Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 110: Dùng nước rửa chén linh khí để tẩy ma**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:32:51 | Lượt xem: 1

Trời sập tối, Trấn Sương Mù nằm ở rìa biên cảnh phía Tây không khí vốn đã ảm đạm nay lại càng trở nên quỷ dị. Một lớp sương đen kịt, nhầy nhụa như nhựa đường đang bò lồm ngồm từ trong tòa miếu đổ nát giữa trấn ra ngoài, nuốt chửng mọi thứ nó chạm phải.

Đây không phải là ma khí bình thường, mà là "Oán Ma Nhầy" – một loại tạp chất linh khí biến dị cực kỳ khó chịu, được hình thành từ những ý niệm tiêu cực tích tụ hàng trăm năm trộn lẫn với linh lực bị thối rữa.

Ở trung tâm trấn, một đám tu sĩ mặt mày nghiêm trọng, mặc đạo bào thêu vân mây của chính đạo đang bao quanh một cái lư hương cổ khổng lồ. Kẻ cầm đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ, trên tay cầm một lá phù rực lửa.

"Thiên địa chí dương, lôi hỏa trừ tà! Đốt cho ta!"

Lão giả quát lớn, ném lá phù vào khối chất nhầy đang bao phủ cái lư hương. *Ầm* một tiếng, ngọn lửa vàng rực bùng lên, nhưng chỉ trong chớp mắt, khối nhựa đen kia không hề bị thiêu rụi mà ngược lại còn bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, tỏa ra làn khói xám xịt khiến mấy đệ tử đứng gần đó nôn thốc nôn tháo.

"Không ổn! Lão gia hỏa này lại dùng sai phương pháp rồi."

Một giọng nói điềm nhiên vang lên từ phía xa. Ở gốc cây đa cổ thụ gần đó, Lục Diệp đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá, tay cầm một cuốn sổ da cũ kỹ, tay kia thì gõ gõ lên trán như đang tính toán điều gì đó.

Cạnh hắn, Mạnh Hùng đang gồng bắp tay to như cái đấu, miệng lẩm bẩm: "Trăng treo đỉnh núi mờ sương đen, ta cầm đại đao chém ma phèn… Đợi chút, chữ 'phèn' này gieo vần không thuận lắm, Lục ca, huynh xem có nên đổi thành chữ 'hen' không?"

Tuyết Thanh Nguyệt bên kia thì chẳng thèm để ý đến thơ thẩn của Mạnh Hùng. Nàng đang thực hiện một động tác "vươn vai xoay người" hết sức kỳ quặc, tà váy trắng bay phấp phới nhưng động tác thì lại cực kỳ cơ bắp. Nàng vừa thở nhịp nhàng vừa nói: "Lục Diệp, ta cảm thấy khí lạnh trong kinh mạch đang tản đi rất tốt theo bài tập nhịp điệu của ngươi, nhưng cái mùi thối này… sắp làm ta tẩu hỏa nhập ma rồi."

Lục Diệp gập cuốn sổ lại, nhìn về phía vị lão giả đang vật lộn với đám sương đen, thở dài: "Vị tiền bối kia tên gì ấy nhỉ? Minh Sát Tôn Giả gọi lão là Hỏa Linh Tử phải không? Đúng là tên như người, toàn dùng lửa để giải quyết vấn đề. Lão không hiểu rằng đám 'Oán Ma Nhầy' này có cấu trúc chuỗi phân tử cực dài và có tính kỵ nước (hydrophobic) cao sao?"

Hỏa Linh Tử lúc này đang đỏ mặt tía tai vì bị đám ma khí đẩy lùi, chợt nghe thấy tiếng châm chọc liền quay lại quát: "Thằng nhóc ranh! Ngươi thì biết cái gì? Đây là tà khí thượng cổ, phải dùng thuần dương chân hỏa mới mong khắc chế được! Ngươi nói cấu trúc 'chuỗi' gì đó, là định lừa gạt lão phu sao?"

Lục Diệp nhảy xuống khỏi tảng đá, thong dong bước tới gần cái lư hương đang bị nhựa đen bám chặt. Hắn đưa tay lên, một màn hình hư ảo chỉ mình hắn thấy hiện ra.

[Đối tượng: Oán Ma Nhầy (Dạng bán lỏng biến dị).]
[Thành phần: 40% tủy yêu thối, 30% hủ linh lực, 25% tạp chất lipid, 5% oán niệm.]
[Trạng thái: Bám dính cao, kháng hỏa, kháng lôi. Chỉ số pH: 4.5 (Axit yếu).]
[Đề xuất phương án xử lý: Nhũ hóa, phân rã bề mặt bằng chất hoạt động bề mặt cao cấp.]

Lục Diệp tặc lưỡi: "Lão tiền bối, lão dùng lửa đốt thì chẳng khác nào đang chiên thịt mỡ cả. Càng đốt nó càng keo lại, bám càng chặt hơn thôi. Nhìn kỹ đi, cái lư hương của lão sắp hỏng đến nơi rồi."

Hỏa Linh Tử nhìn lại, quả nhiên, cái lư hương cổ đang phát ra tiếng *xèo xèo* ghê rợn, lớp đồng thau bị ma khí ăn mòn lõm hẳn xuống. Lão cuống quýt: "Vậy… vậy phải làm sao? Lão phu đã dùng đến Vạn Hỏa Phù rồi mà không ăn thua!"

Lục Diệp cười tủm tỉm, vẫy vẫy tay: "Mạnh Hùng, lấy 'vũ khí bí mật' của chúng ta ra đây."

Mạnh Hùng ngừng ngâm thơ, từ trong túi trữ vật móc ra một cái bình sứ lớn, bên trong chứa một thứ nước màu xanh nhạt, trong suốt, nhìn còn thấy lấp lánh linh quang.

"Đây là cái gì? Thần thủy phương nào?" Một đệ tử Thanh Vân Tông tò mò hỏi.

Lục Diệp hắng giọng, bộ dáng như một vị giáo sư đang giảng bài: "Nói cho các ngươi cũng không hiểu. Đây là sản phẩm đời mới của Vạn Vật Các ta: 'Nước Rửa Chén Linh Khí – Đánh Bay Ma Dấu'. Ta đã chiết xuất tinh dầu từ Cỏ Bạc Hà Linh cấp thấp để làm hương liệu, kết hợp với dịch chiết của cây Nha Đam Yêu để tạo độ mịn m màng cho da tay người sử dụng, và quan trọng nhất là chiết xuất từ Quả Bồ Kết Ngàn Năm để tạo ra hiệu ứng nhũ hóa cực mạnh."

Cả đám tu sĩ ngây người. Nước… nước rửa chén? Đem một món bảo bối thượng cổ đang bị ma hóa ra… rửa như rửa bát sao? Đây là đang cứu bảo vật hay là đang làm nhục giới tu tiên thế này?

"Vô sỉ! Đạo pháp tối thượng lại bị ngươi ví như việc nội trợ tầm thường!" Hỏa Linh Tử gầm lên.

Lục Diệp không thèm cãi, hắn cầm lấy cái bình từ tay Mạnh Hùng, bước tới trước cái lư hương đầy nhựa đen ghê tởm. Hắn đổ một lượng nhỏ dung dịch lên một chiếc khăn lau được dệt từ tơ của nhện linh, sau đó bắt đầu đổ thêm một chút nước suối tinh khiết vào.

Hắn đánh nhẹ tay, một lớp bọt trắng muốt, mịn màng và tỏa ra mùi thơm của bạc hà thanh mát đột ngột bùng lên. Cái mùi thơm này vừa xuất hiện đã khiến lớp khói xám xịt do lửa của Hỏa Linh Tử gây ra bị xua tan ngay lập tức.

"Cấu trúc của Oán Ma Nhầy này thực chất là các hạt linh lực bị bao bọc bởi một lớp màng béo của oán niệm," Lục Diệp vừa làm vừa thuyết minh, "Lửa của lão không phá được lớp màng béo đó, nhưng 'nước rửa chén' của ta có các đầu phân tử ưa béo. Nó sẽ chui vào, bám lấy oán niệm và kéo chúng ra khỏi bề mặt lư hương."

Nói đoạn, Lục Diệp vỗ mạnh một cái vào đống bọt. Hắn thi triển một chiêu thức "Khống Thủy Thuật" nhưng đã được sửa đổi lại kinh mạch vận hành.

"Kỹ năng: Siêu Cấp Tẩy Rửa – Bong Bóng Tan Biến!"

Hàng vạn bong bóng linh khí bay ra, bám vào lớp nhựa đen. Một cảnh tượng thần kỳ diễn ra trước mắt mọi người: Khối chất nhầy đen sì, cứng đầu vốn đã chống chọi được cả chân hỏa, nay khi gặp phải đám bong bóng kia thì đột nhiên mềm nhũn ra. Những tiếng *póc, póc* vang lên liên hồi khi bong bóng vỡ tung, kéo theo từng mảng lớn nhựa đen rụng lả tả xuống đất.

Lục Diệp dùng khăn lau nhẹ một đường. Một dải ánh sáng vàng kim chói lọi từ dưới lớp đen đúa hiện ra, sáng đến mức khiến đám đệ tử xung quanh phải nheo mắt.

"Oa… sạch quá! Sạch đến mức phát sáng luôn kìa!" Một nữ đệ tử kêu lên đầy kinh ngạc.

Lục Diệp không dừng tay, hắn xịt nước liên tục, bàn tay chuyển động theo quỹ đạo hình tròn cực kỳ logic để giảm thiểu ma sát nhưng tăng tối đa diện tích tiếp xúc. Đám nhựa đen lúc đầu còn gào thét hung dữ (thực chất là âm thanh linh lực cộng hưởng không đều), nay im bặt, rồi bị dòng nước cuốn trôi sạch sành sanh xuống cống rãnh.

Chỉ sau mười nhịp thở, cái lư hương khổng lồ từng là cơn ác mộng của cả Trấn Sương Mù hiện ra trong trạng thái sạch bong sáng bóng, thậm chí bóng đến mức Hỏa Linh Tử có thể nhìn thấy cái mặt già đầy nếp nhăn và biểu cảm "ngu người" của chính mình in trên mặt đồng.

Lục Diệp quăng chiếc khăn đi, vỗ phủi tay, điềm nhiên phán: "Linh khí lưu thông lại rồi đấy. Cái lỗi tắc nghẽn linh lực này là do các người lâu ngày không lau chùi định kỳ thôi, chứ chẳng phải ma vương ma tướng gì đâu. Cứ 3 tháng dùng nước rửa chén của ta một lần, đảm bảo bảo vật lúc nào cũng đạt hiệu suất 100%."

Hiện trường im phăng phắc.

Một vị lão trưởng lão tu vi Nguyên Anh, vận dụng toàn bộ chân hỏa không giải quyết được vấn đề, trái lại còn suýt làm nổ cả bảo vật. Thế mà một gã tiểu tử ngoại môn, dùng một nồi nước cỏ dại và một đống bong bóng xà phòng, lại giải quyết trong nháy mắt?

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn cái lư hương sáng loáng, sau đó quay sang nhìn Lục Diệp với ánh mắt phức tạp: "Ngươi… thực sự không phải là thợ thông cống xuyên không về đây đấy chứ?"

Lục Diệp nghiêm túc hiệu đính: "Thánh nữ, mời cô dùng đúng từ chuyên môn. Ta là Kỹ sư Tối ưu hóa Toàn năng."

Lúc này, Hỏa Linh Tử mới tỉnh lại từ cú sốc, lão run rẩy chỉ tay vào đống nhựa đen đã bị phân rã dưới đất, rồi nhìn cái bình nước của Lục Diệp, lắp bắp: "Cái này… cái này bán thế nào? Ý ta là… món thần dược nhũ hóa này, ngươi có bán không?"

Lục Diệp nhướng mày, nở một nụ cười mà trong mắt kẻ khác là gian xảo, nhưng với hắn là "nụ cười kinh doanh chuẩn mực": "Bán chứ! Vì là đồng đạo chính môn, ta tính giá hữu nghị. Một bình một nghìn linh thạch thượng phẩm. Tặng kèm một chiếc khăn lau kháng khuẩn và một lần tư vấn bảo trì định kỳ."

"Cái gì? Một nghìn linh thạch thượng phẩm? Ngươi cướp tiền à!" Đám đệ tử xung quanh la lên.

Lục Diệp thản nhiên chỉ vào cái lư hương: "Bảo vật này của các ngươi ít nhất cũng đáng giá một vạn linh thạch thượng phẩm đúng không? Nếu không có nước rửa chén của ta, giờ này nó đã thành một đống đồng nát rồi. Một nghìn là để mua lấy tri thức, không phải mua nước. Các người mua là mua cái thuật toán tẩy rửa bên trong, hiểu không?"

Mạnh Hùng bồi thêm một câu: "Đúng thế! Các người có biết đại ca ta đã phải thức trắng ba đêm để… ngồi ăn hạt dưa suy nghĩ ra công thức này không? Máu và nước mắt đấy!"

Giữa lúc đám người đang tranh cãi về giá cả, thình lình, từ trong tòa miếu đổ nát, một luồng khí lạnh cực độ bộc phát. Đống nhựa đen dưới đất vốn đã bị tẩy sạch, nay lại đột ngột rung chuyển, hội tụ lại thành một bóng đen cao lớn, hình thù gầy guộc nhưng đầy sát khí.

"Hừ! Kẻ nào dám dùng thứ nước bẩn thỉu đó để phá hỏng Ma Uế của ta?" Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vang lên.

Bóng đen đó chính là một tên Ma Tu ẩn nấp bấy lâu, hắn đã tốn bao công sức nuôi dưỡng đám Oán Ma Nhầy này để làm ô nhiễm long mạch dưới trấn. Nhìn thấy tác phẩm tâm huyết bị biến thành bong bóng xà phòng, hắn tức đến suýt nôn ra máu.

Hắn vung tay, một luồng khí đen đậm đặc hình thanh đao khổng lồ chém về phía Lục Diệp: "Chết đi, đồ tiểu tử quái thai!"

Hỏa Linh Tử thất kinh: "Cẩn thận! Hắn là 'Phủ Ma Thần' của Ma tộc, thực lực tương đương Kim Đan hậu kỳ!"

Lục Diệp không hề nao núng, thậm chí chân cũng chẳng buồn bước. Hắn quay đầu nhìn Mạnh Hùng: "Hùng tử, bài thơ vừa rồi gieo vần 'phèn' không ổn, thử đổi thành vần 'vẩy' xem."

Mạnh Hùng mắt sáng lên: "Vần 'vẩy' hả? Để đệ thử! Trăng sáng soi đầu cây liễu rủ, ta cầm nước sạch đem ra vẩy! Oa, đại ca, vần này nghe sảng khoái hẳn!"

Dứt lời, Mạnh Hùng xách cả cái xô chứa nước rửa chén đã pha loãng, lấy một cái chổi lông gà, hướng về phía thanh đao ma khí đang bay tới mà vẩy mạnh một cái.

"Tặng ngươi một liều khử trùng!" Mạnh Hùng hét lớn.

Những giọt nước lấp lánh linh quang bay ra, rơi đúng vào thanh đao ma khí. Chỉ nghe thấy một loạt tiếng *xèo xèo* vang lên, thanh đao đen kịt kia vừa chạm phải những giọt nước thì đột ngột… mất đà. Lớp cấu trúc ma khí vững chắc bên trong bị chất hoạt động bề mặt nhũ hóa nhanh đến mức đáng sợ.

Thanh đao biến thành một dải sương mù nhạt nhẽo rồi tan biến ngay trước mặt Lục Diệp nửa mét.

Tên Ma Tu ngây dại. Tuyệt kỹ 'Uế Ma Trảm' của hắn… bị một cái chổi lông gà vẩy nước phá tan?

"Tại sao? Tại sao có thể như vậy?" Hắn gầm lên trong tuyệt vọng.

Lục Diệp lấy ra một chiếc kính một mắt (vật phẩm hắn tự chế để phân tích số liệu), nhìn tên Ma Tu rồi lắc đầu: "Nhìn ngươi đi, da dẻ xám xịt, lỗ chân lông tắc nghẽn, khí tức thì hỗn loạn do hấp thụ quá nhiều chất béo từ linh hồn thối. Ngươi chính là hiện thân của việc ở bẩn đấy. Ngươi không hiểu rằng sức căng bề mặt của ma khí ngươi thấp đến mức đáng thương sao?"

Hắn bước lên một bước, cầm cái bình xịt nhỏ trên tay: "Thành phố sạch đẹp không có dấu chân ma. Đi tắm đi cho tỉnh người!"

Lục Diệp nhấn nút xịt. Lần này không phải nước thông thường, mà là 'Dung dịch Tẩy Rửa Cường Độ Cao' đậm đặc. Một làn sương mịn màu xanh lam bao phủ lấy tên Ma Tu.

"Aaaaa!!!"

Tên Ma Tu gào lên đau đớn, nhưng tiếng gào của hắn dần biến thành… tiếng cười sằng sặc.

Đám tu sĩ Thanh Vân Tông rùng mình: "Lục Diệp, ngươi làm gì hắn thế? Sao hắn lại cười?"

Lục Diệp nhún vai: "À, dung dịch này ngoài tính tẩy rửa, ta có thêm vào một chút 'Cỏ Ngứa Linh' và 'Hương Liệu Phấn Chấn'. Hiện tại hắn không những bị tẩy sạch ma công mà còn đang trải qua một cơn ngứa dữ dội cấp độ 10 kèm theo trạng thái hưng phấn ảo giác. Một sự kết hợp hoàn hảo để phá vỡ đạo tâm."

Quả nhiên, tên Ma Tu vừa cào cấu khắp người vừa nhảy múa điên cuồng. Lớp ma khí đen sì bao quanh hắn bong ra từng mảng như những lớp ghét bẩn sau nhiều năm không tắm. Khi ma khí tan đi hết, hiện ra một lão già gầy trơ xương, trần trụi và trông vô cùng thảm hại.

"Ta sạch rồi… Ta thấy tiên nữ nhảy múa… Haha… Sạch quá… Ha… Ngứa quá…" Lão ma tu ngã xuống đất, co giật rồi ngất đi vì kiệt sức (và có lẽ là vì quá nhục nhã).

Hỏa Linh Tử và đám đệ tử nhìn cảnh này, chỉ thấy cổ họng khô khốc. Đây không phải là chiến đấu, đây là một màn sỉ nhục công khai bằng hóa học.

Tuyết Thanh Nguyệt che mặt, lẩm bẩm: "Ta thề là sau này nếu có đánh nhau với hắn, ta nhất định phải mặc giáp toàn thân và mang theo xà phòng dự phòng. Hắn quá vô sỉ…"

Lục Diệp thản nhiên đi tới chỗ tên Ma Tu đang ngất xỉu, lục lọi trên người lão một hồi rồi lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đen sì. Hắn lấy nước rửa chén ra xịt lên chiếc nhẫn, lau sạch rồi mới bỏ vào túi mình.

"Làm người là phải sạch sẽ," Lục Diệp nói với giọng điệu đầy đạo đức, "Nhất là đồ nhặt được từ kẻ địch, không tẩy trùng kỹ là dễ lây nhiễm bệnh tâm linh lắm."

Lúc này, toàn trấn Sương Mù vốn đang chìm trong u tối chợt trở nên sáng sủa lạ thường. Sương đen tan biến hết, trả lại bầu trời sao lấp lánh. Người dân trong trấn rón rén mở cửa đi ra, họ nhìn thấy cái lư hương sáng bóng ở giữa quảng trường, rồi nhìn thấy vị tu sĩ "vỹ đại" (Lục Diệp) đang cầm bình nước xịt khắp nơi như thể đang đi khử khuẩn định kỳ.

Hỏa Linh Tử đi tới, nét mặt vừa hổ thẹn vừa sùng bái. Lão cúi người thật sâu: "Tiểu hữu… không, Lục tiên sinh! Tài năng của ngài thực sự khiến lão phu mở mang tầm mắt. Ma đạo hàng vạn năm nay sợ nhất là chân hỏa và lôi đình, không ngờ hôm nay lại đại bại dưới tay một bình nước rửa bát. Lão phu tâm phục khẩu phục!"

Lục Diệp gật đầu nhận lễ, rất ra dáng cao nhân: "Tiền bối quá lời rồi. Thế giới này vận hành dựa trên những nguyên tắc logic nhất định. Chỉ cần hiểu rõ bản chất vật chất, thì dù là Ma Tôn hay Tiên Đế, trong mắt ta cũng chỉ là một đống thông số mà thôi."

Hắn quay sang Mạnh Hùng: "Bài thơ đã sửa xong chưa?"

Mạnh Hùng cười hì hì, hắng giọng đọc lớn:
"Nước xanh một xô vẩy ma nhầy,
Gương đồng sáng bóng đẹp mê say.
Ma đầu ngứa ngáy đi vào mộng,
Thanh Vân ca khúc hát vang trời!"

Lục Diệp khẽ cau mày: "Vần 'say' với 'trời' không chuẩn lắm, nhưng thôi, ít nhất thì nội dung cũng phản ánh đúng hiện thực. Đạt 6 điểm trung bình."

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đã tập xong bài tập "điều hòa khí huyết". Nàng bước tới, làn da trắng ngần dưới ánh trăng càng thêm rạng rỡ, nhưng đôi mắt lạnh lùng vẫn dán chặt vào Lục Diệp: "Vậy tiếp theo chúng ta làm gì? Đi Phù Văn Thành ngay bây giờ à?"

Lục Diệp lắc đầu, chỉ tay về phía những người dân đang tụ tập quanh mình: "Không gấp. Bây giờ là thời điểm 'vàng' để xây dựng thương hiệu. Mạnh Hùng, mở hòm hàng ra. Tuyết Thánh nữ, mời cô đứng ra phía trước làm gương mặt đại diện cho sản phẩm 'Làn da trắng sáng sau khi dùng linh dịch tẩy rửa'."

Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại, đôi môi mỏng run rẩy: "Ngươi nói cái gì? Bắt ta… đứng làm mẫu bán hàng?"

Lục Diệp thản nhiên lấy ra một chiếc loa được chế tác từ sừng trâu linh khí, phóng đại tiếng nói lên toàn trấn: "Loa loa loa! Bà con lối xóm chú ý! Vạn Vật Các chính thức khai trương chi nhánh lưu động! Mua nước rửa chén tặng kèm cẩm nang chống ma hóa! Nhìn xem, ngay cả Băng Tâm Thánh nữ cũng đang dùng sản phẩm của chúng tôi! Da không sáng bóng không ăn tiền!"

Tuyết Thanh Nguyệt tức đến mức thanh kiếm trong tay run lên bần bật, nhưng khi nhìn thấy đám đông người dân đang vây quanh với ánh mắt đầy mong đợi và nể phục, nàng đành nghiến răng… mỉm cười một cái một cách gượng gạo.

Cái mỉm cười đó, cộng thêm sự quảng cáo "vô sỉ" của Lục Diệp, đã khiến cho doanh số nước rửa chén tại Trấn Sương Mù bùng nổ chỉ trong một đêm.

Hỏa Linh Tử nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, thở dài một tiếng: "Giới tu tiên… sắp thay đổi thật rồi. Chân lý không nằm ở những trang kinh sách cũ kỹ, mà nằm ở trong cái xô nước của thằng nhóc kia."

Bên cạnh đống lửa, Lão Quy vốn lười biếng trốn trong chiếc nhẫn của Lục Diệp lúc này mới ló đầu ra, chép miệng: "Thằng nhóc này đúng là tên sát thủ đạo tâm mà. Nó biến trận chiến tiên ma ngàn năm thành một hội chợ thương mại… Ta sống mấy vạn năm cũng chưa từng thấy tên nào hacker cấp độ này."

Lục Diệp ngồi trên một chiếc ghế tựa mới sắm được, vừa đếm linh thạch vừa nhìn bầu trời đêm. Phù Văn Thành đang ở phía trước, và hắn biết, ở nơi đó sẽ có vô số trận pháp, công pháp thượng cổ đầy lỗi đang chờ hắn đến "debug".

Thế giới này quả thật là một đống code hỗn loạn, và Lục Diệp, đang tận hưởng từng khoảnh khắc sửa chữa nó theo cách riêng của mình.

[Hết Chương 110]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8