Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 159: Phân tích đũa phép**
Sáng sớm tại Vạn Vật Các, không khí vốn dĩ thanh tịnh của Thanh Vân ngọn núi đã bị phá vỡ bởi tiếng gào thét thê lương của Alaric.
“Ngươi… tên ác quỷ phương Đông này! Mau buông ‘Trái Tim Của Rừng Già’ ra! Ngươi đang làm nhục một di sản vĩ đại, ngươi đang giẫm đạp lên niềm kiêu hãnh của một Pháp sư cấp cao!”
Alaric lúc này đang bị xích chặt vào một chiếc ghế bành bằng gỗ linh sâm. Những sợi xích không phải là xích sắt thông thường, mà là “Tỏa Linh Thần Dây” do Lục Diệp đặc chế, có khả năng tự động điều chỉnh độ chặt dựa trên nhịp tim của đối phương. Alaric càng kích động, sợi dây càng thắt lại, khiến lão pháp sư râu bạc chỉ có thể trừng mắt, miệng há hốc nhưng hơi thở thì hổn hển.
Ở phía đối diện, Lục Diệp đang ngồi bắt chéo chân trên một chiếc bàn làm việc chất đầy những lọ hóa chất lấp lánh và các bản vẽ sơ đồ chằng chịt. Trên tay hắn là cây đũa phép của Alaric – một thanh gỗ màu nâu sẫm, cong vẹo một cách tự nhiên, đầu đũa đính một viên bảo thạch xanh lục mờ ảo.
Lục Diệp không nhìn Alaric, mắt hắn hơi nheo lại, một màn hình ánh sáng xanh nhạt chỉ mình hắn thấy đang nhảy múa điên cuồng trước đồng tử.
“Trái Tim Của Rừng Già?” Lục Diệp lẩm bẩm, giọng điệu khô khốc như một vị bác sĩ đang đọc bệnh án. “Theo phân tích quang phổ và mật độ phân tử, đây thực chất là gỗ cây Tần Bì bị nhiễm phóng xạ linh khí nồng độ cao trong khoảng ba trăm năm. Cấu trúc chất xơ đã bị biến đổi từ dạng đường thẳng sang dạng xoắn ốc kép, tạo thành một kênh dẫn năng lượng bán dẫn.”
“Ngươi… ngươi nói cái quái gì thế?” Alaric ngơ ngác, cơn giận bị sự khó hiểu dập tắt mất một nửa.
Lục Diệp đưa đũa phép lên trước ánh nắng, gõ gõ vào viên bảo thạch: “Còn thứ này, về bản chất là một khối canxi cacbonat tinh khiết đã qua xử lý nhiệt áp trong lòng đất, có lẫn tạp chất là ion đồng và niken tạo nên màu xanh. Nó đóng vai trò như một tụ điện dùng để tích trữ năng lượng dư thừa. Alaric, ngươi có biết tại sao mỗi lần ngươi tung chiêu ‘Hỏa Cầu Thuật’, tay ngươi lại bị run không?”
Alaric run bắn người, sắc mặt xám ngoét: “Làm sao ngươi biết? Đó là… đó là vì uy lực ma pháp quá lớn, cơ thể phàm nhân khó lòng chịu đựng được sự cộng hưởng từ linh hồn rừng xanh!”
Lục Diệp khịt mũi một cái đầy vẻ khinh bỉ. Hắn vẫy tay gọi: “Mạnh Hùng, vào đây.”
Từ ngoài cửa, một thân hình đồ sộ như gấu xám bước vào, trên tay cầm một đĩa bánh bao chay. Mạnh Hùng đặt đĩa bánh xuống, nhìn Alaric bằng ánh mắt đầy thương cảm rồi quay sang Lục Diệp: “Lục huynh, huynh lại bắt đầu bóc tách niềm tin của người ta rồi à? Để tôi làm một bài thơ trấn an lão già này nhé?”
Lục Diệp chưa kịp ngăn cản, Mạnh Hùng đã hắng giọng, chắp tay sau lưng, dáng vẻ vô cùng tao nhã (theo ý hắn):
“Gỗ gầy một mẩu cầm tay,
Lòe loẹt viên đá, tưởng hay lắm rồi.
Bỗng đâu gặp gã dở hơi,
Chẻ ra làm củi, đời thôi huy hoàng.”
Alaric suýt chút nữa nôn ra máu: “Thơ thẩn cái gì? Đó là sỉ nhục! Đó là tà thi!”
“Thấy chưa,” Lục Diệp thở dài, “ngay cả một kẻ đầu óc toàn bắp thịt như Mạnh Hùng còn nhìn ra vấn đề. Alaric, nhìn vào biểu đồ này đi.”
Lục Diệp búng tay, một quầng sáng hiện lên giữa không trung, mô phỏng cấu trúc bên trong của cây đũa phép. Những dòng linh lực màu đỏ chảy qua các thớ gỗ, nhưng đến đoạn tay cầm, màu đỏ lan ra cả bên ngoài.
“Cái cây này của ngươi có một lỗi thiết kế sơ đẳng,” Lục Diệp chỉ vào vùng bị rò rỉ. “Nó dẫn điện… à không, dẫn linh năng rất tốt nhờ cấu trúc xoắn ốc, nhưng khả năng cách điện lại bằng không. Gỗ Tần Bì sau khi bị biến dị đã mất đi lớp màng bảo vệ điện từ. Khi ngươi vận hành đại ma pháp, khoảng 15% năng lượng không được bắn ra đầu đũa mà trực tiếp truyền ngược vào các dây thần kinh ở bàn tay qua kẽ hở giữa các thớ gỗ. Nói một cách khoa học, ngươi không phải đang thi triển ma pháp, ngươi đang tự chích điện vào mình mỗi ngày.”
Alaric lẩm bẩm: “Sự đau đớn là cái giá của quyền năng… Sách thánh đã dạy thế.”
“Sách thánh của ngươi chắc chắn là do một gã không hiểu vật lý cơ bản viết,” Lục Diệp thản nhiên phán. “Đã thế, viên bảo thạch này còn bị rạn nứt cấu trúc nano. Nhìn xem, ở đây có một vết nứt 0.2 micron. Mỗi khi ngươi nạp năng lượng quá mức, nó sẽ tạo ra hiện tượng nhiễu loạn sóng âm, khiến ngươi cảm thấy có tiếng thì thầm của linh hồn. Thực chất, đó chỉ là âm thanh của không khí bị nén cực nhanh thoát ra qua vết nứt thôi.”
Vẻ mặt Alaric sụp đổ hoàn toàn. Suốt năm mươi năm tu tập ma pháp, lão luôn tự hào vì mình có thể “giao tiếp với nguyên tố”, luôn cho rằng những tiếng rì rầm và cơn đau ở tay là sự ưu ái của thần linh dành cho những kẻ khổ hạnh. Giờ đây, một gã thanh niên trẻ măng ngồi đó, cầm cây đũa phép bảo bối của lão mà lắc đầu như đang xem xét một món đồ chơi lỗi thời từ cửa hàng giảm giá.
Đúng lúc này, Tuyết Thanh Nguyệt bước vào. Nàng hôm nay không mặc chiến y mà khoác một bộ y phục xanh nhạt đơn giản, tóc buộc cao, trông thanh thoát nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh như kiếm. Nàng nhìn Alaric rồi nhìn cây đũa trên tay Lục Diệp.
“Xong chưa? Chưởng môn bảo ta đến nhắc huynh, buổi lễ trao đổi đệ tử sắp bắt đầu, huynh đừng có làm vị ‘khách quý’ này phát điên trước khi chúng ta kịp lấy được công thức điều chế dược tỳ.”
Lục Diệp cười nhẹ: “Thánh nữ đừng lo, ta đang ‘tối ưu hóa’ trang bị cho ông ta. Alaric, ngươi có muốn cây đũa này mạnh gấp đôi mà không làm ngươi bị bại liệt trước tuổi sáu mươi không?”
Alaric ngước nhìn Lục Diệp, trong lòng là sự đấu tranh dữ dội giữa lòng kiêu hãnh và sự tò mò của một kẻ ham học hỏi. Cuối cùng, sự tò mò thắng thế. Lão khàn giọng hỏi: “Ngươi có thể sửa nó? Không dùng đến lò rèn của Thần thợ mộc, không dùng đến nước thánh sao?”
“Nước thánh của ngươi chỉ là nước cất có pha thêm một ít linh thạch vụn để tạo màu,” Lục Diệp v摆 tay. “Ta có cách chuyên nghiệp hơn.”
Hắn lấy ra một cuộn vật liệu trông giống như băng dính màu đen bóng, nhưng tỏa ra hơi lạnh thấu xương.
“Đây là ‘Màng Ngăn Linh Tử’ ta chiết xuất từ lớp vảy của một con Hàn Băng Mãng bị đột biến, kết hợp với cấu trúc nhựa carbon. Nó có khả năng cách nhiệt và cách linh cực đại.”
Lục Diệp bắt đầu thao tác. Động tác của hắn nhanh, chính xác và lạnh lùng như một kỹ sư đang thực hiện phẫu thuật vi mạch. Hắn không dùng búa hay đục, mà dùng một luồng hỏa diễm nhỏ li ti thoát ra từ đầu ngón tay, nhẹ nhàng làm tan chảy lớp nhựa rồi phủ một lớp mỏng dính lên phần tay cầm của cây đũa.
Sau đó, hắn lấy ra một chiếc kẹp nhỏ, đặt viên bảo thạch vào một loại dung dịch lỏng màu bạc: “Đây là hợp kim lỏng có độ dẫn truyền năng lượng 99%. Ta sẽ lấp đầy vết nứt 0.2 micron kia bằng thứ này. Vết nứt biến mất, hiện tượng nhiễu âm sẽ chấm dứt, hiệu suất tụ điện của ngươi sẽ tăng thêm 40%.”
Alaric há hốc mồm nhìn Lục Diệp đổ một lớp keo đặc biệt lên đầu đũa phép. Tuyết Thanh Nguyệt ở bên cạnh chứng kiến, lông mày hơi nhếch lên: “Lục huynh, huynh định làm cho cây đũa phép này thành một món pháp khí của tu tiên giới luôn sao?”
“Bản chất là giống nhau cả thôi,” Lục Diệp không ngẩng đầu. “Bên họ gọi là ma pháp, bên ta gọi là linh lực. Một bên dùng đũa làm vật dẫn, một bên dùng kinh mạch và pháp bảo làm vật truyền. Tất cả đều là điều khiển dòng năng lượng chạy trong môi trường vật chất. Chỉ cần môi trường đủ ổn định, hiệu quả sẽ tối ưu.”
Sau một canh giờ bận rộn, Lục Diệp đưa lại cây đũa cho Alaric. Trông nó không còn cong vẹo tự nhiên như trước, mà mang một vẻ ngoài hơi có phần “công nghiệp” với phần tay cầm bọc da đen bóng và viên bảo thạch sáng rực, không còn lấy một chút mờ đục.
“Thử xem,” Lục Diệp cởi trói cho lão pháp sư.
Alaric cầm lấy đũa. Vừa chạm tay vào, lão đã sững sờ. Không còn cảm giác tê rần thường thấy, không còn sự rung động hỗn loạn. Cây đũa lúc này nhẹ bẫng, giống như một phần cánh tay của lão kéo dài ra. Năng lượng trong người Alaric vừa vận động, cây đũa lập tức phản hồi một cách mượt mà, không hề có độ trễ 0.5 giây như trước đây.
Alaric chỉ vào một tảng đá lớn ngoài sân, miệng lẩm nhẩm chú ngữ cấp tốc: “Ignis – Ball!”
“Bùm!”
Một quả cầu lửa rực sáng, to bằng cái lu nước, bay vút đi với tốc độ xé gió và nổ tung khi chạm vào mục tiêu, tạo ra một làn sóng nhiệt cực mạnh thổi ngược vào trong phòng. Điều kỳ lạ nhất là, bàn tay cầm đũa của Alaric vẫn vững như bàn thạch, thậm chí lão còn cảm thấy lòng bàn tay hơi mát lạnh dễ chịu nhờ lớp vảy Hàn Băng Mãng.
Alaric nhìn chằm chằm vào đôi tay mình, rồi nhìn cây đũa phép, rồi lại nhìn Lục Diệp. Lão quỳ sụp xuống, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ đau đớn: “Cả đời ta… tu luyện cái gì thế này? Tại sao một lớp da rắn và một ít nước bạc lại có hiệu quả hơn mười năm cầu nguyện?”
Mạnh Hùng bước tới vỗ vai lão: “Thôi mà lão già, chấp nhận đi. Ở cạnh Lục huynh, thế giới quan của ông sẽ bị đập ra và đúc lại nhanh hơn cả việc tôi làm một bài thơ đấy. Thử nghe bài này xem:
Đũa xưa chỉ tổ giật tê,
Đũa nay bọc nhựa, càng mê càng cuồng.
Ma pháp không cần đau đớn,
Chỉ cần logic, vạn đường hanh thông!”
Alaric không thèm mắng Mạnh Hùng nữa. Lão đứng dậy, cung kính cúi đầu trước Lục Diệp: “Thưa nhà thông thái… Ngài nói đúng. Cây đũa này dẫn điện tốt, nhưng cách điện kém. Trước đây ta chỉ chú trọng vào sự ‘truyền cảm hứng’ mà quên mất sự ‘bảo tồn’. Ngài… ngài rốt cuộc là ai? Ngài là sứ giả của thần thông thái sao?”
Lục Diệp thu lại Đạo Điển, cầm một chiếc bánh bao lên cắn một miếng, giọng bình thản: “Ta chỉ là một thợ sửa lỗi (debugger) thôi. Thế giới này đầy rẫy những quy tắc cũ kỹ lỗi thời. Ta thấy ngứa mắt nên sửa lại cho mượt một chút.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Alaric lúc này đã trở nên ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học, nàng khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả gian phòng: “Lục huynh, huynh thật là đáng sợ. Huynh không giết người bằng kiếm, huynh giết chết đức tin của người ta để dựng lên một cái nhìn mới.”
Lục Diệp nhai xong miếng bánh bao, mắt lấp lánh sự tinh quái: “Thánh nữ quá lời rồi. Ta chỉ là đang quảng cáo cho dịch vụ mới của Vạn Vật Các thôi. Sắp tới ta sẽ mở dịch vụ ‘Nâng cấp vũ khí theo phong cách hiện đại’. Alaric sẽ là tấm biển quảng cáo sống đầu tiên của chúng ta cho khách hàng từ phương Tây.”
Alaric gật đầu lia lịa, tay vẫn mân mê cây đũa mới: “Ta sẽ nói cho tất cả đồng nghiệp của ta! Chúng ta cần phải được… bọc nhựa! Chúng ta cần logic!”
Lục Diệp mỉm cười. Trong đầu hắn, Đạo Điển lại nhảy ra một dòng thông báo mới:
[Đã thu thập dữ liệu về ‘Phản ứng của Ma pháp lên Vật chất’. Độ tiến triển giải mã Thiên Đạo Mã Nguồn: 2.5%. Khuyến nghị tiếp tục thực hiện các bài thực nghiệm phá hoại tinh thần đối phương để thu thập thêm thông số.]
Lục Diệp vươn vai: “Được rồi, Alaric, giờ hãy kể cho ta nghe về cấu trúc của ‘Bình dược tỳ’. Ta cá là cái bình đó cũng có bug to tướng cho mà xem.”
Bầu trời Thanh Vân Tông hôm ấy dường như trong xanh hơn, nhưng sâu thẳm trong hệ điều hành của thế giới này, những dòng code cũ kỹ bắt đầu run rẩy khi một “con virus” mang tên logic hiện đại đang từ từ gặm nhấm những quy tắc đã tồn tại hàng triệu năm. Với Lục Diệp, tu tiên hay ma pháp, tất cả chỉ là vấn đề của các tham số. Và hắn, chính là người nắm giữ quyền chỉnh sửa (Edit).