Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 153: Cuộc sống bình yên của một kỹ sư**
**Chương 153: Cuộc sống bình yên của một kỹ sư**
Nắng chiều tà đổ dài trên con phố nhỏ của Phù Văn Thành, nhuộm vàng tấm biển hiệu bằng gỗ đào có khắc ba chữ xiêu vẹo: "Vạn Vật Các". Bên dưới ba chữ đó, còn có một hàng chữ nhỏ hơn, mang theo một phong cách chẳng giống ai: "Chuyên sửa chữa linh khí gia dụng, tối ưu hóa công pháp, bảo trì đan điền. Không nhận bói toán, không tiếp kẻ rỗi hơi."
Bên trong cửa tiệm, một thanh niên mặc trường bào màu xanh nhạt, tóc buộc gọn gàng bằng một sợi dây đồng, đang cúi đầu chăm chú vào một chiếc "Ngọc Liên Đăng" – loại đèn linh khí cao cấp mà các quý bà trong thành rất ưa chuộng.
Lục Diệp nheo mắt, tay cầm một thanh nhíp làm bằng gỗ linh bì tinh xảo. Trong hốc mắt hắn, những vòng tròn ma pháp nhạt màu đang xoay chuyển. Đó là biểu hiện khi hắn kích hoạt "Đạo Điển Phân Tích".
[Đối tượng: Ngọc Liên Đăng (Hạng bét).]
[Vấn đề: Đoản mạch linh mạch số 4, tụ quang tinh thạch bị ám khói do dùng linh thạch kém chất lượng. Hiệu suất chiếu sáng giảm 60%.]
[Khái quát: Một thiết kế rườm rà, lãng phí tài nguyên, giống như dùng bộ vi xử lý siêu máy tính chỉ để chạy trò chơi dò mìn.]
Lục Diệp khẽ thở dài, đặt thanh nhíp xuống: "Lão Mạnh, đưa ta lọ dung dịch tẩy rửa linh năng 5%."
Mạnh Hùng, lúc này đang hì hục bê một chồng rương gỗ ở góc tiệm, nghe thấy liền đặt rương xuống làm cái "rầm" khiến mặt đất rung chuyển. Hắn lấy tay quệt mồ hôi trên trán, gương mặt bặm trợn đầy sẹo thịt khẽ rung rinh. Hắn cầm một lọ sứ nhỏ đưa tới, miệng lẩm bẩm:
"Tay nâng lọ ngọc nhẹ nhàng,
Lòng mong đại ca sớm xong hàng để đi… ăn cơm."
Lục Diệp giật lấy lọ sứ, không thèm ngẩng đầu: "Thơ của ngươi nhịp điệu thì đúng, nhưng logic thì hỏng bét. Chúng ta đang ở trong tiệm, không có cái 'đi' nào ở đây cả. Phân tích cho thấy ngươi chỉ đang đói bụng dẫn đến việc não bộ tự ý cắt xén từ vựng để hoàn thành câu thơ nhanh nhất có thể. Ngồi xuống đi, đừng có làm rung mặt đất nữa, ta đang hàn mạch."
Mạnh Hùng gãi gãi cái đầu trọc lốc, cười hì hì ngồi bệt xuống, trông chẳng khác nào một con gấu lớn bị thuần hóa: "Đại ca, huynh nói gì cũng đúng. Mà cái đèn đó của phu nhân thành chủ đấy, nghe nói nó hỏng vì bà ta dùng để soi… mụn ban đêm."
Lục Diệp lẩm bẩm: "Dùng linh khí bậc bốn để soi mụn? Thật là sự sỉ nhục đối với ngành quang học linh lực."
Hắn khéo léo đổ dung dịch vào, rồi dùng một chút linh lực cực mỏng dẫn dắt, luồn lách vào những khe hở li ti của cánh sen ngọc. Những dòng tạp chất màu đen xì xì hiện ra, bị đốt cháy sạch sẽ. Chỉ trong chốc lát, chiếc Ngọc Liên Đăng bỗng phát ra luồng sáng dịu nhẹ, thanh khiết và đều màu hơn trước rất nhiều.
"Xong. Tăng thêm một cái thấu kính phân kỳ ở đỉnh, bảo đảm bà ta sẽ thấy da mình mịn hơn 30%. Đây gọi là hiệu ứng Filter linh lực." Lục Diệp gõ gõ lên chiếc đèn, đắc ý nói.
Đúng lúc này, cánh cửa tiệm bị đẩy mạnh ra. Một lão giả mặt đỏ gay, bộ râu dài cháy sém mất một góc, lao thẳng vào trong, trên tay ôm một cái lò luyện đan bằng đồng đang bốc khói nghi ngút.
"Lục sư phụ! Lục đại sư! Cứu mạng! Nó lại sắp nổ rồi!"
Lão Quy đang nằm ngủ lim dim trên bệ cửa sổ, vừa nghe thấy hai chữ "nổ" liền nhanh như cắt thụt đầu vào trong mai, lăn lông lốc xuống đất trốn sau chân ghế của Lục Diệp.
Lục Diệp không hề nao núng, hắn liếc nhìn cái lò đan đang rung bần bật, bảng thông số trong mắt nhảy loạn xạ:
[Nhiệt độ: 1200 độ C và đang tăng. Áp suất nội tại: 450 PSI. Van xả khí bị kẹt do cặn bã dược liệu. Tỉ lệ nổ trong 10 giây tới: 85%.]
"Lão Trần, đã bảo lão bao nhiêu lần rồi, luyện đan là một quá trình nhiệt động lực học, không phải cứ tống linh hỏa vào là xong đâu!"
Lục Diệp quát lên, tay trái quơ lấy một thanh kim loại dài, đâm thẳng vào lỗ thông khí của cái lò. Hắn dùng một lực vừa đủ, xoáy nhẹ một cái.
"Phìiiiiiiii!"
Một luồng khí đen kịt, hôi thối phun ra như vòi rồng, tống thẳng lên trần nhà "Vạn Vật Các". Cái lò đan ngay lập tức ngừng rung, nhiệt độ hạ xuống thấy rõ.
Lão Trần ôm ngực thở phào, ngồi thụp xuống ghế: "Hết hồn… suýt chút nữa là bay mất cái biệt viện rồi."
Lục Diệp cầm lấy cái lò, soi soi vào bên trong rồi lắc đầu: "Lò của lão thiết kế quá ngu xuẩn. Cái van một chiều này bị ngược. Linh khí vào thì dễ nhưng khí thải không thoát ra được. Lão cứ nghĩ là 'vận khí giữ đan', thực chất là lão đang chế tạo một quả bom áp suất."
Lão Trần mếu máo: "Nhưng đây là công pháp truyền thừa của tổ tiên ta mà…"
"Tổ tiên lão chắc chắn chết vì nổ lò chứ không phải thọ hết đâu." Lục Diệp thản nhiên phán một câu xanh rờn khiến lão Trần câm nín. "Để đây, ta lắp cho lão một cái van xả áp tự động bằng linh thạch cảm biến. Khi nào áp suất vượt ngưỡng, nó tự xì hơi. Còn bây giờ, nộp 50 linh thạch phí bảo trì, cộng thêm 20 linh thạch phí tổn hại tinh thần vì khói đen làm bẩn trần nhà của ta."
Lão Trần lật đật trả tiền rồi ôm lò chạy mất dạng, cứ như sợ Lục Diệp sẽ giảng tiếp về bài học "Sự giãn nở của vật chất".
Không gian tĩnh lặng lại đôi chút. Mạnh Hùng bắt đầu thu dọn đống tro đen trên trần, còn Lão Quy thì rón rén thò đầu ra, lên tiếng bằng cái giọng khàn khàn:
"Tiểu tử Lục Diệp, lão phu đi theo các vị tiên nhân vạn năm, chưa thấy ai tu tiên mà… giống thợ rèn kiêm thợ sửa ống nước như ngươi. Ngươi có biết là nếu để giới tu chân thấy cảnh này, họ sẽ thổ huyết mà chết không?"
Lục Diệp tự rót cho mình một tách trà, thổi nhẹ: "Họ chết vì thiếu logic, không phải vì ta. Thế giới này vận hành bằng quy tắc, mà quy tắc thì có thể đo lường. Ai bảo tu tiên là phải sương khói mờ ảo? Chẳng qua họ không giải thích được, nên mới gọi đó là 'Huyền'."
Vừa nói xong, một cơn gió lạnh lẽo bỗng từ ngoài cửa lùa vào. Cơn gió này mang theo những tinh thể tuyết li ti, dù giữa mùa hè oi ả.
Một bóng dáng thanh mảnh, diện trường bào trắng như tuyết, bước vào. Tuyết Thanh Nguyệt vẫn mang vẻ đẹp lạnh lùng thoát tục đó, nhưng nếu nhìn kỹ, trên tay nàng không phải là kiếm, mà là một chiếc máy… hình tròn, có nhiều dây nhợ lằng nhằng.
"Nó… lại bị lỗi rồi." Tuyết Thanh Nguyệt nói, giọng vẫn băng giá nhưng có chút ngượng ngùng.
Lục Diệp nhướn mày, đón lấy vật đó: "Máy tập nhịp điệu linh khí phiên bản 2.0 sao? Ta nhớ đã thiết lập chế độ 'Slow Motion' cho cô rồi mà."
Tuyết Thanh Nguyệt mím môi, nhìn sang hướng khác: "Lúc nãy… ta thử vận hành Băng Tâm Quyết theo nhịp 4/4 như ngươi bảo, kết quả là linh khí vận hành nhanh quá, cái máy này phát nổ, rồi nó cứ phát ra tiếng nhạc 'tùng chát' không dừng được."
Lục Diệp áp tay lên chiếc máy.
[Tình trạng: Quá tải hệ thống âm thanh. Chip phát nhạc bị đóng băng. Đang lặp lại đoạn mã: 'Chát… chát… tùng tùng chát…']
"Cô đã 'ép xung' nó đúng không?" Lục Diệp thở dài. "Ta đã bảo là tim cô nhịp đập chậm, phải tập từ từ. Cô lại dùng linh lực của cao thủ Nguyên Anh để chạy một cái máy chạy bằng linh thạch hạ phẩm, nó không cháy mạch là may lắm rồi."
Hắn nhanh chóng tháo vỏ máy ra, dùng đầu ngón tay khẩy nhẹ một sợi linh mạch bị chập. Ngay lập tức, tiếng nhạc xập xình kỳ quái dừng hẳn.
Mạnh Hùng ở bên cạnh thấy Tuyết Thanh Nguyệt tới, liền hào hứng hẳn lên:
"Thánh nữ bước tới cửa tiệm ta,
Tuyết bay lả tả, thật là… chói tai!"
"Là chói mắt!" Lục Diệp sửa lại, rồi đưa cái máy trả cho nàng. "Xong rồi. Lần sau nếu muốn nhảy nhanh hơn, hãy lắp thêm bộ tản nhiệt lỏng. Tiện thể, bài tập sáng nay cô tập chưa? Đưa chân lên xem nào, có bị phù nề do tắc khí không?"
Thánh nữ của giới tu tiên, người khiến hàng vạn thiên tài phủ phục dưới chân, lúc này lại ngoan ngoãn đứng tựa vào quầy, đưa cổ chân trắng ngần ra cho một tên "kỹ sư" không có nửa điểm tu vi kiểm tra.
Lục Diệp dùng tay bóp nhẹ vào huyệt vị ở chân nàng, miệng lẩm bẩm các thông số về tốc độ tuần hoàn máu, hoàn toàn không có lấy một chút tâm tư tạp loạn. Trong mắt hắn, đây chỉ là một thực thể sinh học đang gặp vấn đề về vận hành áp suất khí hóa.
"Tạm ổn. Chỉ là van tim… à không, kinh mạch tâm bảo hơi bị rung động chút đỉnh. Nghỉ ngơi đi."
Tuyết Thanh Nguyệt thu chân lại, nhìn Lục Diệp, bỗng nhiên hỏi: "Ngươi thực sự muốn ở lại đây sửa những thứ đồ chơi này mãi sao? Với năng lực của ngươi, chỉ cần một lời nói, Cửu Châu vạn phái sẽ phải quỳ lạy xin ngươi sửa đổi thiên đạo."
Lục Diệp ngửa người ra ghế, nhìn lên trần nhà đang sạch dần nhờ sự cần mẫn của Mạnh Hùng, mỉm cười:
"Sửa thiên đạo thì mệt lắm, sai một dòng mã là cả thế giới sụp đổ. Ở đây sửa cái đèn, cái lò, lại có thể khiến người ta cười, cũng có thể khiến phu nhân thành chủ thấy mình đẹp hơn… Cô không thấy sự logic của hạnh phúc sao?"
Hắn ngừng một chút, rồi nháy mắt với nàng: "Vả lại, làm Admin của thế giới mà không hiểu về từng cái linh kiện nhỏ nhất, thì sớm muộn gì cũng bị 'virus' nó gặm sạch thôi."
Ngoài kia, phố thị đã lên đèn. Những chiếc đèn đường do Lục Diệp tối ưu hóa đang tỏa ra ánh sáng ấm áp, không cần quá nhiều linh thạch nhưng lại sáng hơn bao giờ hết.
Một ngày của kỹ sư Lục Diệp kết thúc bằng việc thu về 70 linh thạch và một bát mì do Mạnh Hùng nấu (dù thơ của hắn dở nhưng nấu ăn lại rất có logic về gia vị).
Trong bóng tối của cửa tiệm, cuốn Đạo Điển Phân Tích khẽ lật mở trang mới, tự động ghi chép:
[Ngày thứ 153 sau khi ổn định hệ thống: Mọi thứ vận hành mượt mà. Đã fix lỗi rò rỉ linh khí của lão Trần. Đang theo dõi tiến trình aerobic của Tuyết Thanh Nguyệt. Ghi chú: Cần nghiên cứu chế tạo máy điều hòa linh khí, mùa hè Cửu Châu hơi nóng quá so với thông số thiết kế gốc.]
Hắn nhắm mắt lại, một giấc ngủ không mộng mị. Với hắn, một thế giới không có "bug" chính là thiên đường lớn nhất.