Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 131: Lục Diệp lập kế hoạch \”Refactor\”**
Trong không gian trắng xóa đến mức nhức mắt của “Vùng Hư Vô Dữ Liệu”, ba người một rùa đang lơ lửng như những chấm đen nhỏ bé trên một tờ giấy khổng lồ. Sau khi Thiên Đạo thực hiện lệnh “Hard Reset”, toàn bộ vật chất của Phù Văn Thành đã bị nén lại thành những chuỗi số nhị phân và tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng rợn người, cái im lặng của một hệ thống đang chờ đợi khởi động lại.
Lục Diệp đứng đó, tà áo thô sơ của một đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông phấp phới trong một cơn gió không có thực – thứ gió sinh ra từ sự chuyển động của các dòng linh lực thuần túy. Hắn không nhìn vào hư vô, hắn đang nhìn vào cái mà hắn gọi là “Giao diện điều khiển của Thượng đế”.
“Ping đang giảm xuống, nhưng packet loss (mất gói tin) vẫn rất cao.” Lục Diệp lẩm bẩm, tay trái vuốt nhẹ vào không khí, một bảng điều khiển mờ ảo với hàng nghìn dòng mã phức tạp hiện ra, phản chiếu trong đồng tử của hắn. “Lão Quy, đừng có rụt đầu vào mai nữa. Cái nơi sáng rực trước mặt chúng ta chính là điểm khởi đầu của vạn vật, cũng là cái CPU đang quá tải của thế giới này.”
Lão Quy ló cái đầu nhăn nheo ra, đôi mắt rùa đầy sự kinh hoàng: “Tiểu tử, ngươi biết mình đang nói gì không? Đó là Thần Hi Chi Địa, là nơi Thái Sơ bắt đầu. Kẻ nào dám nhìn thẳng vào đó đều sẽ bị hòa tan thành linh khí cơ bản. Ngươi… ngươi định dùng cái bảng tính bằng gỗ đó để đối chọi với ý chí của trời xanh sao?”
“Cái bảng tính này đã qua nâng cấp rồi, giờ nó là Máy tính siêu cấp chạy bằng nhân tính.” Lục Diệp thản nhiên đáp. Hắn quay sang Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt. “Hai người nghe này, chúng ta không đến đây để đánh đổ Thiên Đạo. Phá hủy nó thì dễ, nhưng sau khi phá hủy, thế giới sẽ rơi vào hỗn mang, một cái Blue Screen of Death (màn hình xanh chết chóc) vĩnh viễn. Chúng ta đến đây để làm một việc tử tế hơn: Refactor.”
“Ri-phắc-tơ?” Mạnh Hùng gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn khẽ rung lên. “Là một loại công pháp mới hả Diệp huynh? Có cần ta dùng rìu bổ đôi cái cục sáng kia không?”
Tuyết Thanh Nguyệt, dù khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt đã hiện lên vẻ phức tạp, khẽ lên tiếng: “Ta đã đi theo ngươi đủ lâu để hiểu những từ ngữ quái đản của ngươi. Tái cấu trúc, đúng không? Ngươi muốn thay đổi cách thế giới này vận hành mà không cần hủy diệt nó.”
“Thông minh!” Lục Diệp búng tay một cái. “Băng Tâm Quyết của nàng thực ra là một bộ lọc (filter) rất tốt, nhưng nó bị cài đặt sai thông số dẫn đến việc đóng băng cả cảm xúc. Thiên Đạo cũng vậy. Nó vận hành theo một thuật toán ‘Ưu tiên kẻ mạnh’. Kẻ nào có tư chất tốt sẽ hút sạch linh khí xung quanh, kẻ yếu thì không còn gì để dùng. Điều này dẫn đến sự mất cân bằng dữ liệu nghiêm trọng. Những kẻ mạnh quá mức sẽ gây ra ‘Trọng tải hệ thống’, tạo ra lôi kiếp để thanh lọc. Đó không phải là tu hành, đó là một cuộc tàn sát tuần hoàn.”
Lục Diệp chỉ vào khối sáng khổng lồ đang dần hiện rõ hình hài một khối pha lê đa diện: “Nó đang định khởi động lại một chu kỳ mới y hệt như cũ. Một vòng lặp vô tận của sự bất công. Ta muốn phá bỏ vòng lặp đó, biến mã nguồn đóng của Thiên Đạo thành mã nguồn mở (Open Source). Linh khí sẽ không tập trung vào vài điểm lẻ, mà sẽ được phân bổ đồng đều theo băng thông. Mọi người đều có thể tu tiên theo logic của riêng mình, không cần phụ thuộc vào thứ gọi là ‘Khí vận’ rác rưởi nữa.”
Đúng lúc đó, từ trong khối pha lê khổng lồ phát ra một âm thanh trầm đục, như tiếng vạn lôi đình cùng lúc nổ ra:
“BUG… PHÁT HIỆN BUG… THỰC THỂ NGOẠI LAI… TIẾN HÀNH TRUY QUÉT!”
Một luồng sáng hình tròn quét qua không gian, nhắm thẳng vào vị trí của ba người. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim đâm vào tâm thần, muốn phân tích và xóa sổ sự tồn tại của họ.
“Nó bật Antivirus rồi!” Lục Diệp hét lớn. “Mạnh Hùng, làm thơ! Dùng tần số sóng âm để làm nhiễu sóng quét của nó! Tuyết Thanh Nguyệt, dùng ‘Aerobic Kiếm Pháp’ tạo ra một vùng áp suất linh khí ổn định xung quanh chúng ta!”
Mạnh Hùng không hề chần chừ, hắn nhảy vọt lên phía trước, ngực ưỡn ra, giọng nói vang dội như chuông đồng:
“Trời xanh như cái vung nồi,
Chúng ta như cá đang ngồi trong chanh.
Hôm nay ta chẳng hiền lành,
Ta đem thơ thối, đánh tan mây mành!”
Mỗi lời thơ “nát” của Mạnh Hùng thực chất chứa đựng một loại năng lượng tinh thần thô bạo và hỗn loạn đến mức phi logic. Thiên Đạo vốn vận hành bằng những quy tắc chính xác tuyệt đối, gặp phải thứ “logic rác” này của Mạnh Hùng liền rơi vào trạng thái xử lý chậm trễ. Luồng sáng quét đến gần Mạnh Hùng bỗng nhiên giật giật (lag) rồi lệch hẳn sang một bên.
“Hay lắm! Logic sai chính là vũ khí mạnh nhất chống lại Thiên Đạo!” Lục Diệp hưng phấn tay gõ liên tục lên bảng hư không. “Thanh Nguyệt, tới phiên nàng! Hãy cắt tỉa những đoạn code thừa thãi!”
Tuyết Thanh Nguyệt rút thanh kiếm băng ra. Dưới sự hướng dẫn của Lục Diệp những ngày qua, kiếm pháp của nàng không còn rườm rà với hàng ngàn hoa văn ảo ảnh. Nàng vung kiếm, những đường kiếm ngắn gọn đến mức khô khốc nhưng mỗi nhát chém đều nhắm thẳng vào các khe hở của những luồng năng lượng đang tràn tới.
“Frame chênh lệch 0.02 giây! Chém!” Lục Diệp hô lớn.
Thanh Nguyệt chém xuống, một luồng ánh sáng hộ pháp của Thiên Đạo lập tức bị chia tách thành những hạt linh khí vô hại. Nàng không phải là đang đánh nhau, nàng đang “gỡ lỗi” (debug) các đòn tấn công của đối phương.
Trong lúc đồng đội đang cầm cự, Lục Diệp nhắm mắt lại. Ý thức của hắn xâm nhập sâu vào thư mục gốc của khối pha lê. Trước mắt hắn hiện ra một cái cây khổng lồ cấu thành từ những sợi rễ sáng rực – Cây Thế Giới, hay nói đúng hơn là Sơ Đồ Cơ Sở Dữ Liệu (Database Schema) của vũ trụ này.
Hắn nhìn thấy vô số các bảng biểu liên kết với nhau: “Bảng Nhân Quả”, “Bảng Khí Vận”, “Bảng Thọ Nguyên”. Tất cả đều rối rắm như một mớ dây điện bị mèo vò.
“Cái quái gì thế này? Lập trình kiểu này mà cũng đòi quản lý vũ trụ sao?” Lục Diệp giận dữ hét lên. “Nhìn cái bảng Nhân Quả này xem, một đứa trẻ chết đói lại phải gánh nghiệp lực từ mười đời trước? Lỗi Overflow (tràn số) rõ ràng thế này mà không sửa?”
Hắn bắt tay vào việc. Ngón tay của Lục Diệp di chuyển nhanh đến mức chỉ còn lại những tàn ảnh. Hắn không xóa bỏ bảng Nhân Quả, mà hắn viết thêm một lệnh “If… Then… Else”.
*Nếu (Lòng nhân từ > 0) Thì (Nghiệp lực tự động khấu trừ).*
Hắn nhìn sang bảng “Khí Vận”. Đây chính là thứ tạo ra những kẻ như Vương Đằng – những đứa con cưng của trời đất.
“Xóa! Phân phối lại theo cơ chế ‘Proof of Work’ (Bằng chứng công lao). Ai làm nhiều thì hưởng nhiều, không có chuyện vừa đẻ ra đã có nhẫn vàng linh dược.”
Khi Lục Diệp bắt đầu can thiệp sâu vào cốt lõi, cả vùng hư vô bắt đầu rung chuyển dữ dội. Khối pha lê chuyển sang màu đỏ rực – màu của một hệ thống đang gặp lỗi nghiêm trọng (Critical Error).
“CẨNH BÁO… CƠ CHẾ TỰ HỦY KÍCH HOẠT… XÓA BỎ TOÀN BỘ SERVER…”
Lão Quy hét lên thảm thiết: “Dừng lại đi tiểu tử! Ngươi đang chọc giận Thượng Đế thực sự! Nó định cho nổ tung cả vũ trụ này để thanh trừng ngươi!”
Lục Diệp trán đẫm mồ hôi, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định. “Muốn Format ổ cứng sao? Không dễ thế đâu. Ta đã đặt một cái ‘Logic Bomb’ (Bom logic) vào trong lệnh tự hủy của ngươi rồi.”
Hắn mỉm cười, một nụ cười ranh mãnh của một gã lập trình viên lão luyện khi vừa lừa được đối thủ.
“Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt, lùi lại sau lưng ta! Bước chân vào đúng tọa độ 105.44, 202.11!”
Vừa lúc đó, khối pha lê bùng nổ. Một luồng sóng năng lượng đủ sức quét sạch hàng vạn dải ngân hà lan tỏa ra. Tuy nhiên, thay vì phá hủy mọi thứ, khi luồng sóng đó chạm vào “mã nguồn” mà Lục Diệp vừa chỉnh sửa, nó bỗng nhiên bị khúc xạ.
Sóng năng lượng khổng lồ không nổ tung theo chiều rộng, mà nó bắt đầu “Refactor” (tái cấu trúc) chính nó. Ánh sáng đỏ hung tợn biến thành màu xanh dịu mát của rừng già, màu vàng óng của lúa chín, màu xanh thẳm của đại dương. Không gian xám xịt dần dần hiện ra những đường nét của một thế giới mới.
“Chuyện gì đang xảy ra?” Mạnh Hùng kinh ngạc nhìn xuống đôi bàn tay mình. Hắn cảm thấy linh lực trong người không còn cuồn cuộn muốn nổ tung như trước, mà nó trôi chảy nhẹ nhàng, thấm sâu vào từng tế bào như một dòng nước mát. “Ta… ta làm thơ tự nhiên thấy vần hơn hẳn?”
Tuyết Thanh Nguyệt hạ kiếm xuống, nàng cảm nhận được một thứ gì đó ấm áp đang tan chảy trong lồng ngực. Sự lạnh lẽo của Băng Tâm Quyết không còn là một cái lồng sắt, mà là một lớp áo giáp bảo vệ, linh hoạt và đầy sức sống. Nàng nhìn Lục Diệp, thấy hắn đang thở hổn hển, ngồi bệt xuống một mảnh đất vừa mới thành hình.
Lục Diệp nhìn bảng điều khiển cuối cùng đang mờ dần:
*Trạng thái: Ổn định.*
*Phiên bản: Vạn Vật Nguyên Giới 2.0 (Open Source Edition).*
*Ghi chú của Admin: Đã gỡ bỏ các quy tắc bảo thủ, thêm vào cơ chế logic thực dụng. Chúc các đạo hữu tu luyện vui vẻ, không lo lag giật.*
“Xong rồi.” Lục Diệp nằm ngửa ra trên bãi cỏ vừa mọc mầm, ném cái bàn tính sang một bên. “Từ giờ trở đi, trời không còn cao xa để vái lạy nữa. Trời ở ngay trong logic của mỗi người.”
Lão Quy bò đến cạnh hắn, kinh ngạc nhìn thế giới mới đang tự hình thành xung quanh. Những ngọn núi không còn mọc theo kiểu “long mạch” thần bí, mà mọc theo quy luật địa chất tối ưu. Linh khí lan tỏa trong không khí giống như những hạt sương, ai cũng có thể chạm vào.
“Tiểu tử… ngươi vừa mới trở thành God (Thần) rồi đấy.” Lão Quy run rẩy nói.
Lục Diệp cười nhạt, lấy tay che đi ánh nắng đầu tiên của phiên bản thế giới 2.0: “Thần cái gì chứ? Tôi chỉ là một thằng thợ sửa chữa, tiện tay tối ưu hóa cái hệ thống nát này thôi. À mà này Mạnh Hùng, bài thơ lúc nãy của huynh… thực sự là một bug lớn nhất mà tôi từng gặp trong đời.”
Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì: “Huynh nói thế là khen ta hay chê ta vậy?”
Lục Diệp nhìn lên bầu trời đang xanh dần, một dòng thông báo nhỏ ẩn hiện trên khóe mắt hắn: *Phát hiện thực thể 'Lục Diệp' – Quyền hạn: Root Admin. Thời gian hồi chiêu: Vĩnh viễn.*
Thế giới này, cuối cùng cũng chạy mượt rồi. Nhưng Lục Diệp biết, phiên bản nào rồi cũng sẽ có bug mới. Và hắn, gã kỹ sư với cái Đạo Điển Phân Tích, sẽ luôn sẵn sàng để “fix” (sửa) nó.
Chương truyện kết thúc bằng hình ảnh ba người đi bộ trên bình nguyên rộng lớn vừa mới được khai sinh, hướng về phía chân trời nơi ánh bình minh của sự trí tuệ đang bắt đầu ló rạng. Không có thiên lôi vây quanh, không có ma khí oán hận, chỉ có những dòng code lặng lẽ chảy trong huyết quản của vạn vật, dệt nên một đạo điển mới: Đạo Điển của Logic và Sự Thật.