Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 116: Thiên Đạo ý chí lộ diện**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:36:50 | Lượt xem: 1

Bình Nguyên Phế Thải sau cú “reboot” của Lục Diệp không hề trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có của một vùng đất chết. Ngược lại, nó đang trải qua một quá trình tái cấu trúc đầy đau đớn. Những mảnh vụn không gian không ngừng va đập, linh khí hỗn loạn kết tinh lại thành những khối đa diện lơ lửng, phát ra tiếng động “rắc rắc” chói tai như tiếng mặt kính nứt vỡ.

Lục Diệp đứng giữa tâm bão, tay vẫn cầm chặt Đạo Điển. Trên mặt trang giấy bằng linh quang, hàng nghìn dòng mã phù văn màu đỏ rực đang nhảy múa liên hồi. Hắn nhíu mày, mồ hôi lạnh chảy ròng từ trán xuống cằm.

“Cảnh báo: Xung đột tài nguyên hệ thống… Quy tắc vùng không khớp với kiến trúc thượng tầng… Phát hiện hành vi truy cập trái phép cấp độ S…”

Hắn thầm chửi một tiếng trong lòng. Việc hắn cưỡng ép cài đặt lại logic cho vùng đất này giống như việc một lập trình viên tay ngang dám nhảy vào sửa trực tiếp mã nguồn của hệ điều hành mà không thèm tắt máy. Kết quả là hệ thống đang kích hoạt chế độ tự bảo vệ tối cao.

“Lục Diệp, có gì đó không ổn!” Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt vốn lạnh lùng của nàng hiện lên sự kinh hoàng chưa từng có.

Bầu trời trên cao vốn đã xám xịt nay đột ngột biến thành một màu trắng xóa vô tận. Không phải là màu trắng của mây, mà là một khoảng trống hư vô – giống như khi một chương trình đồ họa bị sụp đổ, chỉ còn lại một màu phông nền căn bản nhất. Trong cái khoảng trắng ấy, thời gian dường như ngừng trôi. Mạnh Hùng đang định thốt lên một bài thơ “xuất thần” để cổ vũ anh em, nhưng miệng lão vừa há ra, âm thanh đã bị đóng băng ngay giữa không trung thành một khối linh ảnh hình nốt nhạc màu đen kịt.

Và rồi, thực thể ấy xuất hiện.

Không có tiếng sấm sét, không có hào quang vạn trượng. Giữa hư vô trắng xóa, một bóng người nhỏ bé bước ra.

Đó là một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi, mặc một chiếc trường bào trắng tinh khôi không chút bụi trần. Mái tóc của nó bạc trắng, dài chạm đất, mỗi sợi tóc đều phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo. Điều đáng sợ nhất chính là đôi mắt của nó – chúng không có đồng tử, cũng chẳng có tròng trắng, chỉ là hai vòng xoáy màu bạc không ngừng luân chuyển, bên trong chứa đựng vô số phù văn vận hành một cách điên cuồng.

Đứa trẻ ấy đứng trên không trung, nhìn xuống Lục Diệp bằng một ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Một cảm giác áp bức khủng khiếp đổ ập xuống, khiến mặt đất dưới chân Lục Diệp nứt toác thành một hình tròn hoàn hảo, lún xuống tới vài trượng.

“Tác vụ không xác định.” Đứa trẻ mở lời.

Giọng nói của nó không phải là giọng của một hài nhi. Đó là sự chồng chéo của hàng nghìn tiếng nói: giọng ông già, giọng phụ nữ, giọng súc vật, cả tiếng gió rít và tiếng sóng vỗ. Nó không phải là một sinh vật, nó là một thuật toán được nhân cách hóa.

“Mã nhận diện: Vô danh. Bản chất: Virus ngoại lai. Hành động: Xâm nhập và sửa đổi mã nguồn khu vực khu số 047.”

Lục Diệp cảm thấy lồng ngực mình như bị một quả tạ nghìn cân ép chặt, nhưng bản năng của một kỹ sư dữ liệu khiến hắn không lùi bước. Hắn run rẩy nâng Đạo Điển lên, kích hoạt kỹ năng “Nhãn Thần Phân Tích” cấp độ cao nhất.

Trong mắt Lục Diệp, đứa trẻ kia biến mất. Thay thế vào đó là một khối lượng dữ liệu khổng lồ đến mức khiến não bộ hắn suýt nữa nổ tung.

[Đối tượng: Thiên Đạo Ý Chí (Phân thân thực thi/Version 1.0.2)]
[Cấp độ: Không thể xác định (Vượt mức xử lý của phần cứng)]
[Trạng thái: Đang truy quét lỗi (System Scanning…)]
[Sức mạnh: 100% kiểm soát quy tắc vùng.]
[Điểm yếu: Quá phụ thuộc vào logic cứng nhắc, không có khả năng xử lý biến số phi lý.]

Lục Diệp hít một hơi thật sâu, hắn ép bản thân phải giữ bình tĩnh. Đối thủ của hắn lần này không phải là một tu sĩ đại năng, mà là “Admin” của thế giới này.

“Này, đứa nhỏ…” Lục Diệp ho một cái, cố lấy giọng điệu tỉnh bơ. “Ngươi nói ta là virus là hơi quá lời rồi đấy. Ta chỉ là một người dùng thấy hệ thống quá lỗi thời nên tiện tay dọn dẹp bộ nhớ đệm và tối ưu hóa tản nhiệt cho cái bình nguyên này thôi.”

Thiên Đạo Ý Chí không đổi sắc mặt, những vòng xoáy bạc trong mắt nó xoay nhanh hơn.

“Sửa đổi quy tắc mà không có quyền quản trị là hành vi phá hoại. Thế giới cần sự ổn định. Sự hỗn loạn của ngươi đang tạo ra những rãnh rò rỉ dữ liệu. Theo quy trình, thực thể gây lỗi phải bị định dạng lại.”

Nó đưa một ngón tay nhỏ nhắn ra. Ngay lập tức, không gian xung quanh Lục Diệp bị bóp méo thành một cái hộp lập phương màu đen. Những vách tường của cái hộp bắt đầu ép chặt lại với nhau. Đây không phải là sức mạnh vật lý, đây là quy tắc “Xóa bỏ”. Nếu cái hộp ấy đóng lại, Lục Diệp sẽ bị xóa sạch khỏi thực tại, không còn một vết tích nhỏ nhất, như thể hắn chưa bao giờ tồn tại trong dòng thời gian của Vạn Vật Nguyên Giới.

“Đợi đã!” Lục Diệp hét lên, ngón tay hắn điên cuồng lướt trên Đạo Điển. “Ngươi nói ổn định là tối thượng? Vậy ngươi có biết tại sao Bình Nguyên Phế Thải này suốt mười vạn năm qua linh khí lại héo hon không? Đó là do cái thuật toán tích tụ khí vận của ngươi bị tràn bộ đệm (Buffer Overflow)! Nếu ta không can thiệp, mười năm nữa vùng đất này sẽ phát nổ và tạo ra một lỗ hổng không gian hút sạch linh khí của ba châu xung quanh. Đó mới gọi là thảm họa hệ thống!”

Thiên Đạo Ý Chí khựng lại một nhịp. Ngón tay nó dừng giữa hư không.

“Tính toán lại…” Đứa trẻ nhắm mắt. Xung quanh nó, hàng vạn dòng phù văn vàng ròng hiện ra, xoay vòng như một siêu máy tính đang vận hành hết công suất.

Chớp lấy thời cơ, Lục Diệp vội vàng gửi một tín hiệu qua linh hồn cho Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng. Tuy nhiên, Mạnh Hùng vẫn đang bị đóng băng, còn Tuyết Thanh Nguyệt chỉ có thể mấp máy đôi môi, kiếm ý trong nàng đang bị thiên uy trấn ép đến mức tiêu tan gần hết.

Lục Diệp cắn răng, hắn biết mình phải tự lực cánh sinh. Hắn ném Đạo Điển lên cao, hô lớn: “Phân tích sự mâu thuẫn giữa quy tắc và thực tế! Tìm ra Exception (Ngoại lệ)!”

Đạo Điển tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phản chiếu lại những dòng dữ liệu của Thiên Đạo.

“Ngươi nói ta là lỗi?” Lục Diệp tiến lên một bước, đối mặt trực diện với thực thể thần thánh. “Sai! Ta là bản cập nhật! Hệ thống của ngươi đã quá cũ kỹ, những đại tông môn đang lợi dụng kẽ hở của ngươi để chiếm đoạt tài nguyên, khiến linh khí phân bổ không đồng đều. Đó chính là những lỗ hổng (backdoor) mà ngươi chưa từng nhận ra vì ngươi chỉ là một cỗ máy tuân thủ giáo điều cổ xưa.”

Thiên Đạo Ý Chí mở mắt, biểu cảm đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt đứa trẻ ấy: một chút bối rối. Nó nhìn vào Đạo Điển của Lục Diệp, nhìn thấy những đoạn mã “Refactor” mà hắn vừa thực hiện ở bình nguyên. Những đoạn mã đó tuy thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả, làm cho tài nguyên lưu thông một cách trơn tru mà không cần tốn quá nhiều linh lực để duy trì quy tắc cũ.

“Phát hiện logic mới…” Giọng đứa trẻ có chút nhiễu sóng. “Thực thể virus… có mang theo kiến thức cấp cao từ vùng không gian không xác định. Khả năng tái cấu trúc: Cao. Khả năng gây nguy hại: Chưa rõ.”

Nó bước xuống từng bước, chân chạm vào không trung tạo ra những vòng tròn mã hóa lan tỏa. Nó dừng lại ngay trước mũi Lục Diệp, chiều cao chỉ đến ngang ngực hắn, nhưng uy áp phát ra khiến tim hắn muốn ngừng đập.

Đứa trẻ đưa bàn tay nhỏ bé chạm vào trán Lục Diệp. Hắn định tránh nhưng nhận ra cả không gian đã bị khóa chặt. Một dòng điện thông tin khổng lồ tràn vào đại não hắn. Lục Diệp thấy được sự hình thành của thế giới này từ hàng tỷ năm trước, thấy được những bàn tay khổng lồ của “Những Người Kiến Tạo” đã viết nên những dòng mã đầu tiên. Hắn thấy được sự sụp đổ, sự phân mảnh, và sự cô độc của Thiên Đạo khi phải duy trì một cái máy cũ nát này suốt hàng vạn năm.

“Ngươi muốn gì?” Đứa trẻ hỏi, lần này giọng nói đã đồng nhất thành một âm thanh thanh thản, lạnh lùng.

Lục Diệp nuốt nước miếng, nỗ lực lấy lại sự tỉnh táo sau đợt truy cập dữ liệu vừa rồi. Hắn nhếch môi cười, một nụ cười của một kẻ lừa đảo tài ba nhưng mang trong mình tâm hồn của một người nghệ sĩ công nghệ.

“Ta muốn một quyền quản trị bán phần (Shared Admin Privileges). Ngươi cho ta không gian để ‘sửa lỗi’ thế giới này theo cách của ta. Đổi lại, ta sẽ giúp ngươi dọn dẹp những rác thải dữ liệu đang làm trì trệ thiên hạ. Chúng ta cùng cộng tác, ngươi giữ cho server không bị crash, ta nâng cấp trải nghiệm người dùng. Thế nào?”

Thiên Đạo Ý Chí nhìn hắn chằm chằm. Đây là lần đầu tiên kể từ khi nó sinh ra, có một sinh linh dám mặc cả với nó, hơn nữa lại mặc cả bằng những ngôn từ kỳ quặc như thế.

“Đề xuất có tính rủi ro. Nhưng tỷ lệ tối ưu hóa hệ thống nếu thành công là 74.3%. Tỷ lệ sụp đổ hoàn toàn là 25.7%.”

“Này, 74% là cao lắm rồi đấy! Ở thế giới cũ của ta, tỷ lệ thành công 50% là bọn ta đã dám tung bản cập nhật lên rồi!” Lục Diệp hào hứng nói, không quên “cà khịa” nghề nghiệp cũ của mình.

Thiên Đạo Ý Chí thu tay về. Những khối đen lập phương xung quanh Lục Diệp tan biến. Thời gian bắt đầu trôi trở lại.

Mạnh Hùng đột nhiên thở hắt ra, ngã rầm xuống đất, bài thơ “Nào ta cùng chiến…” chưa kịp dứt câu đã bị thay bằng tiếng hét: “Mẹ kiếp, lạnh quá! Cái gì vừa xảy ra vậy?”

Tuyết Thanh Nguyệt run rẩy khuỵu gối, thanh kiếm trong tay cắm sâu xuống đất để giữ thăng bằng. Nàng nhìn thấy đứa trẻ tóc trắng đang đứng cạnh Lục Diệp, và dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, bản năng mách bảo nàng rằng thế giới này vừa có một sự thay đổi kinh thiên động địa.

Đứa trẻ không nhìn họ, nó chỉ nhìn vào cuốn Đạo Điển đang trôi nổi của Lục Diệp.

“Thỏa thuận tạm thời được thiết lập. Ta sẽ cấp cho ngươi nhãn ‘Kiểm Toán Viên Thiên Đạo’. Ngươi có quyền can thiệp vào quy tắc vùng cấp 3 trở xuống. Nhưng hãy nhớ, Virus… nếu sự thay đổi của ngươi dẫn đến sụt giảm tổng năng lượng thế giới quá 5%, lệnh xóa bỏ sẽ thực thi ngay lập tức mà không cần truy vấn.”

Nói đoạn, đứa trẻ đưa tay vẽ một vòng tròn lên ngực trái của Lục Diệp. Một phù văn màu bạc rực rỡ hiện lên rồi chìm sâu vào da thịt hắn, kết nối thẳng với Đạo Điển.

Lục Diệp cảm nhận được một nguồn tri thức về thế giới tràn vào cuốn sổ tay của mình. Bây giờ, hắn không cần phải nhìn bằng mắt mới phân tích được nữa, chỉ cần tâm niệm một cái, mọi vật trong bán kính trăm dặm đều sẽ hiện lên thông số dưới dạng Dashboard điều khiển.

“Xong rồi sao?” Lục Diệp thở phào, tay chân bủn rủn.

“Nhiệm vụ đầu tiên: Loại bỏ tàn dư dữ liệu không đồng nhất.” Đứa trẻ liếc nhìn Vương Đằng vẫn đang nằm ngất xỉu cách đó không xa. “Hắn là một ‘Khí Vận Chi Tử’ được lập trình sai lệch, khí vận của hắn quá lớn gây ra mất cân bằng cục bộ. Hãy giải quyết.”

Lục Diệp liếc nhìn Vương Đằng, người mà trước đó vài phút hắn còn định “tiện tay dọn dẹp”. Hắn xoa cằm: “Hả? Ngươi bảo ta xử lý hắn? Ta nghĩ hắn có thể dùng làm ‘môi trường thử nghiệm’ cho một vài kỹ năng mới đấy.”

Thiên Đạo Ý Chí không đáp lại. Thân hình nó bắt đầu mờ nhạt dần, hòa tan vào hư vô trắng xóa.

“Lục Diệp… ta sẽ quan sát ngươi. Đừng làm ta thất vọng về sự lựa chọn mang tên ‘Biến số’.”

Dứt lời, bầu trời trắng xóa co rút lại thành một điểm rồi biến mất. Bầu trời của Bình Nguyên Phế Thải trở lại với màu lam nhạt của buổi hoàng hôn. Gió lại thổi, cỏ mới lại lay động.

Lục Diệp ngồi sụp xuống đất, thở hổ hển như vừa chạy bộ mười vạn dặm.

“Mẹ nó… suýt chút nữa là bị định dạng lại toàn bộ rồi.” Hắn lẩm bẩm, tay run rẩy lau mồ hôi.

“Lục Diệp!” Mạnh Hùng bò dậy, loạng choạng chạy tới. “Này, cái đứa nhóc lúc nãy… nó là ai? Tại sao lão tử lại có cảm giác nó có thể dùng một sợi tóc để đâm chết mười vạn thằng như ta?”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng tiến lại gần, gương mặt nàng vẫn còn vẻ tái nhợt nhưng ánh mắt nhìn Lục Diệp đã hoàn toàn biến đổi. Nó không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự tôn sùng sâu sắc xen lẫn sợ hãi.

“Ngươi… đã giao tiếp được với Ý chí thế giới?” Nàng hỏi, giọng run run.

Lục Diệp nhìn cuốn Đạo Điển trong tay, bây giờ trang đầu tiên đã hiện thêm một dòng chữ lớn lấp lánh: **[Administrator Assistant – Level 1]**.

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo, nụ cười “phá hoại đạo tâm” đặc trưng lại hiện trên môi.

“Nói một cách dễ hiểu thì, từ giờ trở đi, thế giới này có hai người điều hành. Một là cái máy tính cổ đại vừa nãy, và hai là ta – chuyên viên tư vấn nâng cấp hệ thống.”

Hắn nhìn về phía Vương Đằng đang rục rịch tỉnh lại, ánh mắt Lục Diệp lóe lên sự hứng thú kỳ quặc.

“Này Hùng huynh, Tuyết cô nương, hai người có muốn tham gia vào một dự án ‘Khởi nghiệp tu tiên’ lớn nhất từ trước đến nay không? Ta vừa có một ý tưởng tuyệt vời để tận dụng cái tên ‘Cửa hàng trưởng dự bị’ kia kìa.”

Mạnh Hùng ngơ ngác: “Dự án? Khởi nghiệp? Ngươi lại đang nói ngôn ngữ của Tiên giới à?”

Lục Diệp không trả lời, hắn bắt đầu lật mở Đạo Điển, ngón tay nhảy múa trên những dòng phù văn mới nhận được từ Thiên Đạo. Một chương mới trong lịch sử của Vạn Vật Nguyên Giới vừa mở ra – một chương mà sức mạnh không còn là thước đo duy nhất, nơi mà những kẻ nắm giữ logic và mã nguồn mới là kẻ làm chủ thực sự.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của ba người đổ dài trên bình nguyên đang hồi sinh. Ở một góc khuất nào đó của không gian, đôi mắt bạc của Thiên Đạo Ý Chí vẫn lặng lẽ dõi theo, ghi lại từng cử động của Lục Diệp vào nhật ký vận hành của vũ trụ.

“Cảnh báo: Biến số Lục Diệp đang bắt đầu sửa đổi quy trình tuyển dụng đệ tử… Tỷ lệ sụp đổ đạo thống tăng lên… Nhưng hiệu suất tu luyện tăng 500%… Tiếp tục quan sát.”

Thế giới này, có lẽ thực sự sắp được “tản nhiệt” rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8