Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 157: Truy tìm kẻ ngoại lai**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:06:48 | Lượt xem: 2

**Chương 157: Truy tìm kẻ ngoại lai**

Sương mù buổi sớm tại Vạn Vật Các không mang theo linh khí nồng đậm như những thánh địa tu tiên khác, mà thay vào đó là một mùi vị đặc trưng của kim khí, lưu huỳnh và… giấy mới. Đối với Lục Diệp, đây là mùi của tri thức và sự chính xác.

Trong mật thất của địa lao, Lâm Phàm – kẻ vừa bị xưng tụng là “Khí vận chi tử” đêm qua – giờ đây đang ngồi co quắp trên một chiếc ghế sắt gắn đầy những đường dây đồng tinh xảo. Trên đầu hắn là một chiếc mũ chụp bằng linh thạch đã được gọt giũa theo hình bát quái đối xứng, liên kết trực tiếp với cuốn Đạo Điển đang lơ lửng trước mặt Lục Diệp.

“Tên: Lâm Phàm. Nghề nghiệp trước khi xuyên không: Nhân viên giao hàng. Hệ thống sở hữu: ‘Hệ Thống Phản Sát Cường Giả’. Nguyên lý vận hành: Hấp thụ cảm xúc tiêu cực và sự kinh ngạc của đối phương để chuyển hóa thành điểm tiềm năng.”

Lục Diệp vừa đọc vừa ghi chép vào một tờ sớ bằng tay. Hắn nhìn Lâm Phàm với ánh mắt của một nhà khoa học đang nhìn một con chuột bạch bị lỗi gene.

“Đừng… đừng giết ta. Ta có hệ thống, ta có thể giúp ngươi thống nhất thiên hạ!” Lâm Phàm run rẩy nói, đôi mắt tràn đầy sự sợ hãi. Hắn không hiểu tại sao cái hệ thống “vô địch” của mình lại bị một gã thanh niên tay cầm sách, miệng nói toàn những thuật ngữ kỳ quái khóa chặt lại như vậy.

Lục Diệp đẩy gọng kính – một vật phẩm hắn tự chế tác từ thủy tinh tinh khiết để hỗ trợ thị giác phân tích – rồi thở dài: “Thống nhất thiên hạ? Ngươi có biết việc ngươi tăng tiến tu vi một cách vô lý như vậy đang gây ra áp lực bao nhiêu lên mật độ linh khí của khu vực này không? Mỗi khi ngươi ‘đột phá tại chỗ’, dữ liệu linh khí xung quanh bị kéo giãn đến mức cục bộ. Ngươi giống như một cái lỗ đen rác rưởi đang cố gắng nhét một tảng đá vào một cái túi nilon. Ngươi không phải anh hùng, ngươi là một cái bug nặng.”

Lục Diệp chạm nhẹ tay vào trang sách. Một luồng sáng xanh chạy qua, những dòng mã phù văn hiện lên lóa mắt.

“Hệ thống của ngươi… bản chất là một đoạn mã tự khởi động bám vào linh hồn. Nó đang cố liên lạc với một ‘Server’ bên ngoài nhưng ta đã đặt Firewall (Tường lửa) xung quanh phòng này rồi. Hiện tại, nó đang rơi vào trạng thái ‘Not Responding’. Nói cách khác, ngươi bây giờ chỉ là một tên phế vật cấp độ một đúng nghĩa.”

Hắn quay sang phía bóng tối bên góc phòng: “Mạnh Hùng, kết quả quét ngoại vi thế nào?”

Mạnh Hùng bước ra, tay cầm một xấp giấy nhòe nhoẹt mực. Hắn gãi đầu, cơ bắp cuồn cuộn rung lên theo mỗi cử động: “Báo cáo đại ca, đệ đã dùng ‘La bàn sóng âm’ mà huynh đưa để đi kiểm tra ba con phố quanh đây. Đúng như huynh dự đoán, có ba địa điểm linh khí bị ‘lag’. Người dân ở đó cứ đi qua đi lại một quãng đường ngắn rồi lại quay đầu, miệng lẩm bẩm mấy câu thoại giống hệt nhau. Trông kinh dị lắm.”

Mạnh Hùng ngừng một chút, rút ra một mảnh giấy khác, hắng giọng:
“Cảm hứng dâng trào, đệ có làm một bài thơ về cảnh tượng đó:
*Linh khí xì xụp như nồi canh,*
*Người đi như kiến, quẩn quanh sân đình.*
*Hệ thống thì lỗi thình lình,*
*Đại ca bắt được, hết đường phân minh!*”

Tuyết Thanh Nguyệt đứng dựa cửa, tay cầm kiếm, mặt lạnh như băng nhưng khóe miệng hơi giật giật: “Mạnh Hùng, thơ của huynh vẫn giữ đúng phong độ… khiến người ta muốn tẩu hỏa nhập ma ngay lập tức.”

Lục Diệp gật đầu, vẻ mặt tỉnh bơ: “Tốt. Thơ có tính sát thương tinh thần cao, giúp ổn định trật tự khu vực. Thanh Nguyệt, việc học toán của cô đến đâu rồi?”

Tuyết Thanh Nguyệt hơi cúi đầu, lấy ra một quyển vở ghi đầy những phép tính vi phân tích phân mà Lục Diệp bắt nàng làm mỗi ngày: “Đã tính xong quỹ đạo linh khí di chuyển của trận pháp phòng ngự. Nếu dùng góc 45 độ để phát lực kiếm, sức cản của không khí sẽ giảm 12%, lực xuyên thấu tăng 20%.”

“Tốt lắm.” Lục Diệp hài lòng. “Học tốt toán lý hóa, đi khắp thế giới tu tiên không sợ bị lừa. Giờ thì, chúng ta có việc phải làm.”

Hắn gập cuốn Đạo Điển lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Lâm Phàm chỉ là một tiểu tốt. Trong danh sách đen của Đạo Điển vừa cập nhật, có một kẻ khác đang ở Trấn Thanh Khê, cách đây năm mươi dặm. Kẻ này nguy hiểm hơn nhiều. Hệ thống của hắn tên là ‘Hắc Hóa Vô Địch’. Theo phân tích dữ liệu, hắn đang định dùng một chiêu thức mang tên ‘Huyết Tế Vạn Dân’ để cưỡng ép thăng cấp.”

“Huyết tế?” Tuyết Thanh Nguyệt nhíu mày, kiếm ý trên người nàng đột nhiên bùng phát. “Tà đạo!”

“Không hẳn là tà đạo theo nghĩa cũ.” Lục Diệp đứng dậy. “Dưới góc độ vật lý, hắn đang cố gắng giải phóng năng lượng liên kết nguyên tử trong máu người để tạo ra một vụ nổ nhiệt hạch linh năng quy mô nhỏ. Một kiểu lấy năng lượng cực đoan nhưng thiếu tính toán bền vững. Chúng ta phải đến đó trước khi hắn thực hiện ‘lệnh xóa’ (delete) cái trấn đó.”

Nửa canh giờ sau, tại Trấn Thanh Khê.

Không gian nơi đây hệt như một bức tranh bị vấy bẩn. Bầu trời có những mảng màu xám xịt, không phải do mây, mà do không gian đang bị nén lại quá mức. Những người dân trong trấn đứng ngây dại, mắt vô hồn, toàn thân họ bốc lên một làn khói đỏ nhạt – đó là linh lực sinh mệnh đang bị rút trích một cách thô bạo.

Ở giữa quảng trường trấn, một thiếu niên tóc đen dài, đôi mắt rực lên ánh đỏ tà dị đang đứng trên một đài cao. Hắn cười cuồng loạn, tay giơ lên trời: “Ta là Diệp Thần! Thế giới này đã phản bội ta, giờ ta sẽ bắt cả thế giới phải quỳ dưới chân mình! Hệ thống, nạp năng lượng cho ta!”

[Ting! Đang tiến hành rút trích năng lượng… Tiến độ 85%…] – Một âm thanh cơ khí vang vọng khắp không trung, nhưng chỉ những kẻ có liên kết đặc biệt mới nghe thấy.

Đột nhiên, một âm thanh thanh lãnh, đều đều vang lên cắt ngang sự điên rồ đó:

“Áp suất khí quyển tại tọa độ này đang tăng 0.5 atmosphere mỗi giây. Vector lực của huyết trận lệch tâm 3 độ về phía Tây Bắc. Ký chủ Diệp Thần, ngươi đang vận hành một chương trình có tỷ lệ lỗi logic lên đến 40%. Nếu ta là ngươi, ta sẽ dừng lại trước khi mạch máu ở thùy trán nổ tung do huyết áp tăng vọt.”

Diệp Thần giật mình, quay phắt lại. Cách đó không xa, Lục Diệp cùng Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đang thong dong đi tới. Lục Diệp không cầm kiếm, mà cầm một chiếc đồng hồ cát và cuốn sổ tay.

“Ngươi là ai? Kẻ nào dám cản trở bước chân vương giả của ta?” Diệp Thần gầm lên. “Hệ thống, phân tích tên đó cho ta!”

[Ting! Không thể phân tích đối tượng. Đối tượng không thuộc cơ sở dữ liệu hiện hành. Cảnh báo: Đối tượng mang theo mã nguồn không xác định!]

Diệp Thần hơi biến sắc, nhưng sau đó cười gằn: “Không quan trọng! Trong thế giới này, kẻ mạnh là kẻ đúng! Chết đi! Hắc Ma Chưởng!”

Hắn tung một chưởng, hắc khí ngùn ngụt hình thành một bàn tay khổng lồ, che lấp cả mặt trời, mang theo uy áp kinh hồn bạt vía đè xuống.

Mạnh Hùng định xông lên, nhưng Lục Diệp đưa tay ngăn lại. Hắn thản nhiên nói: “Mạnh Hùng, bài thơ số 4, vần ‘tròn’, phát âm bằng nồng độ linh khí cực đại ở khoang miệng.”

Mạnh Hùng ngẩn người ra một chút, rồi hiểu ý, hắn hít một hơi thật sâu, ngực phình to như cái trống, rồi gào lên:

“*Cái chưởng của ngươi trông thật tròn,*
*Nhưng mà bên trong vốn không ngon.*
*Lực tán, khí loãng, nhìn như con…*
*Con giun đang bò ở hố bùn!*”

Dưới góc độ vật lý bình thường, đây chỉ là một bài thơ dở và một tiếng hét to. Nhưng dưới sự điều phối của Lục Diệp, Mạnh Hùng đã vô tình tạo ra một luồng sóng siêu âm có tần số cộng hưởng đúng bằng tần số rung động của luồng hắc khí kia.

*Bùm!*

Hắc Ma Chưởng khổng lồ vừa chạm tới không trung phía trên họ bỗng nhiên giống như một bong bóng xà phòng gặp phải kim nhọn, tan biến thành những làn khói bụi vô hại.

Diệp Thần đứng hình. Hắn há miệng, không tin nổi vào mắt mình: “Cái gì? Thần thông cấp Thiên của ta… bị một bài thơ phá bỏ?”

“Thần thông cấp Thiên?” Lục Diệp đẩy kính, điềm tĩnh bước tới. “Thực chất đó chỉ là một đám mây ion hóa chứa các hạt hắc ám có mật độ không đều. Khi Mạnh Hùng hét lên với tần số 440Hz phối hợp linh lực chấn động, cấu trúc liên kết của đám mây đó bị bẻ gãy. Ngươi học tu tiên mà không học về cơ học sóng âm sao? Thật là lãng phí tài nguyên.”

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là quái vật gì?” Diệp Thần bắt đầu lùi lại, tay hắn run rẩy ra lệnh cho hệ thống liên tục. “Hệ thống! Dùng kỹ năng ‘Không Gian Băng Diệt’! Xóa sổ hắn!”

Lục Diệp thở dài, lật mở cuốn Đạo Điển sang một trang trắng rực rỡ. Hắn lầm bầm: “Chạy chương trình ‘Uninstaller’ (Trình gỡ cài đặt). Target: System ID 0092 – Blackened Invincibility. Backdoor đã mở. Chèn lệnh: End Task.”

Ngay lập tức, không khí xung quanh Diệp Thần đông cứng lại. Một bảng giao diện mờ ảo hiện ra trên không trung ngay trước ngực hắn, nhưng lúc này nó không còn hiện lên những dòng chữ vinh quang nữa, mà là một màn hình xanh chết chóc (Blue Screen of Death).

[Lỗi nghiêm trọng: Xung đột dữ liệu hệ thống. Tập tin ‘Tu vi’ bị nhiễm virus logic. Đang tiến hành đóng chương trình…]

“Không! Hệ thống! Đừng bỏ ta!” Diệp Thần gào lên. Hắc khí trên người hắn bắt đầu rò rỉ ra ngoài như một cái lốp xe bị thủng. Tu vi của hắn từ Nguyên Anh rơi xuống Kim Đan, rồi Trúc Cơ, rồi trở thành một phàm nhân chỉ trong mười giây ngắn ngủi.

Tuyết Thanh Nguyệt bước lên, một đường kiếm nhẹ nhàng đặt ngang cổ Diệp Thần, khiến hắn im bặt. Nàng nhìn Lục Diệp, ánh mắt vừa nể phục vừa có chút kỳ lạ: “Huynh… huynh chỉ cần nói mấy câu là phế bỏ được một cường giả sao?”

“Ta không nói suông.” Lục Diệp đóng sổ lại. “Ta chỉ giúp thế giới này xóa bỏ một đoạn mã rác đang chạy trái phép gây nóng máy thôi. Huyết tế này nếu thực hiện thành công, linh mạch vùng này sẽ bị ô nhiễm phóng xạ linh năng trong vòng ba trăm năm. Ngươi biết việc xử lý chất thải tu tiên khó khăn đến mức nào không?”

Hắn tiến đến trước mặt Diệp Thần đang ngã ngồi dưới đất, rút ra một chiếc thẻ tre phế phẩm: “Hiện tại, ngươi bị bắt vì tội: Vi phạm quy định sử dụng linh khí nơi công cộng, cố ý phá hoại dữ liệu môi trường và sử dụng phần mềm can thiệp trái phép vào vận mệnh thế giới.”

Hắn quay sang Mạnh Hùng: “Xích hắn lại, nhốt chung phòng với Lâm Phàm. Bảo bọn chúng dạy nhau cách làm người lương thiện bằng cách chép lại bảng cửu chương một ngàn lần.”

“Tuân lệnh!” Mạnh Hùng hăng hái tiến lên xách Diệp Thần như xách một con gà.

Trấn Thanh Khê dần ổn định lại. Người dân bắt đầu tỉnh táo, dù họ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ cảm thấy cơ thể hơi mệt mỏi như vừa trải qua một cơn sốt dài.

Lục Diệp đứng nhìn về hướng cuối chân trời. Cuốn Đạo Điển trên tay hắn đột nhiên rung nhẹ, trang cuối cùng hiện lên thêm ba cái tên mới.

“Một tên hệ thống ‘Rút thẻ’, một tên hệ thống ‘Chế tạo thần khí’, và một tên hệ thống… ‘Mở quán cơm hắc điếm’?” Lục Diệp xoa thái dương. “Cái thế giới này rốt cuộc đã bị đục bao nhiêu cái lỗ vậy?”

Tuyết Thanh Nguyệt đi tới bên cạnh hắn, giọng nói đã mềm mỏng hơn nhiều: “Huynh có vẻ rất mệt mỏi.”

Lục Diệp cười khổ: “Làm cảnh sát mạng kiêm kiến trúc sư cho cả một cái server thế giới này không phải việc nhẹ nhàng đâu. Đám ‘người chơi’ này hoàn toàn không quan tâm đến sự cân bằng sinh thái. Bọn chúng cứ thế nhảy vào, cày cấp, giết người, nhặt bảo vật, rồi để lại một đống bug cho người bản địa gánh chịu.”

Hắn nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Thanh Nguyệt, ta cần cô giúp ta lập ra một bộ quy tắc. Chúng ta sẽ không gọi là ‘Tiên môn’ hay ‘Môn phái’ nữa. Chúng ta sẽ thành lập một tổ chức mang tên: ‘Ban Quản Trị Thiên Đạo’. Những kẻ xuyên không kia, hễ đứa nào dám bật hack, chúng ta sẽ ban (khóa) nó.”

Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ một chút, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng khiến bầu trời u ám cũng như bừng sáng: “Dù không hiểu hết từ ngữ của huynh, nhưng nếu là để bảo vệ thế giới này, ta sẵn lòng.”

“Được.” Lục Diệp lấy ra một xấp giấy mới. “Vậy bắt đầu bằng bài tập hôm nay: Tính toán lực phản chấn của một người chơi có hệ thống ‘Buff máu vô hạn’. Gợi ý: Hãy dùng lý thuyết bảo toàn năng lượng. Nếu máu hắn tăng lên vô hạn, hắn chắc chắn phải hút năng lượng từ đâu đó. Hãy tìm nguồn đó và… rút phích cắm.”

Lục Diệp xoay người đi về hướng Vạn Vật Các, bóng dáng hắn đổ dài dưới ánh hoàng hôn. Cuộc truy tìm kẻ ngoại lai mới chỉ bắt đầu, và hắn biết, trận chiến thực sự giữa Logic hiện đại và Sự phi lý của Hệ thống sẽ còn cam go hơn nhiều.

Nhưng trước mắt, hắn phải đối mặt với một vấn đề nan giải khác.

“Đại ca!” Mạnh Hùng chạy tới. “Hai thằng nhóc kia chép bảng cửu chương đến đoạn 7 nhân 8 thì cãi nhau. Một đứa bảo 54, một đứa bảo 56. Đứa nào đúng để đệ còn… gõ đầu tụi nó?”

Lục Diệp đứng sững lại, lấy tay che mặt: “Mạnh Hùng… là 56. Ngươi cũng nên chép phạt cùng bọn chúng đi.”

Phía sau, tiếng cười trong trẻo của Tuyết Thanh Nguyệt vang vọng giữa trấn nhỏ, lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng thấy thế giới tu tiên này… cũng không đến nỗi khô khan như nàng tưởng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8