Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 139: Lão Quy vs Hộ vệ Trí tuệ**
**CHƯƠNG 139: LÃO QUY VS HỘ VỆ TRÍ TUỆ**
Không gian sụp đổ và tái cấu trúc nhanh đến mức Tuyết Thanh Nguyệt còn chưa kịp thu hồi lại luồng kiếm ý đang bảo vệ quanh thân. Khi đôi chân nàng chạm vào mặt đất một lần nữa, cảm giác không phải là sự vững chãi của đất đá hay cỏ mềm, mà là một sự lạnh lẽo, bằng phẳng đến đáng sợ.
Nàng nheo mắt nhìn xung quanh. Một quảng trường vô tận hiện ra, nhưng thay vì được lát bằng đá xanh, toàn bộ mặt sàn được cấu thành từ những khối lập phương trắng đen đan xen, tựa như một bàn cờ khổng lồ trải dài đến tận chân trời của hư không. Phía trên đỉnh đầu không có mặt trời, chỉ có những dòng chảy phù văn vàng rực trôi lững lờ như những con sông dữ liệu, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp bạc khi có hai luồng thông tin xung đột.
“Chào mừng các vị đến với Gateway 03 – Phân khu Xử lý Nghịch lý Tâm trí.”
Một giọng nói vô cảm, đều đều như tiếng gõ thước trên mặt bàn đá vang lên. Ngay trung tâm quảng trường, không gian vặn xoắn lại, ngưng tụ thành một bóng hình cao lớn. Thực thể này không có gương mặt, toàn thân được bao phủ bởi một bộ áo bào xám xịt dệt từ hàng tỷ sợi chỉ ánh sáng li ti. Tay hắn cầm một cây gậy dài, đầu gậy là một khối đa diện xoay tròn liên tục, mỗi mặt của khối đa diện lại hiển thị một hình ảnh khác nhau về cuộc đời của một ai đó.
“Hộ vệ Trí tuệ – Đế Sư Vô Danh,” Lục Diệp thản nhiên đọc ra dòng thông tin vừa hiện lên trong Đạo Điển. Hắn đưa tay đẩy gọng kính tưởng tượng, khóe môi khẽ cong: “Dựa trên dữ liệu phân tích, thực thể này là một dạng AI dự phòng của Thiên Đạo, chuyên dùng để loại bỏ các biến số không nằm trong quy luật logic. Chúc mừng, chúng ta chính thức được coi là ‘virus’ cần được quét sạch.”
Mạnh Hùng vác đại đao trên vai, nhìn quanh một lượt rồi bĩu môi: “Cái gì mà trí tuệ với chẳng nghịch lý? Để ta xông lên băm vảy nó ra, xem nó có còn tính toán được không!”
“Khoan đã, Mạnh Hùng!” Lục Diệp giơ tay ngăn cản. “Trong phân khu này, định luật vật lý bị treo. Ngươi nhìn xem.”
Lục Diệp nhặt một mảnh vỡ hình khối đen dưới chân, ném mạnh về phía Đế Sư. Thay vì bay theo đường parabol thông thường, mảnh vỡ đó khi tiến gần đến bóng xám kia đột ngột… biến thành một bông hoa hồng, rồi lại hóa thành một con chim sẻ, cuối cùng tan biến thành một dãy số không và một (0, 1) rồi chui tọt vào gậy của đối phương.
Mạnh Hùng đần mặt ra: “Hả? Đao của ta mà biến thành đóa hoa thì ta đi tặng mẫu thân chắc?”
Đế Sư Vô Danh tiến lên một bước, âm thanh rung động cả không gian: “Ở đây, quy tắc là vạn vật, mà vạn vật chính là suy diễn. Muốn qua cửa, phải thắng ta một ván cờ. Kẻ thua cuộc sẽ bị tước đoạt toàn bộ logic cá nhân, trở thành một đoạn mã rác vĩnh viễn bị giam cầm trong dòng chảy phù văn.”
Tuyết Thanh Nguyệt cau mày: “Đấu cờ? Ta chỉ biết kiếm đạo, không am hiểu cờ vây hay cờ tướng.”
Lục Diệp xoa cằm, ánh mắt nhìn sang chiếc nhẫn cổ trên ngón tay mình: “Đấu cờ vận mệnh, tính toán sự biến hóa của mười tám nghìn đạo nhân quả trong mỗi bước đi… Đây không phải là trò chơi của con người. Tuy nhiên, chúng ta có một ‘siêu máy tính đời cổ’ chuyên trị những thứ này.”
Từ trong chiếc nhẫn, một làn khói xanh nhạt lười biếng bay ra, hóa thành một con rùa già với cái mai sứt sẹo, tay cầm một bình rượu nhỏ. Lão Quy ngáp một cái dài, dụi đôi mắt lờ đờ nhìn đối thủ phía trước.
“Gì chứ? Thiên Đạo lại lôi cái bản lỗi ‘Đế Sư’ này ra làm khó các ngươi à?” Lão Quy khịt mũi, giọng đầy khinh bỉ. “Năm xưa khi lão phu còn tung hoành ở Server trung tâm, tên nhóc này còn đang là một đống mã nguồn lộn xộn chưa được biên dịch kìa.”
Đế Sư Vô Danh nghiêng đầu, khối đa diện trên gậy xoay nhanh hơn: “Phát hiện thực thể lỗi thời: Quy Tiên Nhân. Phiên bản: Đã cũ. Logic: Lỗi thời. Khả năng chiến thắng: 0,00001%.”
Lão Quy nghe xong, khuôn mặt rùa đỏ gay vì tức: “Ngươi bảo ai cũ? Ngươi bảo ai lỗi thời? Đồ cái loại máy móc vô hồn! Lục Diệp, đưa cho ta một ít năng lượng phân tích của ngươi, hôm nay lão phu sẽ cho cái ‘hệ điều hành’ rác rưởi này biết thế nào là gừng càng già càng cay!”
Lục Diệp không nói hai lời, đặt tay lên mai rùa. Đạo Điển Phân Tích rực sáng, một luồng ánh sáng xanh lam chứa đựng vô số dữ liệu tối ưu hóa truyền thẳng vào cơ thể Lão Quy.
“Hệ thống liên kết thành công,” Lục Diệp thì thầm. “Lão Quy, ta đã mở quyền truy cập ‘Cổng Logic Ngoại Vi’ cho lão. Bây giờ, lão không chỉ có kiến thức cổ đại, mà còn có khả năng xử lý đa luồng của thời đại 4.0.”
“Tốt!” Lão Quy quát một tiếng lớn, cái mai rùa đột nhiên phát ra những luồng sáng rực rỡ, các đường vân trên mai di động liên tục như những bảng mạch điện tử.
Ván cờ bắt đầu.
Trên mặt đất trắng đen, hàng ngàn quân cờ đột ngột mọc lên. Nhưng mỗi quân cờ không phải là đá quân, mà là những hình bóng ảo diệu: một tòa thành trì, một con rồng lửa, một đạo quân thiên binh, thậm chí là một thảm họa thiên tai.
Đế Sư Vô Danh vung gậy, một quân “Sát” hạ xuống. Ngay lập tức, một vùng đất rộng lớn bên phía Lão Quy bị biến thành biển lửa, hàng ngàn nhân quả sợi dây bị cắt đứt.
“Logic: Tuyệt diệt. Ngươi mất 30% sinh khí vận mệnh,” Đế Sư phán.
Lão Quy không hề nao núng, tay cầm bình rượu vẩy một cái. Một giọt rượu rơi xuống bàn cờ, hóa thành một màn sương mù bao phủ toàn bộ quân cờ của mình. “Hừ, máy móc thì vẫn là máy móc. Ngươi tính toán dựa trên dữ liệu hiện hữu, nhưng ngươi không tính đến ‘Sự không chắc chắn của lượng tử’!”
Trong màn sương, những quân cờ của Lão Quy bắt đầu biến ảo không ngừng. Khi thì chúng ở vị trí này, khi thì ở vị trí khác, khiến mọi đòn tấn công của Đế Sư đều rơi vào hư không.
“Cảnh báo: Mục tiêu rơi vào trạng thái chồng chất trạng thái. Không thể định vị logic,” Giọng của Đế Sư bắt đầu có chút rè.
Đứng bên cạnh xem chiến, Mạnh Hùng phấn khích quá mức, đột ngột nhảy lên một khối lập phương, chắp tay sau lưng rồi ngâm lớn:
“Cờ bàn vạn dặm chốn hư không,
Con rùa uống rượu mắt lờ đờ.
Hộ vệ không mặt xài đồ rác,
Ăn một nhát đao, hóa thành bùn!”
“Câm miệng!” Tuyết Thanh Nguyệt và Lão Quy đồng thanh quát.
Nhưng Lục Diệp lại chợt sáng mắt. Đạo Điển của hắn nhảy lên một thông báo mới:
**[Phát hiện nguồn nhiễu âm thanh: Thơ của Mạnh Hùng mang tính Logic Âm Vô Nghĩa, đang gây rối loạn thuật toán dự đoán của Đế Sư.]**
“Tiếp đi Mạnh Hùng!” Lục Diệp hét lên. “Làm thơ đi, càng dở, càng vô lý càng tốt!”
Mạnh Hùng ngơ ngác, nhưng thấy đại ca ủng hộ, hắn như mở cờ trong bụng, bắt đầu nhảy điệu múa bụng (mà Tuyết Thanh Nguyệt gọi là lỗi hệ thống) và gào lên những vần thơ trời ơi đất hỡi:
“Con gà có cánh lại không bay,
Nó chạy vòng quanh cái tổ máy.
Thiên Đạo hỡi Thiên Đạo, sao ngươi ngu thế này,
Cài con rùa vào ổ đĩa, thế là treo ngay!”
Không gian Gateway 03 bắt đầu rung chuyển. Những dòng phù văn trên cao bắt đầu xoắn tít lại thành một mớ hỗn độn. Đế Sư Vô Danh khựng lại, cái đầu đa diện của hắn quay mòng mòng, phát ra những tiếng *xẹt xẹt* chói tai.
“Nghịch… nghịch lý… Phát hiện dòng thơ không có giá trị logic… Không thể phân tích cấu trúc vần… Lỗi cú pháp… Lỗi cú pháp…”
Lão Quy chớp thời cơ, cười khà khà: “Tốt lắm nhóc Hùng! Bây giờ đến lượt lão phu kết liễu! Lục Diệp, cho ta ‘Lệnh Refactor’!”
Lục Diệp kết ấn bằng hai tay, một bảng lệnh khổng lồ hiện ra giữa không trung, hắn gõ mạnh vào hư không một lệnh duy nhất: **`DELETE FROM Heaven_Dao WHERE Guardian_ID = ‘Intelligence’ AND Paradox_Level > 9000;`**
“Xóa bỏ cho ta!”
Toàn bộ bàn cờ vận mệnh bùng phát ánh sáng trắng xóa. Những quân cờ của Lão Quy đột ngột kết hợp lại thành một cái búa khổng lồ cấu thành từ các định luật toán học tối tân, giáng thẳng xuống đầu Đế Sư Vô Danh.
“Bùm!”
Tiếng nổ không tạo ra khói bụi, mà tạo ra những mảnh vỡ điểm ảnh lấp lánh như tuyết rơi. Thân thể Đế Sư Vô Danh tan rã thành từng dòng code rồi bị hút sạch vào cuốn Đạo Điển của Lục Diệp.
Không gian lặng im trở lại. Mặt đất trắng đen dần biến mất, thay vào đó là một con đường ánh sáng dẫn đến một cánh cổng lớn rực rỡ ở phía cuối.
Lão Quy thở hổn hển, thu mình lại vào trong nhẫn, không quên lầm bầm: “Mệt chết lão phu… Cái gã Mạnh Hùng này, thơ của hắn quả thực là loại vũ khí hủy diệt logic đáng sợ nhất mà ta từng thấy trong mười vạn năm qua.”
Tuyết Thanh Nguyệt lau mồ hôi trên trán, nhìn Mạnh Hùng vẫn đang hăng say chuẩn bị đọc bài thơ tiếp theo, nàng vội vàng bịt miệng hắn lại: “Đủ rồi! Nếu huynh còn đọc nữa, ta sợ thế giới này sẽ tự hủy vì trầm cảm mất!”
Lục Diệp lật mở Đạo Điển, mỉm cười hài lòng. Trên màn hình của hắn hiển thị:
**[Tiến độ bẻ khóa Thiên Đạo: 35%]**
**[Kỹ năng mới học được: Logic Tiếng Chửi (Dùng những lời nói vô nghĩa để gây choáng cho kẻ địch có trí tuệ cao).]**
“Đi thôi,” Lục Diệp hướng về phía cánh cổng. “Phía sau là Phân khu Lưu trữ Linh hồn. Ở đó có thứ chúng ta cần để sửa lỗi cho Băng Tâm Quyết của nàng đấy, Thanh Nguyệt.”
Cả ba (và một rùa) bước tiếp, để lại sau lưng một mảnh không gian tan hoang – nơi mà lần đầu tiên trong lịch sử, sự trí tuệ tối cao của Thiên Đạo bị đánh bại bởi một lập trình viên, một con rùa nát rượu và những bài thơ thảm họa nhất mọi thời đại.