Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 132: Tập hợp sức mạnh toàn dân**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:49:02 | Lượt xem: 2

Bầu trời của Vạn Vật Nguyên Giới lúc này không còn là một màu xanh thăm thẳm của mây gió, mà đã biến thành một tấm màn hình bị lỗi tín hiệu trầm trọng. Từng mảng không gian vỡ vụn thành những khối lập phương màu xám xịt, rơi rụng xuống mặt đất như những quân cờ domino đổ nát. Những dòng mã phù văn rực rỡ một thời giờ đây bị nhiễu loạn, chúng giật liên hồi, biến hình thành những quái tượng không xác định. Người ta gọi đó là “Thiên tai”, nhưng trong mắt Lục Diệp, đây chính là quá trình “Disk Cleanup” (dọn dẹp ổ đĩa) thô bạo nhất mà hắn từng thấy.

Thiên Đạo đã thực sự nổi giận. Nó nhận ra hệ điều hành của thế giới này đang bị nhiễm một loại virus mang tên “Logic thực dụng”, và nó quyết định format lại toàn bộ để đưa thế giới về trạng thái ban đầu — một trạng thái tĩnh lặng, ngu muội và dễ kiểm soát.

Tại trung tâm của Thanh Vân Tông, hàng vạn tu sĩ từ khắp các châu lục đang tập trung lại. Họ mang theo gương mặt hoang mang, sợ hãi, và cả sự hoài nghi tột độ. Đứng trên đài cao không phải là một vị tông chủ uy nghi đạo mạo, mà là Lục Diệp với chiếc áo dài sờn cũ, tay cầm một cái thước gỗ dài, đang không ngừng vẽ lên hư không những bảng biểu rắc rối.

“Này Lục tiểu tử, ngươi bảo chúng ta đến đây để cứu thế, nhưng sao ta nhìn qua nhìn lại, chẳng thấy ngươi bày binh bố trận gì cả? Ngươi bắt bọn ta đứng theo hàng lối, lại còn yêu cầu mỗi người phải giữ hơi thở đều đặn theo nhịp, đây là đang tập dưỡng sinh à?” Một vị lão tổ của Ma Đạo, kẻ vốn nổi tiếng với tính cách nóng nảy, lên tiếng gầm gừ.

Lục Diệp không thèm nhìn xuống, hắn búng tay một cái, một màn hình ảo hiện ra trước mặt lão tổ kia:
“Đại lão, nhìn xem. Tu vi của lão là Hóa Thần cảnh, về lý thuyết là rất mạnh. Nhưng dưới lăng kính phân tích, 90% linh lực trong cơ thể lão là ‘dữ liệu rác’. Lão vận công thì mạnh đấy, nhưng tiêu tốn băng thông quá nhiều mà hiệu suất đầu ra chỉ đạt có 15%. Bây giờ, tôi không cần lão đánh nhau. Tôi cần bộ não của lão.”

“Cái gì? Ngươi muốn mổ não ta?” Lão tổ giật mình lùi lại.

“Không, tôi cần khả năng xử lý của thức hải mỗi người ở đây.” Lục Diệp quay xuống toàn trường, giọng hắn không vang dội như sấm truyền nhưng lại cực kỳ rõ ràng, len lỏi vào tai từng người như một dòng chảy dữ liệu ổn định. “Mọi người nghe đây! Thiên Đạo hiện tại đang vận hành một thuật toán xóa sổ cực cấp. Với sức mạnh của một cá nhân, dù là Tiên nhân hạ phàm cũng sẽ bị nó nuốt chửng trong 0.1 giây vì lệch mã nguồn. Cách duy nhất để đối kháng là chúng ta phải hợp nhất sức mạnh tính toán. Tôi gọi đây là chiến dịch: Cloud Computing Tu Tiên!”

Cả vạn tu sĩ ngơ ngác. “Cloud… cái gì cơ?”

Lão Quy đang bò dưới chân Lục Diệp, thở dài đánh sượt: “Nói tiếng người đi tiểu tử! Bọn họ còn chưa hiểu linh khí có thể hóa thành bảng tính, ngươi lại bắt bọn họ tính toán mây khói?”

Lục Diệp hắng giọng, điều chỉnh lại cách diễn đạt: “Tóm lại, mỗi người ở đây là một nút giao linh khí. Tôi đã sửa đổi ‘Thanh Vân Quyết’ thành phiên bản 2.0 – Mã nguồn mở. Khi các vị vận hành nó, thức hải của các vị sẽ kết nối với nhau thông qua mạng lưới phù văn mà tôi đã rải khắp tông môn. Chúng ta sẽ dùng ý chí của mười vạn người để bẻ khóa tường lửa của Thiên Đạo!”

Ở góc bên trái, Tuyết Thanh Nguyệt đang đứng giữa một đám đệ tử nữ. Nàng giờ đây không còn là vị thánh nữ lạnh lùng đóng băng cả vạn dặm nữa. Nhờ bài tập “điều hòa khí huyết” (mà Lục Diệp gọi là aerobic) mỗi sáng, đôi môi nàng hồng hào, ánh mắt lanh lợi hơn hẳn. Nàng giơ thanh kiếm lên, lạnh lùng nói: “Tất cả đệ tử Băng Tâm Cung nghe lệnh! Khởi động giao thức ‘Tản Nhiệt Hệ Thống’. Chúng ta sẽ là bộ phận làm mát cho thức hải của toàn quân.”

Ở phía đối diện, Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng. Hắn không cầm đao, mà cầm một cuốn sổ tay lớn, gương mặt tràn đầy vẻ trịnh trọng:
“Anh em nghe đây! Chúng ta là đội ngũ ‘Clock Speed’ (Tốc độ xung nhịp). Để duy trì sự hưng phấn và nhịp điệu cho mười vạn người, ta sẽ đọc thơ! Mỗi câu thơ của ta sẽ là một tín hiệu nhịp điệu để các vị vận chuyển linh lực!”

Vạn tu sĩ nhìn Mạnh Hùng, cảm thấy tương lai của thế giới này thật sự… đáng lo ngại.

“Bắt đầu!” Lục Diệp hô lớn.

Ngay lập tức, mười vạn tu sĩ ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp theo sơ đồ mà Lục Diệp đã ném vào đầu họ thông qua thần thức. Một mạng lưới ánh sáng xanh lam từ lòng đất trỗi dậy, liên kết hàng vạn người lại với nhau.

Từ trên không trung, một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra. Đó không phải là mắt người, mà là một lốc xoáy của những ký tự cổ xưa. Thiên Đạo Ý Chí đã nhận diện được sự phản kháng. Nó không thèm dùng sấm sét, nó dùng một đòn “Trừ khử logic”.

Một làn sóng xung kích màu xám quét qua. Đi đến đâu, sự vật ở đó mất đi ý nghĩa. Một ngọn núi bị sóng quét qua, lập tức biến thành một khối vuông vô tri. Một dòng sông bị quét qua, liền trở thành một mặt phẳng tĩnh lặng như bức tranh vẽ hỏng.

“Đến rồi! Mạnh Hùng, tăng xung nhịp!” Lục Diệp quát.

Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, giọng vang như chuông đồng:
“Đại thụ mọc giữa trời xanh,
Linh chi rác rưởi biến thành đan thơm.
Ăn vào không sợ bị nôn,
Chỉ sợ tu vi nhảy chồm lên cao!”

“Phụt!” Một vài tu sĩ đang vận công suýt nữa tẩu hỏa nhập ma vì bài thơ quá… rác.

“Đừng phân tâm!” Lục Diệp gầm lên, tay hắn múa may trên bàn tính linh khí liên tục. “Dùng nhịp điệu đó để phân tán áp lực! Khi làn sóng Thiên Đạo quét đến, đừng chống lại nó bằng sức mạnh. Hãy phân nhỏ dữ liệu của nó ra! Một mười vạn phần của đòn tấn công đó đối với mỗi người chỉ là một cái phủi bụi thôi!”

Thật kỳ diệu! Làn sóng xám xịt quét qua đám đông mười vạn người, thay vì nghiền nát họ, nó lại bị chia nhỏ thành những tia sáng li ti, chạy dọc theo mạng lưới phù văn xanh lam rồi biến mất vào lòng đất.

Lục Diệp đang thực hiện một kỹ thuật mà hắn gọi là “Distributed Load Balancing” (Cân bằng tải phân tán). Thiên Đạo có thể xóa sổ một vị Thần, nhưng nó không thể cùng một lúc xóa sổ mười vạn cái “nút xử lý” đang liên kết chặt chẽ và tản nhiệt cực tốt nhờ đội nữ tu của Tuyết Thanh Nguyệt.

“Báo cáo! Băng thông phía Tây đang bị nghẽn! Nhóm Ma đạo bên đó đang nghĩ đến việc… ăn thịt người, gây ra nhiễu loạn dữ liệu!” Lão Quy hét lên, mắt lão nhìn vào một cái la bàn phù văn đang quay tít.

Lục Diệp liếc mắt qua, ngón tay búng ra một luồng sáng: “Chèn vào đầu họ hình ảnh của một vườn hoa cải và mấy con thỏ con cho tôi! Buộc họ phải ở trạng thái tư duy trung tính!”

Phía bên Tây, nhóm lão tổ Ma đạo đang nanh ác bỗng dưng khựng lại. Trong đầu họ hiện ra cảnh tượng mình đang cầm giỏ hoa đi tung tăng giữa đồng cỏ. Một sự sỉ nhục tâm linh cực lớn, nhưng bù lại, linh lực của họ trở nên ổn định đến lạ lùng.

“Đúng rồi! Duy trì nhịp điệu! Tuyết Thanh Nguyệt, bắt đầu giai đoạn hai: Phân tích ngược mã nguồn!”

Tuyết Thanh Nguyệt nhắm mắt lại. Thông qua mạng lưới kết nối, nàng cảm nhận được hàng triệu dòng ý nghĩ. Nàng không còn là một cá nhân, nàng là giao diện người máy duy nhất có thể đối thoại với Thiên Đạo. Kiếm ý của nàng giờ đây hóa thành những sợi tơ mảnh, len lỏi vào cái lốc xoáy ký tự trên trời.

“Tôi thấy nó rồi.” Tuyết Thanh Nguyệt khẽ nói, mồ hôi thấm đẫm trán. “Nó có một vùng lõi… rất khô khan. Nó không có cảm xúc, nó chỉ là một tập hợp các quy tắc lỗi thời.”

“Chính nó!” Lục Diệp cười đầy vẻ vô sỉ. “Thiên Đạo vận hành thế giới này theo kiểu ‘Độc tài quản trị’. Nó chưa từng gặp phải sự hợp tác của vạn dân theo kiểu mã nguồn mở thế này. Bây giờ, mọi người, hãy rót vào đó cái mà Thiên Đạo không có!”

“Là gì?” Mười vạn người đồng thanh hỏi qua thần thức.

“Sự hỗn loạn của cuộc sống! Những ký ức về miếng ăn ngon, về tình yêu, về những bài thơ dở tệ của Mạnh Hùng, về cả sự ích kỷ thường nhật! Thiên Đạo là một cỗ máy logic thuần túy, nó không thể xử lý được những dữ liệu ‘phi logic’ của nhân tính!”

Theo mệnh lệnh của Lục Diệp, mười vạn tu sĩ bắt đầu thả lỏng tâm trí. Họ không còn nghĩ về công pháp cao siêu, họ nghĩ về việc hôm nay tối nay ăn gì, về người con gái nhà bên, về việc tại sao tên hàng xóm lại giàu hơn mình…

Hàng vạn dòng suy nghĩ lộn xộn, mâu thuẫn, ấm áp có mà bỉ ổi có, tất cả ùa vào mạng lưới xanh lam, rồi theo mũi kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt đâm thẳng vào cái lốc xoáy ký tự trên không trung.

Cỗ máy Thiên Đạo đột ngột khựng lại. Những ký tự cổ xưa bắt đầu quay loạn xạ.
*Lỗi xử lý: Dữ liệu không xác định.*
*Tại sao người này lại muốn ăn đùi gà trong khi đang đối mặt với sự diệt vong?*
*Tại sao tên kia lại quan tâm đến việc thơ của Mạnh Hùng có vần hay không?*
*Logic mâu thuẫn… Quá tải hệ thống!*

Bầu trời bắt đầu nổ tung những tiếng xèo xèo như chập điện. Con mắt khổng lồ kia chớp liên hồi, như thể nó đang bị say nắng.

Lục Diệp nhân cơ hội đó, tay cầm cây bút phù văn khổng lồ, vẽ một đường thẳng tắp xuyên qua không gian:
“Toàn quân chú ý! Upload (Tải lên) ý chí của các vị! Chúng ta sẽ cài đặt một bản cập nhật mới cho Thiên Đạo! Bản cập nhật mang tên: Tự Do!”

Mười vạn tu sĩ gầm lên. Sức mạnh của họ lúc này không còn là linh lực khô khốc, mà là ý chí sống mãnh liệt. Một cột sáng khổng lồ đa sắc màu — màu đỏ của đam mê, màu vàng của tham vọng, màu trắng của tình cảm — phóng thẳng lên trời, xuyên qua lớp mây mù xám xịt của Glitch Zone.

Cả thế giới rung chuyển. Các khối lập phương bắt đầu ghép lại theo một trình tự mới. Không còn là những mã nguồn cứng nhắc, mà là những dòng chảy linh động và rực rỡ hơn.

Trên đài cao, Lục Diệp thở dốc, khóe miệng rỉ máu vì phải điều phối một lượng thông tin khổng lồ vượt quá sức chịu đựng của cơ thể con người. Nhưng mắt hắn sáng rực. Hắn thấy tường lửa của Thiên Đạo đã sụp đổ. Những lỗ hổng bảo mật to tướng hiện ra, cho phép hắn can thiệp vào tầng Root.

“Mạnh Hùng… kết thúc bằng một bài thơ… tử tế chút xem nào…” Lục Diệp lẩm bẩm.

Mạnh Hùng dường như hiểu được khoảnh khắc trọng đại này. Hắn đứng thẳng người, hào quang rực rỡ bao quanh. Hắn không nhìn vào sổ tay nữa, mà nhìn vào hàng vạn đồng đạo đang chung sức đồng lòng, nhìn vào thế giới đang hồi sinh. Hắn cất giọng, lần này trầm bổng và đầy cảm xúc:

“Trời không là chủ, đất chẳng là tôi,
Vạn vật chung lòng, thế giới đổi ngôi.
Đạo chẳng ở đâu xa vời vợi,
Ở ngay nhịp thở của mỗi con người thôi!”

“Oàng!”

Một tiếng nổ thanh tao vang lên, vang vọng khắp Cửu Châu. Màu xám của sự xóa sổ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cơn mưa linh khí cam lộ rưới xuống mặt đất. Những vết nứt không gian biến mất, cây cỏ đâm chồi nảy lộc ngay trên những vùng đất chết.

Nhưng quan trọng hơn cả, mọi tu sĩ hiện diện đều cảm thấy thức hải của mình rộng mở hơn bao giờ hết. Họ không còn thấy Thiên Đạo là một thứ uy nghiêm không thể chạm tới, mà thấy nó giống như một người bạn, một cộng sự, một hệ thống mà họ có quyền đóng góp.

Lục Diệp ngã ngồi xuống sàn gỗ, mồ hôi như mưa. Hắn mỉm cười nhìn bảng thông báo hiện ra trong đáy mắt:
*Chúc mừng! Chiến dịch Cloud Computing thành công mỹ mãn.*
*Thiên Đạo đã được cập nhật lên phiên bản 2.0.1 Beta.*
*Số lượng lỗi hệ thống (Bug) giảm 95%.*
*Cảnh báo: Phát hiện Administrator mới: Tập thể Vạn Vật Nguyên Giới.*

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, bước đến bên cạnh Lục Diệp. Nàng đưa cho hắn một chiếc khăn tay, ánh mắt đầy vẻ phức tạp: “Chúng ta… thực sự đã thắng một quy luật của trời đất bằng cách biến mọi người thành… một cái gì đó gọi là máy tính sao?”

Lục Diệp lau mặt, cười hì hì: “Không phải thắng bằng máy tính, mà là thắng bằng sự kết nối. Một người là rác rưởi, nhưng mười vạn rác rưởi liên kết lại bằng logic đúng đắn thì có thể cân cả thế giới.”

Lão Quy bò lại gần, gật gù cái đầu già nua: “Tiểu tử, từ hôm nay, tên của ngươi chắc chắn sẽ bị Thiên Cơ Các gạch bỏ khỏi sổ bói toán. Bởi vì… một kẻ có thể khiến mười vạn người cùng một lúc nghĩ về đùi gà để đánh bại Thiên Đạo, thì bói thế nào được?”

Mạnh Hùng chạy lại, vẻ mặt hớn hở: “Lục huynh! Bài thơ cuối của ta thế nào? Hay đúng không? Ta thấy cả Thiên Đạo cũng phải rung động!”

Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng, rồi lại nhìn bầu trời xanh thẳm đang rực sáng những dòng mã phù văn mới tinh khôi, hắn thở dài một hơi nhẹ nhõm:
“Phải, hay lắm. Hay đến mức tôi nghĩ… lần tới chúng ta nên dùng thơ của huynh làm mật khẩu để khóa cái thế giới này lại, chắc chắn không ai có thể crack nổi!”

Trong tiếng cười của mọi người và tiếng reo hò của mười vạn tu sĩ, chương sử cũ của Vạn Vật Nguyên Giới đã chính thức khép lại. Một thời đại mà tri thức, logic và sức mạnh đoàn kết lên ngôi đã bắt đầu.

Và ở đâu đó trên cao xanh, ý chí của Thiên Đạo — giờ đã là một phiên bản mã nguồn mở — dường như cũng đang tự hỏi một câu hỏi rất “con người”: *Lần cập nhật tới, mình có nên thêm chức năng ‘Tìm kiếm người yêu’ vào hệ thống không nhỉ?*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8