Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 128: Vương Đằng tuyệt vọng**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:46:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 128: VƯƠNG ĐẰNG TUYỆT VỌNG**

Trên đỉnh của Phế Tích Vạn Cổ, gió lốc cuộn lên những lớp bụi vàng cổ xưa, tạo thành một bầu không khí trang nghiêm và đầy sát khí. Vương Đằng đứng giữa trung tâm trận pháp, toàn thân bao phủ bởi một lớp hào quang vàng rực. Hắn ta được mệnh danh là “Khí Vận Chi Tử” của vùng đất Thanh Châu này, mỗi bước đi đều có thiên địa linh khí phò tá, mỗi lần lâm vào hiểm cảnh đều nhặt được kỳ ngộ.

Lúc này, Vương Đằng đang cười, một nụ cười ngạo nghễ và khinh bỉ. Tay hắn giơ cao một viên ngọc thạch phát ra ánh sáng tím rạng ngời — Tử Tiêu Thần Lôi Châu.

“Lục Diệp! Ngươi dùng những mánh khóe bẩn thỉu để lừa gạt đám trưởng lão hạng bét, nhưng trước mặt vận mệnh chân chính, mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa!” Vương Đằng hét lên, giọng nói vang vọng như sấm rền. “Viên lôi châu này là từ linh hồn của một con lôi long thái cổ hóa thành. Một khi kích hoạt, vạn trượng lôi đình sẽ san bằng mọi thứ trong bán kính mười dặm. Ngươi có giỏi thì dùng cái logic què cụt của ngươi mà giải thích xem nào!”

Cách đó không xa, Lục Diệp vẫn đứng khoanh tay, đôi mắt đen láy bỗng nhiên lóe lên những tia sáng xanh lam rực rỡ. Trong tầm mắt của hắn, thế giới không còn là phế tích hay mây mù, mà là một bảng mã nguồn khổng lồ đang chạy cuồn cuộn.

*“Tên: Tử Tiêu Thần Lôi Châu.”*
*“Bản chất: Thiết bị lưu trữ năng lượng điện cao thế dạng nén.”*
*“Tần số dao động: 440 Hz.”*
*“Tham số ổn định: 0.02% (Quá thấp, có bug tại cổng logic đầu ra).”*
*“Quyền truy cập: Guest (Khách).”*

Lục Diệp khẽ bĩu môi, lẩm bẩm một mình: “Phần cứng thì cũng tạm, nhưng bảo mật kém quá. Chạy hệ điều hành cổ lỗ sĩ mà cũng dám mang ra khoe sao?”

Hắn chậm rãi tiến lên một bước, bỏ qua lời can ngăn của Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng đang siết chặt thanh kiếm lạnh lẽo, khuôn mặt thanh tú đầy vẻ lo lắng: “Lục Diệp, đừng chủ quan! Sức mạnh của hạt châu đó có thể phá hủy cả một tòa thành đấy!”

Mạnh Hùng bên cạnh thì gãi đầu bứt tai, hắn vừa hồi phục sau trận chiến trước, liền ngứa nghề ngâm nga một câu thơ:

*“Hạt châu tím lịm tựa hoa sen,*
*Nổ ra một cái, hết đường khen.*
*Lục huynh đối mặt sao ung dung thế?*
*Hay là định lấy bụng… hứng phèn?”*

“Hùng huynh, bớt thơ lại giùm tôi cái, tần số sóng âm từ thơ của anh đang làm nhiễu tín hiệu phân tích của tôi đây này.” Lục Diệp dở khóc dở cười nói, rồi lại quay sang phía Vương Đằng.

“Vương Đằng, ngươi nói đây là bảo vật thượng cổ? Ngươi có biết lý do tại sao nó lại được gọi là Tử Tiêu không?”

Vương Đằng cười lạnh: “Bởi vì nó chứa sức mạnh từ tầng trời thứ chín!”

“Sai rồi.” Lục Diệp thản nhiên lắc ngón tay. “Bởi vì khi chế tạo, người ta đã chọn sai bước sóng màu sắc của lôi điện. Ánh sáng tím thực chất là do hiệu ứng quang phổ khi linh khí bị rò rỉ. Nói cách khác, bảo vật của ngươi đang… bị rỉ sét điện năng.”

“Câm miệng! Nhận lấy cái chết đi!” Vương Đằng gầm lên, đổ toàn bộ linh lực vào Tử Tiêu Thần Lôi Châu.

Viên hạt châu bắt đầu phồng lên, những tia sét màu tím dày đặc như những con mãng xà điên cuồng nhảy múa, mặt đất bắt đầu nứt toác. Cảm giác áp bách nghẹt thở khiến Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng phải lùi lại mấy bước.

Lục Diệp không lùi. Hắn đưa một ngón tay ra, khẽ vạch vào không trung. Một giao diện mờ ảo mà chỉ hắn mới thấy được xuất hiện.

*“Kích hoạt kỹ năng: Chỉnh sửa tham số vạn vật.”*
*“Mục tiêu: Tử Tiêu Thần Lôi Châu.”*
*“Lệnh: Thay đổi thuộc tính năng lượng từ [Lôi đình] sang [Sóng âm tần số thấp].”*
*“Giá trị đầu ra: 20 Decibel.”*
*“Thực thi!”*

Vương Đằng hét lớn: “Tử Tiêu Thần Lôi, hủy diệt cho ta!”

Ánh tím rực trời thu lại vào một điểm, rồi bùng nổ! Tuyết Thanh Nguyệt nhắm chặt mắt, nàng chuẩn bị tinh thần cho một vụ nổ long trời lở đất. Nhưng… một giây trôi qua, hai giây trôi qua…

Không có tiếng nổ nào cả.

*“Píp…”*

Một âm thanh cực kỳ yếu ớt, mỏng manh như tiếng của một con vịt cao su bị bóp nặn vang lên giữa không gian yên tĩnh. Một làn khói nhỏ màu xám nhạt bay ra từ hạt châu, lững lờ trước mũi Vương Đằng rồi biến tan.

“Cái… cái gì?” Vương Đằng trợn tròn mắt nhìn viên hạt châu trên tay. Nó không còn sáng nữa, mà trở nên xám xịt như một viên đá cuội ven đường. “Sao có thể như thế? Linh lực của ta đã bị hút cạn, tại sao không có sét?”

Lục Diệp phủi phủi tà áo, nhàn nhạt nói: “Ta vừa mới định cấu hình lại cổng đầu ra của nó. Thay vì phóng điện, ta ép nó phát ra sóng âm báo tin nhắn. Có vẻ như âm lượng hơi nhỏ, lần sau ta sẽ để chế độ rung.”

“Không thể nào! Ta còn bảo vật khác!” Vương Đằng gầm lên như kẻ phát điên. Hắn run rẩy thò tay vào nhẫn chứa đồ, lấy ra một dải lụa dài màu đỏ sẫm — Trói Tiên Thừng. “Đây là dây thừng làm từ gân thần thú, một khi đã trói là không thể thoát, linh lực sẽ bị phong ấn hoàn toàn!”

Hắn ném dải lụa ra, nó lập tức hóa thành một con xích xà dài hàng chục trượng, mang theo khí thế áp đảo quấn về phía Lục Diệp.

Lục Diệp thở dài: “Vật liệu hữu cơ à? Kháng nén cao nhưng độ dẻo lại phụ thuộc vào nhiệt độ môi trường.”

Nhãn thần phân tích quét qua: *“Thành phần: Protein động vật biến tính. Bug: Cấu trúc phân tử bị lỏng lẻo khi gặp ion âm.”*

Lục Diệp không tránh, hắn chỉ khẽ vỗ tay một cái. Trong túi hắn bay ra một mẩu than chì nhỏ và một nhúm muối tinh — thứ mà hắn luôn mang theo để “làm thí nghiệm hóa học”.

“Thay đổi thuộc tính: Độ liên kết phân tử = 0.”

Dải lụa đỏ vốn đang hùng hổ vây khốn Lục Diệp, ngay khi chạm vào vùng không gian xung quanh hắn, bỗng nhiên bủn rủn. Trước con mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, sợi dây thừng “Thần thú” kia đột nhiên biến đổi màu sắc, rồi nhũn ra, biến thành một đống sợi… bông gòn mềm mại.

Lục Diệp cầm lấy một nắm sợi bông, thổi một cái: “Bông này làm gối thì tốt, trói người thì hơi khó đấy Vương thiếu gia.”

Vương Đằng đứng hình. Hắn nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn đống bông gòn trắng xóa đang bay lả tả dưới chân Lục Diệp. Đây là bảo vật trấn phái của hắn? Đây là thứ từng trói chặt ba vị đại cao thủ Trúc Cơ kỳ sao?

“Ngươi… ngươi là phù thủy! Ngươi dùng tà thuật gì?” Vương Đằng lùi lại, va vào tảng đá phía sau.

“Ta nói rồi, đây là logic.” Lục Diệp điềm nhiên bước tới. “Mọi bảo vật của ngươi đều dựa trên những quy luật vật chất. Chỉ cần ta hiểu rõ quy luật đó hơn ngươi, ta chính là thần của đống sắt vụn này.”

“Ta không tin! Ta còn con bài tẩy cuối cùng!” Vương Đằng nghiến răng đến mức chảy máu. Hắn lấy ra một chiếc tháp nhỏ bảy tầng bằng đồng đen, khí tức cổ xưa và tà ác tỏa ra khiến không khí xung quanh lạnh đi hàng chục độ — Thất Tầng U Minh Tháp.

“Đây là bảo vật cấp Địa! Nó có không gian độc lập, có thể thu nạp cả linh hồn! Lục Diệp, vào trong đó mà phân tích với đám quỷ dữ đi!”

Vương Đằng ném tháp lên trời, chiếc tháp phình to như một ngọn núi nhỏ, một luồng ánh sáng đen kịt tỏa xuống bao trùm lấy Lục Diệp. Sức hút của nó lớn đến mức Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng phải găm kiếm xuống đất để không bị cuốn vào.

Lục Diệp đứng dưới luồng hắc quang, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút.
“Ồ, cấu trúc đa chiều à? Đây giống như là một cái Server ảo được tách ra khỏi thế giới thực vậy.”

Hắn nhắm mắt lại, ý thức xâm nhập thẳng vào hệ thống quản trị của chiếc tháp.
*“Yêu cầu đăng nhập…”*
*“Mật khẩu: [Chưa thiết lập – Mặc định: 123456].”*
*“Truy cập thành công. Quyền: Quản trị viên hệ thống (Admin).”*

Lục Diệp nín cười. Cái tên chế ra chiếc tháp này hẳn là một thiên tài, nhưng cũng là một kẻ lười biếng đến mức không thèm đặt mật khẩu mã hóa linh hồn.

“Chà, không gian hơi tối, độ ẩm cao quá dễ gây ẩm mốc cho các linh hồn bên trong.” Lục Diệp lẩm bẩm. “Để ta chỉnh sửa lại giao diện người dùng (UI) một chút.”

Vương Đằng đang cười cuồng loạn: “Chết đi! Vào tháp đi! Ha ha ha… Ủa?”

Tiếng cười của hắn đột ngột dừng lại. Chiếc tháp khổng lồ đang tỏa ra khí thế hủy diệt, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Hắc quang biến mất, thay vào đó là một ánh sáng… hồng phấn lãng mạn.

Chiếc tháp bằng đồng đen nặng nề bắt đầu co ngắn lại, phình to ra ở phần giữa. Các họa tiết quỷ dữ hung tợn trên thân tháp biến đổi một cách kỳ quái, mọc ra những cánh hoa và… những hình trái tim xinh xắn.

Chưa dừng lại ở đó, từ bên trong tòa tháp vốn dĩ chứa đầy tiếng gào thét của oan hồn, bỗng nhiên phát ra một bản nhạc du dương, rộn ràng như nhạc hội mùa xuân.

*“Păng pằng păng… cánh én bay về mang mùa xuân tới…”*

Mạnh Hùng đang chống kiếm, bỗng ngẩn ngơ: “Ủa, nhạc này… nghe sao thấy yêu đời quá vậy Lục huynh?”

Tuyết Thanh Nguyệt thì há hốc mồm. Nàng nhìn thấy chiếc “Thất Tầng U Minh Tháp” lừng lẫy, nay đã biến thành một cái… lồng chim khổng lồ màu hồng, bên trên có thắt một dải nơ bướm màu xanh dương vô cùng điệu đà.

Vương Đằng cảm thấy lục phủ ngũ tạng mình như đang đảo lộn. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, không phải do bị tấn công, mà là do tức giận và sốc đến mức vỡ cả đạo tâm.

“Bảo vật của ta… Tháp của ta…” Hắn quỳ sụp xuống, đôi mắt dại đi.

Lục Diệp thong dong đi đến trước mặt Vương Đằng, cúi người xuống nhặt cái lồng chim màu hồng lên, xoay xoay mấy vòng: “Bảo vật này của ngươi thiết kế lỗi quá. Ta đã nâng cấp nó rồi. Từ nay về sau, nó không bắt hồn người nữa, nó chỉ có tác dụng… dụ chim công đến múa thôi. Ngươi thấy ta chu đáo không?”

Vương Đằng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt đầy sợ hãi. Trong mắt hắn lúc này, Lục Diệp không còn là một phế vật ngoại môn, cũng không phải là một đối thủ bình thường. Hắn là một con quái vật, một kẻ đang xé toác mọi logic vốn có của thế giới tu tiên mà Vương Đằng tôn thờ bấy lâu nay.

Mọi thứ mà Vương Đằng dựa vào — vận khí, bảo vật, công pháp — đều trở nên vô nghĩa và nực cười trước mặt người thanh niên này.

“Tại sao… tại sao ngươi lại làm được như vậy?” Vương Đằng thều thào hỏi, nước mắt lẫn máu chảy dài trên mặt. “Đạo pháp đâu? Linh lực đâu? Tại sao ngươi có thể thay đổi thuộc tính của vật chất một cách dễ dàng như thế?”

Lục Diệp đứng dậy, nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những vì sao đang lấp lánh như những dòng code chuyển động không ngừng.

“Vương Đằng, thế giới này thực chất là một chương trình rất lớn, nhưng người viết ra nó lại để lại quá nhiều lỗi bảo mật.” Hắn bình thản đáp. “Ngươi dùng bảo vật giống như một người dùng phần mềm rác, biết mở lên dùng nhưng không biết nó hoạt động thế nào. Còn ta… ta nắm giữ mã nguồn.”

Hắn ném cái lồng chim màu hồng vào vòng tay của Mạnh Hùng, rồi quay lưng bước đi.

“Mạnh huynh, tặng anh cái lồng này về nuôi chim, thỉnh thoảng cho nó nghe thơ của anh xem nó có đột biến thành phượng hoàng không.”

Mạnh Hùng cười hớ hớ: “Được đấy, Lục huynh đúng là hiểu ý ta! Để ta ngâm một bài mừng món quà mới!”

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng của Lục Diệp, trái tim băng giá vốn dĩ chẳng bao giờ dao động nay lại đập thình thịch liên hồi. Nàng nhanh chóng đi theo, bỏ lại Vương Đằng đang ngồi giữa đống gối bông, cái chuông gà gáy và đống bùn đất từng là vàng.

“Lục Diệp!” Nàng gọi lớn. “Huynh cứ thế mà bỏ đi sao? Hắn ta là người của Vương gia, một trong tứ đại gia tộc ở Thanh Châu đấy.”

Lục Diệp không dừng lại, chỉ vẫy vẫy tay: “Tứ đại hay tứ đoạt cũng vậy thôi. Trong mắt ta, bọn họ chỉ là những User có quyền truy cập hơi cao một chút. Nếu họ muốn gây sự, ta sẽ xóa tài khoản (Delete Account) của họ ra khỏi Server thế giới này luôn.”

Câu nói nhẹ tênh của Lục Diệp vang vọng trong gió, mang theo một sự ngông cuồng và tự tin tuyệt đối.

Vương Đằng nhìn theo, đôi mắt đột nhiên trợn ngược, khí huyết nghịch lưu, cuối cùng cũng không chịu nổi cú sốc này mà ngất lịm đi. Hắn là Khí Vận Chi Tử, nhưng hôm nay, hắn đã gặp phải “Cái Chết của Vận Mệnh”.

Đêm đó, trên một sườn đồi thoai thoải, Lục Diệp ngồi tựa gốc cây, tay lật lật cuốn “Đạo Điển Phân Tích”. Trang giấy hiện ra những thông báo mới:

*“Phân tích thành công: Bảo vật cấp Địa.”*
*“Độ hiểu biết về quy luật vật chất tăng lên 15%.”*
*“Mở khóa kỹ năng mới: Tối ưu hóa hạ tầng kinh mạch (Refactor Life).”*

Lục Diệp mỉm cười. Thế giới này ngày càng thú vị rồi. Trong khi những người khác còn đang mải mê tu luyện đến sứt đầu mẻ trán, hắn đã bắt đầu nghĩ đến việc xây dựng một “Tường lửa” (Firewall) bảo vệ bản thân khỏi cái Thiên Đạo đầy lỗi này.

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh hắn. Dưới ánh trăng, vẻ đẹp của nàng thoát tục như tiên tử, nhưng lúc này trong mắt nàng lại tràn đầy vẻ tò mò của một tiểu nữ tử: “Lục Diệp, có bao giờ huynh cảm thấy sợ không? Sợ rằng một ngày nào đó huynh sẽ sửa sai điều gì đó và khiến cả thế giới này sụp đổ?”

Lục Diệp im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu:
“Nếu một thế giới bị sụp đổ chỉ vì một vài thay đổi logic, thì thế giới đó vốn dĩ đã là một sản phẩm lỗi rồi. Ta không phá hủy nó, Thanh Nguyệt, ta đang cố gắng bảo trì nó để nó chạy tốt hơn thôi.”

Mạnh Hùng từ xa đi lại, tay cầm cái lồng chim hồng phấn, vừa đi vừa gào:
“Lục huynh, cái lồng này của huynh lạ quá! Tôi vừa mới ngâm có hai câu thơ mà con chim sẻ rừng bên trong nó đã rụng hết lông, biến thành màu tím lịm rồi! Có phải nó đang tiến hóa không?”

Lục Diệp ôm trán thở dài: “Hùng huynh, đó không phải tiến hóa, đó là nó bị ‘sang chấn tâm lý’ vì thơ của anh đấy. Chạy nhanh đi, chút nữa con chim đó mà tẩu hỏa nhập ma bay lại mổ anh thì tôi không chịu trách nhiệm đâu!”

Tiếng cười nói rộn ràng xua tan không khí u ám của phế tích cổ. Lục Diệp biết, hành trình của hắn chỉ mới bắt đầu. Phía trước còn những đại tông môn, những ẩn thế cao nhân, và cả cái Thiên Đạo đang âm thầm quan sát kia.

Nhưng có sao đâu?

Trong mắt một kỹ sư dữ liệu, khó khăn chỉ là một đoạn Code phức tạp hơn một chút mà thôi. Chỉ cần tìm đúng dòng lỗi, búng tay một cái, cả thế giới sẽ phải vận hành theo cách của hắn.

Chương 128 kết thúc với hình ảnh Lục Diệp ung dung nằm dưới trăng, còn Vương Đằng — kẻ từng kiêu ngạo vô biên — bây giờ chỉ còn là một kẻ điên ngồi giữa phế tích, luôn miệng lẩm nhẩm về một thế giới được làm từ những con số và những sợi bông gòn màu đỏ.

Tuyệt vọng nhất không phải là chết đi, mà là khi mọi niềm tin chân lý cả đời đều bị bẻ gãy bằng một cái búng tay nhẹ nhàng.

“Vương thiếu gia, ngủ ngon nhé.” Lục Diệp thầm nghĩ, rồi nhắm mắt đi vào giấc ngủ, để lại sau lưng một đống bảo vật phế thải mang phong cách… Hello Kitty của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8