Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 169: Một hiểm họa từ bên ngoài vũ trụ**
**CHƯƠNG 169: LỆNH XÓA TỪ HƯ KHÔNG**
Bầu trời Vạn Vật Nguyên Giới sau cuộc cải cách của Lục Diệp vốn luôn giữ một màu xanh lam thuần khiết, trong trẻo như mặt gương vừa được lau chùi. Thế nhưng, vào buổi sáng ngày thứ bảy mươi hai kể từ khi "Thiên Đạo Mã Nguồn Mở" được thiết lập, sự yên bình đó bỗng bị phá vỡ bởi một hiện tượng cực kỳ quái dị.
Ở phía cực Bắc, nơi vốn là những dãy núi tuyết vĩnh cửu, không gian đột nhiên bị "khuyết" mất một mảng. Nó không phải là vết nứt không gian rỉ ra hắc khí hay linh lực hỗn loạn như thường thấy trong các bí cảnh, mà là một khoảng trắng xóa, phẳng lì, không có chiều sâu, trông giống như một bức tranh đang vẽ dở bị ai đó cầm tẩy xóa đi một mảng lớn.
Lục Diệp đang ngồi ở hiên quán trọ, tay cầm một quả linh táo, răng vừa mới cắn một miếng "rắc" giòn tan thì động tác của hắn khựng lại.
Con ngươi hắn hơi co rụt, một dải dữ liệu màu xanh biếc bắt đầu chạy điên cuồng trong đồng tử.
"Cái quái gì thế kia?" Lục Diệp lẩm bẩm, miếng táo trong miệng còn chưa kịp nuốt. "Lỗi hiển thị? Hay là… mất dữ liệu cục bộ?"
Mạnh Hùng từ trong sân đang hùng hục tập tạ bằng hai tảng đá ngàn cân, mồ hôi nhễ nhại, thấy Lục Diệp nghệt mặt ra thì cũng dừng lại, nhìn theo hướng mắt của đại ca mình.
"Đại ca, có chuyện gì vậy? Đỉnh Thiên Sơn sao tự nhiên trắng hếu như vừa bị đổ vôi thế kia?"
Tuyết Thanh Nguyệt từ trên lầu lướt xuống, thanh trường kiếm trên lưng nàng khẽ run lên như đang cảm ứng được một mối đe dọa không danh tính. Nàng lạnh lùng nhìn về phương Bắc, nhíu mày: "Lục Diệp, ta cảm thấy… nơi đó không còn tồn tại chút linh khí nào. Không phải là linh khí bị hút cạn, mà là chính khái niệm 'linh khí' ở đó đã biến mất."
Lục Diệp đứng bật dậy, hắn ném quả táo sang một bên, tay phải khẽ vẫy một cái vào không trung. Cuốn "Đạo Điển Phân Tích" phiên bản nâng cấp – giờ đây là một khối rubik ánh sáng xanh lơ – hiện ra trên lòng bàn tay hắn. Hắn xoay khối rubik một vòng, hàng loạt cửa sổ thông số hiện lên dày đặc trước mặt.
"Phân tích tọa độ cực Bắc… Khoảng cách: mười vạn dặm. Đối tượng: Không xác định. Mức độ cảnh báo: Đỏ thẫm!"
Trên màn hình ảo, dòng chữ **[ERROR: NULL POINTER]** (Lỗi: Trỏ vào giá trị rỗng) hiện lên nhấp nháy liên tục.
"Hỏng rồi!" Sắc mặt Lục Diệp biến đổi. "Đây không phải là lỗi bên trong hệ thống. Đây là một cuộc tấn công vào phần cứng từ bên ngoài!"
Lão Quy từ trong cái nhẫn trên ngón tay Lục Diệp thò cái đầu nhỏ xíu ra, hít hà một hơi rồi run cầm cập: "Lục… Lục tiểu tử, hơi thở này… lão phu nhớ ra rồi! Vạn vạn năm trước, trong ghi chép cổ xưa nhất của nền văn minh khởi nguyên có nhắc đến 'Sứ giả Dọn dẹp'. Bọn họ là những kẻ chuyên đi xóa bỏ các thế giới bị coi là 'rác dữ liệu'!"
Vừa dứt lời, từ mảng trắng xóa ở cực Bắc kia, một thực thể từ từ hiện hình. Nó không có tay chân, không có khuôn mặt, chỉ là một khối đa diện đen xì, bề mặt mịn đến mức không phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào. Xung quanh khối đa diện đó, những con số 0 và 1 màu đỏ ngầu xoay quanh như những luồng sấm sét tà ác.
Nó chuyển động không theo quy luật vật lý, mà theo kiểu nhảy cóc – lúc ẩn lúc hiện, mỗi lần hiện ra lại cách vị trí cũ hàng ngàn dặm, tiến thẳng về phía trung tâm đại lục.
Lục Diệp hét lớn: "Mạnh Hùng, Thanh Nguyệt! Lên 'xe'! Chúng ta phải chặn nó lại ngay trước khi nó xóa sạch cái máy chủ này!"
Mạnh Hùng chẳng hiểu 'máy chủ' là cái mô tê gì, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lục Diệp, hắn liền vận công, cơ bắp cuồn cuộn, ném mạnh hai tảng đá sang hai bên tạo thành một vụ nổ nhỏ để lấy đà, bay vút lên không. Tuyết Thanh Nguyệt hóa thành một dải băng ảnh, chân đạp phi kiếm, bám sát gót Lục Diệp.
Chỉ trong vài hơi thở, nhờ vào các "Cổng dịch chuyển Logic" mà Lục Diệp đã cài đặt khắp nơi, họ đã có mặt cách thực thể đen kia khoảng mười dặm.
Ở cự ly gần, cảnh tượng còn kinh khủng hơn nhiều. Phía sau lưng thực thể đó, tất cả những gì nó đi qua – rừng cây, đồi núi, sông ngòi – đều biến thành một màu xám xịt của tro tàn, rồi từ từ tan biến vào hư không. Những tu sĩ thủ hộ ở vùng cực Bắc khi xông lên ngăn cản, vừa chạm vào luồng sáng đỏ xung quanh nó liền im lặng biến mất, không một tiếng thét, không một giọt máu rơi, như thể họ chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
"Cái thứ này… nó đang 'Delete' (Xóa) thực tại!" Lục Diệp nghiến răng.
Thực thể kia bỗng dừng lại. Một giọng nói vang lên, không phải truyền bằng âm thanh mà là găm thẳng vào thần thức của mọi người, khô khốc như tiếng máy móc rỉ sét:
"Phát hiện thế giới: Vạn Vật Nguyên Giới. Trạng thái: Đã bị sửa đổi mã nguồn trái phép. Phân loại: Trojan/Virus. Thực thi lệnh: Format (Định dạng lại toàn bộ)."
"Mẹ kiếp, bảo ai là Trojan đấy?" Lục Diệp giận dữ hét lên. "Đây là mã nguồn mở! Đây là tự do ngôn luận, tự do tu luyện! Ngươi là đứa nào mà đòi định dạng?"
Thực thể đen kia hơi nghiêng mình về phía Lục Diệp, những con số 0 và 1 màu đỏ quanh nó xoay nhanh hơn.
"Đối tượng mục tiêu: Lục Diệp. Chức năng: Root Admin bất hợp pháp. Mức độ ưu tiên xóa bỏ: Cấp SSS."
Vèo! Một luồng sáng đỏ rực từ thực thể kia bắn ra, quỹ đạo của nó không phải là đường thẳng hay đường cong thông thường, mà nó nhảy zic-zac trong không gian như một lỗi glitch của đồ họa.
"Mạnh Hùng, Tanker, đỡ lấy!" Lục Diệp ra lệnh.
Mạnh Hùng gầm lên, vận chuyển "Bất Diệt Kim Thân" đã được Lục Diệp tối ưu hóa. Toàn thân hắn bọc trong một lớp hào quang rực rỡ, mỗi lỗ chân lông đều phun trào khí kình mạnh mẽ. "Cái đồ cục gạch đen thui kia, nếm thử một quyền của lão Hùng!"
Mạnh Hùng tung ra một cú đấm làm rung chuyển cả không gian. Thế nhưng, khi cú đấm tiếp xúc với luồng sáng đỏ, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Lớp kim quang trên tay Mạnh Hùng không hề vỡ vụn, mà nó bị… mờ đi. Các pixel ánh sáng rơi rụng lả tả như bụi cát.
"Á!" Mạnh Hùng hét lên. Hắn nhìn thấy cánh tay phải của mình đang mất dần chi tiết, trở nên nhòe nhoẹt và biến thành một khối xám xịt không hình thù.
"Lùi lại!" Tuyết Thanh Nguyệt vung kiếm. Kiếm quang mang theo quy luật "Băng Phong Tuyệt Đối", cố gắng đóng băng thời gian xung quanh luồng sáng đó. Nhưng vô ích, lệnh "Format" cấp cao của đối phương có ưu tiên cao hơn mọi quy luật tự nhiên của thế giới này.
Lục Diệp thấy tình hình không ổn, hắn ném khối rubik ánh sáng lên trời.
"Hộp Cát Cách Ly (Sandboxing) – Khởi động!"
Ngay lập tức, một khối lập phương mờ ảo bao phủ lấy cả ba người và thực thể kia, tách biệt vùng không gian này ra khỏi thực tại của Nguyên Giới. Đây là chiêu bài phòng thủ mạnh nhất của Lục Diệp, dùng để thử nghiệm các "đoạn code nguy hiểm" mà không sợ ảnh hưởng đến hệ thống chính.
Trong Hộp Cát, tốc độ biến mất của cánh tay Mạnh Hùng chậm lại. Lục Diệp lập tức vẩy tay, một dòng lệnh xanh mướt hiện ra, dán đè lên cánh tay của Mạnh Hùng.
"Lệnh hồi phục: Restore from Backup (Khôi phục từ bản sao lưu)!"
Cánh tay Mạnh Hùng dần hiện rõ trở lại, các mạch máu và cơ bắp tái tạo trong chớp mắt. Mạnh Hùng thở hồng hộc, mặt tái mét: "Cái thứ đó… nó không đánh vào người ta, nó xóa mất định nghĩa về cánh tay của ta luôn!"
Lục Diệp không trả lời, hắn nhìn chăm chằm vào thực thể đen. "Ta hiểu rồi. Các ngươi không phải là sinh mệnh, các ngươi là một loại chương trình bảo mật của 'Đại Vũ Trụ' đúng không? Thấy thế giới này thay đổi quá nhanh, các ngươi coi đó là lỗi hệ thống nên muốn xóa sạch để khôi phục cài đặt gốc?"
Thực thể kia lại phát ra âm thanh khô khốc: "Thế giới này đã mất kiểm soát. Quy luật tự nhiên bị đảo lộn. Người thường hiểu được thiên cơ, súc vật biết làm thơ… Đây là sự hỗn loạn của dữ liệu. Phải xóa bỏ để bảo vệ tính toàn vẹn của Đại Vũ Trụ."
Lão Quy run rẩy hét lên từ trong nhẫn: "Lục tiểu tử, không ổn rồi! Nếu nó báo cáo về 'Tổng đài' thì sẽ có hàng vạn thứ như nó đổ bộ xuống đây. Chúng ta sẽ bị quét sạch không còn một mảnh vụn!"
Lục Diệp cười lạnh, trong mắt lóe lên sự bướng bỉnh của một tên kỹ sư cuồng công việc: "Xóa ta? Ta dành bao nhiêu công sức để fix lỗi cho thế giới này, thức đêm thức hôm viết code, giờ ngươi bảo xóa là xóa à? Không có cửa đâu!"
Hắn quay sang Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng: "Nghe này, thực thể này có một 'Logic vòng lặp' rất chặt chẽ. Nó thực hiện lệnh xóa theo trình tự: Nhận diện đối tượng -> Kiểm tra bản quyền -> Thực thi lệnh Xóa. Chúng ta không đánh lại nó bằng sức mạnh vật lý được, vì mọi thứ chúng ta tạo ra đều bị nó coi là dữ liệu rác để xóa."
"Vậy phải làm sao?" Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng hỏi, dù tay nàng cầm kiếm vẫn hơi run.
"Chúng ta sẽ tấn công vào 'Bản quyền' của nó!" Lục Diệp nở một nụ cười quái dị. "Ta sẽ biến chúng ta thành 'Phần mềm chính chủ' trong mắt nó."
Lục Diệp bắt đầu gõ tay liên tục vào khối rubik không gian. Từng dòng ký tự mã hóa huyền bí bay ra, bao quanh lấy ba người họ.
"Mạnh Hùng, dùng những bài thơ dở nhất của ngươi, hét thật to vào mặt nó cho ta! Nhưng nhớ, mỗi câu thơ phải kết thúc bằng từ 'Chính Hãng'!"
Mạnh Hùng ngớ ra một giây rồi gật đầu cái rụp. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng vang như sấm:
"Trời xanh mây trắng nắng vàng – Ta đây là hàng… Chính Hãng!
Hoa rơi hữu ý nước chảy xuôi – Công pháp của ta là… Chính Hãng!"
Cùng lúc đó, Lục Diệp thực hiện lệnh "Spam dữ liệu". Hắn tạo ra hàng vạn phân thân của chính mình, nhưng mỗi phân thân đều mang một nhãn hiệu giả mạo rực rỡ: "Thanh Vân Tông – Phiên bản Pro Full Crack", "Tuyết Thanh Nguyệt – Bản dùng thử 9999 ngày".
Thực thể đen bắt đầu hỗn loạn. Các con số 0 và 1 màu đỏ xoay vòng vòng như bị lag.
"Cảnh báo: Phát hiện quá nhiều đối tượng chính chủ… Kiểm tra lại quyền hạn… Lỗi… Lỗi tràn bộ đệm (Buffer Overflow)!"
"Đúng rồi, lag đi con trai!" Lục Diệp đắc chí. Hắn không dừng lại, tiếp tục dùng chiêu độc: "Phân tích cấu trúc thực thể… Tìm thấy tệp tin nòng cốt: *core_logic.sys*. Chèn mã độc… à không, chèn 'Cập nhật tính năng'!"
Lục Diệp vỗ mạnh một cái vào hư không, một dải dữ liệu hình tam giác nhọn hoắt đâm thẳng vào tâm khối đa diện đen xì kia.
Đó không phải là đao kiếm, mà là một đoạn logic nghịch lý: "Nếu mọi thứ trong thế giới này là lỗi, vậy kẻ đi xóa lỗi cũng là một phần của thế giới bị lỗi, suy ra kẻ đi xóa lỗi cũng cần bị xóa!"
Khối đa diện đen xì rung chuyển dữ dội. Những con số xung quanh nó chuyển từ màu đỏ sang màu vàng cảnh báo, rồi cuối cùng là màu xanh lá cây chết chóc.
"Logic mâu thuẫn… Ta là ai? Tại sao ta phải xóa ta? Lỗi hệ thống cấp nghiêm trọng… Đang tự hủy…"
Bùm!
Một vụ nổ dữ liệu nổ ra bên trong Hộp Cát Cách Ly. Những khối đa diện đen vỡ vụn thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti rồi tan biến hoàn toàn. Hộp Cát rung chuyển rồi sụp đổ, trả lại ba người về với bầu trời cực Bắc đang dần lấy lại màu sắc ban đầu.
Mạnh Hùng lau mồ hôi trán, vẫn chưa hết bàng hoàng: "Đại ca… chúng ta thắng rồi? Con quái vật xóa sổ vũ trụ bị ngươi nói cho tự tử luôn hả?"
Lục Diệp ngồi phịch xuống tuyết, mặt mày phờ phạc, tinh thần lực hao tổn nghiêm trọng. Hắn lấy bình nước gừng từ trong túi ra uống một ngụm lớn, xua tan cái lạnh.
"Chỉ là tạm thời đánh lừa được cái 'Antivirus' đó thôi," Lục Diệp thở dài. "Nó tự hủy vì logic bị xung đột. Nhưng vấn đề là, cái 'Antivirus' này vừa mới gửi một báo cáo lỗi về Máy Chủ Trung Tâm của Đại Vũ Trụ trước khi chết."
Sắc mặt Tuyết Thanh Nguyệt trầm xuống: "Ý ngươi là… sẽ còn những thứ mạnh hơn đến sao?"
Lục Diệp nhìn lên bầu trời sâu thẳm, nơi vốn dĩ không có gì, nhưng giờ đây trong mắt hắn, nơi đó đang lờ mờ hiện ra một dải ngân hà với những thông số dữ liệu vĩ đại mà trước đây hắn chưa bao giờ nhìn thấy.
"Chào mừng các ngươi đến với cấp độ tiếp theo," Lục Diệp cay đắng cười. "Trước đây chúng ta chỉ đánh nhau với những thằng hacker địa phương hay lũ Admin lỗi thời. Bây giờ, chúng ta chính thức bị 'Ban quản lý Vũ trụ' để mắt tới rồi."
Hắn đứng dậy, nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Mạnh Hùng đang cười hì hì sửa lại thơ, nhìn sang Tuyết Thanh Nguyệt đang lo lắng lau kiếm.
"Nhưng không sao," Lục Diệp nhếch mép, vẻ tự tin của kẻ phá hoại đạo tâm quay trở lại. "Thế giới này đã được ta Refactor (Tái cấu trúc). Nếu bọn chúng muốn Delete chúng ta, bọn chúng sẽ phải vượt qua một hệ thống tường lửa mà ngay cả thần linh cũng phải đau đầu."
Lục Diệp nhặt quả táo cắn dở dưới đất lên, thổi bụi rồi thản nhiên ăn tiếp.
"Mạnh Hùng, về thôi. Ngươi phải học thêm vài bài thơ nữa. Nếu lần sau bọn chúng cử cả một binh đoàn Antivirus xuống, ta cần ngươi hét cho bọn chúng nổ não mới thôi!"
Mạnh Hùng vỗ ngực bôm bốp: "Đại ca yên tâm, thơ ta thì… đến Thiên Đạo còn muốn tự sát chứ đừng nói mấy cục gạch đen kia!"
Tiếng cười vang vọng trên đỉnh núi tuyết, nhưng dưới bóng tối sâu thẳm của vũ trụ, một cặp mắt khổng lồ – tạo thành từ những thiên hà – đang từ từ mở ra, nhìn chằm chằm vào cái đốm nhỏ bé gọi là Vạn Vật Nguyên Giới.
Cuộc chiến giành quyền "Bản quyền" của sự sống, giờ đây mới thực sự bắt đầu.