Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 109: Ma hóa hay là lỗi hệ thống nặng?**
**CHƯƠNG 109: MA HÓA HAY LÀ LỖI HỆ THỐNG NẶNG?**
Sau khi Minh Sát Tôn Giả chính thức "Offline", chiến trường ở đỉnh Huyết Ma Phong rơi vào một khoảng lặng kỳ quái. Gió núi rít qua những khe đá gãy vỡ, mang theo mùi khét của linh lực bị đốt cháy và mùi tanh nồng của máu đen.
Dưới chân Lục Diệp, mặt đất vẫn còn hầm hập nóng. Hắn thản nhiên cất cuốn Đạo Điển vào trong tay áo, phủi phủi lớp bụi bám trên vạt áo xanh của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông.
"Xong một tệp tin rác," Lục Diệp lẩm bẩm, vẻ mặt không chút gợn sóng như vừa quét xong một con virus máy tính tầm thường.
Cách đó không xa, Tuyết Thanh Nguyệt đang ở trong một trạng thái vô cùng "đặc sắc". Nàng đứng giữa một vòng tròn băng giá, nhưng tay chân lại không ngừng thực hiện những động tác uốn dẻo kỳ lạ. Hai tay đưa lên cao, hông xoay nhẹ theo vòng tròn, miệng nhỏ khẽ đếm: "Một, hai, ba, thở ra… Bốn, năm, sáu, hít vào…"
Đây chính là bài tập "Vạn Vật Nhịp Điệu" mà Lục Diệp đã bắt nàng luyện tập hàng ngày để chữa trị chứng tắc nghẽn kinh mạch do Băng Tâm Quyết gây ra.
Mạnh Hùng – gã khổng lồ với bắp tay to hơn cả bắp đùi của một người trưởng thành – thì đang ngồi bệt trên một phiến đá bị chẻ đôi, tay cầm một chiếc bút lông to bằng cái dùi trống, gương mặt vặn vẹo như đang táo bón kinh niên. Hắn lẩm bẩm:
"Trời xanh mây trắng… gió bay…
Minh Sát chết tiệt… bốc hơi… ngay lập tức…"
"Làm ơn đi Mạnh Hùng," Lục Diệp không nhịn được mà lên tiếng cắt ngang, "Ngươi đang viết thơ hay đang tụng chú nguyền rủa vong linh vậy? Cái nhịp điệu 4-4 đó của ngươi khiến chỉ số thẩm mỹ trong bán kính mười dặm của ta tụt xuống âm cực rồi."
Mạnh Hùng gãi đầu, cười hì hì để lộ hàm răng trắng nhởn: "Lục huynh, ta đang cố cảm ngộ chiến trường để thăng hoa ý thơ mà. Huynh nói làm thơ là cách tốt nhất để đồng bộ hóa não bộ và cơ bắp cơ mà?"
Lục Diệp xoa thái dương: "Ta nói là làm thơ có logic, không phải là lắp ghép từ ngữ theo kiểu gán mã lỗi thế này."
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm rú đục ngầu phát ra từ sâu trong lòng núi Huyết Ma. Ma khí không những không tan biến sau cái chết của Minh Sát Tôn Giả, mà ngược lại bắt đầu tích tụ lại tại trung tâm vụ nổ lúc nãy.
Những làn khói đen kịt như có linh tính, chúng bò trườn trên mặt đất, cuốn lấy những xác chết của ma tu và thú hoang bị sóng xung kích giết chết. Chúng bắt đầu kết dính lại, nhào nặn thành một khối thịt khổng lồ, cao tới ba trượng, hình thù quái dị không thể gọi tên.
Mạnh Hùng lập tức đứng bật dậy, cầm lấy đại đao: "Lại chuyện gì nữa đây? Minh Sát hồi sinh à?"
Tuyết Thanh Nguyệt cũng dừng động tác nhịp điệu, sắc mặt trở nên lạnh lùng như tiền bối, kiếm khí băng hàn tỏa ra: "Không, đó là sự biến dị của ma khí. Trông nó… rất tởm."
Lục Diệp khẽ nheo mắt. Trong nhãn thần của hắn, thế giới bỗng chốc biến đổi. Khối thịt đen ngòm kia không còn là một sinh vật sống nữa. Từng dòng ký tự xanh biếc hiện ra cuồn cuộn trên bề mặt của nó.
*[Phát hiện đối tượng biến dị: Ma Vật Không Định Hình.]*
*[Cấu trúc: 40% thi thể dư thừa, 30% ma khí không tinh khiết, 20% cảm xúc oán hận chưa được xử lý, 10%… lỗi hiển thị vật lý (Glitch).]*
*[Trạng thái: Đang nạp dữ liệu (Loading… 85%).]*
Lục Diệp khoanh tay, ra hiệu cho Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt lùi lại: "Đừng có đâm vào nó, vô ích thôi. Đó không phải là một sinh vật, đó là một vụ 'Xung đột dữ liệu' diện rộng."
"Xung… cái gì đột?" Mạnh Hùng ngơ ngác.
"Nói cho các ngươi dễ hiểu thì," Lục Diệp chỉ vào khối thịt đang mọc ra hàng nghìn cái miệng và mắt quái dị, "Linh khí thế giới này vốn là một mã nguồn mượt mà. Ma khí chính là một loại mã bẻ khóa (crack) đầy rủi ro. Minh Sát đã dùng bản crack không có bản quyền này để thực hiện một lệnh vượt quá giới hạn của 'phần cứng' là cơ thể lão. Giờ lão chết rồi, mã độc bị phát tán ra môi trường, tự ý thu thập rác xung quanh để tạo thành một thực thể lỗi."
Lão Quy từ trong chiếc nhẫn treo trên cổ Lục Diệp ló đầu ra, rùa già rụt cổ, giọng run run: "Lục tiểu tử, đó là Vạn Ma Quái Thai trong truyền thuyết cổ đại đấy! Một khi nó thành hình, cả vạn dặm quanh đây sẽ biến thành vùng đất chết. Mau chạy thôi!"
"Lão Quy, kiến thức của lão lạc hậu quá rồi," Lục Diệp thản nhiên lấy ra một miếng linh thạch phế phẩm. "Đây không phải là Vạn Ma gì cả. Đây đơn thuần là một cái ổ cứng bị nhiễm virus và đang cố gắng khởi động lại một cách điên cuồng."
Ma vật kia bỗng nhiên vặn mình, một cánh tay đầy mụn mủ từ ngực nó phóng ra với tốc độ không tưởng về phía Lục Diệp.
"Cẩn thận!" Tuyết Thanh Nguyệt hét lên, định vung kiếm chặn lại.
Lục Diệp không tránh. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước sang trái đúng 3,5 cm.
Cánh tay ma quỷ lướt qua vai hắn, đâm sầm vào vách đá phía sau. Toàn bộ vách đá bị ăn mòn, mục nát ngay lập tức.
"Chậm quá," Lục Diệp lẩm bẩm. "Quỹ đạo tấn công là một đường cong bậc ba, thời gian phản ứng chậm trễ do đường truyền tín hiệu từ trung tâm thần kinh biến dị đến chi chi dưới bị lag khoảng 0,2 giây. Mạnh Hùng, cầm lấy linh thạch này, nhắm vào điểm đen nằm cách cái rốn của nó hai gang tay về phía đông bắc, ném mạnh cho ta!"
Lục Diệp ném miếng linh thạch đã được hắn "xử lý" cho Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng dù không hiểu gì nhưng bản năng phục tùng Lục Diệp đã ngấm vào máu. Hắn gồng mình, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, tung người lên cao: "Thơ hay không bằng lực mạnh, nhắm rốn ma vật, ta ném đây!"
*Vút!*
Miếng linh thạch bay đi như một viên đạn đại bác, xuyên thủng làn sương ma khí đen đặc, cắm phập vào đúng vị trí Lục Diệp chỉ định.
Một tiếng "Bíp" khô khốc vang lên từ trong lòng ma vật. Đó không phải là tiếng gào của sinh vật, mà là một âm thanh cơ khí đến lạ lùng mà chỉ Lục Diệp mới hiểu.
Toàn bộ khối thịt khổng lồ đột ngột khựng lại giữa không trung. Những cái miệng đang gào rú bỗng dưng… hát một giai điệu đều đều, tẻ nhạt. Những con mắt quái dị bắt đầu nháy liên tục theo quy luật.
"Hử? Nó đang làm cái quái gì vậy?" Mạnh Hùng rơi xuống đất, tròn mắt nhìn.
"Ta vừa mới đưa một lệnh 'Format' (Định dạng lại) vào lõi của nó," Lục Diệp thản nhiên giải thích. "Miếng linh thạch đó chứa một đoạn phù văn vòng lặp vô hạn. Thay vì cố gắng tiêu diệt khối ma khí khổng lồ đó, ta bắt bộ não bị lỗi của nó phải xử lý một bài toán không có lời giải. Hệ thống của nó sẽ tự quá tải và tự sụp đổ."
Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ nhìn con quái vật đang bắt đầu… bốc khói trắng. "Chỉ… đơn giản vậy sao? Không cần linh lực vạn trượng, không cần thần thông bí tịch?"
Lục Diệp liếc nàng một cái: "Thánh nữ, sức mạnh là để giải quyết vấn đề, nhưng dùng não thì vấn đề sẽ tự giải quyết sức mạnh. Nhìn kìa."
Con ma vật bắt đầu co rút lại. Những tảng thịt đen sẫm biến thành những ô vuông nhỏ li ti, mờ nhạt dần rồi tan biến vào không trung như những điểm ảnh (pixel) bị xóa bỏ. Không có tiếng nổ nào, cũng không có cảnh tượng kinh tâm động phách, chỉ có một sự biến mất trật tự và lạnh lẽo.
"Lỗi 404: Object not found," Lục Diệp nhếch môi.
Đạo Điển trong tay áo hắn lại rung lên một hồi chuông báo hiệu dịu êm:
*[Xử lý sự cố môi trường thành công. Đã thu thập: 50 đơn vị mã nguồn 'Biến dị hỗn độn'.]*
*[Phát hiện tính năng mới: Mô phỏng Ma Hóa (Beta version). Ký chủ có thể sử dụng ma khí mà không bị nhiễm độc tâm trí bằng cách tạo ra một 'Máy ảo' trong đan điền.]*
Ánh mắt Lục Diệp sáng lên. "Máy ảo" sao? Ý tưởng này không tệ. Có nghĩa là từ nay hắn có thể dùng chiêu thức ma đạo để lừa tình, trêu chọc đối thủ mà không sợ tẩu hỏa nhập ma? Một "Phần mềm diệt virus" tích hợp sẵn trong người chính là mơ ước của mọi lập trình viên, và giờ là của mọi tu sĩ.
Lão Quy bò ra khỏi nhẫn, há hốc miệng nhìn bãi đất trống hoác vừa rồi còn là một con quái vật hủy diệt: "Ngươi… ngươi thật sự là con người sao? Hay ngươi chính là một vị thượng cổ đại thần nào đó luân hồi để sỉ nhục trí tuệ của lão phu?"
Lục Diệp xoa đầu con rùa nhỏ: "Ta chỉ là một người yêu chân lý và sự thật khách quan thôi, lão Quy ạ."
Đúng lúc này, từ dưới chân núi, hàng loạt vệt sáng rực rỡ bay vút lên. Đó là cứu viện của các tông môn lân cận và trưởng lão Thanh Vân Tông. Bọn họ bị đánh động bởi dư chấn của trận chiến và đang vội vã tiến đến để "diệt ma bảo vệ đạo".
Dẫn đầu là đại trưởng lão Thanh Vân Tông – Vân Hà Chân Nhân, một lão giả râu tóc bạc phơ, khí thế bất phàm. Lão đáp xuống đỉnh núi, tay cầm kiếm tiên, quát lớn:
"Ma quái phương nào dám làm loạn? Đệ tử Thanh Vân đừng sợ, đã có lão phu…"
Câu nói của lão khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Đỉnh núi yên bình, không có ma vật, không có ma tôn. Chỉ có một gã đệ tử ngoại môn đang đứng thong dong, một tên đầu gấu đang ngồi sửa thơ, và vị Thánh nữ lạnh lùng Tuyết Thanh Nguyệt thì… đang tiếp tục tập xoay hông dẻo dai.
Vân Hà Chân Nhân trợn mắt: "Chuyện này… Ma vật đâu? Minh Sát Tôn Giả đâu?"
Lục Diệp chậm rãi bước tới, chắp tay làm lễ theo đúng quy tắc (dù trong lòng đang tính toán nốt chỉ số linh lực vừa tiêu tốn): "Báo cáo trưởng lão, ma tôn gặp lỗi hệ thống, tự hủy rồi ạ. Còn con ma vật kia thì… do không có bản quyền sử dụng không gian này nên đã bị thế giới xóa bỏ."
"Hả???"
Cả đám cao thủ vừa đáp xuống đồng thanh thốt lên, mặt đầy vẻ hoang mang. Bọn họ chuẩn bị tâm lý cho một trận chiến sinh tử, thế mà giờ đây lại nhận được một câu giải thích mà không từ ngữ nào trong từ điển tu tiên giới có thể hiểu nổi.
Lục Diệp thở dài, nhìn đám đông cao thủ đang ngơ ngác như bò đội nón. Hắn biết, công cuộc "phổ cập logic" cho thế giới này vẫn còn là một con đường dài và đầy chông gai.
"Được rồi," Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, "Thu dọn hành lý đi. Chúng ta chuẩn bị đi Phù Văn Thành. Ở đó chắc chắn có nhiều 'Bug' thú vị hơn cho chúng ta sửa chữa."
Dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống, bóng lưng của Lục Diệp trải dài trên đỉnh núi. Trong mắt mọi người, hắn là một tên quái thai. Trong mắt chính mình, hắn chỉ là một kỹ sư đang nỗ lực tối ưu hóa lại một thế giới đầy rẫy những dòng mã sai lệch.
Và cuộc hành trình "phân tích vạn vật" của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu bước vào những chương gay cấn nhất.