Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 115: Giải phóng dữ liệu**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:36:10 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 115: GIẢI PHÓNG DỮ LIỆU**

Bầu trời của Bình Nguyên Phế Thải vốn dĩ mang một màu xám xịt của tro tàn, nhưng lúc này đây, nó bị xé rách bởi những tia chớp xanh lục rợn người. Đó không phải là lôi điện tự nhiên, mà là sự rò rỉ năng lượng từ những khối dữ liệu linh hồn bị vặn xoắn quá mức. Không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vệt đen "glitch" – dấu hiệu cho thấy thực tại nơi đây đang bị quá tải trầm trọng.

Trước mặt nhóm ba người Lục Diệp, "Kẻ Bị Lãng Quên" từ từ trỗi dậy. Đó là một thực thể không có hình dạng cố định, cao hàng chục trượng, thân hình hắn được cấu thành từ vô số gương mặt đang gào thét. Những gương mặt ấy chính là những thiên tài từng bị thế giới này đào thải, bị nghiền nát linh hồn để trở thành một phần của bộ vi xử lý khổng lồ đang cố gắng chiếm quyền điều khiển Vạn Vật Nguyên Giới.

"Ngươi… nói muốn format ta?" Giọng nói của thực thể kia vang lên, chồng chéo bởi hàng ngàn thanh âm nam nữ, già trẻ khác nhau, tạo nên một thứ âm thanh làm màng nhĩ người ta muốn nổ tung. "Ta là tích tụ của vạn năm oán hận, là tập hợp của những trí tuệ lỗi lạc nhất bị Thiên Đạo vứt bỏ. Ngươi lấy cái gì để định đoạt ta?"

Lục Diệp không hề nao núng. Hắn chậm rãi đeo một cặp kính mà hắn tự chế từ tinh thạch lọc quang, giúp hắn nhìn xuyên qua lớp hào quang giả tạo của đối phương. Trong mắt hắn lúc này, Kẻ Bị Lãng Quên không phải là một vị thần ma uy nghiêm, mà là một khối vật chất màu đỏ thẫm, chi chít những thông báo lỗi "Error 0x000F" và các dòng code rác đang chạy loạn xạ.

Hắn khẽ búng tay vào bìa cuốn Đạo Điển, một màn hình ánh sáng xanh nhạt hiện ra, quét từ trên xuống dưới thực thể đối diện.

"Phân tích hoàn tất." Lục Diệp bình thản nói, giọng hắn vang vọng giữa không gian đang sụp đổ. "Chủng loại: Thực thể dữ liệu tích tụ. Trạng thái: Phân mảnh ổ đĩa 98%. Vấn đề cốt lõi: Rò rỉ bộ nhớ nghiêm trọng do cố gắng ghi đè quá nhiều tính cách đối lập vào cùng một phân vùng linh hồn. Nói nôm na là, ngươi đang bị 'tẩu hỏa nhập ma' phiên bản kỹ thuật số."

Kẻ Bị Lãng Quên gầm lên một tiếng, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ lôi điện xanh lục đập xuống. Mặt đất vỡ vụn, áp lực linh lực khiến Mạnh Hùng phải gồng mình, bắp thịt cuồn cuộn như những khối đá hoa cương.

"Mẹ kiếp! Đừng có đứng đó mà đọc thông số nữa, sư đệ! Cái 'phân mảnh' này nó sắp đập nát đầu chúng ta rồi!" Mạnh Hùng hét lớn, tay vung cây đại chùy bọc đầy linh khí chân nguyên, ngăn chặn một đợt sóng xung kích. "Để ta cho hắn vài câu thơ khai sáng!"

Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, giọng vang như sấm rền:

"Trời xanh mây trắng nắng hồng,
Thân hình to béo sao lòng hẹp hòi?
Thà rằng làm kiếp cát bụi,
Còn hơn chấp niệm, chết rồi vẫn… lầy!"

"Hùng huynh, chữ 'lầy' đó thực sự làm hỏng toàn bộ cấu trúc nhịp điệu của linh khí đấy!" Lục Diệp nhắc nhở, nhưng tay hắn không ngừng chuyển động trên Đạo Điển. "Nhưng được rồi, ta sẽ lấy cái nhịp 'lầy' đó của huynh làm tần số nhiễu sóng."

Lục Diệp nhìn sang Tuyết Thanh Nguyệt, nàng đang đứng im như một bức tượng băng, thanh kiếm trong tay không ngừng tỏa ra hàn khí. Hắn nói: "Thanh Nguyệt, đừng chém vào thân xác hắn. Hãy chém vào các nút thắt ánh sáng xanh ở khu vực dưới nách trái ba trượng và đỉnh đầu bên phải năm tấc. Đó là những điểm nối (nodes) liên kết các luồng dữ liệu. Chém đứt chúng, hắn sẽ mất quyền kiểm soát các chi."

Tuyết Thanh Nguyệt không nói một lời, nhưng thân hình nàng biến mất trong nháy mắt. Một vệt kiếm quang trong suốt như pha lê xé toạc không gian, mang theo cái lạnh thấu xương của Băng Tâm Quyết đã được Lục Diệp tối ưu hóa. Nàng di chuyển như một bóng ma, mỗi bước đi đều đạp đúng vào những "điểm mù trọng lực" mà Lục Diệp đã chỉ ra trước đó.

*Keng! Keng!*

Hai tiếng va chạm kim loại vang lên giữa thinh không. Kẻ Bị Lãng Quên gào lên đau đớn khi cánh tay trái của hắn bỗng nhiên hóa thành những hạt ánh sáng tan biến, không phải do bị cắt đứt cơ học, mà do đường truyền tín hiệu linh hồn bị ngắt quãng.

"Khốn kiếp! Các ngươi dám phân giải cơ thể ta?" Kẻ Bị Lãng Quên tức giận đến cực điểm. Hàng vạn gương mặt trên người hắn đồng loạt mở miệng, chuẩn bị tung ra tuyệt chiêu cuối cùng: "Vạn Linh Diệt Tuyệt – Sóng Não Xung Kích!"

Đây là đòn tấn công trực tiếp vào thần thức, dùng sự điên loạn của hàng vạn linh hồn để đè bẹp ý chí đối phương.

"Cảnh báo: Tải lượng dữ liệu vượt mức 500%." Đạo Điển của Lục Diệp phát ra tín hiệu cảnh báo màu đỏ chói.

"Đến đúng lúc lắm!" Lục Diệp không sợ mà còn cười. Hắn giơ cao "vật phẩm" mà Mạnh Hùng đang xách trên tay – Vương Đằng, người lúc này đã bị mã hóa thành một khối năng lượng nén chặt. "Ngươi cần dữ liệu để tấn công? Ta cho ngươi dữ liệu của một 'Khí Vận Chi Tử'! Ăn đi cho nhẹ bụng!"

Lục Diệp dùng Đạo Điển thực hiện thao tác "Upload". Hắn ném khối năng lượng chứa toàn bộ khí vận và ý niệm của Vương Đằng thẳng vào cái miệng khổng lồ đang chuẩn bị phát chiêu của thực thể kia.

Trong lập trình, có một thuật ngữ gọi là "Buffer Overflow" (Tràn bộ đệm). Khi một hệ thống đang nhận quá nhiều dữ liệu lỗi và bị nhồi thêm một luồng dữ liệu cực mạnh, không tương thích, toàn bộ hệ điều hành sẽ bị tê liệt. Vương Đằng, với khí vận "Con nhà người ta" đầy ngạo mạn, chính là loại "virus" không thể dung hợp nổi với đống rác oán hận của Kẻ Bị Lãng Quên.

*Bùm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong cơ thể thực thể khổng lồ. Ánh sáng xanh lục ban nãy bỗng bị pha lẫn với màu vàng kim hào nhoáng của khí vận. Hai loại năng lượng xung đột kịch liệt, khiến thân xác Kẻ Bị Lãng Quên bắt đầu nứt vỡ ra thành những khối đa giác hỗn loạn.

"Cơ hội chính là bây giờ!" Lục Diệp thét lên. "Mạnh huynh, dồn toàn lực đánh vào trung tâm ngực hắn, đó là CPU… à không, là cốt lõi của hắn! Thanh Nguyệt, phong tỏa không gian xung quanh bằng hàn băng, không cho dữ liệu rác phát tán ra ngoài!"

Mạnh Hùng gầm lên, đại chùy trong tay hóa thành một vầng mặt trời đỏ rực: "Nhận một chùy 'Khai Tâm' của lão tử đây!"

Tuyết Thanh Nguyệt tung kiếm, hàng vạn sợi xích băng giá từ hư không mọc ra, đan xen thành một cái lồng giam khổng lồ, cô lập thực thể đang co giật kia.

Lục Diệp đứng ở giữa vòng chiến, tay trái hắn bấm quyết, tay phải nhấn mạnh lên mặt Đạo Điển. Một vòng tròn phù văn màu trắng tinh khiết bắt đầu lan tỏa dưới chân hắn, bao phủ toàn bộ bình nguyên.

"Kỹ năng lạ: Giải Phóng Dữ Liệu – Hệ Thống Tái Thiết (System Reboot)!"

Đây không phải là một đòn kết liễu tàn bạo. Khi Lục Diệp thâm nhập vào cấu trúc của Kẻ Bị Lãng Quên, hắn nhận thấy trong đống rác thải ấy là những linh hồn thiên tài đang tuyệt vọng. Họ không muốn hủy diệt thế giới, họ chỉ muốn được nhớ đến, được giải thoát khỏi vòng lặp đau khổ này.

Lục Diệp nhắm mắt lại, dòng tư duy của hắn bắt đầu kết nối với hàng vạn ý niệm trong thực thể kia.

"Nghe đây, các vị tiền bối." Giọng Lục Diệp lúc này dịu dàng nhưng đầy uy lực logic. "Sự tồn tại của các vị hiện tại chỉ là một vòng lặp vô nghĩa (Infinite loop). Các vị càng oán hận, hệ thống này càng mục nát. Bây giờ, ta sẽ cung cấp cho các vị một lối thoát. Ta đã xây dựng một thuật toán 'Lọc bụi'. Hãy buông bỏ oán niệm, đi qua cánh cổng này, ta sẽ trả lại cho các vị bản ngã thuần khiết để luân hồi."

Từ trong khối đa giác đang vỡ vụn kia, một linh hồn già nua hiện ra. Đó là một lão giả từng là đệ nhất luyện đan sư của ba vạn năm trước. Lão nhìn Lục Diệp, giọng run rẩy: "Ngươi… ngươi thật sự có thể xóa sạch những nhơ nhuốc này sao?"

Lục Diệp gật đầu: "Dưới mắt ta, không có gì là không thể phân tích. Oán hận cũng chỉ là một dạng năng lượng bị lỗi cấu trúc. Ta chỉ cần sắp xếp lại các ion là xong."

Từng linh hồn một bắt đầu tách ra khỏi thân xác khổng lồ của Kẻ Bị Lãng Quên. Thay vì những gương mặt quỷ dữ, họ trở lại với hình dáng nguyên thủy nhất khi còn là những thiên tài hào hoa phong nhã. Họ đi ngang qua Lục Diệp, mỗi người đều để lại một cái gật đầu cảm kích, hoặc một chút "vụn dữ liệu" kinh nghiệm như một lời cảm ơn.

"Không! Đừng bỏ ta! Ta là Admin của thế giới này!" Phần ý thức độc ác còn sót lại của Kẻ Bị Lãng Quên hét lên tuyệt vọng khi thấy "nguyên liệu" của mình bỏ chạy hết.

"Admin?" Lục Diệp lạnh lùng nhìn hắn. "Ngươi thậm chí còn chẳng phải là một Script cơ bản. Ngươi chỉ là một lỗi phát sinh do Thiên Đạo không được bảo trì mà thôi. Biến mất đi."

Lục Diệp nhấn một cái "Enter" cuối cùng trên mặt sổ.

Một luồng sáng trắng lóa mắt bao phủ toàn bộ không gian. Mạnh Hùng phải lấy tay che mắt, Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải lui lại vài bước. Cảm giác lúc đó giống như toàn bộ thế giới vừa bị gội rửa bởi một cơn mưa axit thanh khiết, xóa sạch mọi dấu vết của sự mục nát và lỗi hệ thống.

Khi ánh sáng tan đi, Kẻ Bị Lãng Quên đã biến mất. Bình Nguyên Phế Thải không còn là nơi tử khí âm u nữa. Những đống rác vật chất bỗng chốc sụp đổ thành những hạt linh khí tinh khiết nhất, tưới mát mặt đất khô cằn. Những đóa hoa linh lan nhỏ xíu bắt đầu mọc lên từ giữa những khe đá – một sự sống mới nảy mầm từ đống tro tàn.

Vương Đằng bị "văng" ra khỏi đống hỗn độn, nằm chỏng gọng trên đất, gương mặt xanh mét, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Số ta khổ quá… ta là khí vận chi tử mà sao lại thành cái ổ cứng di động thế này…"

Lục Diệp hơi lảo đảo, sắc mặt nhợt nhạt. Việc xử lý một lượng dữ liệu linh hồn khổng lồ như vậy khiến "RAM" của hắn bị quá nhiệt. Hắn tháo cặp kính ra, mồ hôi nhễ nhại.

Mạnh Hùng lao đến đỡ lấy hắn, cười ha hả: "Làm tốt lắm, sư đệ! Ta thấy thế giới này trông 'mượt' hơn hẳn rồi đấy! Ngươi nhìn xem, cỏ mọc rồi kìa!"

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, bước lại gần Lục Diệp. Ánh mắt nàng nhìn hắn giờ đây không chỉ có sự ngạc nhiên mà còn có một tia sáng lạ lùng, một sự công nhận mà trước đây chưa từng có đối với bất kỳ ai.

"Ngươi vừa làm một việc mà đến cả Tiên nhân cũng chưa chắc làm được." Nàng khẽ nói. "Ngươi thực sự đã cứu rỗi hàng vạn linh hồn."

Lục Diệp cố gắng mỉm cười, hắn lôi từ trong túi áo ra một miếng tinh thạch xanh lơ, bẻ đôi một nửa rồi đưa cho Tuyết Thanh Nguyệt.

"Đây là 'LOG' chiến đấu vừa rồi." Hắn nói hơi khó khăn. "Ta đã phân tích ra bộ kiếm pháp của tên Kẻ Bị Lãng Quên đó có vài chiêu rất hay nếu tối ưu lại. Nàng lấy mà xem, coi như thù lao hỗ trợ."

Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ nhận lấy. Người đàn ông này, ngay cả sau khi vừa làm đảo lộn quy tắc của cả một bí cảnh, điều đầu tiên hắn nghĩ đến vẫn là phân tích và tối ưu hóa sao?

"Vậy còn Vương Đằng?" Mạnh Hùng liếc nhìn cái tên đang nằm bất động dưới đất. "Có nên xử lý hắn luôn cho hết 'bug' không?"

Lục Diệp lắc đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng uy áp đáng sợ đang lờ mờ xuất hiện. Hắn biết, việc hắn "reboot" vùng bình nguyên này chắc chắn đã đánh động đến hệ thống chính của Thiên Đạo.

"Để hắn lại. Hắn là một cái 'mồi nhử' tốt cho những bản cập nhật tiếp theo của Thiên Đạo." Lục Diệp đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn lấp lánh sự tự tin và khát vọng chinh phục. "Hành trình của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi. Phía trước còn cả một thế giới đầy lỗi đang chờ chúng ta đi sửa mà."

Hắn lật mở trang mới của Đạo Điển, cây bút phù văn trong tay chuẩn bị đặt xuống dòng chữ tiếp theo:

*Chương mới: Tìm kiếm Root Admin.*

Ánh hoàng hôn vàng nhạt bao trùm lên ba bóng người. Một kỹ sư logic, một đầu gấu yêu thơ và một thánh nữ đã bắt đầu biết cảm xúc. Phía sau họ, Bình Nguyên Phế Thải lần đầu tiên sau vạn năm có gió thổi qua, mang theo mùi hương của sự giải thoát và hồi sinh.

Thế giới này, từ hôm nay, bắt đầu chạy theo một thuật toán mới – thuật toán của Lục Diệp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8