Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 154: Mạnh Hùng mở trường dạy thơ**
**Chương 154: Thơ ca là toán học, logic là phong vân**
Ánh nắng ban mai của Cửu Châu buổi sớm không chiếu xuống những thung lũng sương mù huyền ảo, mà lại xuyên qua lớp cửa kính của Vạn Vật Các, phản chiếu lên một dãy bảng đen dài dằng dặc.
Phố phường ngoài kia vẫn ồn ào tiếng rao bán linh dược, tiếng trao đổi pháp bảo. Nhưng ngay tại góc phố này, một không khí kỳ quái đang bao trùm. Một đám tu sĩ vốn dĩ nên ở trong động phủ bế quan, lúc này lại đang ngồi ngay ngắn trên những chiếc ghế gỗ, trước mặt mỗi người là một tấm bảng con và một viên phấn làm từ khoáng thạch rẻ tiền.
Trên bục giảng, một bóng người đồ sộ như ngọn núi đứng sừng sững. Mạnh Hùng – kẻ vốn nổi tiếng với đôi bắp tay to hơn vòng bụng người thường và một bộ não vốn dĩ chỉ chứa toàn những vần thơ “con cóc” – lúc này đang khoác lên mình một bộ đạo bào rộng thùng thình của giới học giả. Hắn đeo một chiếc kính gọng đen (không có tròng, Lục Diệp nói đeo vào để tăng 30% chỉ số uy tín) và tay cầm một cây thước gỗ dài.
“Tất cả chú ý! Nhìn lên bảng!”
Giọng của Mạnh Hùng trầm đục như sấm rền, khiến mấy tên đệ tử ngồi hàng đầu giật thót mình, đánh rơi cả phấn.
“Hôm nay chúng ta học về cấu trúc của thơ thất ngôn tứ tuyệt. Nhưng trước khi ta thấy cái ‘thần’ của thơ, các ngươi phải hiểu cái ‘lực’ của chữ. Lục ca đã nói: Thơ ca không phải là sự bộc phát của cảm xúc nhảm nhí, thơ ca là sự rung động đồng bộ của tần số linh hồn với tần số của Thiên đạo mã nguồn.”
Mạnh Hùng quay lưng lại, viết lên bảng một dòng công thức loằng ngoằng bằng nét chữ to khỏe như rồng bay phượng múa:
\[ A = \int_{t1}^{t2} (P \times V) \, dt \]
Trong đó, P là áp suất linh khí kinh mạch, V là vận tốc luân chuyển, t là nhịp thở.
Dưới lớp học, Lý Đại Ngưu – một đệ tử ngoại môn của Thiết Quyền Môn, kẻ đã kẹt ở Luyện Khí tầng chín suốt ba năm – mặt mày méo xệch. Hắn giơ tay, run rẩy hỏi:
“Mạnh sư huynh… à không, Mạnh thầy giáo… ta đến đây là để học cách làm thơ để lấy lòng sư tỷ trong môn phái, sao… sao ta phải giải cái phương trình này?”
Mạnh Hùng trừng mắt, cây thước gỗ đập mạnh xuống bàn một cái “Rầm!”.
“Ngu ngốc! Ngươi muốn làm thơ tặng sư tỷ? Ngươi định nói ‘Nàng đẹp như hoa hồng, lòng ta thấy mặn nồng’ à? Câu đó của ngươi chỉ có hiệu suất truyền đạt cảm xúc là 0.2%, chẳng khác gì ném một viên sỏi xuống biển chết. Ngươi phải giải được phương trình áp suất linh khí này để biết lúc ngươi thốt ra chữ ‘đẹp’, âm thanh đó phải mang theo bao nhiêu dB (decibel) và tần số bao nhiêu để kích thích vào hệ thống tiền đình của nàng, khiến nàng sinh ra ảo giác hóa học gọi là ái tình!”
Mạnh Hùng dõng dạc nói tiếp, tay chỉ vào công thức: “Đây chính là phương trình ‘Đạo hàm Đạo tâm’. Chỉ khi ngươi giải được tích phân của dòng linh khí chảy từ đan điền lên thanh quản trong khoảng thời gian gieo vần, câu thơ của ngươi mới có lực xuyên thấu phòng ngự tâm lý!”
Ở góc căn phòng, Lục Diệp đang nằm nghiêng trên một chiếc ghế dựa, tay cầm một ly trà linh cúc, vừa nhấp một ngụm vừa gật đầu tâm đắc. Bên cạnh hắn, Tuyết Thanh Nguyệt nhìn cảnh tượng này với đôi mắt đầy sự hoang mang.
Nàng vốn là Thiên kiêu của Băng Tâm Điện, từ nhỏ chỉ biết tu luyện kiếm đạo, chưa bao giờ thấy ai dạy tu hành theo kiểu… tà đạo thế này.
“Lục Diệp, ngươi thật sự để hắn dạy như vậy sao?” Tuyết Thanh Nguyệt hạ thấp giọng hỏi. “Tu hành là cảm ngộ, là thiên nhân hợp nhất. Cái gì mà dB, cái gì mà tích phân… Ngươi đang biến những tu sĩ này thành những kẻ tính toán chi li mất rồi.”
Lục Diệp không nhìn nàng, mắt vẫn dán vào màn hình mờ ảo của cuốn Đạo Điển Phân Tích đang hiển thị biểu đồ sóng não của đám học sinh bên dưới.
“Thanh Nguyệt này, cô thấy họ khổ sở vì toán học đúng không? Nhưng cô nhìn kỹ đi.” Hắn chỉ tay về phía Lý Đại Ngưu.
Tuyết Thanh Nguyệt nheo mắt nhìn. Nàng bỗng sững sờ.
Lý Đại Ngưu tuy mặt đầy mồ hôi, bút phấn viết loạn xạ trên bảng con, nhưng linh lực trong cơ thể hắn vốn dĩ thô bạo, bừa bãi như một đám cỏ dại, thì lúc này lại đang bắt đầu vận hành theo một quy luật cực kỳ ổn định.
“Cái… cái này là?”
“Tập trung tinh thần vào toán học chính là một dạng thiền định cấp độ cao.” Lục Diệp thản nhiên giải thích. “Toán học là ngôn ngữ thuần túy nhất của logic. Khi hắn cố gắng giải phương trình để ‘làm thơ’, não bộ của hắn buộc phải sắp xếp lại các luồng dữ liệu thừa thãi. Những tạp niệm như ‘sư tỷ không yêu ta’, ‘hôm nay ăn gì’ đều bị bộ vi xử lý trung tâm loại bỏ để dồn tài nguyên cho phép tính. Đó chính là cách tốt nhất để thuần hóa linh khí hỗn loạn.”
Lúc này, Lý Đại Ngưu bỗng nhiên đứng bật dậy. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập.
“Thầy… thầy ơi! Ta tính ra rồi! Kết quả của áp suất âm thanh chữ ‘Hận’ là căn bậc hai của linh lực trừ đi hằng số ma sát của không khí!”
Mạnh Hùng hài lòng gật đầu: “Tốt! Bây giờ, hãy dùng trạng thái linh khí đó, đọc cho ta một câu thơ về nỗi hận bị từ chối, lưu ý nhịp điệu phải khớp với đồ thị hình sin mà ta đã vẽ!”
Lý Đại Ngưu hít một hơi thật sâu. Hắn không còn là tên cục mịch thường ngày nữa. Một luồng linh áp bỗng nhiên phát ra từ người hắn, mạnh mẽ đến mức khiến những chiếc bàn xung quanh rung chuyển. Hắn gầm lên:
“Mây đen che lấp nẻo đường về,
Căn bậc hai tình, lỗi đam mê.
Tọa độ chia ly giờ đã định,
Biến số tình yêu… lệ tràn trề!”
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Lý Đại Ngưu. Linh khí xung quanh hắn không hề tán loạn mà co rút lại, nén chặt vào đan điền một cách hoàn hảo.
Ánh sáng rạng rỡ bao phủ lấy hắn. Lý Đại Ngưu đờ người ra, rồi bỗng nhiên nhìn vào tay mình, bật khóc nức nở:
“Ta… ta đột phá rồi? Ta vào Trúc Cơ rồi? Chỉ nhờ một câu thơ… à không, chỉ nhờ một cái biến số chết tiệt đó sao?”
Cả lớp học ồ lên kinh ngạc. Những tên tu sĩ vốn còn đang nghi ngờ lập tức điên cuồng vùi đầu vào đống công thức. Tiếng phấn viết trên bảng sột soạt như tiếng tằm ăn lá dâu. Một bầu không khí học tập “khát máu” bao trùm Vạn Vật Các.
Tuyết Thanh Nguyệt chết lặng. Nàng nhìn Lục Diệp như nhìn một con quái vật.
“Ngươi… ngươi thật sự đã chuẩn hóa việc ‘ngộ đạo’ thành công thức sao? Nếu chuyện này truyền ra ngoài, các trưởng lão môn phái sẽ treo cổ ngươi lên vì dám biến con đường tu tiên thần thánh thành một cái bàn tính!”
Lục Diệp nhún vai, thản nhiên lật một trang Đạo Điển:
“Thế giới này vốn dĩ là một đống mã nguồn lộn xộn. Các vị đại năng xưa kia ‘ngộ đạo’ thực chất là tình cờ bắt được một dòng code chuẩn xác rồi ghi nhớ lại. Ta chỉ là đem những dòng code đó phân tích ra, viết thành hướng dẫn sử dụng thôi. Cô thấy đấy, Mạnh Hùng từ một kẻ làm thơ rác rưởi, giờ đây đã là ‘Kiến trúc sư tâm linh’. Còn đám người kia, họ không cần tốn mười năm ngồi thiền để chờ đợi một tia cảm hứng mong manh nữa. Họ chỉ cần giải đúng bài tập về nhà.”
Lục Diệp đứng dậy, bước đến cạnh Mạnh Hùng, cầm lấy viên phấn và vẽ thêm một vòng tròn lên bảng.
“Mạnh thầy giáo, tiết học sau chúng ta sẽ dạy về ‘Vật lý của sự va chạm giữa kiếm ý và không gian’. Để làm được bài này, bảo bọn họ phải mua thêm ‘Thước kẻ linh hồn’ của tiệm ta, giảm giá 10% cho học sinh nghèo vượt khó.”
Mạnh Hùng cười hắc hắc, bắp tay cuồn cuộn rung lên: “Rõ thưa Hiệu trưởng Lục!”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn dòng người đang điên cuồng giải toán, nhìn Mạnh Hùng đang giảng về sự liên quan giữa vần điệu và vận tốc âm thanh, lại nhìn Lục Diệp đang mỉm cười tính toán lợi nhuận…
Nàng bỗng cảm thấy, có lẽ không lâu nữa, toàn bộ Cửu Châu sẽ không còn những trận quyết đấu hoa mỹ trên đỉnh núi tuyết, mà thay vào đó là những màn đối đáp về hằng số toán học để xem ai mới là kẻ nắm giữ chân lý.
“Cái thế giới này… hỏng thật rồi.” Tuyết Thanh Nguyệt thở dài, nhưng trong tay nàng, chẳng biết từ lúc nào đã cầm một cuốn sổ tay nhỏ, bí mật ghi lại công thức áp suất linh khí của Lục Diệp.
Logic, đôi khi còn quyến rũ hơn cả tiên pháp.
Phía sau lớp học, lão Quy chậm rãi ló đầu ra khỏi cái mai, nhìn bảng đen đầy những ký hiệu kỳ lạ, rồi thở dài một hơi đầy ai oán:
“Ngày xưa tổ tiên ta phải sống mười vạn năm để nhìn ra quy luật của trời đất. Thằng nhóc này… nó chỉ cần một buổi sáng để tước đoạt toàn bộ sự huyền bí của tạo hóa. Lão già này… đột nhiên thấy mình chẳng khác gì một cái ổ cứng lỗi thời cần phải Format lại cả!”
Vạn Vật Các hôm đó không chỉ là nơi sửa đồ, nó đã chính thức trở thành lò đào tạo những “Hacker” tu tiên đầu tiên của thời đại mới.
Trong khi đó, ở Thanh Vân Tông xa xôi, một trận rung chuyển nhẹ xảy ra trên Thiên Bảng. Một cái tên vô danh bỗng nhiên hiện lên với ghi chú ngắn gọn: *“Đột phá nhờ: Tối ưu hóa biến số tình ái”*.
Các trưởng lão nhìn nhau ngơ ngác, không biết đó là công pháp thần bí phương nào. Chỉ có Lục Diệp ngồi ở Vạn Vật Các là mỉm cười.
“Hệ thống đang cập nhật. Chào mừng đến với kỷ nguyên logic, các đồng đạo.”