Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 171: Toàn dân tham gia viết code bảo vệ**
**CHƯƠNG 171: TOÀN DÂN THAM GIA VIẾT CODE BẢO VỆ**
Bầu trời Cửu Châu chưa bao giờ mang một màu sắc rùng rợn đến thế. Không phải mây đen kéo lối, cũng chẳng phải lôi kiếp thường thấy, mà là những dải sọc đỏ tươi chạy dọc ngang trên vòm không trung, tựa như những vết nứt của một tấm gương bị quá nhiệt.
Lục Diệp đứng trên đỉnh Ngũ Chỉ, gió tạt vào mái tóc hắn rối bời. Qua lăng kính của Đạo Điển Phân Tích, thế giới hiện lên với hàng triệu dòng thông báo lỗi (Error Log) chạy với tốc độ chóng mặt.
[Cảnh báo: Thiên Đạo Ý Chí đang tiến hành Force Update (Cập nhật cưỡng chế).]
[Tên bản vá: Diệt Thế 1.0 – Thanh lọc dữ liệu rác.]
[Thời gian hoàn thành: 2 canh giờ.]
"Dữ liệu rác?" Lục Diệp nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua bảng điều khiển ảo. "Hàng tỷ sinh mạng, hàng ngàn năm văn minh, trong mắt cái bộ vi xử lý vô tri kia chỉ là rác thôi sao?"
Đằng sau hắn, Tuyết Thanh Nguyệt sắc mặt trắng bệch. Nàng nhìn thấy những dãy núi xa xa đang bắt đầu tan chảy theo đúng nghĩa đen, hóa thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất vào hư không. "Lục Diệp, trận pháp hộ tông của các đại phái đều sụp đổ rồi. Minh Sát Tôn Giả vừa truyền tin, Thiên Cơ Các đã bị quét sạch, các vị lão tổ dù dùng hết linh lực cũng không thể ngăn cản sự phân rã của vật chất. Chúng ta… chúng ta thực sự sẽ bị xóa sổ sao?"
Mạnh Hùng vác thanh đại đao to bản, đứng bên cạnh hừ hừ thở dốc: "Ta mặc kệ cái gọi là phân rã. Nhưng tên Thiên Đạo kia vừa quét mất vạt áo của ta, đó là chiếc áo ta mới thuê tú bà ở thành Kim Lăng thêu bài thơ 'Con cóc nằm gốc cây sung' mà ta tâm đắc nhất! Lục tiểu tử, mau ra tay đi, ta muốn đấm nát cái hệ thống này!"
Lục Diệp hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay hắn gõ liên tục vào không trung. Mỗi lần ngón tay hắn chạm vào một điểm, không gian lại gợn lên một vòng sóng màu lam.
"Một mình ta không đủ sức chống lại băng thông của toàn thế giới," Lục Diệp nói nhanh, giọng hắn bình thản đến mức đáng sợ. "Muốn chống lại một hệ thống tập quyền, cách duy nhất là tạo ra một hệ thống phi tập trung. Chúng ta sẽ chơi bài ngửa: Mã Nguồn Mở!"
Nói đoạn, Lục Diệp truyền linh lực vào "Linh Tín Vọng Kiều" – một trạm phát sóng tâm linh khổng lồ mà hắn đã âm thầm xây dựng suốt nửa năm qua bằng cách kết nối các linh mạch rải rác khắp Cửu Châu.
Trong phút chốc, mỗi một tu sĩ, mỗi một phàm nhân, thậm chí là cả những con yêu thú có linh trí, đều nghe thấy một giọng nói vang lên ngay trong đầu mình. Kèm theo đó là một bảng thông tin hiện ra trước mắt họ, chân thực đến mức không thể xua tan.
"Hỡi những người dùng (Users) của thế giới này! Tôi là Lục Diệp. Thiên Đạo vừa thông báo chúng ta là lỗi hệ thống và chuẩn bị xóa ổ cứng. Các bạn có hai lựa chọn: Một là ngồi đợi bị 'Format', hai là cùng tôi… Hack ngược lại nó!"
Tại Thanh Vân Tông, chưởng môn Thanh Vân đang ngơ ngác nhìn bảng thông tin màu xanh lục hiện ra trước mặt. Lão thấy những đoạn mã phức tạp nhưng kỳ diệu thay, dưới sự phân giải của Đạo Điển, lão bỗng hiểu được ý nghĩa của chúng.
"Cái này… đây chẳng phải là cấu trúc của Thanh Vân Quyết sao? Nhưng sao nó ngắn gọn thế này? Chỉ có ba dòng phù văn?"
Cùng lúc đó, trên màn hình ảo của tất cả mọi người hiện lên một thanh trạng thái: [Yêu cầu đóng góp tài nguyên xử lý (Mining Permission). Đồng ý/Từ chối?]
"Mọi người nghe đây!" Giọng Lục Diệp vang vọng khắp đại lục. "Ta đã đơn giản hóa toàn bộ công pháp thiên hạ thành các đơn vị mã nguồn cơ bản. Bây giờ, mỗi khi các ngươi vận hành linh lực theo sơ đồ ta gửi, các ngươi không chỉ đang tu luyện, mà đang đóng góp 'lực tính toán' để tạo ra một tường lửa khổng lồ bao bọc lấy thế giới này!"
Trong thoáng chốc, sự im lặng bao trùm. Người dân lo sợ, các tông môn do dự. Nhưng rồi, khi một thành trì lớn ở phía Tây bị "bản cập nhật" quét qua và biến thành một hố đen hư vô, nỗi sợ hãi đã biến thành hành động.
"Lão tử không muốn chết! Đồng ý! Ta đóng góp 100% linh lực!" Một tên tán tu hét lên, bấm tay vào nút [Đồng ý] lơ lửng trong không trung.
"Thanh Vân Tông toàn thể đệ tử, kết nối hệ thống!"
"Băng Tâm Cung, tham gia!" Tuyết Thanh Nguyệt cũng không chần chừ, nàng đặt tay lên bảng điều khiển, băng hàn linh khí cuồn cuộn đổ vào mạng lưới.
Trên bầu trời, một mạng lưới ánh sáng màu xanh lục bắt đầu hiện ra, phủ lên các lục địa. Đó là hàng triệu dòng mã nguồn được viết bằng linh hồn và ý chí của chúng sinh. Mỗi một người là một nút (Node), mỗi một đạo tâm là một khối dữ liệu (Block).
[Phát hiện mạng lưới mã nguồn mở: Open-Cửu-Châu 1.0.]
[Lực tính toán đang tăng: 10%… 40%… 85%…]
Lục Diệp đứng ở vị trí trung tâm (Master Node), đôi mắt hắn rực sáng ánh điện. "Mạnh Hùng, đến lượt huynh! Hãy đọc bài thơ mà huynh vừa sửa lại đi!"
Mạnh Hùng đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì hưng phấn. Hắn không dùng đao nữa mà chắp tay sau lưng, dõng dạc ngâm:
"Bầu trời như một cái khung,
Linh khí chạy dọc, chạy trung, chạy ngoài.
Thiên Đạo là gã lười đoài,
Cài phần mềm đểu, bị loài người fix!"
Mỗi câu thơ của Mạnh Hùng thốt ra, nhờ sự tối ưu của Lục Diệp, biến thành những chuỗi sóng âm mang tần số cộng hưởng cực cao. Chúng đánh vào các vết nứt màu đỏ của Thiên Đạo, khiến tiến trình cập nhật của nó bị khựng lại.
"Lỗi cú pháp (Syntax Error)!" Lục Diệp gầm lên. "Phải, bài thơ của Mạnh Hùng chính là một đoạn mã rác (Junk code) cực mạnh mà ta đã mã hóa. Thiên Đạo muốn xử lý nó thì phải tiêu tốn gấp vạn lần lực tính toán thông thường!"
Trên cao xanh, một khuôn mặt khổng lồ không rõ hình hài dần hiện ra. Đó là ý chí của Thiên Đạo. Nó có vẻ kinh ngạc. Trong logic của nó, đám kiến hôi này lẽ ra phải tan rã dưới áp lực của quy luật tự nhiên. Thế nhưng, giờ đây chúng lại kết hợp lại, tạo thành một hệ thống kỳ dị chưa từng thấy.
"Ký chủ Lục Diệp… hành vi của ngươi đang gây ra nghẽn mạng nghiêm trọng," một giọng nói cơ khí vang lên từ thinh không, làm rung chuyển cả không gian.
"Ta không chỉ gây nghẽn mạng," Lục Diệp mỉm cười đầy xảo quyệt, "ta còn đang cài Trojan vào hệ thống cốt lõi của ngươi thông qua lòng tham của những kẻ muốn sống sót!"
Lúc này, toàn dân Cửu Châu đang điên cuồng "viết code". Các bô lão ở các gia tộc lớn chưa bao giờ chăm chỉ như vậy. Họ không còn tranh giành địa bàn hay bảo vật, họ đang thi nhau xem ai "nhập mã" (vận hành linh khí theo sơ đồ của Lục Diệp) nhanh hơn để đẩy thanh trạng thái bảo vệ lên cao hơn.
"Nhìn kìa! Tường lửa của thành chúng ta mạnh hơn thành bên cạnh 5% rồi! Cố lên các đệ tử, đừng để bị 'lag'!"
"Bên kia có một lỗ hổng dữ liệu! Phù văn sư đâu? Mau vá lại ngay!"
Cả thế giới trở thành một công trường lập trình vĩ đại. Logic của Lục Diệp đã biến việc bảo vệ mạng sống thành một trò chơi cộng đồng (Crowdsourcing). Những khái niệm trừu tượng như "Duyên phận" giờ đây được cụ thể hóa thành "Xác suất kết nối", còn "Kiếp nạn" thì được coi là "Xung đột tài nguyên".
Thiên Đạo Ý Chí bắt đầu phản công. Nó ném xuống những "Logic Bomb" – những khối cầu mang năng lượng hủy diệt có khả năng đảo lộn nhân quả. Khi một quả bom rơi xuống vách đá, thay vì nổ tung, vách đá đó bỗng biến thành một đàn vịt kêu quàng quạc, rồi tan biến thành không khí.
"Cảnh báo: Logic Bomb đã xâm nhập!" Hệ thống của Lục Diệp vang lên hồi chuông đỏ.
"Đừng hoảng sợ!" Lục Diệp chỉ tay về hướng Tuyết Thanh Nguyệt. "Thanh Nguyệt, dùng thuật toán Đóng Băng Dữ Liệu!"
Tuyết Thanh Nguyệt gật đầu, nàng vung tay ra hiệu cho hàng vạn nữ đệ tử Băng Tâm Cung đang kết nối với mình. Một luồng khí lạnh cực độ, không phải lạnh về nhiệt độ mà là sự đình trệ về vận hành, lập tức bao phủ lấy các quả bom. Những quả bom đó bị "treo máy" giữa chừng, lơ lửng trên không trung, tiến trình nổ bị kẹt ở mức 99%.
"Bây giờ đến lượt ta!" Lục Diệp hét lớn. Hắn bắt đầu dùng Đạo Điển để thực hiện lệnh Refactor (Tái cấu trúc).
Mười đầu ngón tay của hắn múa lượn nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Hắn đang viết lại các đoạn mã mà Thiên Đạo vừa tung ra. Trong mắt hắn, những Logic Bomb này thực chất là các gói dữ liệu năng lượng cực cao.
"Ctrl+C… Ctrl+V… Chỉnh sửa tham số… Enter!"
Ầm!
Những quả Logic Bomb của Thiên Đạo bỗng nhiên đổi hướng. Chúng không còn xóa sổ vật chất nữa mà biến thành những trận mưa linh khí thuần khiết, rơi xuống tưới mát khắp đại lục.
[Thông báo hệ thống: Đã chuyển đổi thành công mã độc thành tài nguyên nâng cấp phần cứng (Linh khí nồng độ tăng 300%).]
Vạn dân Cửu Châu hò reo. Chưa bao giờ họ cảm thấy tu tiên lại dễ dàng và… thú vị đến vậy. Họ bắt đầu nhận ra, chỉ cần có logic và sự đoàn kết, ngay cả "Ý trời" cũng chỉ là một chương trình có thể bị bẻ khóa.
Thiên Đạo Ý Chí run rẩy. Trên bầu trời, khuôn mặt khổng lồ bắt đầu xuất hiện những vết nhiễu sóng (glitch). Nó nhận ra một điều đáng sợ: Càng cố gắng tấn công, nó càng cung cấp nhiều dữ liệu cho Lục Diệp phân tích và hấp thụ. Toàn dân Cửu Châu dưới sự dẫn dắt của hắn đã trở thành một hệ thống tự học (Machine Learning) khổng lồ. Mỗi giây trôi qua, tường lửa bảo vệ thế giới lại càng phức tạp và thông minh hơn.
Lục Diệp lau mồ hôi trên trán, hắn cảm nhận được lực lượng của toàn dân đang chảy qua huyết quản mình như những luồng dữ liệu khổng lồ.
"Thiên Đạo, ngươi lỗi thời rồi," Lục Diệp nói, giọng hắn vang vọng khắp chín tầng trời. "Một hệ thống đóng kín sẽ chỉ dẫn đến sự trì trệ. Hôm nay, chúng ta chính thức biến thế giới này thành Mã Nguồn Mở. Mọi quy tắc của ngươi, chúng ta đều có quyền chỉnh sửa!"
[Tiến trình bẻ khóa hệ thống Thiên Đạo: 99.8%…]
Chỉ còn một bước cuối cùng. Nhưng ngay lúc đó, Lão Quy vốn đang ngủ say trong nhẫn bỗng giật mình tỉnh dậy, hét to:
"Lục Diệp! Dừng lại! Có một tiến trình ẩn (Background Process) đang chạy ngầm từ hàng vạn năm trước! Ngươi vừa chạm vào vùng cấm của 'Chủ sở hữu' rồi!"
Màn hình ảo của Lục Diệp bỗng hóa thành một màu đỏ thẫm đến nghẹt thở. Một thông báo hiện lên mà ngay cả Đạo Điển cũng phải run rẩy khi dịch ra:
[Phát hiện truy cập trái phép vào Root Directory (Thư mục gốc). Khởi động chế độ Tự Hủy Toàn Phần để bảo vệ bí mật hạt nhân.]
Lục Diệp sững người. Thiên Đạo không phải là Admin cuối cùng. Nó chỉ là một phần mềm bảo vệ. Phía sau nó còn có một cái gì đó… to lớn hơn đang trỗi dậy.
"Chết tiệt," Lục Diệp lẩm bẩm, mắt nhìn thanh trạng thái tự hủy đang đếm ngược. "Hóa ra đây mới là Trojan thực sự."
Hắn quay sang nhìn đồng đội, nhìn vạn dân đang hò reo mà không hề biết thảm họa thực sự mới chỉ bắt đầu. Mạnh Hùng vẫn đang hào hứng ngâm thơ, Tuyết Thanh Nguyệt đang mỉm cười nhìn bầu trời dần xanh lại.
"Mọi người…" Lục Diệp khẽ nói vào mạng lưới tâm linh. "Chuẩn bị đi. Chúng ta vừa bẻ khóa được một cái hộp, nhưng bên trong nó là… cả một vũ trụ đang bị khóa."
Bầu trời Cửu Châu không đỏ nữa. Nó chuyển sang màu đen kịt. Một màu đen không có ngôi sao nào, màu đen của một bảng lệnh Console (Terminal) đang chờ đợi một lệnh thực thi mới từ một bàn tay thần bí nào đó bên ngoài thế giới này.
Cuộc chiến bảo vệ mã nguồn mới chỉ chính thức bắt đầu từ đây.