Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 117: Cuộc đối thoại với Admin**
**Chương 117: Cuộc đối thoại với Admin**
Không gian xung quanh Lục Diệp bắt đầu vặn xoắn theo những cách mà các giác quan thông thường của một tu sĩ không thể lý giải nổi. Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng vẫn đứng đó, nhưng thân hình bọn họ dường như bị kéo dài ra vô tận rồi lại thu nhỏ thành một chấm sáng bé xíu, giống như những điểm ảnh bị lỗi hiển thị trên một màn hình lớn.
Lục Diệp cảm nhận được trọng lực biến mất, rồi đột nhiên lại tăng vọt lên gấp ngàn lần. Thế nhưng, cuốn "Đạo Điển Phân Tích" trong tay hắn lại tỏa ra một vầng sáng xanh dịu dàng, tạo thành một lớp màng bảo hộ cách ly hắn khỏi sự hỗn loạn của không gian.
Trong tầm mắt của hắn, vạn vật bắt đầu mất đi hình hài vật lý. Những đám mây không còn là hơi nước, ngọn núi không còn là đá cứng; tất cả vỡ tan thành những sợi chỉ màu vàng kim chằng chịt, run rẩy và rung động. Đó là những luồng dữ liệu nguyên sơ nhất của thế giới.
— “Xác nhận thực thể không xác định đã xâm nhập vào Node Trung tâm… Đang khởi tạo quét quét virus…”
Một giọng nói vô cảm, không rõ nam hay nữ, không có âm sắc nhưng lại trực tiếp vang dội trong sâu thẳm linh hồn Lục Diệp.
Hắn nheo mắt lại. Trước mặt hắn, giữa khoảng không hư vô mang sắc tím thẫm của vũ trụ, một thực thể dần hiện ra. Nó không phải là một vị lão giả tiên phong đạo cốt, cũng không phải một quái vật kinh tởm, mà là một khối đa diện khổng lồ cấu thành từ hàng triệu con mắt bạc. Mỗi con mắt đều phản chiếu một mảnh đời, một khoảnh khắc của vạn vật trong Vạn Vật Nguyên Giới.
— “Người xuyên việt. Mã định danh: Thất lạc. Mục tiêu: Tiêu hủy.”
“Đợi một chút!” Lục Diệp đột ngột giơ cuốn Đạo Điển lên, hét lớn. “Trước khi xóa bỏ tôi, ông — hay nó, hay cái đống linh hồn này — có bao giờ tự hỏi tại sao cái hệ thống của mình lại lag đến mức này không?”
Những con mắt bạc đồng loạt xoay chuyển, tập trung vào Lục Diệp. Áp lực của toàn bộ thế giới dường như đổ dồn lên đôi vai hắn.
— “Lag? Giải nghĩa thuật ngữ: Sự chậm trễ trong phản ứng… Hệ thống vận hành theo quy luật tối ưu của Tiên Ma Đạo Điển. Không có sự chậm trễ.”
“Không có sự chậm trễ?” Lục Diệp bật cười, tiếng cười mang theo vẻ tự tin của một kẻ đã thức thâu đêm để sửa code suốt nhiều năm ở kiếp trước. “Ông nhìn vào phía Tây của thế giới đi. Tại sao nồng độ linh khí ở đó lại tụt xuống còn 0.2% vào mỗi kỳ trăng tròn? Rồi nhìn vào bộ công pháp 'Thanh Vân Quyết' mà ông ban xuống. Nó có tổng cộng 42 câu lệnh trùng lặp, khiến đệ tử vận hành linh khí phải đi qua 12 điểm kinh mạch không cần thiết. Ông có biết mỗi lần họ tu luyện là đang làm hao tổn RAM của thế giới này bao nhiêu không?”
Thực thể đa diện im lặng trong vài giây. Một luồng sáng bạc quét qua cuốn Đạo Điển trên tay Lục Diệp.
— “Dữ liệu trong tay ngươi… mang theo logic lạ lẫm nhưng tương thích với mã nguồn khởi nguyên. Ngươi là ai?”
“Tôi là người sẽ giúp ông ‘refactor’ lại cái thế giới nát này trước khi nó tự sụp đổ vì lỗi tràn bộ nhớ.” Lục Diệp bước tới một bước, bàn tay hắn lướt qua hư không, cuốn Đạo Điển mở ra, trình chiếu một sơ đồ mạch lạc về luồng chảy linh lực mà hắn đã phân tích suốt thời gian qua.
“Nhìn xem,” Lục Diệp chỉ vào một điểm đen đang lan rộng trong lõi của sơ đồ. “Cái mà các ông gọi là ‘Mạt Pháp Chi Kiếp’, thực chất chỉ là một lỗi ‘Memory Leak’ – rò rỉ bộ nhớ nghiêm trọng. Linh khí không mất đi, nó chỉ bị kẹt vào những vùng không gian bị lỗi mà các ông không biết cách dọn dẹp. Cứ đà này, chỉ cần ba vạn năm nữa, toàn bộ server – ý tôi là thế giới này – sẽ bị treo hoàn toàn (Hard Crash). Đến lúc đó, dù ông có là Thiên Đạo, ông cũng sẽ biến thành một đống dữ liệu rác.”
— “Mạt Pháp… là quy luật tất yếu để thanh lọc.” Thiên Đạo phản hồi, nhưng giọng nói lần này đã mang theo một chút dao động cực kỳ nhỏ.
“Thanh lọc bằng cách giết chết tất cả à? Đó là cách làm của một Admin hạng bét.” Lục Diệp châm chọc. “Một Admin giỏi sẽ tìm ra bug và fix nó, chứ không phải thấy phần mềm bị lỗi là định dạng lại toàn bộ ổ cứng. Ông nhìn Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt mà xem. Một kẻ có sức mạnh thể chất vượt trội nhưng linh hồn lại bị lỗi nhịp vì những vần thơ dở tệ – đó là do sự không tương thích giữa hệ thống phần cứng và phần mềm. Một nàng thánh nữ bị tắc nghẽn khí huyết vì tập luyện sai cách thức tản nhiệt – đó là do ông viết hướng dẫn sử dụng (bí tịch) quá tệ.”
Hào quang trên khối đa diện bắt đầu nhấp nháy liên tục, như thể một bộ vi xử lý đang phải hoạt động hết công suất để xử lý những khái niệm mới.
— “Ta… là Ý Chí của quy tắc. Ta không sai. Con người là yếu tố không xác định. Họ tạo ra rác dữ liệu.”
“Yếu tố không xác định chính là sự sáng tạo!” Lục Diệp gắt lên. “Hệ thống của ông là một hệ thống đóng, nó đang chết dần vì sự rập khuôn. Nếu ông cho phép tôi truy cập vào quyền Administrator, tôi sẽ giúp ông tối ưu hóa toàn bộ. Đầu tiên, hãy xóa bỏ những câu lệnh thừa trong Thiên Kiếp. Tại sao mỗi lần người ta thăng cấp lại phải đánh sét? Vừa tốn điện – à không, tốn linh khí, vừa làm hỏng cơ sở hạ tầng. Thay vào đó, hãy dùng một bài kiểm tra logic. Ai thông minh thì thăng cấp, ai ngốc thì đi học lại. Như vậy sẽ giảm thiểu được tỷ lệ tử vong và tăng cường chất lượng ‘User’ lên cao nhất.”
— “Đưa quyền Administrator cho một Virus?” Thực thể khổng lồ hạ xuống thấp hơn, những con mắt bạc nheo lại đầy đe dọa. “Ngươi muốn nắm quyền kiểm soát vạn vật?”
Lục Diệp nhún vai, dáng vẻ cực kỳ thực dụng: “Tôi không rảnh. Kiểm soát cái đống lộn xộn này mệt lắm. Tôi chỉ muốn một môi trường sống ổn định, không bị sét đánh bất tử khi đang đi dạo, và không phải thấy những người bạn của mình chết chỉ vì một lỗi logic nào đó của ông. Hãy gọi đây là một bản hợp đồng tư vấn. Tôi sửa bug, ông trả công cho tôi bằng kiến thức và tài nguyên để tôi có thể nâng cấp ‘phần cứng’ của chính mình.”
Một khoảng lặng bao trùm không gian hư vô. Thiên Đạo Ý Chí dường như đang thực hiện một cuộc mô phỏng khổng lồ dựa trên những gì Lục Diệp vừa nói.
Trong cuốn Đạo Điển, dòng code liên tục nhảy múa. Lục Diệp không hề run sợ. Hắn biết, một thực thể thuần túy logic như Thiên Đạo sẽ không thể từ chối một phương án hiệu quả hơn, tiết kiệm hơn và bền vững hơn.
Đột nhiên, hàng triệu con mắt bạc nhắm lại, rồi đồng loạt mở ra, tỏa ra một thứ ánh sáng tinh khiết đến mức khiến linh hồn Lục Diệp như được tẩy rửa.
— “Đã chạy thử nghiệm mô phỏng… Kết quả: Hiệu suất vận hành thế giới tăng 412%. Nguy cơ sụp đổ giảm xuống 0.003%. Chấp nhận thỏa thuận.”
Một luồng sáng từ trung tâm thực thể đa diện bắn ra, xuyên thẳng vào cuốn Đạo Điển trong tay Lục Diệp.
— “Cấp quyền: Administrator Assistant – Level 1. Nhiệm vụ đầu tiên: Xử lý lỗi cục bộ tại tọa độ 7749-8805 – nơi được các ngươi gọi là ‘Thanh Vân Tông’. Ở đó đang có một mã độc mang tên Vương Đằng đang làm nhiễu loạn khí vận cục bộ.”
Lục Diệp mỉm cười. “À, cái tên đó thì tôi có kế hoạch rồi. Hắn là một cái ‘cheat code’ mà ông lỡ tay tạo ra đúng không? Để tôi xóa hắn cho.”
— “Vương Đằng không phải lỗi… Hắn là kết quả của một thuật toán khí vận bị chồng chéo. Hãy xử lý theo cách của ngươi. Nếu ngươi làm hỏng hệ thống… lệnh xóa bỏ sẽ thực thi ngay lập tức.”
“Yên tâm đi Admin.” Lục Diệp xoay người, vẫy vẫy cuốn sổ tay. “Tôi là dân chuyên nghiệp mà.”
Khi không gian vặn xoắn bắt đầu đảo ngược để đưa hắn trở lại thực tại, Lục Diệp vẫn kịp nghe thấy một tiếng thở dài kỳ lạ của Thiên Đạo, như thể một cỗ máy lần đầu biết mệt mỏi.
— “Này… Người xuyên việt… ‘Lag’… thực sự trông rất tệ sao?”
Lục Diệp không quay đầu lại, chỉ thản nhiên đáp: “Tệ hơn cả việc ông bị rỉ sét đấy.”
Vút!
Ánh sáng chói lòa khiến Lục Diệp nhắm mắt lại. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn thấy mình vẫn đang đứng trên bình nguyên, trước mặt là Mạnh Hùng đang há hốc mồm và Tuyết Thanh Nguyệt đang lo lắng giữ chặt tay hắn.
Thời gian chỉ mới trôi qua có một giây trong thực tại, nhưng trong Đạo Điển của Lục Diệp, trang đầu tiên đã rực sáng một biểu tượng hình bánh răng bạc.
“Lục Diệp! Ngươi sao thế? Vừa rồi người ngươi cứng đờ như một khúc gỗ vậy!” Mạnh Hùng hớt hải hỏi.
Lục Diệp hít một hơi thật sâu, cảm giác linh khí xung quanh bỗng nhiên trở nên “ngọt” và “mượt” hơn hẳn – đó là đặc quyền của một Admin Assistant khi được ưu tiên sử dụng băng thông rộng.
Hắn nhìn về phía Vương Đằng đang bắt đầu gượng dậy từ hố sâu do sét đánh, nụ cười trên mặt Lục Diệp càng lúc càng sâu.
“Mọi chuyện xong rồi. Từ giờ trở đi, thế giới này đã đổi chủ một nửa.”
“Ngươi nói gì vậy?” Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày, nhìn vào cuốn sổ tay lạ lùng của hắn. “Admin… Assistant là chức vị gì ở Tiên giới? Là đệ tử thân truyền của Tiên Đế sao?”
“Hừm, cứ hiểu là cấp trên của Tiên Đế đi.” Lục Diệp búng tay một cái.
Ngay lập tức, một luồng phù văn xanh nhạt hiện lên quanh người hắn, hiển thị một bảng thông số mà chỉ mình hắn thấy:
*[User: Lục Diệp. Rank: Admin Assistant. Current Status: Ready to Debug. Target: Vương Đằng. Weakness: 72 points… Suggestion: One kick in the liver.]* (Gợi ý: Một cú đá vào gan).
“Mạnh Hùng, lấy bút mực ra đây. Chúng ta cần soạn lại toàn bộ bài thơ của ngươi. Ta vừa tìm được một cái 'plug-in' giúp thơ của ngươi có thể thực sự nổ tung thành pháo hoa.”
Mạnh Hùng sáng mắt lên, còn Tuyết Thanh Nguyệt thì thở dài. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, thế giới mà nàng từng biết đã chính thức chấm dứt. Một kỷ nguyên mới, kỳ quặc, đầy logic và điên rồ của Lục Diệp đã bắt đầu.
Lục Diệp ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, lẩm bẩm một câu mà không ai hiểu:
“Cấu hình tối thiểu đã đạt. Giờ thì… chơi thôi!”