Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 129: Cái chết của Minh Sát Tôn Giả**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:47:01 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 129: CÁI CHẾT CỦA MINH SÁT TÔN GIẢ**

Bầu trời phía trên Phù Văn Thành không còn là màu xanh biếc thường nhật. Nó đã bị nhuộm bởi một tầng hào quang vàng kim nhạt, cuồn cuộn như những dải lụa khổng lồ, thắt chặt lấy không gian. Đó không phải là mây, mà là ý chí của "Phán Quyết Thiên Đạo" được triệu hồi bởi Minh Sát Tôn Giả.

Giữa tầng không, Minh Sát Tôn Giả đứng đó, râu tóc bạc phơ bay ngược lên phía trên như những sợi cước. Khuôn mặt lão tràn đầy vẻ trang nghiêm, thần thánh, đôi mắt vốn dĩ đục ngầu theo năm tháng nay lại ánh lên một thứ ánh sáng sắc lẹm, soi thấu tâm can kẻ đối diện.

Dưới chân lão là mười hai tấm bia đá cổ xưa khổng lồ, mỗi tấm cao tới vài trượng, khắc chi chít những phù văn màu máu. Đây là "Thập Nhị Giới Luật Bia" – bảo vật trấn phái của giáo phái bảo thủ nhất Cửu Châu, tương truyền ghi chép lại mười hai quy tắc vận hành căn bản của trời đất.

— Lục Diệp! – Giọng của Minh Sát vang lên, trầm hùng như tiếng chuông đại hồng chung, chấn động đến mức những tu sĩ đứng dưới thành phải bịt tai, kẻ yếu hơn thậm chí ứa máu khóe miệng. — Ngươi dám dùng yêu thuật mổ xẻ thiên đạo, dám đem những thứ logic tà đạo của mình ra bôi nhọ sự thần thánh của tiên môn. Hôm nay, lão phu mượn uy lực của tổ tiên, nhân danh luật lệ nghìn đời, xóa sổ sự tồn tại của ngươi khỏi mã nguồn thế giới!

Lục Diệp đứng ở phía đối diện, vẫn bộ y phục đệ tử ngoại môn màu xanh nhạt có phần cũ kỹ. Hắn không dùng phi kiếm, không đeo pháp bảo, tay chỉ cầm một cây bút lông cán trúc và một cái bàn tính linh khí đang xoay tít.

Trong mắt Lục Diệp lúc này, thế giới không phải là một chiến trường đầy sát khí. Trước mặt hắn, mười hai tấm bia đá của Minh Sát Tôn Giả đang hiển thị dưới dạng một dải dài các dòng code màu đỏ đậm với thông báo: *[WARNING: Inefficient Legacy System – Version 0.1a (Alpha)].*

Hắn thản nhiên đưa tay lên, đẩy nhẹ gọng kính hư ảo (vốn là một pháp trận quan sát do hắn tự chế tác), rồi quay sang hỏi Mạnh Hùng đang đứng bên cạnh đang bận… chỉnh sửa cái lồng chim màu hồng:

— Hùng huynh, anh thấy lão già này thế nào?

Mạnh Hùng vuốt chùm râu kẽm, ngâm một câu thơ với vẻ mặt cực kỳ sâu sắc:

*"Trời cao mười hai tấm bia,*
*Lão già đứng đó, nhìn như… con gà.*
*Bia rơi xuống đất thì đau,*
*Bia rơi trúng đầu thì… ngủ luôn!"*

Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng cạnh đó bỗng thấy kinh mạch trong người co thắt dữ dội, nàng nghiến răng:

— Mạnh Hùng, nếu anh còn làm thơ lúc này, ta thề sẽ đóng băng cái mồm của anh trước khi lão già kia ra tay!

Lục Diệp cười nhẹ, gật đầu với Mạnh Hùng:

— Bài thơ này… nhịp điệu 4-4, tần số rung động âm thanh ở mức 20Hz, vừa đủ để làm nhiễu sóng não của đối phương. Không tệ. Hùng huynh, cứ tiếp tục "khủng bố" lão ta đi.

Dứt lời, Lục Diệp nhìn thẳng vào Minh Sát Tôn Giả, lên tiếng với giọng điệu đầy vẻ tư vấn kỹ thuật:

— Tôn giả, tôi đã nói với ông rồi. Mười hai tấm bia của ông thực chất là một loại phần mềm đời cổ, chạy trên hệ điều hành đã ngừng hỗ trợ từ mười vạn năm trước. Ông dùng linh lực để ép nó vận hành là đang tự làm quá tải hệ thống đấy. Ông có thấy cái bia thứ ba ở bên trái đang bị "giật lag" không? Tần số dao động của nó đang không khớp với mười một tấm còn lại. Theo phân tích của tôi, trong vòng ba phút nữa, nó sẽ gây ra lỗi xung đột bộ nhớ trong đan điền của ông.

Minh Sát Tôn Giả tức đến mức râu run lẩy bẩy:

— Càn rỡ! Ngươi dám nói giáo điều của tổ tiên là lỗi thời? Hãy nếm thử "Giới Luật Thứ Nhất: Cấm Vô Lễ"!

Lão vung tay, một tấm bia đá khổng lồ mang theo uy áp nghìn cân lao về phía Lục Diệp. Không gian dọc theo quỹ đạo của tấm bia bị nghiền nát, linh khí xung quanh lập tức bị đông cứng, khiến bất kỳ ai bị nhắm vào cũng không thể cử động, chỉ có thể đứng yên chịu chết.

Lục Diệp không tránh, hắn thản nhiên bấm bàn tính "lạch cạch" ba cái, miệng lẩm nhẩm:

— Quỹ đạo: Parabol. Gia tốc: 9.8… không, thế giới này là 11.2 m/s². Độ lệch góc: 0.05 độ do gió đông bắc.

Hắn vung cây bút trúc lên, vẽ một cái vòng tròn nhỏ vào khoảng không trước mặt. Một màn sáng xanh nhạt hiện ra.

— *Debug: Nullify Force.* – Lục Diệp khẽ thốt lên.

Khi tấm bia đá khổng lồ đập vào vòng tròn nhỏ kia, một cảnh tượng kinh ngạc xảy ra. Thay vì một tiếng nổ long trời lở đất, tấm bia bỗng nhiên "khựng" lại như thể va phải một bức tường vô hình, sau đó toàn bộ quán tính của nó bị triệt tiêu hoàn toàn. Tấm bia nặng hàng vạn cân rơi "bạch" một cái xuống đất như một cục đá sỏi bình thường, không gây ra lấy một hạt bụi.

— Cái gì?! – Minh Sát Tôn Giả kinh hãi. — Ngươi dùng thuật gì? Ngay cả khí tức của tấm bia cũng bị xóa bỏ?

— Không phải thuật, là logic. – Lục Diệp kiên nhẫn giải thích như một giáo viên giảng bài cho học sinh cá biệt. — Tấm bia này của ông vận hành dựa trên quy luật "Áp chế tinh thần". Tôi chỉ cần tìm ra "hằng số" áp lực mà ông gán cho nó, sau đó nhân nó với giá trị 0. Trong toán học, cái gì nhân với 0 thì kết quả cũng bằng 0 thôi.

Minh Sát không tin vào tai mình, lão gầm lên, kích hoạt cả mười hai tấm bia một lúc:

— "Thập Nhị Giới Luật – Thiên Địa Phán Quyết"! Ngươi chết đi!

Mười hai tấm bia bay lên không trung, kết thành một trận pháp kỳ ảo, từ giữa tâm trận phóng ra một đạo lôi điện màu tím thẫm. Đây là "Tiêu Diệt Lôi", thứ sức mạnh mà chỉ có những kẻ phạm vào quy tắc cốt lõi của thế giới mới phải gánh chịu.

— Nguy rồi! – Tuyết Thanh Nguyệt biến sắc, thanh băng kiếm trong tay nàng run rẩy. — Đạo sét này chứa đựng quy tắc phá hủy vật chất, Lục Diệp, chạy mau!

Lục Diệp vẫn đứng yên, đôi mắt hắn lấp lánh những dòng dữ liệu chạy ngược chiều.

— Chạy làm gì? Đây là một lượng "Data" khổng lồ, bỏ lỡ thì phí lắm.

Hắn bắt đầu gõ lên không trung như đang thao tác trên bàn phím ảo với tốc độ chóng mặt.

— *Phân tích thành phần: 70% Linh tử hệ Lôi, 20% Quy tắc ý chí, 10% Tạp chất tinh thần. Tần số quét: 500 Terahertz.*

Hắn mỉm cười, một nụ cười khiến Minh Sát Tôn Giả cảm thấy lạnh thấu xương.

— Tôn giả, ông biết "Backdoor" (Cửa hậu) là gì không? Khi người lập tạo ra một hệ thống quá chặt chẽ, họ luôn để lại một lối đi riêng để tự bảo trì. Các vị tổ tiên của ông khi khắc mười hai tấm bia này đã để lại một lỗ hổng rất lớn ở tấm bia số bảy – nơi tượng trưng cho sự "Khoan dung".

Lục Diệp ném cái bàn tính lên không trung. Cái bàn tính xoay tròn, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chính xác va chạm vào tấm bia đá thứ bảy.

"Oanh!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải từ phía Lục Diệp, mà là từ phía Minh Sát Tôn Giả.

Đạo Tiêu Diệt Lôi vừa phóng ra nửa chừng bỗng nhiên đổi hướng 180 độ, như một con rồng bị thu phục, nó gầm thét lao ngược trở lại về phía chủ nhân của mình.

— Phản phệ?! Không thể nào! Quy tắc của ta là bất biến! – Minh Sát Tôn Giả hốt hoảng huy động toàn bộ linh lực để phòng ngự.

— Trên đời này không có gì là bất biến cả, chỉ có cấu trúc dữ liệu là có thể sửa đổi. – Giọng Lục Diệp vang lên đều đều giữa tiếng sấm sét. — Tôi đã đổi địa chỉ đích của chiêu thức này từ "Đối tượng lạ" sang "Người dùng Admin". Và trong hệ thống của ông, ông chính là Admin. Hệ thống đang tự quét sạch "virus" chính là ông đó.

Đạo lôi điện tím thẫm trùm lấy Minh Sát Tôn Giả. Lão gào thét thảm thiết, lớp áo bảo hộ vàng kim tan nát, làn da lão bắt đầu bị phân rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti.

Lục Diệp thản nhiên bước đi trong vùng ảnh hưởng của sét, những tia điện xung quanh tự động né tránh hắn như gặp phải khắc tinh. Hắn tiến đến trước mặt Minh Sát Tôn Giả lúc này đã quỳ sụp xuống, cơ thể đang mờ nhạt dần.

— Tại sao… – Minh Sát thều thào, ánh mắt tràn đầy sự sụp đổ. — Đạo pháp của ta tích lũy ba nghìn năm… Tại sao lại thua một kẻ tu vi không bằng một phần mười như ngươi?

Lục Diệp nhìn lão với ánh mắt hơi chút thương hại:

— Vì ông chỉ biết học vẹt. Ông biết cách niệm chú, nhưng ông không biết tại sao niệm chú lại ra lửa. Ông biết cách điều khiển bia đá, nhưng ông không hiểu cấu tạo của từng khối đá đó là gì. Ông giống như một kẻ dùng phần mềm crack bị nhiễm virus nhưng lại cứ ngỡ mình đang nắm giữ chân lý. Ba nghìn năm qua, ông không tu luyện, ông chỉ đang tích tụ "Rác dữ liệu" (Cache) thôi.

Hắn đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào trán của Minh Sát Tôn Giả.

— Bây giờ, tôi sẽ giúp ông "Clear Cache" (Xóa bộ nhớ đệm). Đừng lo, không đau đâu. Nó giống như việc ông tắt máy để khởi động lại một cuộc đời mới mẻ hơn, không còn những giáo điều cũ kỹ này nữa.

— *Command: Final Shutdown.*

Một luồng sáng trắng nhẹ nhàng tỏa ra từ ngón tay Lục Diệp. Cơ thể của Minh Sát Tôn Giả không hề nổ tung hào nhoáng, lão chỉ đơn giản là tan biến đi. Từng thớ thịt, từng sợi linh hồn của lão phân tách thành những điểm sáng li ti màu xanh lá cây – mã nguồn thuần túy của thế giới – rồi từ từ bay vào không trung, trở lại với đại tự nhiên.

Mười hai tấm bia đá mất đi sự liên kết, đồng loạt vỡ vụn thành cát bụi, gió thổi một cái là tan sạch.

Cả Phù Văn Thành rơi vào sự im lặng chết chóc. Hàng vạn tu sĩ trợn mắt hốc mồm, không tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một vị Tôn Giả cấp cao, cường giả đứng đầu của một giáo phái, vậy mà bị một đệ tử ngoại môn dùng "logic" xóa sổ một cách nhẹ nhàng như xóa một dòng chữ trên bảng?

Lục Diệp thu lại bàn tính, thở hắt ra một hơi, sắc mặt hơi nhợt nhạt. Dù sao thì việc "hack" vào một hệ thống vận hành bởi cường giả ba nghìn năm cũng tiêu tốn của hắn không ít "băng thông" linh hồn.

— Phù… – Hắn lẩm bẩm. — Tản nhiệt hơi kém, cần phải nâng cấp đan điền lên phiên bản 2.0 mới được.

Mạnh Hùng bước tới, nhìn đống cát bụi còn lại của Minh Sát, cảm thán:

*"Lão già đã hóa bụi hồng,*
*Tên bay theo gió, người không còn gì.*
*Đã bảo làm thơ thì đi,*
*Cứ đòi giới luật làm chi cho khổ?"*

— Hùng huynh, bài này anh ngâm khá đấy. Tần số âm thanh khớp với sự tan rã của vật chất xung quanh, có thể coi là khúc nhạc tiễn biệt đạt tiêu chuẩn. – Lục Diệp gật đầu khen ngợi.

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt phức tạp vô cùng. Nàng lạnh lùng bước đến, nhưng trong giọng nói lại có chút run rẩy khó nhận ra:

— Huynh vừa mới giết chết một trong những người bảo thủ nhất giới tu tiên đấy. Huynh có biết việc này sẽ gây ra một "cơn địa chấn" lớn đến mức nào không? Các đại tông môn sẽ coi huynh là cái gai trong mắt, là một mầm mống gây loạn.

Lục Diệp nhún vai, thản nhiên đáp:

— Thì sao? Nếu họ coi kiến thức và sự thật là mầm mống gây loạn, thì hệ điều hành của toàn bộ Cửu Châu này cần phải được cài lại từ đầu (Reinstall) rồi. Tôi không ngại làm cái đĩa cài đặt đó đâu.

Lão Quy từ trong cái nhẫn của Lục Diệp chui ra, lắc lắc cái đầu rùa già nua, lẩm bẩm:

— Sang chấn… Sang chấn thực sự. Lão phu sống vạn năm, lần đầu thấy người ta dùng logic để đánh chết Tôn Giả. Lục Diệp, tiểu tử ngươi không phải người, ngươi là một con quái vật được cấu thành từ các phép toán!

Lục Diệp không trả lời lão Quy, hắn nhìn lên bầu trời. Sau khi Minh Sát Tôn Giả chết, tầng hào quang vàng kim của Thiên Đạo vẫn không biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, nó bắt đầu co rút lại, hình thành một con mắt khổng lồ không có đồng tử, nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Lục Diệp nheo mắt, cảm nhận được một luồng áp lực lạnh lẽo và vô cảm đang khóa chặt vào mình.

— Ồ, có vẻ như Admin thực sự đã chú ý tới mình rồi. Thông báo lỗi (Alert) đã gửi tới máy chủ trung tâm à?

Hắn giơ cây bút trúc lên, vẫy vẫy về phía con mắt khổng lồ trên bầu trời như chào một người bạn cũ:

— Chào Admin. Tôi chỉ đang sửa vài cái bug nhỏ thôi mà, không cần phải làm căng thế đâu. Nhưng nếu ông muốn đấu, thì cứ việc cập nhật thêm vài bản vá đi. Tôi chờ ông ở "Root Directory".

Con mắt khổng lồ nháy một cái rồi từ từ biến mất, nhưng sự đe dọa mà nó để lại khiến toàn bộ không gian vẫn còn run rẩy.

Lục Diệp quay lưng đi về phía nội thành, vẫy tay gọi Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt:

— Đi thôi, trận này tốn năng lượng quá. Tôi cần tìm cái gì đó có nồng độ protein cao để nạp lại năng lượng. Thanh Nguyệt, sáng mai nàng phải tăng cường tập aerobic lên 30 phút nhé, khí lạnh trong người nàng đang bắt đầu có hiện tượng bị "Fragment" (Phân mảnh) rồi đấy.

Tuyết Thanh Nguyệt mặt đỏ lên vì tức (hoặc vì thẹn), chân giậm mạnh xuống đất khiến mặt đường nứt toác, nhưng vẫn im lặng đi theo sau.

Ở một góc khuất trong Phù Văn Thành, những mật thám của các tông môn lớn đang nhanh chóng ghi chép lại mọi việc bằng những mảnh linh thạch truyền tin. Cái chết của Minh Sát Tôn Giả không chỉ là sự kết thúc của một cá nhân, mà là hồi chuông báo tử cho cả một thời đại tu tiên mù quáng.

Một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của Logic và Phân Tích – đã chính thức bắt đầu dưới bàn tính của một kẻ ngoại môn mang tên Lục Diệp.

Chương 129 kết thúc giữa những cơn gió lộng, mang theo cát bụi của những quy tắc cũ nát bay về phía chân trời vô định.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8