Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 124: Vạn Vật Các dưới sự dẫn dắt của Lão Quy**
CHƯƠNG 124: VẠN VẬT CÁC DƯỚI SỰ DẪN DẮT CỦA LÃO QUY
Tại ngoại ô Phù Văn Thành, giữa một thung lũng được bao phủ bởi những màn sương linh khí dày đặc đến mức có thể hóa lỏng, một tòa kiến trúc mang hình thù kỳ quái đang vươn lên. Đó không phải là lầu các chạm rồng trổ phượng theo phong cách tiên gia truyền thống, mà là một khối kiến trúc bằng đá đen và pha lê, vuông vức, với những đường rãnh dẫn linh khí tỏa ánh sáng xanh neon chạy dọc theo các bức tường như những bảng mạch điện tử khổng lồ.
Trên biển hiệu bằng gỗ dâu nghìn năm, bốn chữ "Vạn Vật Các" được khắc theo phong cách tối giản, bên cạnh còn có một dòng chữ nhỏ mà người qua đường chẳng ai hiểu nổi: "Beta Version 1.0.2 – Chuyên vá lỗi Thiên Đạo".
Bên trong sảnh chính, Lục Diệp đang ngồi xổm trước một cái hố lớn giữa nhà. Hắn đeo một chiếc kính một tròng được mài từ linh thạch trong suốt, tay cầm một thanh đo bằng đồng tinh luyện.
"Dòng linh áp ở trục X đang lệch 0.05 pixel. Mạnh Hùng! Đã bảo ngươi lúc đóng cọc móng phải dùng lực tịnh tiến đều cơ mà? Ngươi dùng lực phát kình của 'Phá Sơn Quyền' để đóng móng, bảo sao cái Firewall linh lực này cứ bị 'delay' (trễ) mất 2 giây!"
Mạnh Hùng, lúc này đang ở trần, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ, mồ hôi đầm đìa, gãi gãi cái đầu húi cua, cười hì hì:
"Lục huynh, ta cũng muốn tịnh tiến lắm, nhưng khổ nỗi thơ trong lòng nó cứ trào dâng. Mỗi cú đấm xuống là một nhịp điệu thơ. Ngươi xem này:
*Đấm một cú, đất rung chuyển,*
*Móng nhà này, chắc như tiền.*
*Linh khí chạy, ngoan như kiến,*
*Vạn Vật Các, vạn vạn niên!*"
Lục Diệp ôm mặt, hơi thở gấp gáp vì tức giận: "Thơ của ngươi không chỉ dở, mà còn mang theo sóng âm xung đột với tần số vận hành của trận pháp. Nếu ta không dùng Đạo Điển để lọc bỏ cái 'rác âm thanh' đó đi, tòa nhà này sớm muộn gì cũng tẩu hỏa nhập ma mà tự nổ tung!"
Tuyết Thanh Nguyệt từ trên tầng hai đáp xuống, tà áo trắng bay trong gió nhẹ như cánh tiên. Nàng cầm một ấm trà sâm lạnh, đặt xuống bàn, giọng nói thanh tao nhưng không thiếu phần thực dụng: "Sáng nay có ba vị trưởng lão từ phái Quy Nguyên đến. Họ nói công pháp gia truyền bị lỗi, tu luyện đến tầng thứ bảy là bị… tiêu chảy kinh niên. Ta đã dùng phương pháp diện chẩn mà huynh dạy để phân tích, kết luận là đường vận hành linh khí của họ bị chập mạch tại huyệt Thần Khuyết. Nhưng họ không tin, bảo ta là thánh nữ mà nói lời thô thiển."
Lục Diệp nhấp một ngụm trà, nhếch mép: "Cứ để họ đi. Khi nào họ chạy ra bãi đất trống quá mười lần một ngày, họ sẽ tự quay lại trả phí tư vấn bằng linh thạch cực phẩm thôi."
Đúng lúc đó, một âm thanh ngáp dài từ chiếc nhẫn trên ngón tay Lục Diệp vang lên. Một luồng khói xanh chui ra, hóa thành một lão già lùn tịt, cái lưng gù vĩ đại trông như đeo một chiếc mai rùa bằng đá. Lão Quy – Quy Tiên Nhân – xuất hiện với bộ dạng ngái ngủ, trên tay vẫn cầm một cái mai rùa nhỏ dùng để bốc thăm cầu tài.
"Nhãi con Lục Diệp, ngươi suốt ngày chỉ biết đo đo đạc đạc mấy thứ hữu hình này thôi sao? Tu tiên là sự huyền diệu, là sự giao thoa giữa Thiên và Nhân, là…"
"Là một đống mã nguồn rác rưởi mà các người gọi là 'huyền diệu' vì các người không hiểu cách nó hoạt động," Lục Diệp ngắt lời không chút nể nang. "Lão già, hôm nay lão ra ngoài làm gì? Lại định xúi giục Mạnh Hùng đặt cược linh thạch vào mấy cái quẻ bói 'tỷ lệ thắng 50/50' của lão hả?"
Lão Quy vểnh chòm râu dê, tức giận đập mạnh cái gậy xuống sàn: "Hỗn xược! Ngươi tưởng chỉ có cái 'Đạo Điển' của ngươi mới biết phân tích sao? Lão phu sống từ thời Thái Cổ, nhìn thấy Thiên Đạo khi nó còn là một mớ hỗn độn chưa phân định. Hôm nay, ta thấy tòa Vạn Vật Các này của ngươi đang bị một thứ cực kỳ nguy hiểm 'hack' vào mà ngươi không biết!"
Sắc mặt Lục Diệp hơi thay đổi. Hắn lập tức khởi động "Nhãn Thần Phân Tích". Đôi mắt hắn hiện lên những vòng tròn đồng tâm, các dòng thông số vàng rực chạy dọc theo tầm nhìn.
"Phân tích môi trường: Nồng độ linh khí ổn định. Phân tích kết cấu: Không có dấu hiệu sụp đổ. Phân tích bảo mật: Lớp màng lọc vẫn đang chặn 99.9% thần thức dò xét từ bên ngoài. Lão già, lão lại dọa ta?"
Lão Quy cười khẩy, bước tới giữa sảnh, chỉ tay vào cái bát quái đặt giữa hồ nước cảnh: "Mã nguồn của ngươi là toán học, là logic. Nhưng quy tắc của thế giới này còn một thứ nữa: đó là 'Nhân quả'. Nhìn vào cái hồ kia đi!"
Mọi người nhìn theo tay lão. Trong hồ nước linh khí, những con cá linh đang bơi lội đột nhiên đứng khựng lại. Chúng không chết, nhưng chúng đứng yên như thể khung hình bị đóng băng. Trên mặt nước, một chuỗi ký tự phù văn màu đen, nhỏ li ti như những con kiến, đang âm thầm bò lan ra các cạnh hồ.
"Phát hiện virus lạ!" Đạo Điển trong tay Lục Diệp đột nhiên phát ra tín hiệu cảnh báo màu đỏ chói tai. "Cấu trúc dữ liệu: Chưa rõ. Tốc độ lây lan: 0.1mm mỗi giây. Nguồn gốc: Cổ đại."
Lục Diệp cau mày: "Lạ thật, bộ lọc của ta không nhận diện được loại phù văn này. Nó không thuộc hệ thống ngũ hành, cũng không phải ma đạo lực."
Lão Quy chắp tay sau lưng, vẻ mặt đột nhiên trở nên uy nghiêm một cách lạ thường: "Đó là 'Cổ Phù – Vong Xuyên'. Một loại mã lệnh truy nã của Thiên Cơ Các đời đầu. Kẻ nào đã gieo thứ này vào Vạn Vật Các, chứng tỏ kẻ đó muốn đóng băng hoàn toàn dòng chảy thời gian của nơi này, biến tất cả chúng ta thành những vật trưng bày trong lịch sử."
"Có cách nào 'delete' (xóa) nó không?" Mạnh Hùng nắm chặt quyền, sẵn sàng lao vào đấm cái hồ.
"Ngốc! Dùng lực chỉ khiến nó lây lan nhanh hơn," Lão Quy quát. "Lục Diệp, hãy mở hệ thống 'Backdoor' của ngươi ra. Lão phu sẽ hướng dẫn ngươi vào tận 'Root' (gốc) của loại phù văn này để bẻ khóa. Ngươi có logic của tương lai, lão có mã khóa của quá khứ. Hôm nay chúng ta sẽ làm một cú 'Hack ngược' hệ thống cổ đại."
Lục Diệp cười, một nụ cười đầy phấn khích: "Thú vị! Lão già, nếu hôm nay thành công, ta sẽ nâng cấp cái mai rùa của lão lên phiên bản mạ vàng, có chức năng tản nhiệt bằng hàn băng."
Lục Diệp ngồi xếp bằng, Đạo Điển lơ lửng trước ngực, phát ra những luồng sáng bao trùm lấy cả hồ nước. Lão Quy ngồi đối diện, đôi mắt già nua đột nhiên hóa thành hai quầng sáng màu xám đục.
"Chuẩn bị vào mạng lưới… Kết nối thức hải… Ba, hai, một… Truy cập!"
Toàn bộ khung cảnh xung quanh biến mất. Lục Diệp cảm thấy linh hồn mình như bị hút vào một đường hầm đầy những con số và phù văn quay cuồng. Khi mở mắt ra, hắn thấy mình đang đứng giữa một không gian trắng xóa, nơi có những cột đá khổng lồ cao vút, trên mỗi cột là một bài văn cổ dài dằng dặc.
"Đây là 'Sever' lưu trữ của Thiên Cơ Các đời đầu," giọng Lão Quy vang vọng bên tai. "Cái virus phù văn kia chỉ là một lệnh dẫn truyền. Chúng ta phải tìm được 'Tập tin gốc' để sửa lại quyền truy cập."
Lục Diệp nhìn quanh, tay lướt trên không trung như thể đang gõ bàn phím: "Nhiều dữ liệu rác quá. Để ta chạy lệnh 'Scan' (Quét)… Ồ, phát hiện mục tiêu! Ở phía trước, hướng 2 giờ!"
Trước mặt họ là một quả cầu đen đang xoay tròn, từ nó phát ra những xúc tu khói đen quấn chặt lấy một pho tượng đá mang hình dáng của một con rùa thần – đó chính là hình ảnh đại diện của ý chí bảo vệ Vạn Vật Các trong hệ thống linh hồn.
"Để ta phá vỡ lớp tường lửa của nó!" Lục Diệp giơ tay lên, hét lớn: "Công pháp tối ưu: Nhất điểm xuyên phá!"
Linh lực của hắn tụ lại thành một mũi kim siêu nhỏ, lao thẳng về phía quả cầu đen. Nhưng ngay khi vừa chạm vào, mũi kim liền bị bẻ cong theo một quỹ đạo kỳ lạ.
"Cẩn thận! Nó có hệ thống 'Đổi hướng vector'!" Lão Quy hét lên. "Ngươi không thể đánh trực diện. Đây là quy tắc cổ đại, muốn phá nó, phải thuận theo nó rồi mới làm nó rối loạn. Mạnh Hùng! Ngâm thơ!"
Bên ngoài không gian ảo, Mạnh Hùng đang canh giữ thân thể của hai người, đột nhiên nhận được lệnh qua liên kết linh hồn. Hắn sững sờ: "Lão già, trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà bắt ta làm thơ sao?"
"Ngâm bài nào mạnh nhất ấy! Chúng ta cần dao động âm tần của ngươi để làm nhiễu sóng virus!"
Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, giọng vang rền như sấm:
"*Trời cao xanh ngắt một màu,*
*Thằng nào láo chó, ta đánh vỡ đầu!*
*Lục Diệp đang hack, Lão Quy đang soi,*
*Phù văn đen kịt… cút xéo cho rồi!*"
Trong không gian ảo, Lục Diệp thấy những cột đá rung chuyển bần bật. Bài thơ của Mạnh Hùng, dưới sự "biên dịch" của Đạo Điển, biến thành một chuỗi những sóng xung kích mang tần số cực thấp, va đập liên hồi vào quả cầu đen.
"Virus đang bị nhiễu loạn!" Lục Diệp hét lên. "Lão già, ném mã khóa đi!"
Lão Quy kết thủ ấn, từ miệng lão phun ra một chữ "Định" màu vàng kim cổ kính. Chữ "Định" này không tấn công quả cầu, mà nó lặn xuống dưới chân quả cầu, biến thành một chiếc mai rùa khổng lồ gánh lấy tất cả sức nặng của quy tắc nhân quả.
"Đây là 'Patch bảo mật' của thời thượng cổ!" Lão Quy vừa nghiến răng vừa nói. "Nhãi con, mau dùng cái Đạo Điển chết tiệt của ngươi tìm ra điểm nút 'Logic Error' (Lỗi logic) của nó đi!"
Lục Diệp nheo mắt, toàn bộ thế giới trong mắt hắn bỗng biến thành những dải lụa màu sắc khác nhau. Hắn nhìn thấy ở lõi quả cầu đen có một đoạn phù văn bị lặp lại liên tục – đó chính là vòng lặp vô hạn khiến cho thời gian bị đóng băng.
"Tìm thấy lỗi vòng lặp rồi! Ngươi tưởng ngươi là vòng lặp vô hạn sao? Để ta cho ngươi một lệnh 'Break' (Dừng)!"
Lục Diệp vung tay, một dòng mã màu trắng rực rỡ thoát ra từ Đạo Điển. Hắn không đánh vào quả cầu, mà chèn dòng mã đó vào đúng kẽ hở giữa hai phù văn đang lặp lại.
*Rắc!*
Một tiếng động như thủy tinh vỡ vang lên. Không gian trắng xóa bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Quả cầu đen từ bên trong bùng nổ, hóa thành vô số đốm sáng rồi biến mất. Pho tượng rùa thần được giải phóng, vươn vai một cái thật dài rồi tan thành bụi vàng lấp lánh, sát nhập hoàn toàn vào linh hồn của Lão Quy và Lục Diệp.
Tại sảnh chính Vạn Vật Các, Lục Diệp và Lão Quy đồng thời mở mắt.
Mặt hồ nước cảnh đã trở lại bình thường, những con cá linh bắt đầu tung tăng bơi lội, thậm chí chúng còn nhảy vọt lên cao như thể vừa được tăng thêm 500 năm thọ nguyên. Những phù văn đen li ti tan biến như chưa từng tồn tại.
Đạo Điển báo cáo: "Virus đã bị tiêu diệt. Hệ thống đã được nâng cấp lên Version 1.0.3. Đã học được kỹ năng mới: 'Cổ Pháp Biên Dịch'. Tỷ lệ phòng thủ linh hồn tăng 40%."
Lục Diệp thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt rực rỡ: "Thành công rồi… Hóa ra công nghệ cổ đại và logic hiện đại nếu kết hợp lại có thể tạo ra sức mạnh xử lý kinh khủng như vậy."
Lão Quy lúc này đã thu lại vẻ uy nghiêm, lại trở thành lão già gù lười biếng. Lão nằm bò ra sàn, hổn hển: "Mệt chết lão phu rồi. Nhãi con, đừng có quên cái mai rùa mạ vàng tản nhiệt đấy nhé."
Mạnh Hùng chạy lại, vẻ mặt tự hào: "Sao hả? Bài thơ của ta có lực lắm đúng không? Ta đã nói rồi, văn chương là sức mạnh mà!"
Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười nhẹ nhàng: "Huynh và Lão Quy vừa làm một việc mà có lẽ cả giới tu tiên này chưa ai từng làm được: Phá giải phù văn truy nã của Thiên Cơ Các mà không cần đến tu vi Đại Thừa Cảnh."
Lục Diệp đứng dậy, chỉnh lại chiếc kính một tròng, ánh mắt nhìn ra phía xa, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện những luồng khí tức mạnh mẽ đang lao về phía Vạn Vật Các.
"Thiên Cơ Các vừa nhận được thông báo 'Mất kết nối' với virus của họ rồi. Chắc chắn họ sẽ cử người tới kiểm tra." Lục Diệp nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ "vô sỉ" quen thuộc. "Mạnh Hùng, treo biển 'Đóng cửa bảo trì' lên. Thanh Nguyệt, chuẩn bị trà ngon, loại cực đắt nhé. Lão Quy, lão chuẩn bị kịch bản để 'chặt chém' mấy gã hacker nửa mùa kia đi. Hôm nay, Vạn Vật Các chúng ta sẽ dạy cho thế giới biết thế nào là bảo mật thông tin!"
Trong thung lũng, gió bắt đầu nổi lên, nhưng tòa kiến trúc đá đen vẫn đứng sừng sững, ánh sáng xanh neon chạy dọc tường càng thêm rực rỡ, sẵn sàng cho những cuộc đối đầu trí tuệ đỉnh cao phía trước. Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển, thầm lẩm bẩm: "Dữ liệu đã thu thập xong, bước tiếp theo… là tạo ra một 'hệ điều hành' riêng cho cả cái Cửu Châu này."