Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 165: Lục Diệp đi thám hiểm để tìm \”Easter Eggs\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:12:24 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 165: NHỮNG QUÀ TẶNG BÍ MẬT CỦA "LẬP TRÌNH VIÊN"**

Sương mù ở Độc Long Khê không phải là loại sương mù tự nhiên. Trong mắt các tu sĩ thông thường, đây là chướng khí ngàn năm tích tụ, chỉ cần hít một ngụm là thối rữa lục phủ ngũ tạng, phải dùng chân hỏa liên tục hộ thân. Nhưng dưới nhãn thần của Lục Diệp, những làn khói xám xịt này hiện lên dưới dạng các ký tự lập lòe, chuyển động theo một quy luật lặp lại nhàm chán.

"Mật độ hạt: 0.85. Thành phần: 70% khí carbon, 25% tạp chất linh khí không xác định, 5%… lỗi render hình ảnh?"

Lục Diệp khẽ nhíu mày, đưa tay đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi. Hắn quay sang phía sau, nơi Mạnh Hùng đang đổ mồ hôi hột, gồng mình duy trì một lớp kim quang dày đặc quanh người, còn Tuyết Thanh Nguyệt thì mặt không đổi sắc, nhưng kiếm khí băng hàn từ người nàng đã đóng băng một mảng lớn cây cỏ xung quanh.

"Hai người thôi ngay mấy cái trò biểu diễn lãng phí linh lực đó đi." Lục Diệp thản nhiên nói, rút từ trong ngực áo ra ba chiếc lá bùa màu xanh lá cây nhìn rất… rẻ tiền. "Đây là 'Bùa Tối Ưu Hóa Đường Thở', đeo vào."

Mạnh Hùng cầm lấy bùa, lật tới lật lui: "Lục huynh, lá bùa này… nhìn giống lá rau muống phơi khô hơn là phù văn chính tông của Thanh Vân Tông. Ngươi chắc nó chống được kịch độc chứ?"

"Về mặt bản chất, phổi của ngươi là một bộ lọc khí." Lục Diệp giải thích với giọng điệu của một giáo sư đang giảng bài cho học sinh tiểu học. "Chướng khí ở đây sở dĩ nguy hiểm vì nó có kích thước phân tử lớn hơn ngưỡng chịu đựng của phế nang ngươi. Ta chỉ cần dùng linh lực cấu trúc lại các sợi trên lá bùa này thành một màng lọc nano. Nói cách khác, các ngươi đang đeo khẩu trang N95 phiên bản tu tiên. Đừng thắc mắc nữa, đeo vào và đi theo ta."

Tuyết Thanh Nguyệt im lặng làm theo. Ngay khi đeo lá bùa vào cổ áo, nàng ngạc nhiên nhận ra cảm giác ngột ngạt biến mất hoàn toàn. Thậm chí, không khí đi vào cơ thể còn thanh khiết hơn cả bên ngoài. Nàng khẽ liếc nhìn bóng lưng của Lục Diệp, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Kẻ này, rốt cuộc xem thế giới này là cái gì? Với người khác, tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, là sinh tử tồn vong; còn với hắn, có vẻ như chỉ là một trò chơi giải đố mà hắn đã nắm trong tay bảng hướng dẫn (walkthrough).

"Chúng ta đi đâu?" Thanh Nguyệt hỏi, thanh âm như suối lạnh chảy qua khe đá. "Vùng trung tâm của Độc Long Khê là sào huyệt của Mãng Xà sáu đầu, ngay cả cường giả Kim Đan cũng không dám tùy tiện xông vào."

"Chúng ta không tìm con rắn đó." Lục Diệp mắt không rời cuốn Đạo Điển đang trôi lơ lửng trước mặt. "Chúng ta đang tìm một 'Easter Egg'."

"I-tơ-éc? Đó là linh thú loại gì?" Mạnh Hùng ngơ ngác hỏi, không quên lẩm nhẩm một câu thơ vừa mới nặn ra trong đầu: "Chướng khí mịt mùng đi tìm trứng/ Lòng ta bối rối tựa canh chừng…"

"Thôi thơ thẩn đi lão Mạnh, nó không phải là trứng thú." Lục Diệp cắt lời. "Trong một hệ thống hoàn chỉnh, người sáng tạo thường để lại những món quà nhỏ ở những nơi phi logic nhất, dành cho những ai đủ tinh tế để nhận ra sự 'lỗi game' của tạo hóa. Các người nhìn cái cây kia xem."

Hắn chỉ tay về phía một gốc cổ thụ già cỗi bên bờ suối. Nó trông hoàn toàn bình thường, nếu không muốn nói là xấu xí và héo hon hơn hẳn những cây xung quanh.

Tuyết Thanh Nguyệt nheo mắt: "Căn cơ yếu ớt, linh khí đứt đoạn, chỉ là một cây khô sắp chết."

"Đúng, đó là những gì mắt thường và thần thức thấy." Lục Diệp cười nhạt. "Nhưng dưới góc độ dữ liệu, tọa độ của cái cây này trùng khớp hoàn hảo với điểm giao nhau của ba dòng linh mạch ẩn dưới đất. Theo lý thuyết, nó phải là cây tươi tốt nhất thung lũng. Việc nó trông như sắp chết chính là một sự 'ngụy trang' bằng mã nguồn. Nó không phải là một cái cây, nó là một 'Shortcut' – lối tắt!"

Lục Diệp tiến lại gần gốc cây, không dùng pháp thuật, cũng chẳng dùng sức mạnh. Hắn đưa tay gõ vào thân cây theo một nhịp điệu kỳ lạ: "Hai ngắn, một dài, ba nhanh, một chậm."

*Cạch.*

Một tiếng động cơ khí vang lên khô khốc giữa không gian huyền ảo. Trước con mắt kinh ngạc của Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, gốc cây bỗng nhiên rung chuyển, phần thân cây nứt ra thành một cánh cửa vuông vức, để lộ một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống lòng đất, tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh dương kỳ dị.

"Đây… đây là cơ quan sao?" Mạnh Hùng lắp bắp.

"Không, đây là một khu vực ẩn (Hidden Area)." Lục Diệp thản nhiên bước vào. "Người xưa gọi đây là động thiên phúc địa, còn ta gọi đây là kho chứa dữ liệu bị bỏ hoang."

Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo nhưng lại khô ráo lạ thường. Tuy nhiên, điều làm hai người đi sau kinh hãi không phải là độ sâu, mà là những gì họ nhìn thấy trên vách tường. Không phải những bức bích họa cổ xưa về thần tiên hay quỷ quái, mà là những khối lập phương bằng tinh thể mịn màng, sắp xếp chồng lên nhau một cách trật tự đến mức ám ảnh.

Lục Diệp dừng lại trước một căn phòng rộng lớn. Ở giữa phòng là một cái đài bằng đá, trên đó lơ lửng một vật thể có hình dạng như một khối rubik đang không ngừng xoay chuyển và thay đổi màu sắc.

"Phát hiện vật phẩm: Mảnh vỡ kiến trúc sơ cấp." Đạo Điển trong tay Lục Diệp phát ra tiếng thông báo khô khốc. "Phân tích tỉ lệ: 98% khớp với mã gốc."

"Đúng là nó rồi." Mắt Lục Diệp sáng lên. "Easter Egg đầu tiên của khu vực này."

"Lục huynh, cái cục xoay xoay kia là bảo vật gì? Có giúp tăng tu vi không?" Mạnh Hùng nuốt nước miếng, định vươn tay chạm vào.

"Đừng chạm vào nếu ngươi không muốn bị mã hóa thành một đống bùn." Lục Diệp ngăn lại. "Đó là dữ liệu thuần túy. Đối với các ngươi, nó là vô dụng, thậm chí là chất độc. Nhưng đối với ta, nó là 'quyền admin'. Khi ta giải mã được thứ này, ta có thể sửa đổi quy tắc của khu vực này. Ví dụ…"

Lục Diệp đưa tay lướt trên mặt khối tinh thể, các ngón tay hắn gõ liên tục vào không trung như đang đánh trên một bàn phím ảo.

"Tăng nồng độ linh khí khu vực cục bộ thêm 500%."

*Uỳnh!*

Một luồng linh khí đặc quánh như nước bỗng nhiên từ đâu ập tới, lấp đầy căn phòng. Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt giật mình kinh hãi. Linh khí nồng đậm đến mức chúng tự động thấm vào lỗ chân lông, khiến tu vi của hai người vốn đang ở nút thắt bỗng nhiên lung lay, có dấu hiệu đột phá.

"Thiên địa linh khí… sao có thể tùy ý điều khiển như vậy?" Tuyết Thanh Nguyệt run giọng. Nàng đã từng thấy những đại trận tụ linh cực kỳ phức tạp, tốn kém hàng vạn linh thạch thượng phẩm, nhưng chưa bao giờ thấy ai chỉ cần "gõ gõ" vài cái là biến không khí thành linh thạch lỏng như thế này.

"Chẳng qua là thay đổi tham số môi trường thôi." Lục Diệp thờ ơ đáp. "Nhưng món quà thật sự không phải cái này."

Hắn tiến đến góc tối của căn phòng, nơi có một chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Chiếc hòm trông rất rẻ tiền, thậm chí còn có vài chỗ bị mọt ăn.

"Trong các trò chơi cổ điển, những cái hòm càng xấu xí thì bên trong càng chứa vật phẩm quý giá. Đó là tâm lý nghịch đảo của người thiết kế." Lục Diệp mở hòm.

Bên trong không có thần khí tỏa ánh hào quang, không có tiên đan tỏa hương thơm ngào ngạt. Chỉ có một tấm bản đồ bằng da dê và một cái… la bàn bằng sắt gỉ.

Mạnh Hùng nhìn vào hòm, thất vọng tràn trề: "Lục huynh, chúng ta liều mạng đi vào đây chỉ để nhặt mấy thứ phế liệu này sao?"

Lục Diệp cầm tấm bản đồ lên, đôi mắt nheo lại vì phấn khích. Trong mắt hắn, tấm bản đồ không phải là hình vẽ địa hình, mà là một sơ đồ mạng lưới. Những đường kẻ đỏ chằng chịt nối liền các điểm cực bắc và cực nam của thế giới tu tiên này.

"Lão Mạnh, ngươi có biết đây là gì không?" Lục Diệp nói, giọng hơi run vì phấn khích. "Đây là 'Bản đồ đường truyền tín hiệu' của Thiên Đạo. Tất cả các bí cảnh, các cấm địa lớn nhất thế giới này, thực chất đều là các 'Server' chứa dữ liệu. Và tấm bản đồ này chỉ ra những lỗ hổng kết nối giữa chúng. Có thứ này, ta không cần phải vất vả leo núi lội suối nữa. Ta có thể 'Lag' qua vách tường để đi thẳng vào trung tâm bất kỳ tông môn nào!"

Tuyết Thanh Nguyệt rùng mình. Nàng không hiểu hoàn toàn những gì Lục Diệp nói, nhưng nàng hiểu được một điều: Kẻ này vừa tìm thấy chìa khóa vạn năng của thế giới.

Đúng lúc đó, cả căn phòng ngầm rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm đục ngầu vang lên từ phía trên, xuyên qua lớp đất đá dày đặc.

"Cảnh báo: Hệ thống phòng ngự của khu vực đã nhận diện có kẻ can thiệp bất hợp pháp." Đạo Điển rung lên. "Thực thể bảo vệ: Mãng Xà Sáu Đầu đã được 'Buff' trạng thái Cuồng Nộ. Đang tiến vào giai đoạn truy quét virus."

"Chết tiệt, Admin phát hiện ra ta đang hack rồi!" Lục Diệp tặc lưỡi, nhanh chóng thu hồi tấm bản đồ.

"Admin là vị chân nhân nào? Hắn có mạnh không?" Mạnh Hùng rút đại đao ra, nhìn lá chắn linh lực đang nứt vỡ phía trên.

"Hắn là ông trời đấy! Nhưng đừng lo, hắn đang ở xa, đây chỉ là chương trình bảo vệ tự động thôi." Lục Diệp lùi lại, đôi mắt hiện lên những dòng code chạy ngược. "Lão Mạnh, chuẩn bị tinh thần đánh cận chiến. Thanh Nguyệt, ta cần nàng đóng băng mặt đất để giảm tốc độ của nó. Còn ta… ta sẽ tìm cách 'Delete' (xóa) cái phần mềm diệt virus này!"

Mãng xà sáu đầu rống lên, cái đầu khổng lồ đầu tiên đã xuyên thủng trần hầm đá, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Lục Diệp. Nhưng Lục Diệp không sợ hãi, hắn đang mỉm cười. Bởi vì trên giao diện phân tích của hắn, con quái vật đáng sợ này đang hiện ra một dòng chữ màu đỏ đậm:

**[Status: Bug – Phần cổ thứ ba có cấu trúc đa phân đoạn lỗi, khả năng chịu lực: 0]**

"Giai đoạn thử nghiệm kết thúc rồi." Lục Diệp lẩm bẩm. "Bây giờ là lúc để xem sức mạnh của một Hacker thực thụ!"

Dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của khu vực ẩn, cuộc chiến giữa một kỹ sư hiện đại và hệ thống phòng ngự của Thiên Đạo chính thức bùng nổ. Lục Diệp biết, đây chỉ là một trong số hàng ngàn "Easter Eggs" mà hắn sẽ thu thập để dần dần chiếm quyền kiểm soát toàn bộ cái thế giới đầy "lỗi" này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8