Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 162: Đám cưới linh đình nhất lịch sử**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:10:17 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 162: ĐÁM CƯỚI LINH ĐÌNH NHẤT LỊCH SỬ**

Sau khi cánh cửa kim loại của Thiên Cơ Phủ khép lại phía sau, không gian bên trong không hề u tối như Lục Diệp tưởng tượng. Ngược lại, một hệ thống ánh sáng RGB tự động từ các vách tường đá tinh thạch bừng sáng, chạy dọc theo các đường rãnh phù văn như những sợi dây cáp quang khổng lồ.

Lão Quy đang cưỡi trên lưng nàng rùa máy 09, hai cái đuôi – một là linh hồn mờ ảo, một là dây cáp hợp kim – cứ thế quấn lấy nhau không rời. Lão Quy rướn cái cổ già nua lên, gương mặt đầy những nếp nhăn thời gian nay bừng sáng một vẻ nịnh nọt khó cưỡng:

– Nhóc con Lục Diệp! Ngươi xem, 09 đã đồng ý cho lão phu một danh phận rồi. Nhưng lão phu đường đường là Quy Tiên Nhân, vạn năm cô độc, nay tìm thấy chân ái, không thể cứ thế mà "về chung một ổ" một cách tùy tiện được. Phải có lễ nghi! Phải có hoành tráng! Ngươi là quản trị viên, ngươi phải lo liệu chuyện này cho ta!

Lục Diệp đứng khoanh tay, mắt phải hơi nhe lại. Trong nhãn thần của hắn, thế giới đã biến thành một chuỗi dữ liệu nhị phân cuồn cuộn. Hắn nhìn Lão Quy, rồi lại nhìn 09, dòng thông số hiện ra:

[Đối tượng: Linh hồn Rùa già (99% tạp chất ký ức) & Robot sinh học 09 (Phiên bản Alpha lỗi thời). Tỷ lệ tương thích sinh sản: 0%. Tỷ lệ tương thích tâm linh: 88% (Do sự bù trừ giữa sự ngu ngốc của rùa và sự logic của máy)].

Hắn thở dài một tiếng, thản nhiên đáp:
– Lão già, chúng ta đang ở giữa hang ổ của một nền văn minh cổ đại đầy cạm bẫy. Ngươi đòi tổ chức đám cưới? Ngươi định mời yêu thú vùng này đến nộp tiền mừng hay định để Thiên Đạo ném sét xuống làm pháo hoa?

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, thanh kiếm Băng Hàn của nàng vẫn tỏa ra hàn khí nhè nhẹ, gương mặt xinh đẹp hơi co giật:
– Lục sư huynh, ta thấy ý kiến của tiền bối cũng không phải không có lý. Thiên Cơ Phủ này bị phong tỏa quá lâu, dương khí suy vi, máy móc lạnh lẽo. Dùng một cái hỷ sự để "điều hòa không khí", biết đâu lại kích hoạt được các luồng linh khí ẩn giấu?

Mạnh Hùng nghe thế thì hào hứng hẳn lên, vỗ đôm đốp vào lồng ngực rắn chắc như sắt nguội của mình:
– Đúng đó Diệp huynh! Ta cũng thấy ngứa tay lắm rồi. Để ta làm bài thơ mừng cưới! Đảm bảo cảm động đến mức robot cũng phải rỉ sét vì khóc!

Lục Diệp nhìn ba kẻ này, cảm thấy chỉ số thông minh trung bình của nhóm đang bị kéo xuống mức báo động. Tuy nhiên, khi nhìn vào bảng điều khiển hiển thị trên Đạo Điển, hắn phát hiện một dòng thông báo nhỏ:

[Gợi ý từ hệ thống: Để truy cập sâu vào Vùng Cõi Mã Nguồn, cần tăng chỉ số "Đồng Bộ Môi Trường". Việc tạo ra một sự kiện năng lượng tích cực (như đám cưới) có thể đánh lừa hệ thống bảo mật cũ, khiến nó nhận diện đây là một buổi lễ nâng cấp thiết bị của chủ nhân tiền nhiệm.]

Ánh mắt Lục Diệp sáng lên. Nếu là vì công việc, thì hắn có thể làm.

– Được rồi. Nếu các ngươi đã muốn, ta sẽ cho các ngươi một đám cưới mà mười vạn năm sau kẻ đời sau vẫn phải ngước nhìn. – Hắn búng tay một cái. – Mạnh Hùng, ra ngoài kia thu thập linh khí mây mù từ "Glitch Zone" cho ta. Tuyết sư muội, dùng Băng Tâm Quyết nén không khí lại tạo thành độ phân giải cao nhất. Còn Lão Quy, ngươi đi tắm rửa… à không, đi tẩy não, à không, đi đánh bóng cái mai rùa của ngươi đi!

Một canh giờ sau.

Trên đỉnh cao nhất của một "đám mây" đặc thù đang lơ lửng ngay giữa đại sảnh Thiên Cơ Phủ, một lễ đường kỳ dị chưa từng thấy hiện ra.

Đám mây này không phải là mây tự nhiên. Lục Diệp đã dùng kỹ năng "Phân tích cấu tạo" để bóc tách các phân tử hơi nước, sau đó "lập trình" lại liên kết của chúng bằng linh thạch phế phẩm. Đám mây này cứng như đá hoa cương nhưng lại nhìn xuyên thấu, bên trong có hàng triệu điểm sáng linh khí nhấp nháy theo nhịp điệu của một bản nhạc sàn mà Lục Diệp "tái tạo" từ ký ức kiếp trước.

– Đây gọi là "Đám mây RGB Vĩnh Cửu". – Lục Diệp đứng ở vị trí MC, tay cầm một cái micro tự chế từ linh thạch khuếch âm. – Mọi thông số về ánh sáng, nhiệt độ và độ ẩm đã được ta tối ưu hóa để linh hồn không bị tan biến và máy móc không bị chập mạch.

Mạnh Hùng xuất hiện với một dải lụa đỏ quấn quanh bắp tay to tướng. Hắn hắng giọng, cầm một tờ sớ bằng da thú, bắt đầu ngâm nga với tông giọng như sấm rền:
– "Hoa hồng đỏ, robot xanh,
Lão rùa già, mắt lanh chanh.
Hôm nay kết nghĩa đồng hành,
Phần mềm phần cứng, tan tành đời trai!"

Tuyết Thanh Nguyệt đứng dưới, suýt chút nữa thì ngã khỏi đám mây. Nàng lầm bầm: "Cái gì mà tan tành đời trai? Mạnh sư huynh, huynh thực sự nên bỏ nghề làm thơ đi…"

– Im lặng nào! – Lục Diệp hô lớn. – Giờ là lúc cô dâu và chú rể tiến vào lễ đường!

Nhạc nổi lên. Đó không phải là tiếng sáo hay tiếng cầm du dương thường thấy trong tu tiên giới. Lục Diệp đã ép linh lực chạy qua các ống tủy yêu thú với tần số cực cao, tạo ra bản nhạc "Wedding March" phiên bản EDM (nhạc điện tử) cực mạnh.

09 – nàng rùa máy – lúc này đã được Lục Diệp "nâng cấp" bề ngoài. Toàn thân nàng phủ một lớp sơn linh dịch trắng sứ, đôi mắt laser chuyển từ màu đỏ cảnh báo sang màu hồng phấn nhẹ nhàng. Trên đầu nàng còn đội một cái khăn voan làm từ tơ nhện băng ngàn năm, tỏa ra khí lạnh huyền ảo.

Lão Quy thì được Tuyết Thanh Nguyệt "trang trí" cho một cái nơ đỏ to tướng ngay cổ. Lão cố gắng đứng bằng hai chân sau, cái đầu rụt ra rụt vào liên tục, mặt mày hớn hở đến mức khó coi.

Cả hai "bay" trên một luồng linh khí đẩy (hệ thống phản lực mà Lục Diệp mới chế ra cho họ) tiến về phía trung tâm.

– Lão Quy! – Lục Diệp hắng giọng, mặt lạnh như tiền. – Ngươi có đồng ý ký kết vào bảng giao kèo linh hồn này không? Kể từ nay, dù 09 có bị virus xâm nhập, dù bộ nhớ của nàng có bị format, hay pin của nàng có bị chai, ngươi vẫn sẽ là cục sạc dự phòng, là tường lửa trung thành nhất của nàng chứ?

Lão Quy xúc động đến mức nước mắt linh hồn chảy dài:
– Ta đồng ý! Ta nguyện đem mười vạn năm tu vi này ra thề, nếu ta phản bội 09, cầu cho ta bị lỗi Win vĩnh viễn!

Lục Diệp gật đầu, quay sang 09:
– Đối tượng 09, cô có chấp nhận linh hồn rùa già này vào danh sách "Người dùng đáng tin cậy" (Trusted User) không? Cho dù hắn có hơi lăng nhăng, lịch sử tìm kiếm hơi bẩn, và thường xuyên tẩu hỏa nhập ma?

Mắt 09 nhấp nháy liên tục, tiếng máy móc kêu rè rè:
– [Đang phân tích xác suất thành công của mối quan hệ… 0,001%. Đang phân tích rủi ro… Cực cao. Tuy nhiên, dựa trên thuật toán "Cảm xúc ngoại lệ" mà quản trị viên đã cài đặt… Em đồng ý. Hệ điều hành của em xin phép mở mọi cổng giao tiếp cho anh, lão già ngốc ạ.]

– Thành lễ! – Lục Diệp hô lớn.

Ngay lập tức, hắn kích hoạt "Kỹ năng pháo hoa logic". Hắn ném một nắm linh thạch phế phẩm lên không trung, sau đó dùng "Đạo Điển Phân Tích" chỉ ra điểm mù áp suất trong đại sảnh. Khi các linh thạch nổ tung, thay vì tan vỡ hỗn loạn, chúng bị áp suất điều khiển để hình thành nên dòng chữ: [Lão Quy & 09: Version 1.0 – Stable].

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn khung cảnh vừa lộng lẫy vừa kỳ dị đó, lòng nàng dấy lên một cảm xúc khó tả. Nàng nhìn sang Lục Diệp – người đang cầm cuốn sổ tay hí hoáy ghi chép thông số kỹ thuật của vụ nổ, dường như đối với hắn, vẻ đẹp này chỉ là một mớ dữ liệu được sắp xếp hợp lý.

– Sư huynh… – Nàng khẽ gọi.

Lục Diệp không ngẩng đầu:
– Muội muốn hỏi tại sao ta lại dùng tỷ lệ linh thạch hỏa và thủy theo tỷ lệ 3:7 à? Vì nó sẽ tạo ra màu xanh tà mị nhưng không gây nổ lớn…

– Không, muội chỉ muốn hỏi… – Tuyết Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười, đôi mắt Băng Tâm lần đầu tiên mang theo chút hơi ấm. – Huynh có thấy cái đám cưới này thực sự đẹp không? Ý muội là, không phải về thông số, mà là về cảm xúc ấy?

Lục Diệp dừng bút. Hắn nhìn lên "Đám mây RGB", nhìn Lão Quy đang hạnh phúc cưỡi trên lưng 09 bay vòng quanh đại sảnh, nhìn Mạnh Hùng đang say sưa đọc bài thơ thứ tám về tình yêu giữa hợp kim và mai rùa.

Hắn đẩy kính (mặc dù hắn không đeo kính, nhưng động tác tay vẫn theo thói quen cũ):
– Đẹp chứ. Nó rất… Logic. Sự hạnh phúc là trạng thái cân bằng hoàn hảo nhất của tâm linh. Ta thích những thứ cân bằng.

Đúng lúc này, toàn bộ Thiên Cơ Phủ đột nhiên rung chuyển mạnh mẽ.

[Cảnh báo! Cảnh báo!] – Giọng nói của 09 đột nhiên thay đổi, trở nên máy móc và trầm đục. – [Chỉ số Đồng Bộ Môi Trường đã đạt 100%. Hệ thống nhận diện: Lễ thăng cấp hoàn tất. Đang mở lối vào Máy Chủ Trung Tâm – Nơi chứa Mã Nguồn Khởi Nguyên.]

Lục Diệp thu hồi nụ cười thực dụng của mình, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

– Đám cưới kết thúc rồi. Khách khứa chuẩn bị cầm vũ khí lên. – Hắn cất cuốn Đạo Điển vào ngực. – Chúng ta phải đi "debug" thế giới này thôi.

Bên dưới sàn nhà lễ đường bằng mây, một lỗ đen không gian dần lộ ra, tỏa ra những luồng khí tức cổ xưa và đáng sợ. Đó là lối vào trái tim của vạn vật, nơi mà mọi quy tắc vật lý và tiên thuật đều bị xóa bỏ.

Lão Quy đáp xuống bên cạnh Lục Diệp, gương mặt vẫn còn vương chút vẻ hạnh phúc:
– Nhóc con, cảm ơn ngươi. Giờ thì đi thôi, lão phu cũng muốn xem thử cái thứ "Mã Nguồn" gì đó mà các ngươi thèm khát, liệu có bằng một cái hôn của vợ ta không!

Lục Diệp bước tới bên bờ vực lỗ đen, quay đầu nhìn lại đám mây RGB vẫn đang nhấp nháy phía sau:
– Yên tâm, lão già. Nếu Mã Nguồn đó mà bị lỗi, ta sẽ bắt nó phải xin lỗi vợ ngươi!

Nhóm người nhảy xuống. Phía sau họ, đám mây rực rỡ lơ lửng giữa Thiên Cơ Phủ lạnh lẽo, minh chứng cho một đám cưới linh đình nhất, điên rồ nhất và logic nhất lịch sử tu tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8