Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 134: Tấn công DDOS vào Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:50:16 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 134: TẤN CÔNG DDOS VÀO THIÊN ĐẠO**

Gió rít gào trên đỉnh Thiên Vực, nơi không gian bị vặn xoắn thành những dải ruy băng lấp lánh như lân quang. Trước mặt Lục Diệp, thực thể được gọi là Thiên Đạo không có gương mặt, cũng chẳng có hình hài cụ thể. Nó hiện ra như một khối Rubik khổng lồ tạo thành từ hàng triệu khối lập phương ánh sáng, xoay chuyển liên tục với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp. Mỗi vòng xoay là một chu kỳ của sinh và diệt, là một thuật toán định đoạt số mệnh của vạn vật tại Cửu Châu.

Lục Diệp đứng đó, tà áo xanh bị cuồng phong thổi phần phật. Trên tay hắn không phải là linh kiếm, cũng chẳng phải thần phù, mà là một tấm bản đá đen tuyền tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ – Đạo Điển đã được "overclock" (ép xung) đến mức cực hạn.

— [Cảnh báo: Phát hiện tiến trình "Hệ thống Thanh trừng" đang khởi động.] —
— [Xác suất tử vong: 99.99%. Khuyến nghị: Rút phích cắm thế giới hoặc chạy trốn sang vị diện khác.] —

Lục Diệp khẽ nhếch môi, ngón tay hắn lướt nhanh trên mặt Đạo Điển như thể đang gảy đàn. “Rút phích cắm? Không, chúng ta sẽ làm thứ gì đó thú vị hơn. Ta đã nói rồi, một Admin độc đoán cần phải được dạy cách xử lý khi máy chủ quá tải.”

Bầu trời đột ngột tối sầm lại. Khối lập phương Thiên Đạo ngừng xoay, một âm thanh rung động phát ra trực tiếp từ quy luật của trời đất:

“VIRUS LỤC DIỆP. NGƯƠI ĐÃ LÀM NHIỄM BẨN MÃ NGUỒN CỦA TA BẰNG THỨ LOGIC TRẦN TỤC. HÔM NAY, THIÊN ĐẠO SẼ LÀM MỘT PHÉP TOÁN ĐƠN GIẢN: LỤC DIỆP TRỪ LỤC DIỆP BẰNG KHÔNG.”

Ngay lập tức, không gian xung quanh Lục Diệp biến mất. Trọng lực đột ngột tăng lên mười vạn lần, muốn ép hắn thành một bãi máu thịt vụn. Sau đó, oxy bị triệt tiêu hoàn toàn, thay vào đó là một loại khí kịch độc được mã hóa từ "Dữ liệu chết". Thiên Đạo không dùng chiêu thức, nó chỉ cần sửa đổi "hằng số" của môi trường để loại bỏ vật thể lỗi.

“Mạnh Hùng! Thanh Nguyệt! Các ngươi đã sẵn sàng cho buổi biểu diễn lớn nhất đời mình chưa?” Lục Diệp thản nhiên nói vào một chiếc phù truyền tin nhỏ gắn ở tai.

Từ phía dưới chân núi, tiếng của Mạnh Hùng vang lên hào hùng nhưng có chút… sai sai: “Đệ yên tâm! Ta đã tập hợp đủ mười vạn đệ tử! Ai nấy đều đang ở trạng thái ‘rỗng não’ nhất, chỉ chờ lệnh của đệ là sẽ bung lụa thơ văn!”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng lên tiếng, giọng nàng lạnh lùng nhưng đầy quyết liệt: “Mạng lưới ngọc giản trên toàn Cửu Châu đã thông suốt. Băng Tâm Quyết của ta đã đồng bộ hóa tần số não bộ của mọi người thành một kênh duy nhất.”

Lục Diệp gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng ranh mãnh. “Tốt. Kích hoạt giao thức DDOS. Chủ đề hôm nay là: Rác dữ liệu.”

Thiên Đạo chuẩn bị tung ra "Hỏa Hình Quy Tắc" để thiêu rụi linh hồn Lục Diệp, thì đột ngột, toàn bộ khối lập phương ánh sáng kia bỗng khựng lại. Một tia chớp màu xám xẹt qua lõi của nó.

Trong vô thức của Thiên Đạo, hàng tỷ tỷ dòng "truy vấn" bắt đầu tràn ngập vào. Thông thường, Thiên Đạo chỉ xử lý các yêu cầu như: “Xin hãy cho con đột phá”, “Xin hãy cho con gặp vận may”. Nhưng hôm nay, thứ nó nhận được lại là:

“Trăm năm trong cõi người ta… chữ tài chữ mệnh… con gà có trước hay quả trứng có trước?” – Câu hỏi từ một đệ tử Thanh Vân Tông.

“Tại sao cơm trắng ăn với muối lại mặn, mà ăn với đường lại ngọt? Thiên Đạo ơi giải đáp giùm con!” – Một lão nông dân ở vùng biên viễn.

Và kinh khủng nhất, mười vạn đệ tử do Mạnh Hùng dẫn đầu bắt đầu đồng thanh "niệm" thơ do lão sáng tác. Mớ thơ vần "eo" lung tung, cấu trúc hỗn loạn, gieo vần rác rưởi đến mức khiến cho bất kỳ trí tuệ nào dù cao siêu đến mấy cũng phải rơi vào trạng thái "logic crash".

“Lửa cháy vòng vèo… con mèo lèo tèo… tình ta hết vèo…”

Hàng tỷ dòng suy nghĩ phi logic, vô nghĩa, và mang tính "tra tấn trí tuệ" bắt đầu dội vào server của Thiên Đạo. Đây chính là bản chất của tấn công DDOS (Từ chối dịch vụ phân tán). Thiên Đạo có khả năng tính toán vô hạn, nhưng nó vận hành dựa trên Logic Tuyệt Đối. Khi phải xử lý hàng tỷ tỷ dữ liệu rác không có logic, hệ thống của nó bắt đầu bị treo.

Khối lập phương khổng lồ bắt đầu rung lắc dữ dội. Ánh sáng vàng kim chuyển dần sang màu đỏ cảnh báo.

“LỖI 404… YÊU CẦU KHÔNG HỢP LỆ… DỮ LIỆU RÁC QUÁ TẢI… TẠI SAO NGỰA KHÔNG CÓ CÁNH MÀ THIÊN MÃ LẠI CÓ CÁNH? TẠI SAO… TẠI SAO…?”

Tiếng của Thiên Đạo bắt đầu bị rè, giống như tiếng của một cái đài cũ sắp hỏng.

Lục Diệp không bỏ lỡ cơ hội. Đây là lúc hệ điều hành của thế giới đang bận xử lý đống thơ của Mạnh Hùng mà quên mất việc duy trì hàng rào bảo mật. Hắn vẫy tay, Đạo Điển Phân Tích phóng ra hàng ngàn sợi dây cáp bằng ánh sáng xanh, cắm phập vào các kẽ hở của khối lập phương Thiên Đạo.

“Hacker chỉ cần một khe hở. Còn ta, ta có cả một kỳ nghỉ dài của Admin để đột nhập vào Root.”

Mười ngón tay Lục Diệp múa may như ảo ảnh. Những dòng code cổ xưa, những Phù Văn Nguyên Tử vốn bị ẩn đi, nay hiện ra mồn một trước mắt hắn. Hắn không phá hủy chúng, hắn chỉ… chèn thêm một vài điều kiện.

— [Chèn câu lệnh mới: "Tất cả mọi người đều có quyền tự do truy cập mã nguồn tu luyện".] —
— [Sửa đổi hằng số: "Độ khó của Lôi Kiếp" giảm 50% cho những ai biết dùng logic giải đề.] —
— [Thêm quảng cáo vào giấc mơ của các vị đại năng: "Ghé thăm Vạn Vật Các để được sửa công pháp miễn phí".] —

“VIRUS… NGƯƠI… ĐANG… LÀM… GÌ…” Thiên Đạo cố gắng kháng cự, nhưng ngay lập tức bị một bài thơ về "Con cá đuối bị đắm đuối giữa dòng sông suối" của Mạnh Hùng chặn đứng luồng suy nghĩ.

Lục Diệp đổ mồ hôi hột, não bộ hắn cũng đang hoạt động hết công suất để không bị làn sóng dữ liệu rác kia quật ngã. “Ta không làm gì cả. Ta chỉ đang Refactor (Tái cấu trúc) lại cái hệ điều hành bảo thủ này thôi. Ngươi cai trị thế giới bằng sự sợ hãi và u minh, còn ta, ta sẽ biến nó thành một mã nguồn mở!”

Uỳnh!

Một tiếng nổ lớn phát ra từ cốt lõi của đỉnh Thiên Vực. Một làn sóng xung kích mang theo tri thức tinh khiết tỏa ra khắp chín tầng mây. Trong phút chốc, mỗi một sinh linh trên Cửu Châu đều cảm thấy đầu óc mình trở nên minh mẫn lạ thường. Những bức tường ngăn cách giữa phàm nhân và tiên nhân, giữa tư chất và ngộ tính, bắt đầu rạn nứt.

Thiên Đạo, khối lập phương ánh sáng đó, giờ đây dần thu nhỏ lại, chuyển từ màu vàng uy quyền sang màu xanh ngọc hiền hòa. Nó không còn xoay chuyển hỗn loạn nữa, mà chuyển động theo một nhịp điệu logic và ổn định.

Lục Diệp rút tay lại, hơi thở dồn dập. Đạo Điển trên tay hắn giờ đây đã cháy xém các góc, nhưng trên màn hình hiển thị một dòng chữ rực rỡ:

— [Đăng nhập thành công: Root Admin – Lục Diệp.] —

Cơn cuồng phong trên đỉnh Thiên Vực tan biến. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua mây mù, chiếu rọi lên vạn vật.

Mạnh Hùng từ xa bay tới, tay vẫn còn cầm một quyển sổ đầy chữ. “Đệ ơi! Ta còn chương hai mươi về ‘Nàng dâu và con sâu’ chưa kịp đọc, Thiên Đạo nó đã chịu thua chưa?”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng đáp xuống bên cạnh, nhìn vào không trung rồi lại nhìn Lục Diệp. Ánh mắt nàng từ kinh ngạc chuyển sang sùng bái xen lẫn một chút dở khóc dở cười. “Ngươi thực sự đã biến trời đất thành một mớ hỗn độn… nhưng tại sao ta lại cảm thấy linh khí bây giờ lại dễ điều khiển hơn trước rất nhiều?”

Lục Diệp lau mồ hôi trên trán, nhún vai một cách tỉnh bơ: “Vì trước đây cái bộ vi xử lý của Thiên Đạo bị cài quá nhiều mã độc để bóc lột tu sĩ. Ta vừa mới quét sạch nó, gỡ cài đặt các phần mềm bloatware (rác hệ thống), và cài lại một bản Win… à không, một bản Thiên Đạo mới mượt mà hơn.”

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận được quyền năng điều khiển quy luật đang nằm trong tầm tay. Nhưng hắn không tham lam sức mạnh đó. Với hắn, thế giới này từ nay về sau sẽ không còn là một hộp đen bí ẩn.

“Lão Quy đâu?” Lục Diệp hỏi.

Một cái đầu rùa nhỏ thò ra từ chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác như vừa bị sét đánh: “Ta… ta vừa chứng kiến cái gì thế này? Một nghìn vạn năm cổ xưa của ta, chưa từng thấy ai giết chết Thiên Đạo bằng thơ rác và sự phi logic cả… Ngươi đúng là tên điên, Lục Diệp.”

“Đó không phải điên, lão già. Đó là sức mạnh của thông tin.” Lục Diệp mỉm cười, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi các tông môn khác đang nháo nhào vì nhận ra toàn bộ bí kíp gia truyền của họ đột nhiên hiện lên phần "Giải thích nguyên lý" vô cùng chi tiết trong đầu mỗi người.

“Cửu Châu này, từ nay sẽ rất vui đây.”

Tiếng cười của Lục Diệp vang vọng giữa mây trời, đánh dấu một kỷ nguyên mà ở đó, người ta không còn cầu trời khấn phật, mà bắt đầu cầm sổ tay lên để phân tích xem… vì sao trời lại xanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8