Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 130: Thiên Đạo nổi giận: Chế độ \”Hard Reset\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:47:39 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 130: THIÊN ĐẠO NỔI GIẬN – CHẾ ĐỘ "HARD RESET"**

Phù Văn Thành vốn dĩ là biểu tượng của sự phồn hoa và trật tự, nơi những phù văn cổ xưa khắc trên vách tường đá lấp lánh hơi thở của ngàn năm lịch sử. Nhưng vào khoảnh khắc con mắt không tròng kia biến mất trên chín tầng mây, một sự im lặng chết chóc bắt đầu bao trùm.

Sự im lặng này không giống như sự tĩnh mịch sau trận chiến, mà nó giống như âm thanh của một cuốn băng bị kẹt, hay đúng hơn trong thuật ngữ của Lục Diệp – là một sự “đình trệ hệ thống”.

“Lão… Lục, ngươi có thấy cái gì không?” Mạnh Hùng lắp bắp, bàn tay to lớn vốn đang nắm chặt thanh cự phủ bỗng run rẩy. Hắn chỉ tay về phía một gian hàng trà ven đường.

Tại đó, một lão già đang cầm chén trà định uống. Nhưng chén trà không rơi, nước trà không chảy. Mọi thứ đông cứng lại giữa không trung. Điều kinh khủng hơn là, từ đôi bàn tay của lão già đó, những mảng màu bắt đầu bong tróc ra, lộ ra bên dưới không phải xương thịt, mà là những khối cầu xám xịt nhấp nháy, giống như những điểm ảnh (pixel) bị lỗi trên một bức tranh thêu dở.

Lục Diệp lập tức lật mở *Đạo Điển Phân Tích*. Trên trang giấy vốn trắng tinh giờ đây hiện ra những dòng cảnh báo đỏ rực, nhấp nháy liên hồi với tốc độ chóng mặt:

*[CẢNH BÁO: Phát hiện tiến trình System_Format_Deep được kích hoạt.]*
*[Mục tiêu: Vạn Vật Nguyên Giới – Khu vực 09 (Cửu Châu).]*
*[Tình trạng: Xóa dữ liệu dư thừa, khôi phục trạng thái xuất xưởng.]*
*[Thời gian đếm ngược: 00:59:58…]*

Lục Diệp hít một hơi lạnh, đồng tử co rút lại. Hắn khẽ lẩm bẩm: “Chết tiệt, không phải là nâng cấp bản vá… Lão già Thiên Đạo này chơi sát ván thật. Đây là muốn Hard Reset toàn bộ khu vực sao?”

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, sắc mặt nàng nhợt nhạt hơn bao giờ hết. Thanh kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng kêu rầm rì, linh khí băng hàn trên thân kiếm đang bốc hơi, không phải vì bị thiêu đốt, mà giống như bị một lực lượng vô hình nào đó “thu hồi”.

“Lục Diệp, ta không cảm nhận được thiên địa linh khí nữa.” Nàng khẽ nói, giọng run rẩy. “Giống như… giống như thế giới này đang khước từ chúng ta.”

“Nó không phải khước từ các ngươi.” Lục Diệp vỗ nhẹ vào bìa cuốn Đạo Điển, ép mình phải bình tĩnh lại. “Nó đang coi chúng ta là ‘dữ liệu lỗi’ cần được xóa trắng để giải phóng bộ nhớ. Hiểu đơn giản là Thiên Đạo đang quét rác, và trong mắt nó, toàn bộ sinh linh ở đây chính là rác thải tích tụ quá lâu.”

Lão Quy trong chiếc nhẫn của Lục Diệp cuối cùng cũng chịu thò cái đầu rùa ra, hai con mắt ti hí đầy sợ hãi: “Tiểu tử! Chạy mau! Đây là ‘Kỷ Nguyên Tịch Diệt’ trong truyền thuyết! Lão phu từng nghe nói khi Thiên Đạo cảm thấy trật tự bị đe dọa vượt mức kiểm soát, nó sẽ thực hiện ‘Đại Quy Nguyên’. Nó sẽ thu hồi tất cả linh khí, linh hồn, thậm chí là cả ký ức để đúc lại thành một thế giới mới hoàn toàn! Chúng ta sắp tan biến rồi!”

“Chạy?” Lục Diệp cười lạnh, tay hắn thoăn thoắt bấm vào không trung, điều khiển những luồng thông tin ảo chỉ mình hắn thấy. “Chạy đi đâu? Nếu Admin muốn định dạng lại ổ cứng, thì dù ngươi có trốn vào phân vùng nào cũng bị quét sạch thôi. Chỉ có một cách duy nhất.”

“Cách gì?” Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh hỏi.

“Hack ngược lại tiến trình xóa!” Ánh mắt Lục Diệp lóe lên một tia sáng cuồng nhiệt. “Admin muốn xóa dữ liệu? Ta sẽ tạo ra một ‘Thư mục chỉ đọc’ (Read-only folder) để giấu chúng ta vào đó!”

Vừa dứt lời, bầu trời bỗng nhiên nứt toác. Không phải nứt kiểu không gian vỡ vụn, mà là những mảng bầu trời màu xanh bị bong ra, lộ ra những dòng code chạy dọc ngang với tốc độ âm thanh. Đó là những quy luật căn bản của thế giới đang bị cưỡng ép rút lui.

Mọi người trong Phù Văn Thành bắt đầu gào thét khi thấy chân tay mình dần biến thành các ký tự vô nghĩa rồi tan vào hư không.

“Mạnh Hùng! Đứng vào vị trí quái ly tam thốn, lấy thể nội linh lực vận hành theo sơ đồ hình bát quái ngược, ngươi chính là ‘tường lửa’ bảo vệ tầng vật lý!” Lục Diệp hét lớn chỉ đạo.

“Thanh Nguyệt! Nàng dùng Băng Tâm Quyết, nhưng không phải để đóng băng kẻ địch, mà là để ‘nén’ không gian xung quanh chúng ta lại. Nàng phải tạo ra một vùng đệm dữ liệu thật lạnh, khiến cho lệnh xóa của Thiên Đạo bị chậm lại (lag) khi quét qua khu vực này!”

Mạnh Hùng không hiểu tường lửa hay vật lý là gì, nhưng niềm tin mù quáng vào Lục Diệp khiến hắn gầm lên một tiếng, gân xanh nổi đầy cổ, thân hình đồ sộ của hắn như một ngọn núi đá vững chãi đứng trước gió bão. Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng, thanh kiếm băng trong tay vung lên, từng vòng tròn năng lượng lam nhạt lan tỏa, khiến cho nhịp độ của sự tan biến xung quanh bắt đầu chậm lại.

Lục Diệp ngồi xếp bằng giữa trung tâm, Đạo Điển bay lơ lửng trước mặt hắn. Hắn không dùng linh lực của tu sĩ thông thường. Ngón tay hắn như múa trên không trung, trực tiếp can thiệp vào các "Phù Văn Nguyên Tử" đang bị thu hồi.

“Truy cập: Giao thức thế giới. Tìm kiếm lệnh: Delete_All. Tham số: Phù Văn Thành.”
Lục Diệp thầm niệm trong đầu. Đạo Điển phản hồi bằng những thông báo khô khốc:
*[Quyền truy cập bị từ chối. Bạn không có quyền Root.]*

“Từ chối? Để xem ta bẻ khóa nhà ngươi!” Lục Diệp cười gằn. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một đống linh thạch phế phẩm – những thứ vốn bị coi là rác rưởi của tu tiên giới. Nhưng trong mắt hắn, đây là những “bộ nhớ lưu trữ trung gian” tuyệt vời.

Hắn sắp xếp chúng theo một trình tự quái lạ, dùng máu của chính mình làm chất dẫn. Mỗi khi một viên linh thạch phát sáng, Lục Diệp lại thành công chuyển hướng một phần nhỏ áp lực từ bầu trời vào viên đá đó.

“Lục Diệp, ta không chịu nổi nữa!” Mạnh Hùng hét lên, da thịt trên vai hắn bắt đầu nứt ra, những dòng mã màu xám đang cố gặm nhấm thân hình hắn.

“Cố chịu đựng 30 giây! Đang tạo Sandbox (Vùng an toàn)!” Mồ hôi trên trán Lục Diệp chảy xuống như mưa.

Bên ngoài Vùng đệm dữ liệu của Lục Diệp, toàn bộ Phù Văn Thành đã biến mất hơn một nửa. Các tu sĩ danh tiếng, các đại cao thủ ngày thường cao ngạo, lúc này chỉ là những con số vô hồn bị hút về phía con mắt khổng lồ trên tầng mây cao. Thế giới đang mờ nhạt đi, như một bức vẽ bị nhúng vào nước.

Đúng lúc lệnh quét tử thần của Thiên Đạo chạm đến đỉnh đầu Lục Diệp, hắn gõ mạnh tay xuống đất: “Lệnh: Virtualize! Biến thực thành ảo!”

Một luồng ánh sáng trắng lóa bùng lên. Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Trong giây lát, họ thấy mình không còn đứng trên đất đá nữa, mà đang đứng giữa một không gian rực rỡ những sợi tơ ánh sáng nối liền vạn vật. Đó chính là cấu trúc tầng sâu nhất của thế giới này.

Lục Diệp đang lơ lửng ở trung tâm, hai tay dang rộng, chống đỡ một khối lập phương khổng lồ bao bọc lấy ba người họ và một phần nhỏ của vách đá Phù Văn Thành.

Lệnh “Hard Reset” của Thiên Đạo đi ngang qua họ giống như một cơn lốc quét qua, nhưng lại không thể chạm vào. Bởi vì tại thời khắc đó, Lục Diệp đã đổi tên (Rename) cho ba người bọn họ trong hệ thống dữ liệu. Trong danh sách xóa của Thiên Đạo là “Sinh linh khu vực 09”, còn bọn họ lúc này đã được gán nhãn thành “Dữ liệu hệ thống cốt lõi (Core_System_Files)”.

Thiên Đạo là logic tuyệt đối, nó không thể xóa dữ liệu nếu cái tên của dữ liệu đó nằm trong danh sách không được phép xóa.

Sau một lúc lâu – hay có lẽ là hàng vạn năm trong cảm giác của bọn họ – cơn bão tịch diệt cuối cùng cũng dừng lại.

Khi ánh sáng trắng tan đi, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt ngã sụp xuống đất, thở hổn hển. Họ nhìn ra xung quanh và đồng loạt sững sờ.

Phù Văn Thành… biến mất rồi. Toàn bộ núi non, sông ngòi, nhà cửa xung quanh trong bán kính hàng ngàn dặm đều biến thành một bình nguyên bằng phẳng, xám xịt và trơn nhẵn như một tấm bảng vừa được lau sạch. Không có một ngọn cỏ, không có một hạt bụi, không có linh khí, thậm chí là không có cả âm thanh của gió.

Một thế giới hoàn toàn trống rỗng (Blank World).

Chỉ duy nhất nơi họ đang đứng là một mảnh đất đá nứt nẻ dài vài trượng, đơn độc như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương vô tận của sự hư vô.

“Chúng ta… còn sống?” Mạnh Hùng nhìn đôi tay vẫn còn bằng xương bằng thịt của mình, rồi nhìn về phía Lục Diệp.

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn đang nhìn chằm chằm vào bầu trời. Con mắt của Thiên Đạo lại hiện ra lần nữa, nhưng lần này không phải là sự vô cảm, mà dường như có một chút “nghi hoặc” trong quy tắc của nó. Nó dường như đang tự hỏi tại sao lệnh xóa đã chạy xong mà vẫn còn vài dòng code tồn tại.

“Nó sắp kiểm tra lại lần hai (Double Check).” Lục Diệp nói bằng giọng khàn đặc. Hắn quay lại, khóe môi tứa máu nhưng đôi mắt lại sáng rực sự phấn khích của một kẻ vừa thực hiện được một cú trộm ngoạn mục nhất lịch sử.

“Lão Quy, ông nói Thiên Đạo là tuyệt đối. Nhưng tôi nói cho ông biết, phàm là hệ thống do người tạo ra hoặc tự vận hành, nhất định phải có ‘Cửa hậu’ (Backdoor). Thiên Đạo vừa rồi Hard Reset đã vô tình lộ ra lõi xử lý (CPU) của nó.”

Lục Diệp chỉ tay về phía một điểm sáng duy nhất còn sót lại ở phía chân trời xa thẳm, nơi đó tỏa ra một thứ áp lực khủng khiếp có thể nghiền nát mọi linh hồn.

“Đó là Root Directory – Thư mục gốc của vạn vật. Thiên Đạo vừa dọn dẹp sạch sẽ con đường dẫn tới đó cho chúng ta. Trước khi nó kịp tạo ra những rào chắn mới, chúng ta sẽ vào đó.”

Tuyết Thanh Nguyệt run lên: “Ngươi muốn… đột nhập vào nơi ở của Thiên Đạo?”

Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, cười một cách đầy vỉa hè: “Đột nhập cái gì? Admin dọn dẹp sạch sẽ căn phòng rồi, chúng ta chỉ là những vị khách không mời mà thôi. Nếu thế giới này muốn xóa bỏ ta vì ta là một bug, thì ta sẽ biến thành một con virus để chiếm luôn quyền quản trị của nó!”

Mạnh Hùng cười lớn, dù toàn thân đầy vết thương nhưng tinh thần vẫn phấn chấn lạ thường. Hắn vác rìu lên vai, hắng giọng:
“Trời xanh xóa sạch cả thành rồi,
Chỉ còn mấy kẻ đứng chơi vơi.
Hôm nay ta quyết đi cướp sổ,
Thiên Đạo xem ra cũng đến thời!”

Lục Diệp gật đầu khen ngợi: “Bài thơ này… mặc dù vần điệu vẫn nát như cũ, nhưng xét về mặt logic thì rất khớp với bối cảnh. Được, đi thôi!”

Ba người bước đi trên cái thế giới xám xịt và trống rỗng ấy, hướng về phía nguồn sáng duy nhất của vũ trụ. Phía sau họ, mảng đất cuối cùng của Phù Văn Thành cũng bắt đầu vỡ vụn.

Cuộc chơi lớn nhất vừa mới thực sự bắt đầu. Ở nơi tận cùng của dữ liệu, những bí mật về nguồn gốc của tu tiên giới đang chờ đợi để bị bóc tách bởi bộ não của một gã kỹ sư điên rồ nhất từng bước chân vào thiên đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8