Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 156: Sự xuất hiện của những \”Virus\” mới**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:06:04 | Lượt xem: 2

Tiếng gầm rú của gió không giống như những trận cuồng phong thông thường. Nó mang theo một âm thanh rít chói tai, tựa như tiếng hàng ngàn tấm kính bị nghiền nát dưới bánh xe xích. Trên bầu trời của Học viện Logic, những đám mây đen không cuộn tròn theo hình lốc xoáy mà lại ngưng tụ thành những khối vuông vức, xếp chồng lên nhau như những hàng pixel bị lỗi hiển thị.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, khối Rubik phù văn khổng lồ đang xoay chuyển. Mỗi lần một mặt của nó khớp lại, một làn sóng áp lực vô hình lại quét qua toàn bộ dãy núi, khiến cây cối đổ rạp theo cùng một góc độ hoàn hảo.

"Cái quái gì thế này? Lão Quy, ông bảo đây là Thiên Đạo?" Lục Diệp đứng trên lan can gác mái, mái tóc bị thổi tung nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cuốn Đạo Điển đang phát ra ánh sáng xanh lam nhạt.

Bên trong chiếc nhẫn cũ kỹ trên ngón tay hắn, một cái đầu rùa nhỏ xíu, nhăn nheo thò ra, giọng run rẩy: "Tiểu tử… đây không phải là Thiên Đạo mà lão phu từng biết. Thiên Đạo vốn là vô hình vô tướng, là sự cảm ngộ mơ hồ. Nhưng cái thứ trước mắt này… nó tràn đầy ý chí bài trừ. Nó không phải đang hành đạo, nó đang… quét rác!"

Lục Diệp nheo mắt, ngón tay hắn lướt nhanh trên trang giấy của Đạo Điển. Một giao diện ảo mà chỉ hắn thấy hiện ra:

**[Đối tượng: Thực thể Trừng Phạt – Phiên bản 1.0.1]**
**[Bản chất: Tập hợp các quy tắc logic cứng nhắc.]**
**[Trạng thái: Đang thực thi lệnh 'Purge' (Xóa bỏ).]**
**[Tỉ lệ gây sát thương linh hồn: 98%.]**
**[Phát hiện lỗi logic: Thực thể này vận hành theo thuật toán tìm kiếm tuần tự, không có khả năng dự đoán các biến số phi tuyến tính.]**

"Hừ, muốn xóa ta sao? Để xem băng thông của ông có đủ rộng không!" Lục Diệp hừ lạnh, quay sang phía dưới sân học viện hét lớn: "Mạnh Hùng! Triển khai 'Trường Lực Thi Ca' cho ta!"

Dưới sân, Mạnh Hùng – gã to xác với bắp tay cứng như sắt đá – đang đứng tấn chắc chắn. Gã không rút đao, mà lại cầm ra một cuốn sổ tay rách nát, mặt đỏ bừng vì phấn khích xen lẫn căng thẳng. Gã hắng giọng, tiếng vang như sấm rền:

"Trời cao lồng lộng, đất rộng thênh thang…
Nguyên tử dao động, linh khí xếp hàng!
Ta đứng đây này, không cần vội vã…
Định luật Newton, vả mặt tất cả!"

Vừa dứt lời, một quầng sáng màu đồng thau bao phủ lấy Mạnh Hùng, rồi lan rộng ra toàn bộ học viện. Khối Rubik trên không trung đột ngột khựng lại. Một mặt phù văn đỏ rực phóng ra một luồng hỏa diễm thiêu đốt mọi thứ, nhưng khi ngọn lửa chạm vào quầng sáng của Mạnh Hùng, nó bỗng nhiên bị bẻ cong đi một cách vô lý.

"Đại ca! Thơ này… thơ này sao cảm giác nặng thế!" Mạnh Hùng vừa gồng mình vừa hét lên.

"Đó là bởi vì ta đã mã hóa trọng lực vào nhịp điệu thơ của ngươi!" Lục Diệp đáp lời, mắt không rời Đạo Điển. "Cứ tiếp tục đọc đi, đừng để nhịp tim rơi khỏi dải tần số 1.2Hz!"

Cùng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt lướt đi trên mặt đất như một dải lụa băng. Kiếm của nàng không còn múa những đường hoa mỹ, rườm rà của Băng Tâm Quyết truyền thống. Mỗi bước di chuyển của nàng đều tạo thành một góc 45 độ hoàn hảo, triệt tiêu mọi lực cản của không khí.

Nàng vung kiếm, một vệt kiếm khí mảnh như sợi tơ nhưng mang theo nhiệt độ tiệm cận độ không tuyệt đối. Kiếm khí bay thẳng vào một khe hở trên khối Rubik đang xoay.

*Rắc!*

Một tiếng nổ khô khốc vang lên. Một góc của khối Rubik bị đóng băng, làm chậm lại tốc độ xoay chuyển của toàn bộ hệ thống trừng phạt.

"Lục Diệp, hiệu quả rồi!" Tuyết Thanh Nguyệt thanh lãnh hô lên, gương mặt nàng vốn luôn lạnh nhạt giờ đây đã lấm tấm mồ hôi, đôi môi mím chặt.

Nhưng nụ cười của Lục Diệp chưa kịp thành hình thì trang sách Đạo Điển bỗng chuyển sang màu đỏ rực. Một cảnh báo khẩn cấp nhảy ra liên tục, làm lóa cả mắt hắn:

**[Cảnh báo! Cảnh báo!]**
**[Phát hiện xung đột mã nguồn!]**
**[Phát hiện một dòng mã ngoại lai đang xâm nhập vào vùng không gian chiến đấu!]**
**[Bản chất dữ liệu: Bất hợp lý. Vượt quá giới hạn phân tích hiện tại.]**

"Hả? Còn có thứ gì đó khác sao?" Lục Diệp kinh ngạc.

Ngay lập tức, từ phía bìa rừng sương mù của học viện, một cột sáng màu vàng kim đột ngột xuyên thủng màn đêm. Một âm thanh cơ khí vô cảm, khác hẳn với giọng điệu trầm đục của Thiên Đạo, vang vọng khắp không gian:

*"Keng! Phát hiện đối tượng phản diện cấp SSS đang gây rối trật tự thế giới. Ký chủ nhận nhiệm vụ: 'Thanh trừng kẻ dị đoan'. Phần thưởng: 100.000 điểm kinh nghiệm, kỹ năng 'Nhất Kiếm Trảm Thiên'."*

Lục Diệp đứng hình. Cái giọng điệu này… cái văn phong này…

"Không thể nào…" Hắn lẩm bẩm.

Từ trong cột sáng, một thanh niên mặc bộ trường bào thêu rồng phượng lấp lánh, gương mặt đẹp đến mức phi lý, tỏa ra một loại khí chất "ta là nhân vật chính của cả vũ trụ" bước ra. Trên tay hắn cầm một thanh cự kiếm to bản phát quang lung linh, trông cực kỳ hào nhoáng nhưng xét về mặt khí động học thì hoàn toàn là một thảm họa.

Thanh niên đó liếc nhìn khối Rubik phù văn của Thiên Đạo bằng nửa con mắt, rồi hướng ánh nhìn khinh khỉnh về phía Lục Diệp: "Lục Diệp đúng không? Ta là Lâm Phàm. Ngươi dùng tà thuật quấy nhiễu Thiên Đạo, khiến thế giới này hỗn loạn. Hôm nay, ta mang theo ý chí của 'Hệ Thống Chí Tôn', tới để kết thúc sự tồn tại lỗi thời của ngươi!"

Lục Diệp nhìn Lâm Phàm từ đầu đến chân, sau đó cúi xuống nhìn vào cuốn Đạo Điển đang nhấp nháy liên tục như sắp chập mạch.

**[Phân tích đối tượng: Lâm Phàm]**
**[Cấp độ: Vô lý]**
**[Trang bị: Kiếm của thần (Hàng sao chép, logic kết cấu: 0/100)]**
**[Nguồn sức mạnh: Một loại 'Phần mềm độc hại' cấp cao có tên là 'Hệ Thống']**

"Lão Quy… chúng ta tiêu rồi." Lục Diệp khô khốc nói.

"Sao vậy? Tên kia mạnh lắm à?" Lão Quy run rẩy hỏi.

"Hắn không chỉ mạnh. Hắn là một loại Virus khác." Lục Diệp nghiến răng. "Nếu ta là một hacker cố gắng sửa chữa hệ thống bằng logic, thì tên này là một loại phần mềm bẻ khóa (crack) lậu. Hắn chẳng cần biết thế giới này vận hành thế nào, hắn chỉ cần nạp thẻ là có thể gian lận sức mạnh!"

Lâm Phàm không để Lục Diệp nói thêm câu nào. Hắn vung tay, thanh cự kiếm rực sáng: "Hệ thống, kích hoạt chế độ vô địch trong 10 giây! Tuyệt chiêu: Thần Ma Tiếu, Vạn Cổ Diệt!"

Một làn sóng năng lượng vàng kim rực rỡ, không tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào, không có điểm khởi đầu cũng chẳng cần quỹ đạo, chỉ đơn giản là hiện ra và đè bẹp tất cả những nơi nó đi qua. Mặt đất bị ép xuống hàng chục trượng, các phù văn trên khối Rubik Thiên Đạo bắt đầu vỡ vụn trước sức mạnh thô bạo này.

"Đại ca! Tôi không giữ nổi nữa! Thơ của tôi bị… bị mất vần rồi!" Mạnh Hùng gào lên, quầng sáng đồng thau xung quanh gã nứt toác.

Tuyết Thanh Nguyệt bị dư chấn hất văng, nàng cắm kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, nhưng gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng: "Sức mạnh này… tại sao hoàn toàn không có cảm ứng của quy tắc linh khí? Hắn đang… đang dùng thứ gì để tấn công vậy?"

Lục Diệp đứng trên lan can, gió bão cuộn lấy áo bào của hắn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sự bình tĩnh của một kỹ sư phân tích dữ liệu lại quay trở lại. Não bộ hắn vận hành với công suất cực hạn, đôi mắt hắn biến thành một chuỗi những mã nhị phân liên tục chảy xuôi.

"Lão Quy, ngậm miệng lại và truyền toàn bộ linh hồn lực cho ta!" Lục Diệp thét lên.

"Cái gì? Ngươi muốn chết à?"

"Mau lên! Ta phải thực hiện một lệnh 'Overwrite' (Ghi đè). Nếu hắn dùng hệ thống lậu, ta sẽ biến hệ thống của hắn thành một phần của logic thế giới!"

Lão Quy không còn cách nào khác, hét lên một tiếng thê lương rồi hóa thành một luồng ánh sáng xám đen cuộn thẳng vào Đạo Điển. Cuốn sổ tay đột ngột mở rộng, biến thành một bức màn ánh sáng xanh biếc bao trùm lấy Lục Diệp.

Lục Diệp bước một bước vào không trung. Dưới chân hắn, các ký tự logic hiện lên thành những bậc thang vững chãi.

"Lâm Phàm! Ngươi nghĩ có Hệ Thống là có thể muốn làm gì thì làm sao?" Lục Diệp đưa tay hướng về phía luồng năng lượng vàng kim đang lao tới. "Ta đã phân tích ra rồi. Sức mạnh của ngươi thực chất là vay mượn từ một 'Máy chủ' bên ngoài thế giới này. Và cái 'Hệ Thống' của ngươi… nó có một lỗ hổng bảo mật chết người!"

Lâm Phàm nheo mắt cười lạnh: "Cái gì mà máy chủ? Cái gì lỗ hổng? Chết đi cho ta!"

"Lệnh truy cập: Root!" Lục Diệp gằn từng chữ. "Xác định mục tiêu Lâm Phàm. Khởi động giao thức 'Phân bổ lại tài nguyên'. Những gì thuộc về thế giới này, trả lại cho thế giới này!"

*Oành!*

Khoảnh khắc luồng sáng vàng kim chạm vào bức màn xanh của Lục Diệp, không có vụ nổ lớn nào xảy ra như dự đoán. Thay vào đó, cả không gian bỗng chốc lặng thắt lại. Những sợi tơ ánh sáng vàng kim từ người Lâm Phàm bắt đầu bị kéo ngược ra, sau đó bị Đạo Điển của Lục Diệp phân tách thành những linh khí thuần túy nhất, rót ngược vào khối Rubik của Thiên Đạo.

Lâm Phàm biến sắc, nụ cười trên môi đông cứng: "Cái… cái gì? Hệ thống! Hệ thống sao vậy? Tại sao điểm kinh nghiệm của ta lại tụt? Tại sao kỹ năng bị khóa?"

*"Keng! Cảnh báo! Phát hiện thiết bị đầu cuối trái phép đang can thiệp vào mã nguồn cấp cao. Đang ngắt kết nối để bảo trì… Đang ngắt…"*

Ánh hào quang xung quanh Lâm Phàm vụt tắt như một ngọn đèn dầu hết bấc. Thanh cự kiếm hào nhoáng bỗng trở nên nặng nề, khiến hắn không giữ nổi mà rơi thẳng xuống đất.

Khối Rubik của Thiên Đạo, sau khi được nạp thêm nguồn năng lượng khổng lồ từ "Hệ thống" bị bẻ khóa, bắt đầu phát ra ánh sáng tím quyền năng. Nó dường như được cập nhật phần mềm, thay vì chỉ xóa bỏ theo kiểu cũ, nó bắt đầu tái cấu trúc lại không gian xung quanh học viện.

"Thành công rồi sao?" Mạnh Hùng thở hổn hển, ngồi phịch xuống đất.

Tuyết Thanh Nguyệt thu kiếm, nhìn bóng lưng Lục Diệp đang đứng lơ lửng trên không, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng nhận ra, người đàn ông này không chỉ đang tu hành, hắn đang thực sự định hình lại thực tại.

Lục Diệp đáp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, cuốn Đạo Điển trong tay đã khép lại, khói bốc lên nghi ngút từ những trang giấy. Lão Quy từ trong nhẫn thò đầu ra, nôn thốc nôn tháo: "Tởn đến già… lão phu thề không bao giờ làm pin dự phòng cho ngươi nữa…"

Lục Diệp không trả lời lão, hắn bước tới trước mặt Lâm Phàm – kẻ lúc này đang lồm cồm bò dậy với gương mặt tràn đầy sợ hãi và nghi hoặc.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi dùng yêu pháp gì mà phá được Hệ thống của ta?" Lâm Phàm lắp bắp.

Lục Diệp cúi xuống, phủi phủi lớp bụi trên vai áo của Lâm Phàm, mỉm cười một cách "tỉnh bơ": "Ta chẳng dùng yêu pháp gì cả. Ta chỉ vừa thông báo với nhà mạng là có một tài khoản đang sử dụng phần mềm can thiệp vào game (hack/cheat) và họ đã khóa IP của ngươi trong vòng 48 giờ."

Lâm Phàm ngây người, không hiểu một từ nào trong những gì Lục Diệp nói.

"Nhưng…" Lục Diệp đứng thẳng dậy, nhìn lên bầu trời nơi khối Rubik Thiên Đạo đang dần tan biến vào hư không, trả lại vẻ yên bình cho đêm tối. "Sự xuất hiện của ngươi cho ta biết một điều cực kỳ tồi tệ. Ta không phải là 'Virus' duy nhất ở đây."

Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng, ánh mắt nghiêm trọng hơn bao giờ hết: "Mọi người, chuẩn bị đi. Thế giới này không chỉ bị lỗi. Nó đang bị một đám 'Player' (Người chơi) biến thành bãi rác. Và nếu chúng ta không nhanh chóng nắm quyền quản trị (Admin), cái 'Server' này sớm muộn gì cũng sẽ nổ tung."

Dưới ánh trăng, Lâm Phàm ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không, nơi giao diện "Hệ Thống" của hắn hiện lên một dòng chữ duy nhất: *[Tài khoản của bạn tạm thời bị khóa do có hành vi gian lận. Thời gian còn lại: 47 giờ 59 phút 59 giây.]*

Lục Diệp nhìn cuốn Đạo Điển trên tay, nơi trang cuối cùng bỗng hiện lên một danh sách dài dằng dặc những cái tên lạ lẫm, mỗi cái tên đi kèm với một loại sức mạnh phi logic khác nhau.

"Virus 'Logic' so với đám Virus 'Hệ thống' này… xem ra ta vẫn còn hiền chán." Hắn thở dài, lẩm bẩm một mình. "Nhưng ít nhất, ta biết cách dùng logic để tiêu diệt sự vô lý."

Đêm của Học viện Logic chỉ mới bắt đầu. Những đốm lửa xanh từ các đèn lồng linh năng lại thắp sáng khắp các lối đi, nhưng tất cả mọi người đều hiểu, từ giây phút này, cuộc chiến bảo vệ "Đạo pháp chân chính" của họ đã chính thức nâng cấp thành cuộc chiến giữa những "Người xuyên không".

Và Lục Diệp, với cuốn Đạo Điển Phân Tích trong tay, chính là tường lửa duy nhất ngăn chặn sự sụp đổ của cả một thế giới.

Hắn vươn vai, khớp xương kêu răng rắc: "Nào, Mạnh Hùng, dọn dẹp tên này rồi ném vào ngục cho ta. Sáng mai ta cần thẩm vấn xem 'Hệ thống' của hắn có thể đổi lấy bao nhiêu linh thạch phế phẩm."

"Đã rõ, đại ca!" Mạnh Hùng hăng hái xốc nách Lâm Phàm kéo đi.

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới cạnh Lục Diệp, giọng nói êm dịu nhưng ẩn chứa lo âu: "Tiếp theo chúng ta làm gì?"

Lục Diệp nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi bóng tối dường như đang nuốt chửng những vì sao: "Học thêm toán đi, Thanh Nguyệt. Lần sau, có lẽ chúng ta sẽ gặp những kẻ có sức mạnh… còn phi vật lý hơn tên này nhiều."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8