Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 173: Phân tích cấu trúc của các vì sao**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:20:41 | Lượt xem: 1

Chương 173: Phân tích cấu trúc của các vì sao

Trong khoảng không gian vĩnh hằng của tinh không, sự im lặng không phải là một trạng thái, mà là một loại áp lực. Con tàu Thanh Vân 01, vốn là một kiện phi hành bảo khí cấp thấp đã được Lục Diệp "độ" lại đến mức nhận không ra nguyên hình, đang lướt đi giữa những vệt sáng lân tinh tàn dư của vụ nổ không gian trước đó.

Bên trong khoang tàu, không khí đặc quánh vẻ căng thẳng. Những tiếng "tít tít" dồn dập từ cuốn Đạo Điển đang trôi lơ lửng giữa không trung khiến thần kinh của mọi người căng như dây đàn.

"Cảnh báo: Trữ lượng linh thạch còn lại 2.4%. Hệ thống duy trì sự sống sẽ tắt trong vòng 15 phút nữa. Khuyến cáo ký chủ: Nên tìm một nơi để… viết di chúc trước khi dưỡng khí cạn kiệt."

Lục Diệp nhìn vào dòng chữ xanh lét trên màn hình ảo ảnh, khuôn mặt vẫn bình thản đến mức đáng sợ. Hắn đưa tay gãi gãi cằm, lẩm bẩm: "Di chúc à? Để ta phân tích xem chi phí để gửi một bản di chúc bằng sóng linh thức về Thanh Vân Tông là bao nhiêu… Ồ, còn đắt hơn cả số linh thạch ta đang có. Thôi, bỏ qua đi."

"Lục huynh! Lúc này mà huynh còn đùa được sao?" Mạnh Hùng thở hồng hộc, bắp tay to như cột đình của hắn lúc này đang run lên bần bật vì phải duy trì lá chắn linh lực thủ công. "Chúng ta đang chết đói ở giữa cái nơi quỷ tha ma bắt này, không có linh khí, không có dưỡng khí, chỉ có mấy cục đá to bằng tòa nhà bay vèo vèo quanh đầu!"

Tuyết Thanh Nguyệt ngồi xếp bằng ở góc tàu, thanh kiếm Băng Hàn của nàng đã mờ nhạt đi nhiều. Khuôn mặt nàng trắng bệch, làn môi run rẩy: "Khí lạnh trong người ta đang bắt đầu phản phệ. Nếu không có nguồn năng lượng mới để duy trì nhiệt lượng ổn định, ta sẽ biến thành một khối băng trong vòng ba canh giờ nữa."

Lão Quy từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét chui ra, thở dài thườn thượt: "Lão phu sống mấy vạn năm, chưa từng thấy tu sĩ nào chết vì thiếu linh thạch ở giữa tinh không. Lục tiểu tử, hay là nghe lời ta, dùng bí pháp 'Huyết Tế Tinh Thần', đốt cháy ba trăm năm tuổi thọ của ngươi để cầu xin Thiên Tinh rủ lòng thương? May ra có thể cầm cự được đến khi gặp một tinh cầu có sự sống."

Lục Diệp nhướn mày, liếc nhìn lão rùa già: "Lão Quy, logic của lão luôn tràn đầy những kẽ hở khiến ta đau lòng. Đốt cháy tuổi thọ? Hiệu suất chuyển đổi năng lượng từ sinh mạng sang linh năng chỉ đạt chưa đầy 5%. Đó là một vụ giao dịch lỗ vốn nặng nề. Thay vì cầu xin sự thương hại của mấy ngôi sao vô tri vô giác, tại sao chúng ta không trực tiếp… cướp lấy chúng?"

"Cướp? Cướp cái gì?" Mạnh Hùng ngơ ngác.

Lục Diệp đứng dậy, tiến về phía cửa sổ tinh thể phía trước. Hắn chỉ tay về phía một vầng hào quang khổng lồ, rực rỡ và tràn đầy sự uy nghiêm đang ngự trị ở phía xa. Đó là một ngôi sao – một Thái Dương Tinh với quy mô khổng lồ, tỏa ra nhiệt lượng đủ để thiêu cháy bất cứ tu sĩ Kim Đan nào nếu dám đến gần trong vòng mười vạn dặm.

"Thái Dương Tinh số hiệu 09-C," Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng. "Các người gọi đó là Chân Hỏa của Thần linh, là nơi bất khả xâm phạm. Nhưng trong mắt ta, đó là một lò phản ứng nhiệt hạch tự nhiên có hiệu suất tuyệt đối. Nó phát ra bức xạ mỗi giây tương đương với một vạn vạn tỉ linh thạch thượng phẩm bị kích nổ cùng lúc. Chúng ta đang đứng cạnh một mỏ vàng, vậy mà các người lại đòi chết đói?"

Lão Quy trợn tròn mắt rùa: "Ngươi điên rồi! Chân hỏa thái dương có thể nung chảy cả cực phẩm linh khí. Ngươi định dùng cái thân xác phàm nhân này để hấp thụ năng lượng đó sao? Ngươi sẽ hóa thành tro bụi trong một tích tắc!"

"Đó là vì các người không hiểu cấu trúc," Lục Diệp bình thản trả lời. "Các người tu luyện theo kiểu 'nhắm mắt hít lấy hít để', gặp thứ gì mạnh là cố nhét vào kinh mạch. Kết quả là bị nổ tung do quá tải nhiệt. Đạo Điển, bắt đầu phân tích quang phổ của Thái Dương Tinh 09-C."

Vù!

Cuốn Đạo Điển mở ra, một chùm tia sáng quét ra ngoài tinh không. Trên mặt trang giấy hiện lên vô số dòng thông số chạy dọc như thác đổ:

[Mục tiêu: Thực thể plasma siêu khổng lồ.]
[Thành phần: Hydro 73%, Heli 25%, các nguyên tố linh năng tạp chất 2%.]
[Phân tích dao động linh khí: Tần số cực cao, thuộc dải sóng 'Hủy Diệt'.]
[Điểm yếu cấu trúc: Các vết đen mặt trời (Sunspots) có nhiệt độ thấp hơn 30% và mật độ linh lực loãng, phù hợp làm cổng vào năng lượng.]

Lục Diệp cười nhạt: "Thấy chưa? Nó không phải là một khối lửa đồng nhất. Nó có những điểm hổng. Nó có một nhịp điệu."

Hắn quay sang nhìn Mạnh Hùng: "Hùng mập, ta cần ngươi thực hiện một bài thơ. Nhưng không phải loại thơ con cóc thường ngày. Ta cần ngươi đọc theo nhịp độ này."

Lục Diệp vẩy tay, một dãy ký tự kỳ lạ xuất hiện trước mặt Mạnh Hùng. "Đây là thơ theo thể 'Hợp hạch logic'. Mỗi câu thơ của ngươi phải rung động cùng tần số với sự dao động của plasma trên bề mặt ngôi sao kia. Khi ngươi đọc lên, bắp tay của ngươi sẽ đóng vai trò như một cuộn dây cảm ứng điện từ, thu giữ linh năng khuếch tán."

Mạnh Hùng gãi đầu: "Huynh bảo ta làm thơ về mặt trời? Được thôi! 'Hỡi quả cầu lửa đỏ gay / Sao mà ngươi cứ quay quay giữa trời…'"

"Dừng lại!" Lục Diệp hét lên. "Đọc theo đúng mã lệnh ta đưa! Mỗi âm tiết phải cách nhau đúng 0.02 giây. Sai một li là ngươi sẽ biến thành món gà quay đúng nghĩa đấy."

Tiếp đó, Lục Diệp quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: "Thanh Nguyệt, Băng Tâm Quyết của nàng bản chất là một quá trình thu nạp nhiệt lượng rồi chuyển hóa nó thành năng lượng âm cực. Sai lầm của nàng là cố ngăn chặn nhiệt lượng bên ngoài. Bây giờ, hãy mở toàn bộ các lỗ chân lông ra. Đừng coi thái dương hỏa là kẻ thù, hãy coi nó là 'dung môi'. Ta đã sửa lại logic công pháp của nàng thành 'Hệ thống làm mát vòng tuần hoàn kín'. Nàng sẽ hấp thụ nhiệt từ mặt trời để đẩy quá trình ngưng kết băng tinh lên nhanh gấp mười lần."

Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi, dù sợ hãi nhưng nàng tin Lục Diệp tuyệt đối. Nàng nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển linh lực theo quỹ đạo zic-zac mà hắn vừa truyền vào thức hải.

Lục Diệp bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển của tàu. Hắn tháo bỏ toàn bộ lớp vỏ bảo vệ bằng kim loại quý hiếm của tàu Thanh Vân 01, chỉ để lại bộ khung xương phù văn.

"Mọi người chuẩn bị! Chúng ta sẽ đi xuyên qua vành đai quang năng của nó."

Thanh Vân 01 đột ngột tăng tốc, lao thẳng về phía quầng sáng khổng lồ.

Khi tàu tiếp cận vành đai nhiệt, không gian bắt đầu vặn xoắn. Một màu vàng rực rỡ lấp đầy tầm mắt, nóng đến mức không khí trong khoang tàu bắt đầu bốc cháy.

"Đến lúc rồi! Mạnh Hùng, đọc thơ!" Lục Diệp ra lệnh.

Mạnh Hùng hít một hơi sâu, linh lực toàn thân nổ tung. Hắn bắt đầu ngâm nga những âm thanh trầm đục, không ra lời, nhưng mỗi khi một âm tiết vang lên, những sợi dây xích ánh sáng từ mặt trời dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía hai bắp tay cuồn cuộn của hắn.

"Ô… la… mu… ka…"

Xì xì!

Linh khí thái dương rực đỏ quấn lấy cánh tay Mạnh Hùng, nhưng thay vì thiêu cháy hắn, chúng lại bị lớp da đã được Lục Diệp "tối ưu hóa" phản xạ lại và dẫn truyền vào đan điền. Mạnh Hùng hét lên một tiếng đau đớn xen lẫn khoái cảm: "Mẹ kiếp! Nóng quá! Nhưng… mạnh quá! Ta cảm giác mình sắp nổ tung thành chiến thần rồi!"

Cùng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt cũng hành động. Nàng dang rộng hai tay, những bông tuyết bắt đầu bay lơ lửng quanh người nàng. Kỳ lạ thay, giữa sức nóng nghìn độ, những bông tuyết này không hề tan chảy mà lại phát ra ánh sáng tím rực rỡ. Chúng như những miếng bọt biển, điên cuồng hút lấy nhiệt lượng tỏa ra từ mặt trời. Cứ mỗi hơi thở, tu vi của nàng lại nhích lên một bậc. Từ Trúc Cơ trung kỳ bước vào Trúc Cơ viên mãn chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi.

Lục Diệp cũng không nhàn rỗi. Hắn cầm Đạo Điển, hai mắt ánh lên tia sáng bạc. Hắn đang phân tích cấu trúc của các hạt Photon đang va đập vào thành tàu.

"Photon mang theo thông tin về quy luật vận hành của vũ trụ. Tại sao phải học công pháp khi chúng ta có thể đọc trực tiếp mã nguồn của vạn vật?"

Trong đầu Lục Diệp, hình ảnh về mặt trời biến mất. Thay vào đó là một mạng lưới những sợi dây vàng chằng chịt kết nối với nhau. Đây chính là "Đạo Diễn" của Thái Dương. Hắn thấy được cách các hạt nguyên tử va chạm, tạo ra năng lượng, và cách không gian bị bẻ cong bởi trọng lực.

"Thì ra là vậy… Trúc Cơ không phải là xây nền móng, mà là xây dựng một cấu trúc dữ liệu ổn định để chịu đựng được sự xung đột của các luồng thông tin cao cấp."

Lục Diệp bắt đầu ngồi xếp bằng. Hắn không vận công như người thường. Hắn đang… tái lập trình lại cơ thể mình.

[Tiến hành xóa bỏ: Các tạp chất sinh học lỗi thời.]
[Cài đặt: Bộ lọc linh năng quang phổ rộng.]
[Đồng bộ hóa nhịp tim với hằng số Planck của tinh hệ này.]

"Oanh!"

Một tiếng nổ lớn vang lên từ sâu trong ý thức của Lục Diệp. Một dòng năng lượng tinh khiết như thủy triều màu vàng rực từ mặt trời xuyên qua lớp vỏ tàu, trực tiếp đánh thẳng vào đỉnh đầu hắn.

Lão Quy sợ đến mức tụt hẳn vào trong nhẫn: "Tiểu tử này đang làm gì thế? Hắn đang hấp thụ lõi năng lượng của một ngôi sao? Chuyện này ngay cả các đại năng Hóa Thần cũng không dám thử ở cự ly gần thế này!"

Cơ thể Lục Diệp bắt đầu phát ra ánh sáng trong suốt. Xương cốt của hắn hiện lên như những dải pha lê tinh xảo, mỗi một khớp xương đều khắc đầy những mã lệnh li ti của Đạo Điển. Máu của hắn chuyển từ màu đỏ sang màu vàng ánh kim, chảy rần rần trong huyết quản như kim loại lỏng.

10%… 30%… 70%…

"Cảnh báo: Thân thể người phàm đạt đến giới hạn chịu tải. Nguy cơ tự bạo: 80%." Đạo Điển thông báo lạnh lùng.

Lục Diệp nghiến răng, mồ hôi vừa chảy ra đã lập tức bốc hơi thành những luồng khói trắng: "Phân tích cấu trúc trọng lực xung quanh! Dùng trọng lực để nén linh lực trong đan điền lại! Nếu không đủ chỗ chứa dữ liệu, thì hãy dùng nén tệp tin (Zip)!"

Một ý tưởng điên rồ hiện lên trong đầu hắn. Lục Diệp điều khiển tàu Thanh Vân 01 thực hiện một cú ngoặt gấp, lợi dụng lực ly tâm và sức hút của mặt trời để tạo ra một vùng không gian ép cực độ.

Dưới áp lực khủng khiếp đó, linh lực đang sôi sục trong người Lục Diệp bị nén lại thành một điểm cực nhỏ. Một điểm đen tuyền xuất hiện giữa đan điền hắn, nhưng bên trong nó chứa đựng năng lượng khủng khiếp như một quả bom sẵn sàng nổ tung.

"Phá cho ta!"

Rắc!

Một rào cản vô hình bị đập nát. Lục Diệp cảm thấy tâm trí mình đột ngột mở rộng ra hàng vạn dặm. Hắn có thể cảm nhận được từng tia lửa nhỏ nhất trên bề mặt ngôi sao phía xa, có thể đếm được từng hạt bụi li ti đang bay lơ lửng trong tinh không.

[Chúc mừng ký chủ: Đã thành công 'nén dữ liệu' lần thứ nhất. Tu vi chính thức bước vào Trình độ Cấu Trúc (Trúc Cơ) cấp SSS.]

Linh thạch trên tàu Thanh Vân 01 cũng được nạp đầy đến mức phát nổ, các phù văn sáng rực lên như những bóng đèn cao áp. Con tàu như được lột xác, những vết rỉ sét biến mất, thay vào đó là một lớp vỏ óng ánh như vảy rồng, mang theo hơi thở của lửa mặt trời.

Mạnh Hùng ngã ngồi xuống sàn tàu, miệng cười hì hì: "Lục huynh… ta… ta đột phá rồi. Cánh tay này của ta bây giờ, ta cảm giác có thể đấm nổ cả một ngọn núi!"

Tuyết Thanh Nguyệt mở mắt, đôi đồng tử của nàng giờ đây lấp lánh như những vì tinh tú. Nàng nhìn Lục Diệp với ánh mắt kinh ngạc tột độ: "Huynh vừa mới… làm điều không tưởng. Huynh đã thuần hóa mặt trời."

Lục Diệp phủi phủi lớp tro bụi trên áo, dù bộ quần áo của hắn đã rách rưới nhưng khí chất hiện tại lại có chút gì đó thoát tục, lại có chút gì đó… nguy hiểm như một kiến trúc sư đang cầm trong tay bản vẽ của vũ trụ.

"Thuần hóa cái gì chứ," Lục Diệp lắc đầu. "Ta chỉ là tìm ra lỗi hệ thống của cái thế giới này thôi. Nó cấp cho chúng ta năng lượng miễn phí, tại sao lại không dùng?"

Hắn liếc nhìn vào bảng thông số của Đạo Điển. Năng lượng đã đầy, tu vi đã thăng cấp, nhưng sự nguy hiểm vẫn chưa hết.

Phía sau con tàu, một bóng đen khổng lồ đang từ từ hiện ra từ vùng hư không tăm tối. Đó không phải là bàn tay tinh tú lúc trước, mà là một vầng mây đen mang theo ý chí hủy diệt cực kỳ tàn khốc.

"Thiên Đạo truy tìm virus sao?" Lục Diệp nheo mắt. "Tiếc là bản virus này vừa mới được cập nhật phần cứng. Để xem các ngươi làm sao xóa được ta."

Hắn gạt mạnh cần điều khiển, tàu Thanh Vân 01 phát ra một tiếng rít xé toạc không gian, lao vút đi với tốc độ ánh sáng, để lại sau lưng là Thái Dương Tinh đang run rẩy sau khi bị một tên "trộm" hiện đại lấy đi một phần tinh hoa quý giá nhất.

Trong tinh không mênh mông, hành trình của kẻ phá hoại đạo tâm mới chỉ thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc hắn hiểu được: Các vì sao không phải để thờ phụng, mà là để… giải phẫu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8