Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 172: Những trận chiến trên tinh không**
**CHƯƠNG 172: NHỮNG TRẬN CHIẾN TRÊN TINH KHÔNG**
Bầu trời của Vạn Vật Nguyên Giới lúc này không còn là màu xanh của khí quyển, cũng chẳng phải màu đỏ của hoàng hôn. Nó là một màu đen đặc quánh, nhưng không phải cái đen của đêm tối, mà là cái đen của một hư không chưa được lập trình. Trên nền đen ấy, những dòng mã lệnh màu xanh lục chảy xuống như thác đổ, lướt qua những tầng mây đang tan biến.
Lục Diệp đứng trên đỉnh Thiên Nhai, gió tinh không lồng lộng thổi bay tà áo bào xanh vốn đã rách rưới của hắn. Trên tay hắn, cuốn "Đạo Điển" không còn là trang giấy nữa, mà biến thành một khối lăng trụ phát ra những luồng sáng nhiễu loạn.
"Cảnh báo: Tài nguyên hệ thống đã cạn kiệt. Tiến trình 'Hủy Diệt Toàn Phần' đã chiếm 85% CPU của Thiên Đạo. Khuyến nghị ký chủ: Thoát khỏi ứng dụng… ý ta là, chạy ngay đi!"
Tiếng thông báo của Đạo Điển vang lên trong đầu Lục Diệp, giọng điệu có chút gấp gáp nhưng vẫn giữ cái thói quen "cà khịa" thường ngày.
"Chạy? Trong từ điển của một kỹ sư phân tích dữ liệu, không có chữ chạy, chỉ có chữ 'Optimize' (Tối ưu hóa)," Lục Diệp nhếch môi cười, ánh mắt phản chiếu những dòng code đang nhảy múa. "Mạnh Hùng! Thanh Nguyệt! Các ngươi xong chưa? Máy chủ sắp sập rồi, chúng ta phải chuyển vùng (Roaming) ra tinh không!"
Từ phía sau, một bóng người to lớn như ngọn núi nhỏ ầm ầm chạy tới. Mạnh Hùng vác trên vai một khối sắt khổng lồ, trông vừa giống một cái đại bác vừa giống một cái quan tài được khảm nạm đầy linh thạch. Hắn lau mồ hôi, cười hắc hắc:
"Lục ca, cái 'Phi Thuyền Linh Lực' này của huynh nặng thật đấy! Đám đệ tử rèn đúc bên Luyện Khí Đường đã suýt tẩu hỏa nhập ma khi huynh bắt bọn chúng hàn linh thạch theo sơ đồ zic-zac này. Mà này, ta mới làm được một bài thơ tiễn biệt, có muốn nghe không?"
Tuyết Thanh Nguyệt lướt đi nhẹ nhàng như một cánh nhạn, thanh Băng Kiếm trong tay nàng tỏa ra hơi lạnh thấu xương, nhưng sắc mặt nàng đã hồng nhuận hơn trước rất nhiều — kết quả của bài tập "aerobic điều hòa kinh mạch" mà Lục Diệp cưỡng ép nàng tập mỗi sáng. Nàng trừng mắt nhìn Mạnh Hùng:
"Mạnh sư huynh, huynh mà còn ngâm thơ lúc này, ta sẽ đóng băng cái mồm của huynh trước khi chúng ta kịp bay lên đấy."
Lục Diệp vỗ mạnh vào khối lăng trụ. *Oanh!*
Mặt đất rung chuyển. Một cấu trúc khổng lồ bằng thanh kim tinh và phù văn thạch từ dưới vực sâu từ từ nổi lên. Đây là "Thanh Vân 01" — sản phẩm kết hợp giữa kiến nghệ luyện khí cổ xưa và tư duy cơ khí hiện đại của Lục Diệp. Nó không có hình dáng của một con thuyền bình thường, mà trông giống như một chiếc phi thoi khí động học, bề mặt trơn nhẵn, bao phủ bởi một lớp màng linh năng màu xanh nhạt.
"Lão Quy, nhập dữ liệu dẫn đường đi!" Lục Diệp hét lớn.
Từ trong chiếc nhẫn cũ kỹ trên tay Lục Diệp, một con rùa nhỏ già nua hiện hình, vẻ mặt ngái ngủ nhưng ánh mắt đầy sợ hãi nhìn lên bầu trời đen kịt:
"Lục tiểu tử, ngươi thật sự muốn lái cái đống sắt này bay vào Tinh Không sao? Ở đó không có linh khí để hít đâu, chỉ có 'Hắc Ám Vật Chất' theo lời ngươi nói thôi! Ta sống mấy vạn năm, chưa thấy tu tiên giả nào chọn cách… phóng mình lên trời kiểu này!"
"Thế nên lão mới là đồ cổ bị lỗi thời đấy," Lục Diệp nhảy vọt lên boong tàu, tay lướt nhanh trên một màn hình ánh sáng ảo. "Tất cả vào vị trí! Mạnh Hùng, nạp linh lực vào 'Động Cơ Đốt Trong Phù Văn'. Thanh Nguyệt, cô chịu trách nhiệm hệ thống tản nhiệt Băng Tâm, đừng để nhiệt độ lõi vượt quá 3000 độ C. Khởi hành!"
*Ầm!!!*
Một luồng linh năng màu trắng cực mạnh phụt ra từ đuôi phi thuyền, tạo ra một cơn chấn động khiến cả Thanh Vân Tông phía dưới phải run rẩy. "Thanh Vân 01" giống như một mũi tên xé toạc màn đêm đen kịt của Thiên Đạo, lao vút vào khoảng không vũ trụ bao la.
…
Tinh không của Vạn Vật Nguyên Giới không giống với vũ trụ trong ký ức của Lục Diệp. Nó là một vùng không gian hỗn độn, nơi các mảnh vỡ của những nền văn minh cũ trôi nổi như những khối rác thải dữ liệu.
"Phát hiện vật thể lạ phía trước!" Tuyết Thanh Nguyệt kinh hô.
Nàng đang đứng ở vị trí điều khiển mảng "Radar Cảm Ứng Kiếm Ý". Trên màn hình ảo hiện lên hàng trăm điểm đỏ đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
"Đạo Điển, phân tích!" Lục Diệp ra lệnh.
[Phân tích hoàn tất: Đối tượng là 'Tuần Tra Viên Hệ Thống' (Sentinels). Hình thái: Khối đa diện 12 mặt. Cấu tạo: Linh thạch nén mật độ cao. Mục tiêu: Tiêu diệt virus xâm nhập (là chúng ta đấy).]
"Virus cái đầu ngươi!" Lục Diệp mắng một câu, rồi tay gạt mạnh cần điều khiển. "Mạnh Hùng! Khai hỏa! Dùng 'Đạn Thơ Lỗi'!"
Mạnh Hùng cười khoái trá, nhảy lên vị trí tháp pháo phía trên phi thuyền. Hắn vỗ mạnh vào cỗ đại bác khổng lồ, linh lực toàn thân Chấn Hải Cảnh đổ dồn vào một viên linh thạch lớn có khắc chi chít những câu thơ "ngớ ngẩn" do hắn sáng tác dưới sự hiệu đính của Lục Diệp.
"Nghe đây đám khối hộp kia!
Tinh không vạn dặm một màu đen,
Ta đi vạn dặm không dùng đèn.
Nếu ngươi muốn chặn đường ta tới,
Ta đánh cho ngươi nát bét mèn!"
*Đoàng!*
Viên linh thạch được bắn ra không tạo ra vụ nổ hỏa lực, mà tạo ra một vùng nhiễu sóng âm kỳ quặc. Những khối đa diện 12 mặt của hệ thống tuần tra khi tiếp xúc với làn sóng này bỗng nhiên khựng lại, xoay mòng mòng giữa tinh không.
[Báo cáo: Các Sentinels đang bị rối loạn logic (Logic Bomb). Thơ của Mạnh Hùng có cấu trúc quá phi logic, khiến bộ vi xử lý của chúng bị quá tải và sập nguồn (System Crash).]
"Thấy chưa? Nghệ thuật chính là vũ khí tối thượng!" Mạnh Hùng hưng phấn đấm tay vào không trung.
Nhưng niềm vui không kéo dài lâu. Từ sâu trong bóng tối của tinh không, một phi thuyền khổng lồ khác hiện ra. Nó không thô sơ như Thanh Vân 01, mà trông giống như một thánh điện di động, toàn thân dát vàng ròng, tỏa ra uy áp của một tồn tại vượt xa quy tắc thông thường.
"Đó là… phi thuyền của Thiên Cơ Các?" Tuyết Thanh Nguyệt nheo mắt nhìn. "Nhưng tại sao chúng lại ở đây?"
Trên mui của tòa thánh điện dát vàng đó, một nam tử trung niên mặc trường bào trắng thêu đầy những con số 0 và 1 đứng đó, tay cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc bích. Hắn nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt đầy khinh miệt.
"Lục Diệp, kẻ được gọi là 'Phá Hoại Đạo Tâm'. Ngươi dám xâm nhập vào vùng lưu trữ cốt lõi của chủ sở hữu?" Giọng nói của hắn được truyền đi qua chân không bằng một loại thần thông chấn động linh hồn. "Thiên Cơ Các chúng ta bảo vệ trật tự này vạn năm qua, không cho phép một tên hacker nửa mùa như ngươi làm loạn."
Lục Diệp đứng trên mũi tàu Thanh Vân 01, thản nhiên móc ra một quả cam, vừa bóc vỏ vừa nói:
"Thiên Cơ Các các ngươi tự xưng là bói toán thiên hạ, thực chất chỉ là một lũ ăn bám vào thuật toán cũ của Thiên Đạo mà thôi. Ngươi nhìn xem, cái thánh điện kia của ngươi… có tới 142 lỗi kiến trúc. Ở góc 45 độ phía bên trái, cái phù văn 'Kiên Cố' của ngươi đang bị rò rỉ linh lực do ngươi dùng hàng nhái cấp thấp để trang trí, đúng không?"
Sắc mặt của người Thiên Cơ Các lập tức cứng đờ. Hắn cúi đầu nhìn xuống đúng vị trí Lục Diệp vừa chỉ, quả nhiên thấy một tia linh lực màu vàng đang yếu ớt thoát ra.
"Làm sao ngươi biết?"
"Ta không biết bói, ta chỉ biết đọc Code," Lục Diệp nhàn nhạt nói. "Thanh Nguyệt, chuẩn bị 'Kiếm Ý Nhị Phân'. Một phát đánh sập cái thánh điện dỏm đó cho ta."
Tuyết Thanh Nguyệt hít sâu một hơi. Nàng bắt đầu di chuyển những bước chân kỳ lạ trên boong tàu. Nếu có người hiện đại ở đây, sẽ nhận ra đó là một bài nhảy phối hợp cực kỳ nhịp nhàng. Mỗi bước chân của nàng đều đạp trúng một điểm truyền dẫn linh lực trên sàn tàu.
Lục Diệp ra lệnh cho Đạo Điển: "Phát động 'Overclock' (Ép xung) cho hệ thống Băng Tâm! Chuyển đổi kiếm ý của nàng từ dạng cảm xúc sang dạng xung điện logic!"
Thanh Băng Kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt bỗng chốc rít lên những tiếng âm thanh chói tai. Kiếm khí không còn là một đường cong hoa mỹ nữa, mà nó gãy gọn, sắc bén như những tia laser xanh băng.
"Một… Không… Một… Một… Chém!"
Tuyết Thanh Nguyệt hét lên một tiếng thanh cao. Một luồng kiếm khí khổng lồ, cấu thành từ hàng vạn sợi nhỏ mang tính toán chính xác của Đạo Điển, lao vút đi.
Phía Thiên Cơ Các hoảng hốt kích hoạt hộ tống đại trận, một tấm khiên ánh sáng hình bát quái hiện lên. Thế nhưng, kiếm khí của Tuyết Thanh Nguyệt không đâm vào giữa tấm khiên. Nó phân tách ra, hàng ngàn tia kiếm khí nhỏ như những con virus len lỏi vào đúng những kẽ hở phù văn mà Lục Diệp đã phân tích trước đó.
*Rắc! Rắc! Rầm!*
Tấm khiên bát quái vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Tòa thánh điện dát vàng rung chuyển dữ dội, lớp vỏ trang trí sụp đổ, lộ ra kết cấu gỗ mục bên trong.
"Không thể nào! Thiên Cơ Đại Trận của ta là bất bại!" Tên thủ lĩnh Thiên Cơ Các gầm lên, tay điên cuồng gảy bàn tính, cố gắng lập lại một dòng lệnh phòng ngự mới.
"Game Over rồi, bạn hiền," Lục Diệp vứt vỏ cam xuống sàn tàu. "Mạnh Hùng, kết thúc đi."
Mạnh Hùng cười lớn, tay quay một vòng tròn lớn rồi đập mạnh vào nút "Execute" (Thực thi) mà Lục Diệp đã chế tạo riêng cho hắn.
"Tinh không sóng gió dập vùi,
Thánh điện dát vàng hóa đống củi.
Lục ca nói xong là xong,
Ngươi đi chỗ khác mà mong đổi đời!"
*Oành!*
Pháo linh năng chính của Thanh Vân 01 rực sáng, một cột sáng màu lam rực rỡ bắn thẳng vào lõi năng lượng của thánh điện Thiên Cơ Các. Một vụ nổ hình cầu nổ ra giữa tinh không, ánh sáng của nó soi sáng cả một vùng tối mênh mông, lấn át cả những dòng mã lệnh đang chảy trên trời cao.
Mảnh vỡ của thánh điện văng ra khắp nơi. Lục Diệp đứng trên boong tàu, mái tóc dài bay ngược ra sau. Hắn nhìn thấy tên thủ lĩnh Thiên Cơ Các đang lơ lửng trong không gian, áo quần tả tơi, miệng lẩm bẩm: "Đây không phải là đạo pháp… đây là yêu thuật… không đúng, đây là cái gì…"
Lục Diệp lầm bầm: "Đó là Logic, lão già ạ."
Tuy nhiên, khi chiến thắng vừa chạm đến tay, Đạo Điển bỗng nhiên phát ra tiếng còi báo động đỏ rực nhất từ trước đến nay. Toàn bộ sàn tàu Thanh Vân 01 bắt đầu rung lên theo một tần số kỳ lạ.
"Cảnh báo! Cảnh báo cấp độ SSS! Chủ sở hữu (The Root Admin) đã nhận thấy sự mất mát dữ liệu của Thiên Cơ Các. Hắn đang thực hiện lệnh 'Format' (Định dạng lại) toàn bộ vùng không gian này!"
Lục Diệp ngẩng đầu lên.
Từ sâu thẳm của tinh không, nơi đáng lẽ là hư vô, bỗng hiện lên một bàn tay khổng lồ cấu thành từ vô số những ngôi sao nhỏ li ti. Bàn tay ấy lớn đến mức che phủ cả một thiên hà, từ từ nhấn xuống.
Trong tầm mắt của Lục Diệp, mọi thứ bắt đầu bị "vỡ hạt" (Pixelated). Những mảnh vỡ của phi thuyền địch, thậm chí cả không gian xung quanh, đang dần biến thành những khối vuông nhỏ li ti rồi tan biến vào không trung.
"Hắn đang xóa phân vùng này!" Lão Quy chui ra khỏi nhẫn, hét lớn với giọng run rẩy. "Lục tiểu tử! Mau kích hoạt 'Backdoor'! Nếu không chúng ta sẽ bị định dạng thành số 0 hết!"
Lục Diệp cắn răng, ngón tay hắn gõ như bay trên bàn phím ảo của Đạo Điển. Mồ hôi lạnh chảy dài xuống cổ. Đây không còn là đấu trí với những kẻ tu tiên bản địa nữa, đây là cuộc chiến đối đầu trực tiếp với đấng sáng tạo ra hệ thống này.
"Muốn định dạng ta? Ngươi quên rằng ta đã mã hóa toàn bộ phi thuyền này vào một vòng lặp vô hạn (Infinite Loop) rồi sao!"
Lục Diệp hét lớn: "Mạnh Hùng! Ngâm thơ liên hồi cho ta! Không được dừng! Thanh Nguyệt! Nhảy đi! Đừng ngừng lại!"
"Cái gì? Giờ này còn nhảy à?" Tuyết Thanh Nguyệt dù hoảng sợ nhưng vẫn theo thói quen bắt đầu thực hiện các động tác nhảy Aerobic đỉnh cao.
Mạnh Hùng thì hét lên đến khản cả cổ: "Con cóc ngồi gốc cây đa, con cóc ngồi gốc cây đa…"
Một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Khi bàn tay khổng lồ của Chủ sở hữu nhấn xuống, phi thuyền Thanh Vân 01 bỗng nhiên mờ ảo đi, nó lúc hiện lúc mất, tạo ra hàng ngàn hình ảnh chồng chéo lên nhau. Bởi vì Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đang thực hiện những hành động có logic lặp lại liên tục, tạo ra một luồng dữ liệu khổng lồ khiến hệ thống xóa bỏ của đối phương bị "khựng" lại.
Giống như khi bạn cố xóa một thư mục chứa một chương trình đang chạy ngầm (Background Process), máy tính sẽ báo lỗi: "Action cannot be completed because the file is open in another program."
[Lệnh xóa bị trì hoãn! Hệ thống đang chờ phản hồi từ thực thể 'Thanh Vân 01'. Thời gian chờ: 9999 năm…]
"Làm tốt lắm!" Lục Diệp thở phào, hắn lập tức gạt cần số. "Thừa lúc hắn bị 'Lag', chạy thôi!"
Thanh Vân 01 lấy một góc nghiêng không tưởng, trượt qua khe hở giữa những kẽ tay của bàn tay tinh tú khổng lồ kia, lao thẳng về hướng lõi trung tâm của tinh không — nơi chứa "Máy Chủ Khởi Nguyên" của toàn bộ thế giới này.
Phía sau, tiếng gầm thét không bằng âm thanh mà bằng những làn sóng năng lượng tinh khiết của Chủ sở hữu khiến cả tinh không chao đảo. Hắn tức giận. "Virus" này không chỉ thông minh, mà còn cực kỳ… vô sỉ.
"Đến rồi," Lục Diệp nhìn về phía trước.
Nơi đó, một quả cầu ánh sáng trắng tinh khiết, bao quanh bởi vô số những sợi dây xích phù văn màu đen đang lơ lửng. Đó là trái tim của Vạn Vật Nguyên Giới, nơi lưu trữ mã nguồn nguyên thủy nhất trước khi bị những kẻ tự xưng là "Thiên Đạo" hay "Chủ sở hữu" chiếm đoạt và bóp méo.
"Đạo Điển, chuẩn bị 'Refactor' (Tái cấu trúc). Chúng ta sẽ cài đặt lại hệ điều hành cho thế giới này."
Lục Diệp nhìn Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt, họ đều đang mệt lả nhưng ánh mắt đầy tin tưởng.
"Này, Lục Diệp," Tuyết Thanh Nguyệt lau mồ hôi, khẽ hỏi. "Nếu huynh tái cấu trúc thành công, ta có còn phải nhảy aerobic mỗi sáng không?"
Lục Diệp im lặng một giây, rồi nghiêm túc trả lời:
"Có chứ. Đó là mã nguồn để duy trì tuổi thọ mà. Nhưng ta sẽ thêm vào một số bản nhạc nền (Background Music) cho nó sôi động hơn."
Tuyết Thanh Nguyệt: "…"
Thanh Vân 01 lao thẳng vào tâm ánh sáng. Cuộc chiến thực sự để giành lấy quyền làm "Root Admin" của vũ trụ này, chính thức bước vào giai đoạn cuối cùng. Giữa tinh không lạnh lẽo, một kỷ nguyên mới của tu tiên logic sắp sửa được bắt đầu bởi một kẻ không biết tu luyện, chỉ biết "debug" thế gian.