Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 121: Thế giới mất đi Lục Diệp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:40:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 121: THẾ GIỚI MẤT ĐI LỤC DIỆP**

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Vô Vọng Nhai, mang theo mùi hăng nồng của linh khí bị thiêu đốt và mùi rỉ sét của những món binh khí đã nứt vỡ. Bầu trời Cửu Châu hôm nay không có màu xanh, nó bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, nặng nề như thể chính Thiên Đạo đang lâm vào tình trạng "treo máy" vì thiếu đi người bảo trì.

Tại trung tâm của mớ hỗn độn đó, ba bóng người đang đứng dựa lưng vào nhau.

Mạnh Hùng gạt đi vệt máu trên khóe môi, bộ ngực trần như thép nguội đầy rẫy những vết chém li ti. Thanh trọng kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì áp lực linh áp từ kẻ thù quá lớn. Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, bộ y phục màu trắng đã sớm lấm lem bụi đất, thanh Băng Phách kiếm vốn tỏa ra hàn khí thấu xương giờ đây mờ nhạt đi trông thấy. Trên vai nàng, một con rùa già với cái mai chi chít những vết nứt cổ xưa đang không ngừng lẩm bẩm những lời sầu não.

"Bình thường lúc này, tên đó sẽ nói gì nhỉ?" Mạnh Hùng khàn giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi đám chấp pháp giả mặc hắc y đang từ từ khép vòng vây.

Tuyết Thanh Nguyệt mím chặt môi, thanh âm lãnh đạm nhưng ẩn chứa một sự trống trải khó giấu: "Hắn sẽ nói: 'Đối phương có mười hai người, phân bổ theo sơ đồ hình bát quái lỗi, góc chết nằm ở phía 4 giờ của gã béo nhất, tỷ lệ thắng nếu chúng ta đánh trực diện là 0,4%, nhưng nếu ngươi cởi áo ra chạy vòng quanh để làm nhiễu tín hiệu của chúng thì tỷ lệ sẽ tăng lên 12%'."

Mạnh Hùng nghe xong, không nhịn được mà cười khổ một tiếng. Tiếng cười nghẹn lại trong cổ họng thành một cơn ho khan.

Lục Diệp đã mất tích ba ngày. Kể từ khi hắn gieo mình vào vết nứt dữ liệu tại Server Trung Tâm để ngăn chặn một đợt "Ghost Update" (cập nhật ma) của Thiên Đạo, nhóm của họ hoàn toàn mất liên lạc với "bộ não" của đội. Không có những con số khô khan nhưng chuẩn xác đến đáng sợ, không có những câu đùa tỉnh bơ làm kẻ thù tức điên, họ cảm thấy mình giống như những kẻ mù đang đi trên dây thừng giữa vực thẳm.

"Khặc khặc…" Lão Quy ho sặc sụa, giọng nói già nua run rẩy: "Ta đã nói rồi, cái tên họ Lục đó chính là một 'Admin' bất hợp pháp. Hắn đi rồi, 'quyền ưu tiên' của chúng ta bị Thiên Đạo thu hồi. Giờ đây đám chó săn của Minh Sát Tôn Giả nhìn thấy chúng ta chẳng khác nào thấy những con virus cần phải xóa sổ."

Phía đối diện, một gã dẫn đầu mặc trường bào thêu hình con mắt rực lửa — Chấp Pháp Giả của Minh Sát Tôn Giả — bước ra. Hắn nhìn ba người bằng ánh mắt thương hại dành cho những kẻ tội đồ.

"Hỗn độn sắp kết thúc. Trật tự cổ xưa sẽ được thiết lập lại. Kẻ nắm giữ Đạo Điển đã bị hư vô nuốt chửng, các ngươi chỉ là những dòng dữ liệu rác còn sót lại. Chết đi!"

Gã vung tay, mười một tên hắc y nhân còn lại đồng loạt kết ấn. Không trung rung chuyển, linh khí kết tụ thành những sợi xích màu tím đen, đan xen vào nhau tạo thành một thiên la địa võng. Đây là "Nghiệp Lực Tỏa", chiêu thức dùng để trói buộc và nghiền nát nguyên thần của những kẻ đi ngược lại giáo điều.

"Mạnh Hùng, thơ của ngươi!" Tuyết Thanh Nguyệt thét lên, thanh kiếm trong tay nàng bỗng nhiên chém ra một đường cong kỳ lạ.

Nàng không chém vào đối thủ, mà chém vào một điểm không khí trống rỗng phía trên đầu Mạnh Hùng. Theo lý luận của Lục Diệp, đó là "điểm hội tụ áp suất", nơi mà lực cản không khí thấp nhất.

Mạnh Hùng như bừng tỉnh. Hắn không còn Lục Diệp bên cạnh để nhắc nhở công thức, nhưng những tháng ngày bị ép học "Logic tu tiên" đã ăn sâu vào tủy. Hắn hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

"Nguyên tử va chạm… tạo hỏa quang!"
"Quán tính cực đại… phá nát bang!"

Mạnh Hùng hét lên những câu thơ dở tệ nhất thế kỷ, nhưng theo mỗi nhịp vần, nắm đấm của hắn lại vận chuyển linh khí theo một quỹ đạo "zic-zac" mà Lục Diệp từng tối ưu hóa. Thay vì đấm thẳng một đường, nắm đấm của hắn rung động ở tần số cực cao, tạo ra một vùng chân không giả xung quanh.

*Rắc!*

Một sợi xích nghiệp lực khi chạm vào vùng rung động của Mạnh Hùng bỗng nhiên vỡ vụn như thủy tinh.

"Cái gì?" Gã Chấp Pháp Giả biến sắc. "Đó không phải là thần thông, đó chỉ là sức mạnh thể xác thuần túy, tại sao lại có thể phá vỡ quy luật của Nghiệp Lực?"

"Hừ, Lục Diệp từng nói…" Mạnh Hùng gầm lên, gương mặt đầy vẻ kiêu hãnh xen lẫn đau thương: "…Quy luật của các ngươi chỉ là những đoạn code cũ kỹ bị lỗi thời. Chỉ cần tần số rung động vượt quá khả năng xử lý của 'server' cục bộ, cái gì cũng có thể bị phá vỡ!"

Hắn xông lên như một tòa núi nhỏ di động. Mỗi bước chân đạp xuống đều được tính toán sao cho phản lực từ mặt đất đẩy hắn đi nhanh nhất. Không còn là một gã đầu gấu chỉ biết dùng sức trâu, Mạnh Hùng hiện tại là một cỗ máy vật lý đang di động.

Trong khi đó, Tuyết Thanh Nguyệt cũng bắt đầu chuyển động. Nàng nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Lục Diệp khi hắn phân tích Kiếm Ý của nàng.

*"Này Thánh nữ, nàng chém 36 kiếm một giây trông thì đẹp đấy, nhưng thực chất có 22 kiếm là frame thừa. Nàng đang lãng phí linh lực cho hiệu ứng hình ảnh. Hãy bỏ qua cảm xúc, nhìn vào kẽ hở giữa các phân tử không khí đang bị đốt nóng…"*

Nàng hít vào một hơi lạnh lẽo. "Băng Tâm Quyết… Phiên bản Tối ưu hóa: Không Frame Thừa!"

Bóng dáng của Tuyết Thanh Nguyệt bỗng chốc trở nên mờ ảo. Nàng không còn bay lượn đẹp mắt, mỗi chuyển động của nàng đều ngắn nhất có thể, hiệu quả nhất có thể. Đối với đám hắc y nhân, họ thấy nàng như đang "lag" — biến mất ở điểm này và hiện ra ở điểm kia ngay lập tức, không có quá trình di chuyển.

Một kiếm đâm ra. Không có tiếng gào thét của băng tuyết, không có rồng băng uốn lượn. Chỉ là một mũi kiếm mảnh mai nhưng xuyên thẳng qua tâm điểm của trận pháp, nơi linh khí mỏng nhất.

"A!" Một tên hắc y nhân ôm cổ ngã xuống, đôi mắt đầy vẻ không tin nổi. Hắn không hiểu tại sao một kiếm chậm chạp như vậy lại có thể vượt qua toàn bộ lớp phòng ngự hộ thân của hắn.

Nhưng trận chiến không hề dễ dàng như vậy. Mất đi sự điều phối tổng thể của Lục Diệp, Mạnh Hùng và Thanh Nguyệt nhanh chóng lộ ra dấu hiệu kiệt sức. Lục Diệp là người giữ nhịp, người biết khi nào đối thủ sẽ tung chiêu để đồng đội nghỉ ngơi. Hiện tại, họ đang "ép xung" cơ thể mình đến giới hạn tối đa.

"Các ngươi… dám dùng những thứ tà môn ngoại đạo này để xúc phạm Thiên Đạo!" Gã Chấp Pháp Giả điên tiết. Hắn cắn đầu ngón tay, vẽ một bùa chú huyết sắc lên không trung: "Huyết Sát Quy Tắc — Xóa Bỏ!"

Một luồng sáng đỏ rực bao trùm lấy chiến trường. Mạnh Hùng bỗng thấy linh lực trong người mình chạy loạn xạ, không còn nghe theo sự điều khiển của logic nữa. Tuyết Thanh Nguyệt ngã khuỵu xuống, Băng Phách kiếm trên tay nàng bắt đầu nứt ra.

Đây là quyền năng của Chấp Pháp Giả — can thiệp trực tiếp vào quy tắc cục bộ. Nếu không có "tường lửa" của Lục Diệp che chở, họ chẳng khác nào những tệp tin bị phần mềm diệt virus xóa đi quyền thực thi.

"Kết thúc rồi." Gã Chấp Pháp Giả lạnh lùng tiến tới, lòng bàn tay ngưng tụ một hỏa cầu chứa đựng sức mạnh hủy diệt.

Mạnh Hùng nhìn lên trời, cười khổ: "Lục Diệp, tên khốn này… rốt cuộc huynh đang ở đâu? Nếu lần này ta chết, ta nhất định sẽ hiện hồn về để sửa lại toàn bộ thơ của huynh thành thơ con cóc!"

Tuyết Thanh Nguyệt nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn trên má. Nàng nhớ lại nụ cười tỉnh bơ của hắn, nhớ lại cách hắn ép nàng phải tập aerobic mỗi sáng. Những thứ đó ban đầu thật lố bịch, nhưng bây giờ sao lại thấy quý giá đến thế.

"Ta chưa chết… mà các ngươi đã đòi đầu thai rồi à?"

Một giọng nói đều đều, bình thản đến mức "đáng ghét" vang lên giữa hư không.

Không gian bỗng nhiên đứng khựng lại. Ngọn hỏa cầu trên tay gã Chấp Pháp Giả đang cháy bỗng nhiên hóa thành những hạt bụi màu xanh lục, sau đó tan biến. Đám mây đen trên trời bị một bàn tay vô hình rẽ ra, để lộ một khe nứt rực rỡ sắc màu dữ liệu.

Một bóng người thong dong bước ra từ khe nứt. Hắn mặc một bộ trường bào xám đơn giản, trên tay vẫn cầm cuốn sổ tay "Đạo Điển Phân Tích" cũ kỹ. Cặp kính (vốn là pháp bảo phân tích nhãn) phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

"Lục Diệp!" Mạnh Hùng hét lên, suýt chút nữa là nhảy dựng lên ôm lấy đối phương.

Lão Quy đang rúc đầu vào mai cũng thò cổ ra, kinh ngạc: "Ngươi… ngươi quay lại từ hư vô? Làm thế nào? Quy luật vận hành của thế giới không cho phép…"

Lục Diệp không nhìn đồng đội, mắt hắn dán vào gã Chấp Pháp Giả đang run rẩy, ngón tay hắn gõ nhịp trên cuốn sổ tay.

"Về mặt kỹ thuật, hư vô không tồn tại." Lục Diệp đẩy kính, giọng nói chứa đầy sự chế giễu: "Đó chỉ là một phân vùng bộ nhớ đệm bị bỏ trống của Thiên Đạo. Ta chỉ cần phân tích cấu trúc của nó, sau đó tự viết lại một đoạn code cầu nối để bò ra ngoài. Các ngươi gọi đó là thần tích, ta gọi đó là 'Recovery Mode'."

Hắn nhìn đống sợi xích nghiệp lực đang bao vây đồng đội, rồi chậc lưỡi: "Minh Sát Tôn Giả vẫn dùng loại virus cổ điển này à? Đúng là lỗi thời. Để ta cho các ngươi thấy thế nào là sự khác biệt giữa 'User' và 'Admin'."

Lục Diệp không cần rút kiếm, không cần kết ấn. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, giống như đang chạm vào một bức tường vô hình.

"Phân tích đối tượng: Nghiệp Lực Tỏa.
Thành phần: 70% tà niệm, 20% linh khí nén, 10% giáo điều rỗng tuếch.
Điểm yếu: Thiếu tính nhất quán giữa các liên kết phù văn.
Lệnh: Defragment (Chống phân mảnh) và Delete."

*Bùm!*

Toàn bộ sợi xích màu tím đen không phải bị phá vỡ, mà là bị… giải thể. Chúng biến thành những dòng linh khí nguyên thủy tinh khiết nhất, chảy ngược lại vào cơ thể Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, giúp họ phục hồi vết thương ngay lập tức.

Gã Chấp Pháp Giả kinh hãi lùi lại: "Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới gì rồi?"

Lục Diệp bước tới từng bước một, mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất hiện lên những ký tự phù văn lấp lánh như một bàn phím khổng lồ.

"Ta không tăng cảnh giới." Lục Diệp điềm tĩnh nói: "Ta chỉ vừa nâng cấp phần cứng và cài lại hệ điều hành thôi. Còn ngươi… ngươi đang sử dụng một phiên bản dùng thử đã hết hạn bảo hành từ vạn năm trước."

"Giết hắn! Tất cả cùng lên!" Gã dẫn đầu gào thét trong tuyệt vọng.

Mười tên Chấp Pháp Giả còn lại cùng lao lên, nhưng Lục Diệp chỉ đứng yên tại chỗ. Hắn nhìn qua vai, nói với đồng đội:

"Mạnh Hùng, 3 giờ hướng đông bắc, có một khe hở áp suất do gã cao kều kia tạo ra. Đấm vào đó. Thanh Nguyệt, lùi lại 2 bước, gã lùn bên trái đang bị rối loạn tuần hoàn máu, chém vào đốt sống thứ ba của hắn."

Nhóm bạn nhìn nhau, trong lòng dâng lên một sự tự tin mãnh liệt. "Nhạc trưởng" đã trở lại, bản giao hưởng hủy diệt bắt đầu.

Trận chiến kết thúc nhanh chóng hơn cả sự tưởng tượng của Lão Quy. Không có những màn đấu phép hào nhoáng kéo dài ba ngày ba đêm. Chỉ có sự chính xác đến tàn nhẫn. Dưới sự dẫn dắt của Lục Diệp, mỗi đòn tấn công của Mạnh Hùng và Thanh Nguyệt đều như nhắm thẳng vào tim đen của đối thủ.

Khi kẻ cuối cùng ngã xuống, chiến trường im lặng đến lạ thường.

Lục Diệp thu hồi lại bảng giao diện trong suốt trước mặt. Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng đờ đẫn, bèn bước tới, khẽ nhíu mày: "Nàng vẫn chưa sửa được thói quen thở dốc sau khi ra chiêu à? Ta đã nói rồi, đó là do cơ hoành của nàng chưa tối ưu hóa…"

Chưa nói hết câu, Tuyết Thanh Nguyệt đã tiến tới, không nói một lời nào, tặng cho hắn một cái tát trời giáng vào bắp tay, rồi sau đó ôm chầm lấy hắn.

Lục Diệp đứng đực mặt ra, cánh tay giơ lên giữa không trung, biểu cảm hoàn toàn đóng băng. "Này… nhịp tim của nàng tăng lên 140 nhịp/phút, đồng tử giãn nở 15%… Theo logic thì đây là dấu hiệu của việc quá kích động hoặc… bị chập mạch rồi."

"Đồ khùng! Cứ để cho mạch của ta chập đi!" Tuyết Thanh Nguyệt vùi đầu vào ngực hắn, giọng nói nghẹn ngào.

Mạnh Hùng đi tới, cười khà khà, vỗ mạnh vào vai Lục Diệp khiến hắn suýt ngã nhào: "Huynh đệ, chào mừng trở về! Không có huynh, ta làm thơ không ai hiểu, đánh nhau không thấy sướng!"

Lão Quy bò lên đầu Lục Diệp, gõ gõ vào trán hắn: "Ngươi đã thấy gì trong đó? Trong cái hư vô đó ấy?"

Ánh mắt Lục Diệp bỗng nhiên trầm xuống. Hắn nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh sáng từ Server Trung Tâm vẫn đang le lói.

"Ta thấy một sự thật không mấy vui vẻ." Lục Diệp thì thầm, giọng nói mang theo một sự nghiêm trọng mà đồng đội chưa từng thấy: "Thế giới này không chỉ bị lỗi. Nó đang bị 'Reset'. Minh Sát Tôn Giả hay Thiên Đạo Ý Chí, tất cả chỉ là những chương trình được cài sẵn để chuẩn bị cho một cuộc dọn dẹp quy mô lớn."

Hắn giơ cuốn Đạo Điển lên. Trang giấy vốn trắng tinh giờ đây xuất hiện một dòng mã đỏ rực, đang nhấp nháy liên tục.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian để chơi trò 'Tu tiên' này nữa. Nếu không muốn bị định dạng lại toàn bộ ký ức và linh hồn, chúng ta phải tìm cách… Hack vào trung tâm điều khiển của Thiên Đạo."

Mạnh Hùng nắm chặt thanh kiếm: "Hack cái gì ta không biết, nhưng huynh chỉ đâu, ta đấm đó!"

Tuyết Thanh Nguyệt buông hắn ra, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh thường ngày nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối: "Băng Tâm Quyết của ta đã sẵn sàng cho bản cập nhật tiếp theo."

Lục Diệp nhìn những người đồng đội điên rồ của mình, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên môi.

"Được rồi. Nếu Thiên Đạo muốn Reset chúng ta, ta sẽ cài cho nó một con Trojan không bao giờ gỡ bỏ được. Thế giới mất đi Lục Diệp ba ngày đã đủ loạn rồi, bây giờ… hãy để thế giới thấy Lục Diệp phiên bản Pro sẽ làm được gì."

Gió trên Vô Vọng Nhai lại thổi, nhưng lần này không còn mang theo mùi chết chóc. Nó mang theo sự chuyển động của một kỷ nguyên mới — kỷ nguyên của logic, của sự phân tích, và của những kẻ dám dùng trí tuệ để thách thức thần linh.

Dưới chân họ, vạn vật như đang rùng mình kinh sợ trước một chương trình mang tên "Kháng Thiên" đang bắt đầu khởi chạy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8