Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 135: Đột nhập vào Server trung tâm**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:50:48 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 135: ĐỘT NHẬP VÀO SERVER TRUNG TÂM**

Vạn Vật Nguyên Giới đang rơi vào một trạng thái mà Lục Diệp gọi là "treo máy toàn diện".

Bầu trời vốn dĩ xanh trong giờ đây bị xé toạc bởi những vết nứt đen ngòm, không phải là khe nứt không gian thông thường, mà là những dải nhiễu điện từ khổng lồ. Những đám mây không còn trôi lững lờ, chúng biến thành những khối vuông pixel xám xịt, chồng chéo lên nhau. Dưới mặt đất, dòng sông linh khí chảy ngược lên trời, cây cối đang xanh tươi bỗng chốc biến thành những đoạn mã code xanh mướt rơi rụng lả tả.

“Lục Diệp, ta có cảm giác nếu ta bước hụt một bước, ta sẽ rơi thẳng ra ngoài thế giới này luôn ấy!” Mạnh Hùng vác trên vai thanh đại đao nặng ngàn quân, nhưng lúc này chân hắn lại run cầm cập. Hắn nhìn xuống dưới chân mình, mặt đất vốn là đất đá cứng cáp, giờ đây lại trong suốt như một tấm kính, bên dưới là vực thẳm thăm thẳm chứa đầy những con số 0 và 1 đang chạy loạn xạ.

Lục Diệp đứng ở vị trí dẫn đầu, đôi mắt hắn lấp lánh ánh sáng vàng nhạt của "Đạo Điển Phân Tích". Hắn không nhìn bằng mắt thường, hắn nhìn bằng "chế độ quét lỗi". Trong tầm nhìn của hắn, cả ngọn núi thánh nối liền với Thiên Vực trước mặt thực chất là một sợi dây cáp dữ liệu khổng lồ dẫn thẳng về phía Server trung tâm của thế giới.

“Đừng có nhìn xuống đất, nhìn vào tâm cảnh ấy.” Lục Diệp thản nhiên đáp, tay hắn không ngừng lướt đi trong hư không, gạt bỏ những mảng "Glitch" đang chắn đường. “Thế giới này đang bị Thiên Đạo tiến hành ‘Format’ cấp độ thấp. Nó muốn xóa sạch mọi dữ liệu hiện có để khôi phục lại cài đặt gốc. Chúng ta đang đi ngược dòng dữ liệu, nếu không cẩn thận bị nó nhận diện là ‘tập tin rác’, nó sẽ dùng lệnh Delete ngay lập tức.”

Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, hơi lạnh tỏa ra quanh thân nàng khiến những mảng dữ liệu bị nhiễu xung quanh đông cứng lại. Nàng nhíu mày hỏi: “Server trung tâm mà ngươi nói, rốt cuộc là nơi nào? Ta chỉ thấy phía trước là đỉnh Thiên Vực, nơi xưa nay chưa ai có thể đặt chân đến.”

“Nó chính là CPU của thế giới này, là nơi xử lý mọi quy luật sinh – lão – bệnh – tử, gió mưa sấm sét.” Lục Diệp giải thích bằng tông giọng đều đều của một chuyên gia IT chuyên nghiệp. “Trước kia nó ẩn giấu dưới lớp vỏ ‘Ý chí thiên đạo’, nhưng bây giờ khi hệ thống quá tải, nó phải lộ ra hình thái thực để tập trung tài nguyên xử lý.”

Ngay lúc đó, không gian phía trước đột nhiên vặn xoắn. Một loạt những bóng người mờ ảo xuất hiện. Chúng không có mặt mũi, thân hình được cấu tạo từ những dải ruy băng đen và những ký hiệu phù văn cổ quái. Chúng cầm trên tay những lưỡi hái linh lực, tỏa ra áp lực kinh hồn của tu vi Đại Thừa kỳ.

“Cảnh báo! Hệ thống phòng thủ ‘Sentinel’ đã kích hoạt.” Lục Diệp nheo mắt nhìn dòng chữ đỏ chót hiện lên trong đầu. “Mạnh Hùng, tới lượt ngươi. Bọn này là chương trình chống virus của Thiên Đạo, chúng hoạt động dựa trên logic rập khuôn. Ngươi dùng thơ của ngươi làm nhiễu loạn tần số của chúng đi!”

Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, bắp tay cuồn cuộn nổi gân. Hắn dậm mạnh chân xuống nền đất thủy tinh, hét lớn:

“Nghe thơ ta đây lũ không mặt kia!
*Trên trời có đám mây xanh*
*Dưới đất có kẻ hôi nách đứng nhìn*
*Thơ ta chẳng phải linh tinh*
*Chém ngươi một phát, biến thành linh thiêng!*”

Thanh đại đao của Mạnh Hùng bổ xuống, một luồng sóng âm từ những câu thơ dở tệ nhưng chứa đựng quy luật "bẻ gãy logic" tỏa ra. Những tên Sentinel vốn dĩ là những chương trình được lập trình cực kỳ tinh vi, đột nhiên khựng lại. Trong bộ não nhân tạo của chúng, logic đang bị xung đột dữ dội: "Mây xanh liên quan gì đến hôi nách? Chém một phát sao lại biến thành linh thiêng? Lỗi! Lỗi cú pháp! Argument không xác định!".

“Chính là lúc này!” Lục Diệp hô lên.

Tuyết Thanh Nguyệt hiểu ý, nàng hóa thành một đạo băng quang lướt đi với tốc độ ánh sáng. Theo sự hướng dẫn của Lục Diệp, nàng không dùng những chiêu thức kiếm đạo hoa mỹ vốn có. Thay vào đó, mỗi nhát kiếm của nàng đều đâm thẳng vào những điểm ảnh đang nhấp nháy trên người bọn Sentinel.

“Nhát này là 30 độ về phía bên trái!” Lục Diệp nhắc nhở. “Bỏ qua động tác thu kiếm, lãng phí 0.2 giây dữ liệu!”

Tuyết Thanh Nguyệt thực hiện theo bản năng. Nàng cắt bỏ mọi động tác thừa, biến kiếm chiêu thành một đường thẳng tối ưu nhất. Chỉ trong nháy mắt, mười tên Sentinel Đại Thừa kỳ nổ tung thành những đống dữ liệu rác xám xịt.

Lão Quy từ trong nhẫn không gian thò đầu ra, lau mồ hôi lạnh: “Tổ tông ơi, tiểu tử Lục Diệp này biến trận chiến sinh tử thành một trò chơi xếp hình rồi. Đại Thừa kỳ đấy! Là Đại Thừa kỳ đấy có biết không?”

“Đại Thừa kỳ cũng chỉ là một đoạn mã phức tạp hơn một chút thôi.” Lục Diệp không hề dừng lại, hắn tiến tới trước một bức tường ánh sáng khổng lồ đang ngăn cách lối vào đỉnh Thiên Vực. Bức tường này dày đặc những phù văn luân chuyển với tốc độ chóng mặt, tạo thành một hệ thống khóa mã hóa mà nếu một tu sĩ bình thường chạm vào, linh hồn sẽ bị nghiền nát ngay lập tức.

Hắn đeo lên một cái kính một tròng bằng pha lê mà hắn tự chế – "Kính soi Bug". Qua thấu kính, bức tường phù văn biến thành một mạng lưới các dòng lệnh chạy dọc ngang.

“Tường lửa (Firewall) cấp độ cao sao? Lại còn dùng thuật toán băm (Hashing) cổ xưa này nữa?” Lục Diệp cười khẩy, tay phải hắn chạm vào bức tường, linh lực bắt đầu truyền vào theo một nhịp điệu kỳ lạ.

“Ngươi đang làm gì thế?” Tuyết Thanh Nguyệt lo lắng hỏi.

“Ta đang gửi các yêu cầu giả (Fake Requests) vào hệ thống để làm nó bị tràn bộ đệm (Buffer Overflow). Khi hệ thống bận rộn xử lý các yêu cầu vô nghĩa, nó sẽ để lộ ra lỗ hổng ở cổng vào thứ 443… đây rồi!”

Lục Diệp đâm mạnh ngón tay vào một điểm tối nhỏ xíu giữa hàng vạn phù văn rực rỡ.

*Rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên như tiếng kính vỡ. Bức tường ánh sáng khổng lồ đột nhiên bị rách ra một đường, bên trong không phải là phong cảnh thần tiên, mà là một không gian trắng xóa, vô tận. Ở giữa không gian ấy là một khối lập phương khổng lồ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và những luồng điện thanh lam quay cuồng. Khối lập phương ấy đang nhịp đập như một trái tim, mỗi nhịp đập lại khiến không gian xung quanh run rẩy.

“Đó chính là nó.” Giọng Lục Diệp trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Server trung tâm. Nơi chứa đựng Master Key của cả thế giới này.”

Nhưng khi họ định tiến vào, một bóng người từ trong khối lập phương từ từ bước ra.

Kẻ đó có gương mặt y hệt Lục Diệp, ăn mặc y hệt Lục Diệp, ngay cả cuốn sổ tay trên tay cũng giống hệt "Đạo Điển Phân Tích". Hắn mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm nào, đôi mắt hắn lấp lánh hàng tỷ dòng mã lệnh.

“Chào mừng người dùng Lục Diệp.” Cái ‘Lục Diệp’ kia lên tiếng, giọng nói vang lên như hàng ngàn người đang nói cùng một lúc. “Ta là ‘Phòng dịch thế giới’. Ngươi là virus nguy hiểm nhất mà hệ thống này từng ghi nhận. Nhiệm vụ của ta: Cô lập và Xóa bỏ.”

Mạnh Hùng nhìn hai người giống hệt nhau, đờ người ra: “Đệ ơi, có phải lúc nãy đệ ấn nhầm lệnh Copy – Paste không vậy?”

Lục Diệp không cười, hắn bước lên một bước, đối diện với bản sao hoàn hảo của chính mình. “Hóa ra Thiên Đạo đã dùng dữ liệu của ta để tạo ra một chương trình phản chiếu. Muốn dùng logic của ta để đánh bại ta sao? Một nước đi khá thông minh của Admin đấy.”

Hắn giở cuốn Đạo Điển của mình ra, trang giấy trắng tinh bắt đầu tự động hiện chữ.

“Nhưng có một điều Thiên Đạo không hiểu về lập trình viên.” Lục Diệp đẩy kính, khóe miệng nhếch lên. “Đó là chúng ta luôn để lại một 'Backdoor' (cửa hậu) cho riêng mình, đề phòng trường hợp sản phẩm của chính mình quay lại phản chủ!”

“Cuộc đối đầu giữa Logic hiện đại và Bản ngã dữ liệu, bắt đầu!”

Lục Diệp hô lớn, thân ảnh hắn lao vút về phía Server trung tâm, mở đầu cho màn đột nhập điên rồ nhất trong lịch sử tu tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8