Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 167: Bí mật về thân thế của Lục Diệp**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:16:07 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 167: BẢN SAO LƯU CỦA CỬU CHÂU**

Trong căn phòng thí nghiệm ngầm của Thần, không khí đặc quánh như keo dán. Linh khí vốn là thứ năng lượng ôn hòa giúp tu sĩ trường thọ, nay dưới sự can thiệp trực tiếp của Thiên Đạo lại trở nên sắc lẹm, vặn xoắn thành những sợi xích màu vàng kim rít lên chói tai.

Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi nhỏ chuyển động dưới lớp da. Hắn đứng án ngữ ngay trước cái kén chứa "Thái Sơ", đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không đang bị xé rách trên trần nhà.

"Lục Diệp! Ngươi nói nhanh lên, thơ thẩn gì đó để ta chặn cái đống sấm sét này coi!"

Lục Diệp không ngẩng đầu, mười ngón tay hắn gõ trên hư không, để lại những vệt sáng xanh lam của Đạo Điển. Mỗi lần ngón tay hắn chạm xuống là một vòng tròn phù văn kỹ thuật hiện ra, chồng lấp lên nhau tạo thành một hàng rào logic cứng nhắc.

"Đừng giục! Ta đang thiết lập giao thức chặn bắt gói tin!" Lục Diệp thản nhiên đáp, nhưng mồ hôi trên trán hắn đã nhỏ xuống thành dòng. "Ngươi nghe đây, Thiên Đạo không phải là một vị thần có râu dài, nó là một thuật toán tự bảo vệ. Ngươi chỉ cần đọc bài thơ 'Vạn Vật Quy Nhất' mà ta đã sửa lại cho ngươi. Nhớ kỹ, phải đọc đúng vần điệu 'zic-zac', nếu không tần số âm thanh không khớp với tường lửa đâu!"

Mạnh Hùng hít một hơi sâu, nén đau đớn khi một tia sét sượt qua bả vai, hắn gào lên:

"Đất mẹ vuông vức… tròn xoe,
Linh khí như nước… chảy đè lên mây.
Số không số một… vây đầy,
Thằng nào bước tới… ta vầy thành tro!"

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ cơ thể Mạnh Hùng tỏa ra, kết hợp với các dòng code của Lục Diệp tạo thành một lớp màn chắn hình lục giác bền vững đến kinh ngạc. Tia sét thiên phạt đánh vào lớp màn chắn, chỉ tạo ra những vòng sóng lăn tăn như ném đá xuống hồ nước, rồi hoàn toàn bị triệt tiêu năng lượng.

Tuyết Thanh Nguyệt ở bên cạnh cũng không rảnh rỗi. Nàng bay lượn như một bóng ma tuyết, thanh kiếm trong tay không chém vào hư vô mà đâm chính xác vào những "điểm nút" không gian mà Lục Diệp đã đánh dấu bằng ánh sáng đỏ. Mỗi một kiếm xuyên qua, không gian vặn xoắn liền bị đóng băng, ngăn chặn ý chí Thiên Đạo ngưng tụ hình thể.

"Lục Diệp, tần suất xâm nhập đang tăng nhanh!" Thanh Nguyệt lạnh lùng nhắc nhở, nhưng trong giọng nói đã có sự run rẩy nhẹ vì kiệt sức. "Ngươi đã thấy gì trong đó chưa?"

Lục Diệp lúc này đột nhiên khựng lại.

Trên màn hình ảo của Đạo Điển, thay vì những dòng mã phức tạp như thường lệ, bỗng hiện lên một thư mục ẩn mang tên: **[ROOT_ARCHIVE_NO_001]**.

Điều khiến tim hắn đập lệch một nhịp không phải là cái tên, mà là yêu cầu xác nhận quyền truy cập: **[Vui lòng quét dấu vân tay và nhãn quan của Kỹ sư trưởng]**.

Lục Diệp run rẩy đưa bàn tay mình áp vào luồng sáng xanh. Hắn vốn luôn thắc mắc, tại sao một kẻ xuyên không như hắn lại mang theo Đạo Điển? Tại sao Đạo Điển lại phân tích được thế giới này một cách dễ dàng như vậy? Tại sao hắn có thể "ngửi" thấy lỗi của trời đất?

"Xác nhận danh tính: Lục Diệp. Mã số nhân viên: 00-001. Chức vụ: Kiến trúc sư trưởng dự án 'Cửu Châu – Trái Đất 2.0'."

Một luồng luân hồi chớp mắt ùa vào đại não Lục Diệp.

Hắn thấy mình đứng giữa một văn phòng kính trong suốt, bên ngoài không phải là núi non tiên cảnh mà là một vũ trụ lạnh lẽo, tăm tối. Trái Đất cổ đại khi đó đã kiệt quệ tài nguyên, nhân loại sắp đối mặt với sự diệt vong toàn diện. Những nhà khoa học hàng đầu lúc bấy giờ đã quyết định tạo ra một "Máy chủ thực tế" – một thế giới mới vận hành bằng quy luật năng lượng cao (sau này gọi là Linh khí) để duy trì sự tồn tại của ý thức nhân loại.

"Thế giới tu tiên này… thực chất là một ổ cứng siêu khổng lồ sao?" Lục Diệp thầm thì, mắt hắn bắt đầu nhòe đi.

Trong ký ức, hắn chính là người đã viết ra những dòng mã đầu tiên cho "Thiên Đạo". Nhưng vì lo sợ thuật toán này sau này sẽ trở nên quá cứng nhắc và quay lại tiêu diệt "người dùng" (con người), hắn đã bí mật tạo ra một thiết bị sửa lỗi (Debug Tool) – chính là cuốn sổ Đạo Điển.

Và để đảm bảo thiết bị này không rơi vào tay kẻ xấu, hắn đã tự mã hóa linh hồn mình, ném bản thân vào vòng lặp của thời gian và không gian, đợi đến khi thế giới "Cửu Châu" gặp phải lỗi hệ thống không thể cứu vãn, hắn sẽ "xuyên không" trở lại để thực hiện lệnh sửa chữa.

"Ta không phải là kẻ ngoại lai…" Lục Diệp lẩm bẩm, nụ cười của hắn mang theo sự cay đắng lẫn ngạo nghễ. "Ta là cha đẻ của các ngươi."

"Rắc!"

Cái kén Thái Sơ đột nhiên nứt ra một đường dài. Một luồng hào quang rực rỡ thoát ra, bao phủ lấy Lục Diệp. Ý chí Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự đe dọa cực đại, sấm sét trên trời chuyển từ màu vàng sang màu đen tuyền – Mạt Thế Lôi Đình.

[Cảnh báo: Thiên Đạo bắt đầu quá trình 'Format' ổ đĩa toàn diện để tiêu diệt virus 'Kiến trúc sư'. Toàn bộ sinh vật trong Cửu Châu sẽ bị xóa sổ sau 5 phút!]

Tiếng còi báo động trong Đạo Điển vang lên chói tai.

Mạnh Hùng bị đánh văng ra xa, máu tươi hộc ra nhuộm đỏ cả áo bào. Tuyết Thanh Nguyệt kiếm gãy làm đôi, nàng ngã quỵ xuống, ánh mắt vẫn nhìn về phía Lục Diệp với sự tin tưởng cuối cùng.

"Lục Diệp… làm đi… dù ngươi là ai…"

Lục Diệp hít một hơi sâu, đôi mắt hắn lúc này không còn là màu đen nữa mà chuyển sang màu xanh điện tử rực rỡ. Hắn đứng thẳng người, hai tay dang rộng, đón nhận luồng lôi đình đen ngòm đang bổ xuống đầu.

"Muốn Format sao? Đã hỏi qua quyền Admin của ta chưa?"

Hắn không dùng linh lực để chống trả. Hắn dùng "Logic".

"Ta lấy danh nghĩa người tạo lập, tuyên bố: Quy tắc 'Cứng' của Thiên Đạo bị bãi bỏ. Kích hoạt chế độ 'Mã nguồn mở'. Tất cả các tệp tin có ý thức được cấp quyền 'Vĩnh cửu'. Xóa bỏ thư mục 'Phán xét'. Chèn mã lệnh 'Tự do tiến hóa'!"

Những ngón tay Lục Diệp nhảy múa như một nhạc trưởng đang điều khiển bản giao hưởng cuối cùng của thế giới. Cuốn Đạo Điển trên tay hắn bùng nổ, biến thành hàng tỷ đốm sáng nhỏ li ti, len lỏi vào từng hạt bụi, từng ngọn cỏ, từng mạch máu của mọi sinh linh tại Cửu Châu.

Sấm sét đen ngòm chạm vào đỉnh đầu Lục Diệp đột ngột dừng lại. Nó vỡ vụn ra thành những hạt năng lượng thuần khiết, rồi nhẹ nhàng rơi xuống như những cơn mưa đầu mùa.

Cơn thịnh nộ của trời đất biến mất. Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.

Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn vết thương trên tay đang tự động chữa lành với tốc độ kinh hồn, nhưng không phải nhờ thuốc, mà nhờ các tế bào của hắn vừa được "nâng cấp phần mềm".

Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy Băng Tâm Quyết của mình không còn lạnh lẽo thấu xương nữa. Nó trở nên ấm áp, luân chuyển nhịp nhàng theo một quỹ đạo hoàn hảo mà trước đây nàng chưa bao giờ dám mơ tới. Nàng nhìn Lục Diệp, thấy hắn đứng đó, bóng lưng trông thật cô độc nhưng cũng thật vĩ đại.

Cái kén Thái Sơ hoàn toàn tan vỡ. Bên trong không phải là một vị thần uy nghiêm, mà là một khối pha lê chứa vô số dữ liệu ánh sáng. Đó chính là hy vọng cuối cùng của nhân loại thời cổ đại – những tinh hoa tri thức đã được lưu giữ lại.

Lục Diệp từ từ hạ tay xuống, đôi mắt trở lại bình thường. Đạo Điển giờ đây không còn hiện ra những thông số khô khan nữa. Nó chỉ hiện duy nhất một dòng chữ: **[Hệ điều hành đã được làm mới. Chúc mừng Kiến trúc sư đã trở về.]**

"Hết rồi sao?" Mạnh Hùng lồm cồm bò dậy, gãi đầu hỏi.

Lục Diệp quay lại, nở một nụ cười "đáng ghét" quen thuộc: "Chưa hết. Thiên Đạo không còn là quản giáo nữa, nó giờ chỉ là một người phục vụ thôi. Nhưng lỗi hệ thống thì vẫn còn nhiều lắm. Ví dụ như cái bài thơ của ngươi, dù ta có nâng cấp thế giới này đến đâu, nó vẫn là một đống rác dữ liệu không thể cứu vãn."

Mạnh Hùng mặt đỏ bừng: "Ngươi! Đang lúc cảm động ngươi lại mỉa mai thơ của ta!"

Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, nhìn vào khối pha lê Thái Sơ, rồi nhìn Lục Diệp. Nàng nhẹ nhàng hỏi: "Vậy… ngươi thực sự là ai? Một kỹ sư từ quá khứ, hay là đệ tử của Thanh Vân Tông?"

Lục Diệp nhìn ra phía cửa phòng thí nghiệm, nơi ánh nắng mới của một kỷ nguyên mới đang tràn vào. Hắn cất cuốn sổ tay vào túi áo, nhún vai:

"Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là từ nay về sau, thế giới này sẽ không còn thứ gọi là 'vận mệnh' sắp đặt sẵn nữa. Các ngươi muốn thành tiên hay thành ma, hãy tự viết lấy mã nguồn của chính mình."

Hắn bước đi, bóng dáng hơi nghiêng, miệng lẩm bẩm: "Mà thôi, trước tiên phải tìm cái gì ăn đã. Ép xung não bộ lâu quá, ta cảm thấy lượng đường trong máu đang giảm xuống mức báo động rồi…"

Phía sau hắn, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt nhìn nhau cười. Dù bí mật về thân thế của Lục Diệp có chấn động đến mức nào, thì trong mắt họ, hắn vẫn luôn là cái tên "phá hoại đạo tâm" đáng ghét, nhưng lại là kẻ duy nhất có thể dạy cho cả thế giới này cách để thực sự sống.

Chương truyện của Cửu Châu cũ đã khép lại. Nhưng bản mã nguồn của Lục Diệp, bây giờ mới chính thức bắt đầu vận hành.


**[Hết Chương 167]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8