khi cần dùng để làm nhiễu sóng não của cái gã 'Cửa hậu' kia đấy."
Mạnh Hùng ngơ ngác: "Hệ thống treo máy là gì? Ăn được không?"
Lục Diệp cười ha hả, bước đi về phía thành phố ngàn năm tuổi. Phù Văn Thành – nơi vốn được coi là thánh địa của trí tuệ và phù văn cổ xưa, sắp sửa trở thành chiến trường giữa một "Hacker nghiệp dư" nắm giữ tri thức tương lai và một "Dân chơi hệ Admin" được Thiên Đạo bảo kê.
Tại một ngóc ngách tối tăm dưới lòng tháp trung tâm Phù Văn Thành, Vương Đằng đã đáp xuống. Trước mặt hắn là một bức tường ánh sáng khổng lồ với những dòng chảy mã nguồn vàng kim. Hắn nhìn thấy một vị trí linh lực mỏng manh nhất, nơi mà không gian có chút dao động không ổn định.
"Đây rồi… Cửa hậu!" Vương Đằng đưa tay ra chạm vào.
Cùng lúc đó, cách đó mấy dặm, Lục Diệp thong thả lấy từ trong túi không gian ra một đống linh thạch phế phẩm và một chiếc bàn tính cổ lỗ sĩ đã được hắn "độ" thêm mấy cái dây đồng tinh xảo. Hắn lầm bầm:
"Ping cao quá, xem ra phải dùng cách thủ công rồi. Nào Vương đạo hữu, mời ngươi vào 'bẫy'. Để ta cho ngươi biết, quyền Admin mà không có kỹ thuật vận hành thì cũng chỉ là con gà cầm kiếm thần mà thôi!"
Ánh hoàng hôn buông xuống Phù Văn Thành, phủ một màu máu lên những tòa tháp nhọn hoắt. Cuộc đấu trí giữa Dữ Liệu và Quyền Năng chính thức bắt đầu bước vào giai đoạn căng thẳng nhất.
[Hết Chương 111]