Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 114: Gặp lại người quen**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:35:30 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 114: GẶP LẠI NGƯỜI QUEN**

Cảm giác khi rơi vào một hố đen dữ liệu không giống như rơi xuống vực thẳm thông thường. Nó không có cảm giác trọng lực kéo ghì, mà là cảm giác từng phân tử cấu thành nên cơ thể bị bóc tách, mã hóa lại, rồi lại bị nhồi nhét vào một cái ống truyền dẫn hẹp đến mức khiến linh hồn người ta muốn nổ tung.

Lục Diệp cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu nhảy múa những con số.

“Cảnh báo: Tốc độ truyền tải vượt quá băng thông linh hồn.”
“Cảnh báo: Phát hiện nhiễu loạn thông tin cấp độ S. Đang tự động kích hoạt chế độ ‘Đóng băng nhận thức’…”

Hắn nghiến răng, cố gắng duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Trong không gian hỗn loạn đó, hắn nghe thấy tiếng la hét đầy hào hùng của Mạnh Hùng:

“Trời xanh thăm thẳm một màu đen,
Ta xuống đây chơi chẳng sợ hèn.
Sư đệ nắm chặt tay ta nhé,
Dưới này chắc hẳn có… lồng đèn!”

“Mạnh huynh… ngậm miệng lại!” Lục Diệp gầm lên qua kẽ răng. Hắn có thể cảm nhận được áp suất thông tin đang tràn vào các giác quan. Một bài thơ dở tệ lúc này không khác gì một đoạn mã độc bổ trợ, khiến hệ thống phân tích của hắn suýt thì sụp đổ hoàn tại chỗ.

Ầm!

Một tiếng nổ không phát ra âm thanh, mà phát ra trực tiếp trong não bộ. Sau đó là một cảm giác tĩnh lặng đến đáng sợ.

Lục Diệp mở mắt ra. Hắn thấy mình đang nằm trên một bề mặt phẳng lì, màu xám xịt và có cấu tạo giống như những tấm bảng mạch khổng lồ đan xen vào nhau. Bầu trời bên trên không có mây, cũng chẳng có sao, chỉ là một mảng xám đục ngầu với những tia chớp màu xanh lục thỉnh thoảng lại vạch qua, để lại những vệt dài như những dòng code bị lỗi.

Hắn lồm cồm ngồi dậy, Đạo Điển Phân Tích trong thức hải lập tức khởi động, hiện ra hàng loạt thông báo:

“Vị trí hiện tại: Phân khu 0x000FF – Kho lưu trữ dữ liệu bị loại bỏ (Thùng rác Thiên Đạo).”
“Trạng thái môi trường: Độ ổn định 12%. Nồng độ oán khí (Dữ liệu rác) cực cao.”
“Lưu ý: Không nên chạm vào các vật thể có màu sắc rực rỡ, đó là những đoạn mã bị nhiễm virus tẩu hỏa nhập ma.”

“Sư đệ… Đệ còn sống không?”

Tiếng của Mạnh Hùng vang lên từ phía sau một khối đá có hình thù kỳ dị – nói là khối đá, nhưng thực chất nó trông giống như một chiếc răng hàm khổng lồ được cấu tạo từ các hình khối đa giác vụn vỡ. Mạnh Hùng bò ra, tóc tai dựng đứng, bộ giáp trên người vốn dĩ đã rách nát nay càng thêm thảm hại, trông không khác gì một gã ăn mày vừa trải qua một vụ nổ pháo hoa.

Lục Diệp thở phào: “Huynh còn sức làm thơ thì chắc là chưa chết được. Tuyết cô nương đâu?”

Cách đó không xa, Tuyết Thanh Nguyệt cũng đang đứng dậy. Nàng vẫn giữ được phong thái của Thánh nữ, ngoại trừ việc thanh kiếm băng giá của nàng giờ đây đang phát ra những tiếng “tít tít” kỳ lạ, mỗi khi nàng vung tay, những bông hoa tuyết rơi xuống không còn là hình lục giác đều đặn nữa, mà thỉnh thoảng lại hiện ra hình… tam giác hoặc hình vuông.

“Linh khí ở đây bị vặn vẹo.” Tuyết Thanh Nguyệt cau mày, đôi môi nhợt nhạt máy động. “Ta cảm thấy Băng Tâm Quyết của mình đang bị một lực lượng nào đó phân rã.”

Lục Diệp đi tới, đưa tay chạm nhẹ vào chuôi kiếm của nàng, Đạo Điển lập tức phản hồi:
“Đối tượng: Kiếm Ý Băng Sương (Phiên bản lỗi). Nguyên nhân: Độ phân giải môi trường quá thấp khiến kết cấu băng không thể hiển thị hoàn chỉnh.”

“Không sao, đây chỉ là lỗi hiển thị thôi.” Lục Diệp trấn an. “Chúng ta đang ở trong vùng không gian bị Thiên Đạo đào thải. Những gì chúng ta thấy ở đây đều là những thứ đã bị thế giới bên ngoài ‘xóa’ đi. Nó giống như một nghĩa địa của những ý tưởng sai lầm và những thực thể không mong muốn.”

Mạnh Hùng nhìn quanh, tò mò chỉ vào một dòng suối gần đó. Dòng nước không chảy xuôi mà lại cuộn tròn thành từng khối cầu bay lơ lửng trên không trung. “Thứ đó cũng là dữ liệu rác sao?”

Lục Diệp gật đầu: “Đó là một quy luật vật lý bị lỗi. Có lẽ ở một kỷ nguyên nào đó, Thiên Đạo định cho nước chảy như vậy, nhưng sau đó cảm thấy quá tốn hiệu năng nên đã xóa bỏ nó và ném vào đây.”

Họ bắt đầu di chuyển qua bình nguyên đá xám. Càng đi, Lục Diệp càng cảm thấy rợn người. Nơi này đầy rẫy những tàn tích của các tông môn từ thời cổ đại, những cung điện bị cắt làm đôi một cách ngọt lịm, những bộ xương thú cao bằng ngọn núi nhưng lại không có đầu, chỉ có những sợi dây trắng xóa kết nối lại với nhau.

Đột nhiên, Đạo Điển trong tay Lục Diệp rung mạnh, một tín hiệu màu đỏ nhấp nháy liên tục.

“Cảnh báo: Phát hiện sóng sinh mệnh quen thuộc ở tọa độ 3 giờ. Mức độ trùng khớp dữ liệu: 98.7%.”

Lục Diệp khựng lại, ánh mắt nheo lại: “Có người. Mà còn là người chúng ta từng biết.”

Mạnh Hùng lập tức vác đại đao lên vai, hào hứng nói: “Kẻ nào? Là kẻ thù thì để ta tiễn hắn thêm một đoạn nữa xuống đáy thùng rác này luôn!”

Họ tiến về phía một khe nứt lớn giữa hai khối đa giác khổng lồ. Ở đó, có một thanh niên đang ngồi xếp bằng. Hắn mặc một bộ trường bào màu vàng kim vốn dĩ cực kỳ lộng lẫy, nhưng giờ đây đã sờn cũ và bạc màu. Xung quanh hắn là hàng vạn món bảo vật, linh dược… nhưng tất cả đều bị hỏng. Những viên đan dược nghìn năm chỉ còn là những mảnh gốm vụn, những thanh thần binh đều sứt mẻ hoặc bị gỉ sét một cách phi lý.

Thanh niên nọ đang lẩm bẩm một mình, ánh mắt đờ đẫn: “Tại sao… Tại sao ta là Khí Vận Chi Tử, mà lại rơi vào nơi quỷ quái này? Thiên lôi đáng chết, Lục Diệp đáng chết… Tất cả đều là giả, vạn vật đều là giả!”

Mạnh Hùng há hốc mồm: “Vương Đằng? Hóa ra tiểu tử này chưa chết hẳn?”

Vương Đằng – thiên tài số một của Thanh Vân Tông ngày trước, kẻ từng bị Lục Diệp dùng một cái cột thu lôi tự chế dẫn toàn bộ thiên kiếp xuống đầu – giờ đây đang ngồi đó như một kẻ tâm thần.

Nghe thấy tiếng động, Vương Đằng giật nảy mình, hắn ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy khuôn mặt “tỉnh bơ” của Lục Diệp, đôi mắt hắn đột nhiên co rụt lại, toàn thân run bắn lên vì kinh hãi và căm hận.

“Lục Diệp! Ngươi… Ngươi cũng bị Thiên Đạo xóa sổ rồi sao? Ha ha ha! Tốt lắm! Cuối cùng thì cái tên virus như ngươi cũng bị tống vào đây!”

Lục Diệp đi tới, thản nhiên ngồi xuống đối diện với Vương Đằng, dùng ánh mắt như một bác sĩ nhìn bệnh nhân tâm thần. Hắn mở Đạo Điển ra, quét qua một lượt rồi tặc lưỡi:

“Vương Đằng huynh, nói cho đúng thì ta tự mình đi cửa chính vào đây, còn ngươi là bị Thiên Đạo nhấn phím ‘Delete’. Chậc chậc, nhìn xem nào… Trình độ hư hỏng linh hồn của ngươi đã lên tới 40%, nếu không được định dạng lại, chẳng mấy chốc ngươi sẽ biến thành một khối pixel vô tri thôi.”

Vương Đằng gầm lên, lao tới định tóm lấy cổ áo Lục Diệp: “Đều tại ngươi! Nếu không phải ngươi phá hủy khí vận của ta, ta đã sớm phi thăng, làm sao lại bị coi là dữ liệu lỗi?”

Mạnh Hùng chỉ cần đưa một tay ra đã nhấn đầu Vương Đằng xuống đất như nhấn một quả dưa hấu. “Ngồi im, sư đệ ta đang khám bệnh cho ngươi đấy, không thấy sao?”

Vương Đằng uất ức đến mức muốn trào máu mắt, nhưng sức mạnh của hắn ở nơi này đã bị suy giảm nghiêm trọng. Hắn phát hiện ra rằng, những món bảo vật khí vận mà hắn tự hào bấy lâu nay, ở trong cái “thùng rác” này đều trở nên vô dụng.

Lục Diệp thong dong lấy ra một mảnh linh thạch phế phẩm, dùng ngón tay vẽ lên không trung vài đường phù văn. Lập tức, một màn hình ánh sáng hiện ra, hiển thị các thông số của Vương Đằng.

“Ngươi thấy không?” Lục Diệp chỉ vào một cột biểu đồ đang tụt dốc không phanh. “Cái gọi là ‘Khí Vận Chi Tử’ của ngươi, thực chất là một đoạn mã ưu tiên được Thiên Đạo cài vào. Khi ngươi ở bên ngoài, Thiên Đạo sẽ ưu ái cấp tài nguyên cho ngươi. Nhưng một khi hệ thống phát hiện ngươi bị ta ‘hack’ đến mức không còn giá trị lợi dụng, nó lập tức nhận diện ngươi là một tệp tin hỏng và thực hiện lệnh xóa ngay lập tức. Thiên Đạo không có tình người đâu, nó chỉ có tính logic thôi.”

Vương Đằng đờ đẫn nhìn cái màn hình ánh sáng đó. Những kiến thức mà Lục Diệp nói ra quá mức xa lạ, nhưng chẳng hiểu sao, hắn lại cảm thấy nó tàn nhẫn và chân thực đến mức không thể phủ nhận.

“Nói cách khác… ta chỉ là một món đồ chơi bị bỏ đi?” Vương Đằng cay đắng hỏi.

Lục Diệp gật đầu, rất thành thật: “Chính xác là một món đồ chơi bị lỗi sản xuất. Nhưng cũng may cho ngươi, ta lại là kẻ thích nghiên cứu các phần cứng bị lỗi.”

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn Vương Đằng rồi hỏi Lục Diệp: “Ngươi định dùng hắn để làm gì? Hắn đã hoàn toàn phế rồi.”

Lục Diệp mỉm cười, một nụ cười khiến Vương Đằng cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả khi đối mặt với thiên kiếp. “Hắn bị xóa bởi lệnh của Thiên Đạo, có nghĩa là trong linh hồn hắn vẫn còn lưu lại ‘Dấu vết truy cập’ của hệ thống. Ta có thể dùng hắn như một cái USB chứa mã độc, để len lỏi sâu hơn vào các tầng kiến trúc cốt lõi của Kho lưu trữ này.”

Vương Đằng run rẩy: “Ngươi… ngươi định coi ta là vật dẫn?”

“Đừng nói khó nghe như vậy.” Lục Diệp vỗ vai hắn. “Ta đang giúp ngươi tái sử dụng giá trị bản thân. Huống hồ, ngươi không muốn nhìn thấy kẻ đang đứng sau điều khiển cái ‘Thùng rác’ này sao? Kẻ đang cố gắng phục hồi Thần Ma Khởi Nguyên ấy.”

Nghe đến bốn chữ “Thần Ma Khởi Nguyên”, đồng tử của Vương Đằng đột nhiên giãn ra. Hắn dường như nhớ lại điều gì đó kinh khủng.

“Hắn… hắn ở phía bên kia bình nguyên…” Vương Đằng lắp bắp. “Hắn không phải con người. Hắn đang thu thập tất cả các mảnh vỡ thiên tài bị xóa sổ để đúc thành một bộ xác thịt mới. Hắn tự gọi mình là ‘Kẻ bị lãng quên’…”

Lục Diệp đứng dậy, đóng quyển sổ tay lại. “Kẻ bị lãng quên sao? Một cái tên nghe rất đậm chất văn học, nhưng dưới mắt ta, hắn chẳng qua là một tiến trình chạy ngầm (Background process) đang cố chiếm quyền Admin mà thôi.”

Hắn quay sang Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt: “Đi thôi, mang theo ‘USB’ này. Chúng ta sẽ đến gặp vị đồng nghiệp cổ đại kia một chút.”

Mạnh Hùng xách cổ áo Vương Đằng lên như xách một con gà, không quên tặng thêm một bài thơ tiễn biệt:

“Vương Đằng một thuở nghênh ngang,
Bây giờ ngồi bới đống vàng vụn vơ.
Gặp ngay sư đệ mưu đồ,
Biến thành USB, nằm chờ… cắm vô!”

“Mạnh huynh… ta đã nói là không được vần chữ ‘vô’ với chữ ‘vơ’ rồi mà!” Lục Diệp thở dài, nhưng bước chân hắn đã nhanh hơn, hướng về phía những tia chớp xanh lục đang ngày một dày đặc ở phía chân trời.

Kho lưu trữ phế thải bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những cột trụ dữ liệu bắt đầu vặn xoắn thành những hình thù dị dạng. Một lực lượng cổ xưa đang trỗi dậy, cảm nhận được sự xâm nhập của một “virus” đầy lý trí mang tên Lục Diệp.

Cuộc chiến giữa người thợ sửa mã nguồn và kẻ muốn lật đổ hệ thống, cuối cùng đã chính thức va chạm tại nơi bị cả thế giới lãng quên này.

Ở sâu trong bình nguyên, một đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa khổng lồ từ từ mở ra. Một giọng nói trầm đục, mang theo âm hưởng của hàng vạn năm cát bụi, vang lên:

“Kẻ nắm giữ Đạo Điển… ngươi cuối cùng cũng tự dẫn xác vào thùng rác rồi sao?”

Lục Diệp đứng trên đỉnh một khối đa giác, nhìn về hướng giọng nói kia, khóe môi hơi nhếch lên, thản nhiên đáp lại bằng giọng điệu không thể nào thực dụng hơn:

“Chào ngài, tôi đến đây để thông báo: Hệ điều hành của ngài đã quá lỗi thời, tôi đề nghị chúng ta nên bắt đầu quá trình format toàn diện.”

Trận đại chiến bắt đầu. Không có thần thông hào nhoáng, không có hào quang rực rỡ, chỉ có những dòng mã logic va chạm, làm nổ tung cả một vùng không gian phế thải.

[Hết Chương 114]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8