Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 127: Biến đất thành vàng, biến kiếm thành bông mút**
**CHƯƠNG 127: BIẾN ĐẤT THÀNH VÀNG, BIẾN KIẾM THÀNH BÔNG MÚT**
Ánh hoàng hôn của Phù Văn Thành bị kéo dài ra thành những vệt đỏ quạch, giống như một dải code bị lỗi hiển thị trên bầu trời. Sau trận chiến kinh thiên động địa phá nát hộ tông đại trận, Lục Diệp dẫn theo hai "đồng đội" của mình chậm rãi bước đi trên con đường mòn dẫn ra khỏi ngoại ô.
Thế nhưng, đời không như là mơ, và tu tiên giới thì chưa bao giờ thiếu những kẻ thích "nhặt nhạnh tàn cuộc".
"Lục Diệp! Đứng lại đó cho lão phu!"
Một tiếng quát đầy phẫn nộ vang lên. Từ phía sau những rặng linh thụ bị cháy xém, hơn ba mươi tu sĩ mặc trường bào tím đậm của Thiên Quyết Môn vụt ra, vây kín lấy ba người. Kẻ dẫn đầu là Trưởng lão Thiên Nhất, một lão già có bộ râu dê dài quá ngực, ánh mắt vẩn đục nhưng đầy tham vọng. Lão cầm trên tay một thanh trọng kiếm cổ quái, thân kiếm đỏ rực như máu, tỏa ra sát khí nồng nặc.
"Phù Văn Thành sụp đổ là lỗi của ngươi, nhưng bảo vật mà ngươi cướp được từ server trung tâm… khụ, từ mật thất, phải giao ra đây!" Thiên Nhất quát lên, thanh trọng kiếm trong tay lão bắt đầu rung động theo nhịp linh lực.
Mạnh Hùng nhìn đám người, bẻ khớp tay rôm rốp, khuôn mặt bắp thịt giật giật:
"Diệp huynh, để ta cho lão già này một bài thơ tiễn biệt. 'Đường về vất vả gian nan, Lão già không chạy lại sang nộp đầu…'"
Lục Diệp đưa tay ngăn Mạnh Hùng lại. Cặp mắt hắn bấy giờ không còn đen láy như bình thường, mà ẩn hiện những dòng ký tự màu xanh lam chạy dọc đồng tử. Hắn vừa đạt được quyền hạn "Root Admin" sơ cấp, cảm giác thế giới trong mắt hắn bây giờ giống như một mô hình 3D được dựng bằng các điểm Mesh thô sơ.
"Đừng nóng, Mạnh huynh." Lục Diệp thản nhiên đáp, "Ta mới nâng cấp 'phần cứng' xong, đang cần tìm vài đối tượng để chạy thử tính năng Beta. Lão già này tới rất đúng lúc."
Thiên Nhất Trưởng lão cảm thấy mình bị khinh thường, giận đến mức râu dê run bần bật: "Cuồng vọng! Đón lấy một chiêu của Xích Long Kiếm!"
Lão vận mười thành linh lực, thanh trọng kiếm xé toạc không khí, mang theo nhiệt độ của nham thạch nóng chảy chém thẳng về phía đầu Lục Diệp. Đây là tuyệt kỹ cấp Địa của Thiên Quyết Môn, một kiếm có thể chém đứt núi đá, cứng rắn vô song.
Lục Diệp không tránh, không né. Hắn giơ một ngón tay trỏ lên, chỉ thẳng vào mũi kiếm đang lao tới với tốc độ âm thanh.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới trong tầm mắt Lục Diệp bỗng nhiên ngưng đọng. Một bảng thông báo trong suốt hiện ra trước mặt hắn:
***
[Đối tượng: Xích Long Trọng Kiếm]
[Thành phần: Tinh thiết 92%, Huyết thạch 7%, Tạp chất 1%]
[Thông số vật lý hiện tại:]
– Độ cứng (Hardness): 85
– Độ dẻo (Elasticity): 5
– Khối lượng (Density): 4500 kg/m³
[Thực thi quyền Root: Chỉnh sửa thông số thời gian thực?]
-> [Đồng ý]
***
Ngón tay Lục Diệp nhẹ nhàng lướt trên không trung, như thể đang gạt một thanh trượt ảo.
"Hạ độ cứng xuống 0.01. Tăng độ dẻo lên tối đa (Elasticity: 999). Giảm mật độ xuống mức không khí."
"Override!" Lục Diệp thầm hô trong lòng.
Một tiếng "Phập" kỳ quái vang lên.
Thanh trọng kiếm uy mãnh vốn đang rực lửa, bỗng nhiên trong một tích tắc, màu sắc của nó biến từ đỏ sậm sang trắng xám mịn màng. Lưỡi kiếm vốn sắc lẹm đột nhiên xẹp xuống, phồng to ra một cách vô lý.
"Cái gì?!" Thiên Nhất Trưởng lão hét lên kinh hãi.
Thay vì một tiếng nổ lớn của va chạm linh lực, thanh "Xích Long Kiếm" đập vào ngón tay Lục Diệp… rồi méo mó như một miếng bông mút rửa bát. Thậm chí, vì độ dẻo quá cao và quán tính mạnh, phần mũi kiếm bông mút đó còn đàn hồi ngược lại, đập bẹp vào mặt Thiên Nhất.
"Bốp!"
Thiên Nhất Trưởng lão bị chính thanh kiếm của mình "vỗ" vào mặt. Vì nó quá nhẹ và mềm, lão không bị thương, nhưng sự sỉ nhục thì đạt đến đỉnh điểm. Lão ngơ ngác nhìn thanh kiếm truyền đời của môn phái giờ đây trông không khác gì một cây kẹo bông gòn dai ngoách đang rũ xuống từ tay mình.
"Yêu pháp! Ngươi đã làm gì với thần kiếm của ta?!" Lão phát điên, vung cây "bông mút" loạn xạ, nhưng nó chỉ phát ra tiếng "vút vút" của xốp mềm đập vào không khí.
Đám đệ tử Thiên Quyết Môn phía sau trợn tròn mắt. Một tên đệ tử lắp bắp: "Trưởng… Trưởng lão, sao thanh kiếm của người nhìn giống cái gối ôm vậy?"
Lục Diệp phủi tay, vẻ mặt đầy sự hối lỗi giả tạo: "Xin lỗi nhé, do thao tác của ta hơi quá tay. Để ta điều chỉnh lại giá trị cho nó 'thăng hoa' hơn chút."
"Bọn bây đâu! Lên cho ta! Nó chỉ có một mình, dùng số đông đè chết nó!" Thiên Nhất gầm lên.
Ba mươi tu sĩ đồng loạt lao lên, linh khí tỏa ra bát ngát. Những mũi thương, lưỡi đao sáng lòa tạo thành một tấm lưới tử vong chụp xuống nhóm ba người.
Tuyết Thanh Nguyệt định rút kiếm, nhưng Lục Diệp đã bước lên trước một bước. Hắn dậm chân xuống nền đất đầy bùn bẩn và đá sỏi phía dưới.
"Phân tích địa hình: Quy mô 100 mét vuông."
"Đối tượng: Đất, đá, tạp chất hữu cơ."
"Thay đổi ID vật chất: Định nghĩa lại cấu trúc nguyên tử từ Carbon/Silic sang Gold (Au)."
"Chạy Script: Gold_Rain_Economy_Crash.exe!"
Dưới chân đám tu sĩ, mặt đất vốn dĩ đen đúa bỗng dưng phát ra thứ ánh sáng vàng kim chói lọi đến mù mắt. Cả một vùng đất bán kính mười trượng đột ngột biến thành một khối vàng ròng tinh khiết nhất.
Đám đệ tử đang lao tới bỗng thấy dưới chân mình cứng lại, rồi trơn tuột. Mùi hôi thối của bùn đất biến mất, thay vào đó là mùi tiền bạc nồng nặc.
"Vàng! Là vàng thật!" Một tên đệ tử hét lên. Hắn vốn dĩ đang cầm đao chém Lục Diệp, nhưng khi thấy dưới chân là một thỏi vàng to bằng cái chậu rửa mặt, bản năng tham lam của một kẻ tu tiên nghèo khó trỗi dậy. Hắn quăng luôn cây đao, quỳ xuống dùng răng cắn thử vào đất.
"Úi chu choa! Răng ta gãy rồi, đúng là vàng ròng 9999!"
Thế là một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu diễn ra giữa chiến trường. Thay vì máu chảy đầu rơi, ba mươi tinh anh của Thiên Quyết Môn lao vào… đào đất. Những kẻ vừa giây trước còn hô hào giết chóc, giây sau đã bò rạp xuống đất, dùng móng tay cào cấu lấy những cục "đất vàng" mà Lục Diệp vừa mới tạo ra.
Thiên Nhất Trưởng lão đứng đó, tay cầm cây kiếm bông mút, nhìn đám đệ tử đang tranh nhau cấu xé mặt đất, cảm thấy đạo tâm của mình vừa nứt ra một tiếng "răng rắc" rất to.
"Vô liêm sỉ! Một lũ vô liêm sỉ! Đó là tà thuật của nó!" Lão hét lên, nhưng chính lão cũng không kìm lòng được mà nhìn xuống một tảng đá vàng ròng to tướng ngay cạnh chân mình. Trong đầu lão thầm tính toán: "Chỗ này… đủ để mua ba cái đan dược cấp Thiên… hay là mình cũng nhặt một ít nhỉ?"
Lục Diệp đứng chắp tay sau lưng, thở dài một tiếng: "Các ngươi thấy đó, bản chất của con người và vật chất đều có thể thay đổi bằng một vài dòng code. Mạnh huynh, huynh thấy cảnh này có nên làm thơ không?"
Mạnh Hùng gãi đầu, nhìn đám người đang cuồng loạn vì vàng, cảm xúc trào dâng:
"Thế gian tu đạo để làm chi,
Gặp vàng một khối, đạo còn gì?
Kiếm sắc bây giờ thành gối ngủ,
Lòng người rốt cuộc cũng phân ly!"
"Thơ hay!" Lục Diệp vỗ tay tán thưởng. "Rất sát với thực tế 'lỗi hệ thống' hiện nay."
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Lục Diệp với ánh mắt vô cùng phức tạp. Nàng chưa bao giờ thấy ai chiến đấu kiểu này. Không có linh lực bùng nổ, không có huyết quang kiếm ảnh, chỉ bằng vài cái búng tay, hắn đã biến một trận vây sát đẫm máu thành một cái hội chợ bát nháo và hài hước.
"Lục Diệp, huynh rốt cuộc là thần tiên phương nào?" Nàng khẽ hỏi.
Lục Diệp quay lại, đôi mắt xanh lam dần thu lại về màu đen bình thường. Hắn mỉm cười, một nụ cười vừa thực dụng lại vừa bí hiểm:
"Ta không phải thần tiên. Ta chỉ là một kẻ thấy hệ thống bị lỗi nên tiện tay 'Debug' một chút thôi. Đi thôi, số vàng đó chỉ duy trì được trong mười lăm phút nữa trước khi ta thực hiện lệnh 'Undo' (Hoàn tác). Nếu không chạy nhanh, chút nữa vàng biến lại thành đất bùn trong tay chúng, chúng sẽ tìm mình tính sổ đấy."
Nói rồi, ba người thong dong rời đi.
Đúng mười lăm phút sau, tại hiện trường, một tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm:
"Vàng của ta! Vàng của ta đâu?! Tại sao… tại sao nó lại biến thành một đống phân trâu thế này!!!"
Thiên Nhất Trưởng lão bóp nát cây kiếm bông mút (lúc này đã biến lại thành trọng kiếm nhưng bị méo mó thảm hại) trong tay, ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu già:
"Lục Diệp… ngươi không phải là người! Ngươi là ác quỷ! Ngươi là virus của tu tiên giới này!"
Trong bóng đêm, tiếng cười nhàn nhạt của Lục Diệp vọng lại từ phía xa:
"Cảm ơn vì lời khen. Chúc các đạo hữu buổi tối vui vẻ với đống 'tài nguyên' mới nhé!"
Chương 127 khép lại với hình ảnh một vị trưởng lão ngồi khóc bên đống bùn, và một chàng thanh niên đang lẩm bẩm tính toán xem chương sau nên "hack" vào quy luật trọng lực để bắt đối thủ bay lên mặt trăng hay không. Thế giới này, bắt đầu trở nên mất kiểm soát thật rồi.