Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 174: Mạnh Hùng đọc thơ vang vọng vũ trụ**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:21:23 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 174: MẠNH HÙNG ĐỌC THƠ VANG VỌNG VŨ TRỤ**

Con tàu Thanh Vân 01 sau khi hút trọn một ngụm "năng lượng miễn phí" từ Thái Dương Tinh, lúc này giống như một gã nghiện vừa cắn thuốc quá liều. Toàn thân lớp vỏ hợp kim linh thiết đỏ rực, các đường ống dẫn linh lực chạy dọc thân tàu không ngừng phát ra những tiếng "o o" trầm thấp, giống như tiếng gầm của một con mãnh thú đang hưng phấn đến tột độ.

Bên trong buồng lái, Lục Diệp đang gõ liên thanh lên màn hình ảo của Đạo Điển Phân Tích. Những dòng mã xanh biếc đổ xuống như thác lũ:

[Cảnh báo: Nhiệt độ tản nhiệt lõi đạt 4000 độ C.]
[Cảnh báo: Áp suất linh khí vượt ngưỡng an toàn 350%.]
[Khuyến nghị: Xả bớt áp lực nếu không muốn tàu biến thành một quả pháo hoa lớn nhất dải tinh vân này.]

Lục Diệp tặc lưỡi, tay quệt mồ hôi trên trán: "Lỗ hổng tản nhiệt của cái tàu này đúng là thiết kế kiểu rác rưởi. Ai đời lại để van xả áp nằm cạnh khoang chứa đan dược? Một khi nổ, chúng ta sẽ được hít thuốc đến mức thăng thiên theo đúng nghĩa đen."

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đang ngồi xếp bằng ở góc tàu, thực hiện một động tác vô cùng kỳ quái. Nàng không còn ngồi thiền kiểu cũ, mà hai chân dang rộng, tay này chạm gót chân kia, người uốn cong như một dải lụa. Đây là bài tập "Yoga Cân Bằng Ion" mà Lục Diệp vừa dạy nàng để trung hòa hỏa độc của Thái Dương Tinh. Dù gương mặt vẫn lạnh lùng như băng giá ngàn năm, nhưng đôi má ửng hồng và hơi thở dồn dập khiến hình tượng "Băng Băng Thánh Nữ" của nàng giờ đây trông giống một thiếu nữ vừa chạy bộ mười vòng quanh thành trì hơn.

"Lục Diệp… phía trước có biến," Thanh Nguyệt chợt mở mắt, đôi đồng tử co rụt lại.

Lục Diệp không cần nàng nhắc. Trên màn hình quét của Đạo Điển đã hiện lên hàng loạt dấu chấm đỏ đậm đặc.

"Tít! Tít! Tít!"

[Phát hiện mục tiêu: Hạm đội liên minh Vô Cực Minh.]
[Số lượng: 12 chiến hạm cấp 'Địa', 1 soái hạm cấp 'Thiên'.]
[Cấu trúc phù văn: Hệ Thổ phòng ngự, chiếm 80% độ dày lớp vỏ.]
[Phân tích tâm lý chỉ huy: Đang trong trạng thái tự tin thái quá, nồng độ hormone kiêu ngạo đạt mức 92%.]

Lục Diệp khẽ cười nhạt: "Vừa mới thăng cấp xong đã có bia đỡ đạn tìm tới. Thế giới này quả nhiên rất biết cách chăm sóc khách hàng mới."

Phía đối diện, giữa hư không bao la, mười ba chiến hạm sừng sững như những tòa thành trì bay, tỏa ra hào quang màu vàng đất của thuộc tính Thổ. Một giọng nói vang vọng truyền qua linh lực khuếch đại, rung chấn cả một vùng không gian:

"Kẻ tặc tử Thanh Vân Tông kia! Ngươi dám trộm cắp linh hoa của Thái Dương Tinh, làm nhiễu loạn thiên đạo quy luật! Hôm nay, Vô Cực Minh chúng ta thay trời hành đạo, lệnh cho các ngươi buông bỏ phòng ngự, giao ra bí thuật điều khiển tàu, bằng không sẽ biến Thanh Vân 01 thành cát bụi vũ trụ!"

Kẻ lên tiếng là một lão giả mặc trường bào dát vàng, đứng trên mũi soái hạm, tay vuốt râu, thần thái ung dung như thể đang nhìn một con kiến trong lòng bàn tay.

"Đạo lý… lại là đạo lý," Lục Diệp thở dài, ngón tay vẩy nhẹ trên không trung. "Mạnh Hùng đâu? Ra làm việc!"

"Có ta!"

Từ khoang động cơ, một thân hình đồ sộ chui ra. Mạnh Hùng lúc này mình trần như nhộng nửa trên, bắp thịt cuồn cuộn như những khối đá hoa cương, nhưng điều đáng nói nhất là trên tay hắn đang cầm một cuốn sổ da nhăn nhúm, còn tai thì đeo một cái thiết bị giống như… tai nghe bằng linh thạch phế phẩm.

"Lục huynh, bài thơ 'Cảm hứng trong lò than' của ta vừa mới hoàn thành 90%. Ngươi gọi ta ra lúc này là để thẩm thơ sao?" Mạnh Hùng hào hứng hỏi, ánh mắt long lanh đầy vẻ nghệ sĩ nửa mùa.

Tuyết Thanh Nguyệt nghe thấy chữ "thơ" liền bất giác rùng mình, động tác Yoga suýt chút nữa đứt gãy. Nàng vội vàng bịt tai lại theo bản năng.

Lục Diệp nhìn vào thông số của đám chiến hạm địch, sau đó nhìn vào Mạnh Hùng, trong đầu nhanh chóng hiện ra một kế hoạch tác chiến vô cùng "phi logic".

"Mạnh Hùng, ta không thẩm thơ, ta cho ngươi một sân khấu tầm cỡ vũ trụ. Ngươi nhìn thấy mười ba cái cục sắt phía trước không?"

Mạnh Hùng nheo mắt: "Thấy. Nhìn rất ngứa mắt, giống như mấy dấu chấm hỏi hỏng trong bài thơ của ta."

"Tốt," Lục Diệp vỗ vai Mạnh Hùng. "Đạo Điển vừa phân tích xong. Vỏ tàu của bọn chúng được làm từ Kim Thạch Linh nhưng phối trộn tỉ lệ Thổ quá cao để tăng phòng ngự vật lý. Tuy nhiên, điểm yếu chết người của cấu trúc này là tần số cộng hưởng của nó rất thấp, khoảng 120 Hertz. Mà giọng đọc thơ của ngươi…"

Lục Diệp hiện ra một bảng biểu đồ hình sin, đỉnh sóng cao vút như một thảm họa thiên nhiên.

"… giọng của ngươi ở âm vực trầm, kết hợp với linh lực nén, chính xác là loại vũ khí phá hoại cấu trúc hiệu quả nhất. Bây giờ, ngươi đứng lên mũi tàu, đọc bài thơ mới nhất của ngươi vào cái loa này. Ta sẽ mã hóa sóng âm của ngươi thành một loại 'siêu virus rung động'."

Mạnh Hùng mắt sáng rực như đèn pha: "Có thật không? Thơ của ta có sức mạnh lớn như vậy sao? Ta vốn biết ta là thiên tài mà!"

Nói rồi, Mạnh Hùng chẳng đợi thêm giây nào, hắn đạp mạnh xuống sàn tàu, phóng thẳng lên mũi tàu Thanh Vân 01. Tại đó, Lục Diệp đã cho lắp đặt một hệ thống loa vòm gồm hàng ngàn miếng phù văn đồng tâm, trông như một cái phễu khổng lồ chĩa thẳng về phía quân địch.

Bên phía hạm đội Vô Cực Minh, lão giả trường bào vàng thấy một gã to xác, trông chẳng khác nào một tên tiều phu đi lạc, đứng lên mũi tàu địch thì cười lạnh:

"Thanh Vân Tông hết người rồi sao? Gửi một tên man di ra để cầu xin à? Chuẩn bị Đại Pháo Thần Thổ, bắn nát bọn chúng cho ta!"

Tuy nhiên, pháo chưa kịp nạp đầy linh khí, thì một tiếng tằng hắng vang lên, át cả tiếng gió gào thét trong không gian hư ảo.

"Hừm… Hừm… Bài thơ mang tên: **VŨ TRỤ NÀY SAO MÀ TO QUÁ**," Mạnh Hùng hít một hơi sâu, lồng ngực hắn phồng lên như một cái trống lớn.

Lục Diệp ở bên trong nhấn nút: [Khuếch đại 10.000 lần – Bật chế độ Tần số cộng hưởng phù hợp].

"Ê hèm!" Mạnh Hùng bắt đầu:

*"Vũ trụ này… ôi chao là to lớn!*
*Ta đứng đây… thấy mình thật là tròn!*
*Tàu của ngươi… trông giống cái đòn gánh!*
*Để ta đập… cho nó hết lòn thon!"*

Giây phút Mạnh Hùng dứt câu thơ đầu tiên, một làn sóng xung kích vô hình màu đen xám bùng nổ từ cái loa vòm. Sóng âm không truyền đi theo cách bình thường, mà nó nén ép không gian, tạo thành những nếp nhăn hữu hình lan tỏa với tốc độ chóng mặt.

"ẦM!!! OOOOOOOO!!!"

Lão giả trên soái hạm Vô Cực Minh đang cười nụ cười khẩy nửa miệng, bỗng nhiên nụ cười ấy cứng đờ lại. Lão thấy màng nhĩ mình như bị hàng vạn con kiến lửa chui vào, đau buốt đến tận tủy não.

Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.

Đám chiến hạm được tự hào là "phòng ngự vô địch" bỗng nhiên bắt đầu rung bần bật. Những lá bùa phù văn cấp cao dán trên vỏ tàu bắt đầu đổi màu từ vàng sang tím lịm, sau đó nổ tung thành từng mảnh vụn.

"Cái… cái gì thế này? Đây là ma âm thần thông gì?" Một vị phó tướng gào lên, nhưng hắn không nghe thấy tiếng của chính mình, chỉ nghe thấy giọng nói trầm đục, đầy nhịp điệu ngớ ngẩn của Mạnh Hùng vang vọng trực tiếp vào ý thức: *"Ta đứng đây… thấy mình thật là tròn!"*

Lục Diệp nhìn màn hình số liệu, bình tĩnh báo cáo: "Mạnh huynh, câu thơ vừa rồi hơi lệch tông một chút, giảm tông xuống 2 quãng, tăng âm trầm ở âm tiết 'Tròn'. Đúng, đúng, hãy dồn linh lực vào cơ bụng!"

Mạnh Hùng càng đọc càng hăng, hắn cảm thấy như mình đang được cả thiên hà lắng nghe. Hắn nhắm mắt, một tay giơ lên cao như một nhạc trưởng, một tay đặt lên ngực:

*"Hỡi mấy gã… mặc đồ vàng dát ngọc!*
*Thơ của ta… làm các ngươi mọc tóc!*
*À không… là làm các ngươi phát khóc!*
*Vì hôm nay… là ngày các ngươi… XONG ĐỜI!"*

Đến từ cuối cùng, Mạnh Hùng vận dụng toàn bộ 100% linh lực Trúc Cơ đỉnh phong (đã được Lục Diệp tối ưu hóa luồng nén).

"OÀNG!!!!!!"

Một luồng sóng âm có hình thù như một cây búa khổng lồ va chạm trực diện vào soái hạm cấp Thiên. Theo lý thuyết của Lục Diệp, tần số này đã khớp hoàn hảo với điểm gãy của các liên kết Kim – Thổ trong lớp vỏ chiến hạm.

Trong mắt của những tu sĩ Vô Cực Minh, thế giới dường như vỡ vụn. Không có lửa khói, không có thần thông lòe loẹt, chỉ có những vết nứt xuất hiện dày đặc trên không gian, sau đó lan ra toàn bộ hạm đội.

"Răng rắc!"

Mười hai chiến hạm cấp Địa bắt đầu rã rời như những mô hình làm bằng đất sét khô bị ném vào máy rung tần suất cao. Lớp vỏ chắc chắn bị biến thành cát bụi, để lộ ra những tu sĩ bên trong đang há miệng trợn mắt, thất khiếu chảy máu vì bị sóng âm tấn công vào hệ thần kinh.

Lão giả trường bào vàng kinh hãi phát hiện ra đạo tâm của mình đang nứt vỡ. Không phải vì đối phương quá mạnh, mà vì bài thơ quá… dở! Sự dở tệ đến mức phi lý của nó kết hợp với sự tàn phá vật lý khiến ý thức của lão nảy sinh một mâu thuẫn sâu sắc: "Tại sao mình có thể bị đánh bại bởi một thứ nghệ thuật rác rưởi thế này?"

Sự nghi ngờ nhân sinh bùng nổ, khiến linh lực của lão tẩu hỏa nhập ma ngay lập tức. Lão ngửa mặt lên trời, hét lên một tiếng đầy bi phẫn: "Trời xanh ơi! Công lý ở đâu? Logic ở đâu?"

Lục Diệp nhìn lão qua màn hình, lẩm bẩm: "Logic nằm ở bước sóng, thưa lão già. Khoảng cách giữa các nguyên tử trong chiến hạm của lão đã bị tần số của Mạnh Hùng đẩy ra quá giới hạn bền. Chết vì thiếu hiểu biết vật lý, đừng trách trời xanh."

Chỉ trong vòng chưa đầy ba hơi thở kể từ khi Mạnh Hùng đọc xong "tuyệt tác", mười ba chiến hạm hào hùng của Vô Cực Minh đã biến thành một đống phế liệu lơ lửng. Những tu sĩ còn sống sót đều trong tình trạng đờ đẫn, miệng lẩm bẩm những câu như: *"Ta thấy mình thật là tròn… thật là tròn…"*

Mạnh Hùng thu giọng, mặt không đỏ khí không suy, từ từ hạ xuống mũi tàu. Hắn quay lại nhìn Lục Diệp, mắt lấp lánh sự tự hào: "Sao hả Lục huynh? Thơ của ta đã đạt đến cảnh giới 'Lấy đức phục người' chưa?"

Lục Diệp giơ ngón tay cái lên, mặt không đổi sắc: "Không chỉ phục người, huynh còn phục cả máy móc nữa. Huynh xem, tàu của bọn chúng đều tự rã ra để tán thưởng huynh kìa."

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này mới dám bỏ tay ra khỏi tai, mặt nàng tái mét. Nàng nhìn Lục Diệp bằng ánh mắt vô cùng phức tạp: "Ngươi thực sự là một kẻ điên. Ngươi biến một thứ tra tấn thính giác thành một đại thần thông sát thương diện rộng. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, toàn bộ thế giới tu tiên sẽ phải định nghĩa lại nghệ thuật mất."

Lục Diệp nhún vai: "Trong tay người thường, nó là rác. Trong tay nhà phân tích, nó là một chuỗi thuật toán phá hủy. Nguyệt nhi, đừng nhìn bề ngoài, hãy nhìn vào bản chất của sóng âm."

Nói rồi, Lục Diệp nhìn vào đống phế liệu trôi nổi, mắt sáng lên như nhìn thấy kho báu: "Mạnh Hùng, dừng lại đó làm gì? Mau cùng ta đi thu thập tàn tích! Đám chiến hạm cấp Địa kia có chứa rất nhiều Linh Thiết cực phẩm. Tàu của chúng ta đang cần thêm 'phụ kiện' để nâng cấp lên phiên bản 1.1!"

Mạnh Hùng gật đầu cái rụp: "Được! Để ta vừa thu dọn vừa sáng tác tiếp. Ta cảm thấy linh cảm đang tuôn trào như suối… Vũ trụ này thật to lớn, nhưng lòng ta còn to hơn cả cái bồn…"

"Dừng! Dừng lại ngay!" Lục Diệp và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh hét lên, khiến Mạnh Hùng tẽn tò ngậm miệng.

Con tàu Thanh Vân 01 hiên ngang lướt đi giữa những mảnh vỡ vụn của kẻ địch. Phía sau, bóng dáng của Thiên Đạo Ý Chí dường như cũng đang lặng lẽ quan sát, một làn sóng dữ liệu run rẩy hiện ra trên bầu trời tinh không, giống như một hệ thống vừa bị một đoạn mã độc kỳ dị tấn công và đang rơi vào trạng thái "Lag" chưa từng có trong lịch sử vạn năm.

"Cảnh báo: Phát hiện thực thể lạ đang làm nhục nhã nghệ thuật ngôn từ của thế giới." – Một dòng thông báo mờ ảo hiện ra giữa hư không rồi biến mất.

Lục Diệp hừ lạnh: "Cảnh báo cái gì? Có giỏi thì cập nhật bản vá lỗi đi. Một khi Mạnh Hùng còn đọc thơ, hạm đội của các ngươi còn phải tan nát!"

Chiến thắng lần này không chỉ mang lại tài nguyên, mà còn khẳng định một điều: Lục Diệp không chỉ biết đánh nhau bằng trí tuệ, hắn còn biết sử dụng những "bug" kỳ lạ nhất để biến kẻ thù thành trò hề. Và Mạnh Hùng, kẻ giờ đây đã tin sái cổ rằng mình là "Thi thánh của Vũ trụ", chính là vũ khí chiến lược đáng sợ nhất của Thanh Vân Tông.

Mục tiêu tiếp theo: Phù Văn Thành – Nơi đang nắm giữ bí mật về Mã Nguồn Khởi Nguyên, và cũng là nơi sắp phải hứng chịu một buổi "liveshow thơ ca" kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8