Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 147: Thiết lập lại quy tắc bất tử**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 15:59:09 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 147: TÁI THIẾT LẬP QUY TẮC TRƯỜNG SINH

Trên đỉnh Thanh Vân, bầu trời không còn rực lửa hay chằng chịt những tia sét diệt thế. Sau khi Lục Diệp nhấn nút "Enter" cuối cùng trên giao diện Đạo Điển, toàn bộ không gian của Vạn Vật Nguyên Giới dường như vừa trải qua một đợt tẩy trần quy mô lớn. Không khí mang theo một mùi hương tươi mới, giống như mùi của đất sau cơn mưa, hay đúng hơn, như mùi của một linh kiện điện tử vừa được khử tĩnh điện.

Lục Diệp ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng, đôi mắt vẫn còn lấp lóe những dòng code màu xanh lục chạy dọc đồng tử. Trước mặt hắn, Đạo Điển lơ lửng, hiển thị một bảng thông báo tiến trình:

[Đang tái cấu trúc logic căn bản: 99%… Thành công.]
[Trạng thái hệ thống: Ổn định. Tài nguyên linh khí: Đang phân bổ lại.]

"Huynh… huynh thực sự đã xóa sổ 'Tiên mệnh' rồi sao?" Tuyết Thanh Nguyệt tiến tới, trong tay vẫn cầm theo một bát nước gừng nóng nghi ngút khói – thói quen "điều hòa khí huyết" mà Lục Diệp đã ép nàng phải duy trì.

Lục Diệp đón lấy bát nước, thổi nhẹ một hơi rồi thản nhiên đáp: "Không hẳn là xóa sổ. Ta chỉ chuyển đổi nó từ chế độ 'Sở hữu độc quyền' sang chế độ 'Thuê bao theo năng lực'. Nguyệt nhi, muội nhìn đi, thế giới cũ vận hành quá kém hiệu quả. Những lão quái vật sống hàng vạn năm thực chất chỉ là những đoạn dữ liệu rác chiếm dụng bộ nhớ (RAM) của trời đất. Họ ngồi không, hấp thụ linh khí nhưng chẳng tạo ra giá trị gì mới, khiến hệ thống bị treo, gây ra mạt pháp. Đó gọi là hiện tượng Memory Leak – Rò rỉ bộ nhớ."

Tuyết Thanh Nguyệt ngơ ngác. Nàng hiểu từng chữ hắn nói, nhưng ghép lại thì giống như thiên thư.

Lúc này, từ dưới chân núi, hàng loạt những luồng độn quang mạnh mẽ bay tới. Đó là những cường giả đứng đầu các đại tông môn, những kẻ vừa rồi còn run rẩy trước uy áp của Thiên Đạo, giờ đây đang đầy bụng nghi hoặc và cả sự sợ hãi về tương lai.

Dẫn đầu là một lão giả râu tóc trắng xóa, tu vi đã chạm đến ngưỡng Động Hư, nhưng sắc mặt lại tái nhợt như vừa mất đi thứ quý giá nhất. Lão gào lên khi vừa đáp xuống đất:

"Lục Diệp! Ngươi đã làm gì? Tại sao thọ nguyên của lão phu vốn còn ba nghìn năm, nay lại hiện ra một cái bảng đếm ngược? Tại sao linh khí trong người lão phu lại đang… bị khấu trừ mỗi giây?!"

Đám đông xôn xao, kẻ thì hoảng loạn, kẻ thì rút vũ khí. Họ phát hiện ra trên đỉnh đầu mỗi người đều xuất hiện một vầng sáng mờ ảo, bên trong hiển thị những con số đang nhảy lùi.

Lục Diệp uống một ngụm nước gừng, gương mặt không chút biến sắc. Hắn đứng dậy, tay phất nhẹ vào không trung. Đạo Điển lập tức phóng lớn, biến thành một màn hình khổng lồ che phủ cả nửa bầu trời để mọi người cùng thấy.

"Chào mừng chư vị đến với phiên bản Tu Tiên 2.0," Lục Diệp cất giọng, điềm tĩnh như một vị giáo sư đang đứng lớp. "Ta biết chư vị rất lo lắng về cái gọi là 'Trường sinh'. Nhưng hãy để ta phân tích một chút logic cơ bản. Chư vị muốn sống lâu để làm gì? Để bế quan mười vạn năm rồi ra ngoài đánh nhau giành tài nguyên à? Thiên Đạo cũ bao che cho hành vi đó, dẫn đến việc thế giới này sụp đổ. Hiện tại, ta đã cài đặt một giao thức mới: 'Trường sinh dựa trên đóng góp'."

Hắn chỉ tay vào dòng số trên đầu lão giả vừa nãy: "Lão tiền bối, tu vi của ngài là Động Hư, chiếm dụng dung lượng linh khí tương đương với một trăm ngàn đệ tử Luyện Khí. Nếu ngài chỉ ngồi không để hưởng thụ, hệ thống sẽ mặc định ngài là 'Tiến trình treo' (Hùng tiến trình). Để duy trì trạng thái đó, ngài phải trả 'phí vận hành' bằng linh thạch hoặc công đức thực tế. Nếu không… hệ thống sẽ tự động thực hiện lệnh Clear để giải phóng tài nguyên."

"Ngươi… ngươi dám coi chúng ta là cỏ rác sao?" Một vị tông chủ khác tức giận định lao lên, nhưng Mạnh Hùng đã bước tới một bước, bắp tay cuồn cuộn chắn trước mặt lão.

Mạnh Hùng hắng giọng, lôi ra một tờ giấy có vẻ đã chuẩn bị sẵn, dõng dạc đọc thơ:

"Sống dai mà chẳng làm chi,
Khác nào cái máy ròng ròng rỉ linh.
Hôm nay Diệp ca sửa trình,
Thằng nào láo nháo… tắt bình thọ nguyên!"

Lục Diệp vỗ tay: "Bài thơ này tuy gieo vần hơi thô, nhưng về mặt logic là 8/10 điểm. Ngay lập tức, hệ thống ghi nhận Mạnh Hùng vừa sáng tạo ra một giá trị tinh thần mới, cộng thêm 2 giờ thọ nguyên."

Ngay lập tức, vòng sáng trên đầu Mạnh Hùng nhảy lên thêm 2 giờ. Toàn trường lâm vào một sự im lặng chết chóc.

"Chỉ cần làm thơ… là được sống thêm?" Một lão quái vật lắp bắp hỏi.

"Không chỉ là thơ," Lục Diệp cười, tay vẫy nhẹ. "Dạy học, trồng cây, sáng tạo công pháp mới, sửa lỗi địa mạch, thậm chí là dọn dẹp vệ sinh tông môn… bất cứ hành động nào tạo ra dữ liệu tích cực cho sự phát triển của thế giới đều được quy đổi thành 'Điểm đóng góp' (Credit). Dùng điểm đó để đổi lấy thời gian trường sinh. Tu tiên giới từ nay sẽ không còn chỗ cho những kẻ lười biếng núp bóng đại lão."

Lão Quy từ trong nhẫn linh hồn chui ra, ngáp một cái dài thườn thượt, liếc nhìn bảng điều khiển của Lục Diệp rồi lẩm bẩm: "Lão rùa ta sống mười vạn năm bằng cách ngủ, giờ lại phải đi làm bảo hiểm xã hội linh khí sao? Thằng nhóc này, ngươi quả thực là kẻ phá hoại đạo tâm thiên hạ mà!"

Lục Diệp không quan tâm đến sự càm ràm đó. Hắn gõ nhẹ vào Đạo Điển, giới thiệu thêm một kỹ năng mới vừa mở khóa: **[Phân Tích Giá Trị Sinh Tồn]**.

Hắn chỉ vào vị lão giả Động Hư: "Phân tích phát hiện: Trong ba trăm năm qua, lão tiền bối đã giết 15 thiên tài cấp thấp vì sợ họ vượt qua mình, chiếm đoạt 3 mạch linh thạch và không tạo ra bất cứ công pháp mới nào. Tổng điểm cống hiến: Âm 50.000 điểm. Lệnh cưỡng chế: Trong vòng 3 ngày nếu không nộp đủ tiền phạt bằng cách làm việc công ích, ngài sẽ bị… 'Uninstall' (Xóa bỏ)."

Mặt lão giả xám ngoét. Lão chưa bao giờ nghĩ rằng những việc mình làm trong bóng tối lại được hiển thị dưới dạng thông số logic rõ ràng đến vậy.

"Đây là minh bạch! Đây là công bằng!" Một vị đệ tử ngoại môn đứng đằng xa hét lớn, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Những đệ tử nghèo, những kẻ vốn bị coi là "rác rưởi" giờ đây nhận ra họ có cơ hội sống lâu ngang hàng với đại lão, nếu họ đủ chăm chỉ và sáng tạo.

Lục Diệp nhìn xuống quần hùng, giọng nói của hắn không còn mang theo sự chế nhạo, mà là một sự uy nghiêm của kẻ nắm giữ chân lý mới:

"Thế giới này không phải là của một cá nhân, cũng chẳng phải là sân chơi của cái gọi là Định Mệnh. Nó là một cỗ máy khổng lồ cần sự vận hành của tất cả chúng ta. Từ nay về sau, phàm kẻ nào muốn vỗ ngực xưng danh Tiên Nhân, trước hết hãy tự hỏi bản thân: Hôm nay mình đã cập nhật giá trị gì cho thế giới này chưa?"

Bầu trời bỗng nhiên lóe lên một dải lụa màu vàng – dấu hiệu của một đợt cập nhật (Patch update) thành công. Những kẻ đứng trên đỉnh Thanh Vân nhìn nhau, có kẻ hoang mang, có kẻ tức giận, nhưng sâu thẳm trong họ, một mầm mống tư duy mới đang nảy nở. Họ không còn dám nghĩ về việc giết người đoạt bảo, mà bắt đầu nghĩ xem ngày mai mình nên… đi trồng thêm mấy cái cây linh dược để đổi lấy vài giờ thọ nguyên.

Lục Diệp lại ngồi xuống, tiếp tục nhấp ngụm nước gừng cuối cùng. Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn góc nghiêng của hắn, khẽ mỉm cười. Nàng thấy vị Thánh tử của thời đại mới này, thực ra chẳng quan tâm đến quyền lực hay sự sùng bái. Hắn chỉ đơn giản là một kẻ yêu thích sự hoàn mỹ, không thể chịu nổi một hệ thống đầy lỗi.

"Lục Diệp, nếu một ngày tất cả mọi người đều làm việc tốt, linh khí sẽ quá tải thì sao?" Nàng khẽ hỏi.

Lục Diệp ngước nhìn những vì sao đang dần hiện ra, nheo mắt cười: "Lúc đó, ta sẽ thực hiện một lệnh 'Export' (Xuất dữ liệu). Chúng ta sẽ mang cái hệ điều hành này ra ngoài tinh không kia, mở thêm nhiều 'Server' mới. Chẳng lẽ muội nghĩ ta chỉ muốn làm Admin của một thế giới nhỏ bé này sao?"

Dưới ánh trăng, cuốn Đạo Điển của hắn vẫn không ngừng nhảy số, lặng lẽ ghi lại những bước đi đầu tiên của một kỷ nguyên tu tiên đầy rẫy sự logic, công bằng và… những nụ cười dở khóc dở cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8