Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 175: Tuyết Thanh Nguyệt chém đứt lỗ đen**
**CHƯƠNG 175: TUYẾT THANH NGUYỆT CHÉM ĐỨT LỖ ĐEN**
Giữa tinh không mênh mông, con tàu Thanh Vân 01 vẫn đang lướt đi sau khi quét sạch hạm đội của Minh Sát Tôn Giả. Những mảnh vỡ của chiến hạm cấp Địa vẫn còn đang tản mát, tỏa ra những luồng nhiệt lượng đỏ rực cuối cùng trước khi bị cái lạnh của vũ trụ nuốt chửng.
Lục Diệp đứng ở mũi tàu, tay trái cầm một ly trà linh thảo tỏa khói nghi ngút, tay phải không ngừng gảy gót trên hư không. Trong mắt hắn, thế giới không phải là một màn đêm tịch mịch với những vì sao lấp lánh, mà là một bảng mã khổng lồ với những dòng thông báo trạng thái chạy liên tục.
“Cảnh báo: Từ trường không gian phía trước dao động bất thường. Chỉ số Entropy tăng vọt từ 0.05 lên 4.0 trong vòng 3 giây. Có dấu hiệu của một lỗi tràn bộ nhớ linh lực (Stack Overflow) quy mô lớn.”
Lục Diệp khẽ nhíu mày, nhấp một ngụm trà. Hắn lẩm bẩm: “Lại nữa rồi. Thiên Đạo dạo này có vẻ bắt đầu dùng chiêu ‘nếu không thắng được bằng thuật toán thì dùng vũ lực để xóa trắng máy chủ’ à?”
“Lục huynh, huynh lại nói mấy lời khó hiểu đó rồi.”
Tuyết Thanh Nguyệt từ phía sau tiến lại gần. Nàng vận một bộ đạo bào màu xanh nhạt, dáng người thanh mảnh như một thanh bảo kiếm chưa rút khỏi bao. Kể từ khi theo Lục Diệp luyện tập “thể dục nhịp điệu” để điều hòa khí huyết và tống khứ khí lạnh của Băng Tâm Quyết, làn da của nàng đã bớt đi vẻ trắng bệch tử khí, thay vào đó là một vẻ hồng hào, tràn đầy sức sống.
Ánh mắt nàng nhìn về phía xa, nơi không gian bắt đầu vặn xoắn thành một cái phễu đen kịt. Cái phễu đó dường như đang hút lấy mọi ánh sáng, mọi mảnh vỡ chiến hạm xung quanh vào tâm điểm của nó.
“Đó là… Cửu U Thôn Phệ?” Tuyết Thanh Nguyệt siết chặt chuôi kiếm, giọng nói trở nên nghiêm trọng. “Tương truyền đây là thần thông cấp bậc tối thượng của Ma Đạo, có thể thôn tính vạn vật, ngay cả đại năng Nguyên Anh cũng không thoát khỏi lực hút của nó.”
Mạnh Hùng từ trong khoang tàu chạy ra, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ, miệng vẫn còn đang lầm bầm:
“Vũ trụ sao mà tối đen,
Lòng ta thấy nó hơi… hèn hèn nha.”
Lục Diệp thở dài: “Mạnh Hùng, nếu ngươi không thể tìm được từ nào vần hơn từ ‘hèn’, ta khuyên ngươi nên đi bảo trì động cơ tàu. Đừng ở đây làm nhiễu loạn tần số âm thanh nữa.”
Mạnh Hùng gãi đầu cười hì hì, nhưng rồi sắc mặt hắn cũng biến đổi khi nhìn thấy cái lỗ đen kia. “Mẹ kiếp, cái hố đen đó to quá, nó đang tiến về phía chúng ta!”
“Sai rồi.” Lục Diệp điều chỉnh lại cặp kính làm từ tinh thạch mà hắn tự chế tạo. “Nó không tiến về phía chúng ta. Là không gian xung quanh chúng ta đang bị nó kéo vào. Nói chính xác hơn, đó là một điểm kỳ dị (Singularity) được tạo ra bởi sự nén ép linh lực cực độ, gây ra hiện tượng sụp đổ cấu trúc vật chất.”
Hắn giơ tay về phía trước, một bức màn ánh sáng từ Đạo Điển Phân Tích hiện ra trước mặt cả nhóm:
**[Đối tượng: Lỗ đen linh lực (Nhân tạo)]**
**[Nguyên lý: Gia tốc vòng lặp linh khí lên mức 10^12 vòng/giây]**
**[Tác động: Bẻ cong tọa độ X-Y-Z, xóa bỏ các quy tắc vật lý cơ bản]**
**[Trạng thái: Đang trong quá trình ‘Null Pointer Exception’ – Có nghĩa là nó sẽ hút sạch dữ liệu của khu vực này và trả về kết quả là số 0]**
“Vậy phải làm sao?” Tuyết Thanh Nguyệt hỏi, tay nàng đã đặt lên chuôi của Băng Phách Kiếm.
Lục Diệp xoay người lại, nhìn sâu vào mắt nàng, gương mặt hắn trở nên cực kỳ nghiêm túc. “Nguyệt nhi, bình thường nàng chém một kiếm, nàng thường nghĩ về cái gì?”
“Ta nghĩ về ý chí, về việc đóng băng mọi thứ, về việc dùng kiếm ý để áp chế đối phương.”
“Đó là lỗi hệ thống cũ rồi.” Lục Diệp lắc đầu. “Trong thế giới này, mọi thứ đều là thông tin. Cái lỗ đen kia thực chất là một nút thắt dữ liệu quá tải. Nếu nàng dùng lực mạnh để chém, nàng chỉ khiến dữ liệu đó thêm hỗn loạn. Muốn phá nó, nàng phải ‘Delete’ nó tận gốc.”
Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại: “‘Delete’?”
“Đúng vậy. Kiếm pháp tối thượng không phải là kiếm pháp mạnh nhất, mà là kiếm pháp ‘tối ưu’ nhất. Nàng cần phải chém vào cái ‘Backdoor’ – điểm hở giao thức giữa linh lực và không gian. Ở đó, mật độ liên kết là mỏng nhất. Ta sẽ cấp cho nàng tọa độ, còn nàng, nàng phải thực hiện một cú chém ‘Zero-latency’ (Độ trễ bằng không).”
Lục Diệp chạm nhẹ vào trán Tuyết Thanh Nguyệt. Một dòng dữ liệu khổng lồ truyền vào thức hải của nàng. Nàng thấy cái lỗ đen kia không còn là một khối bóng tối đáng sợ nữa, mà là một mớ hỗn độn của các sợi dây linh khí đan xen, và có một sợi chỉ màu đỏ rực cực mảnh đang nằm sâu bên trong lõi.
“Nguyệt nhi, hãy nhớ lại những động tác aerobic ta dạy nàng.” Lục Diệp nói một cách thản nhiên khiến Mạnh Hùng suýt ngã ngửa. “Nhịp thở 3-2-1, chuyển trọng tâm vào hông, gia tốc bộc phát tại cổ tay. Đừng dùng kiếm chiêu rườm rà, hãy thực hiện một nhát cắt bỏ các khung hình thừa.”
Tuyết Thanh Nguyệt hít một hơi thật sâu. Nàng bước ra khỏi tàu, đứng lơ lửng giữa hư không. Gió linh lực từ lỗ đen thổi tới làm mái tóc nàng bay tung tóe, tà áo tung bay phần phật.
Dưới áp lực kinh khủng có thể nghiền nát xương cốt, Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu vận động. Nàng đưa tay lên, một động tác uốn lượn kỳ quái nhưng đầy nhịp điệu.
Mạnh Hùng đứng trên tàu lắp bắp: “Lục huynh… Ngươi thực sự để Thánh nữ nhảy múa trước cái lỗ đen đó sao? Đây là đang tu tiên hay là đang trình diễn ca nhạc đây?”
“Ngươi thì biết cái gì.” Lục Diệp chăm chú nhìn bảng thông số. “Đó là cách nàng ấy đang đồng bộ hóa tần số rung động của cơ thể với dòng chảy của không gian xung quanh. Khi tần số khớp nhau, nàng ấy sẽ trở thành một phần của lỗi hệ thống, từ đó mới có quyền truy cập vào việc sửa chữa lỗi đó.”
Tuyết Thanh Nguyệt nhắm mắt lại. Trong tâm trí nàng, thế giới bỗng nhiên đứng yên.
Mười giây… chín giây…
Lực hút của lỗ đen đã kéo con tàu Thanh Vân 01 tới sát rìa. Vỏ tàu bắt đầu kêu lên những tiếng kẽo kẹt vì bị vặn xoắn. Mạnh Hùng vã mồ hôi hột, tay cầm sổ thơ run bần bật: “Chết rồi, chết rồi… Thơ ta chưa truyền bá khắp đại lục mà…”
“Ba!” Lục Diệp hô to. “Hai! Một! CHÉM!”
Tuyết Thanh Nguyệt mở mắt. Một tia hàn quang sắc lạnh lóe lên, không phải từ kiếm, mà từ trong đôi đồng tử của nàng.
Băng Phách Kiếm rút ra.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có kiếm khí dài vạn dặm như trong truyền thuyết. Chỉ có một đường kẻ trắng mảnh như sợi tóc, vạch ngang bầu trời đêm.
Nhát kiếm đó dường như bỏ qua toàn bộ quá trình bay trong không gian. Nó hiện ra từ tay nàng, và ngay lập tức đã nằm tại trung tâm của cái lỗ đen.
“Frame-skip!” Lục Diệp gầm lên đầy phấn khích. “Nàng ấy làm được rồi! Nàng ấy đã cắt bỏ quãng thời gian trung gian!”
Tại tâm điểm của cái lỗ đen, sợi chỉ màu đỏ rực kia bị nhát kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt chạm trúng. Một tiếng “click” khô khốc vang lên trong linh hồn của tất cả những ai có mặt ở đó, như tiếng một ổ khóa vạn năm vừa được mở ra.
Ngay lập tức, cái lỗ đen khổng lồ đang thôn phệ vạn vật bỗng nhiên dừng lại. Một giây sau, những dòng linh khí bị nén ép bắt đầu trào ngược ra ngoài, nhưng thay vì nổ tung, chúng lại bị hàn khí của Tuyết Thanh Nguyệt đóng băng thành những tinh thể bụi sao lấp lánh.
Cả một vùng tinh không vừa rồi còn là tử địa, giờ đây biến thành một dải lụa băng tuyệt đẹp, óng ánh dưới ánh sáng của các vì sao xa xôi.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng đó, kiếm trong tay vẫn giữ nguyên tư thế chém ngang. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh chưa từng có chảy xuôi theo kinh mạch. Những quy tắc rườm rà của Băng Tâm Quyết cũ kỹ đã hoàn toàn bị phá vỡ, thay thế vào đó là một sự thấu triệt về bản chất của vạn vật.
Nàng không còn cần phải gồng mình để tạo ra cái lạnh. Bây giờ, nàng chính là cái lạnh, là sự chấm dứt của mọi chuyển động không cần thiết.
**[Thông báo: Đối tượng Tuyết Thanh Nguyệt đã thực hiện lệnh ‘Force Close’ thành công đối với ứng dụng Lỗ Đen 1.0]**
**[Kiếm đạo cảnh giới: Mã Nguồn Mở (Cấp bậc: Thiên)]**
“Ta… ta đã làm được?” Nàng nhìn bàn tay mình, hơi thở phả ra một làn khói trắng.
Lục Diệp nhảy ra khỏi tàu, dùng một cái thang dây linh lực hạ xuống cạnh nàng. Hắn cười tươi, giơ ngón tay cái lên: “Tuyệt vời! Hiệu suất cắt bỏ khung hình đạt 99.9%. Nguyệt nhi, nàng chính là chiếc card đồ họa mạnh nhất mà ta từng thấy.”
Tuyết Thanh Nguyệt không hiểu “card đồ họa” là gì, nhưng nhìn nụ cười của Lục Diệp, nàng cũng khẽ mỉm cười. Sự băng giá thường ngày tan biến, chỉ còn lại vẻ dịu dàng ngắn ngủi.
“Lục Diệp, cảm ơn huynh. Nếu không có những chỉ số huynh đưa ra, ta sẽ không bao giờ nhìn thấy điểm hở của không gian đó.”
“Đừng khách sáo.” Lục Diệp vỗ vỗ vai nàng. “Nhưng nàng đừng chủ quan, Thiên Đạo sẽ sớm gửi đến một bản cập nhật khó nhằn hơn thôi. Cú chém này chắc chắn đã làm Admin thế giới phát điên rồi.”
Trong khi đó, ở trên tàu, Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn dải băng tinh tú trước mắt, rồi vội vàng cầm bút viết điên cuồng vào sổ:
“Lỗ đen to như cái thùng,
Thánh nữ một chém, nó đùng… à không, nó tan.
Băng này thật là chứa chan,
Lục huynh đứng cạnh, trông càng… đẹp trai.”
“Mạnh Hùng! Ngươi mà còn viết mấy câu rác rưởi đó vào sử sách của Thanh Vân Tông, ta sẽ phân tích toàn bộ cấu trúc xương của ngươi để lắp thành ghế ngồi đấy!” Lục Diệp quát vọng lên.
Mạnh Hùng giật mình, vội vàng đóng sổ, chạy lại buồng điều khiển.
Trận chiến này kết thúc, nhưng nó đã đánh dấu một bước ngoặt vĩ đại. Lần đầu tiên, một người tu hành đã không dùng sức mạnh để đối kháng với quy luật thế giới, mà dùng logic để “sửa chữa” nó.
Xa xa ở nơi thâm sâu của vũ trụ, bên trong một cung điện làm từ các phù văn cổ đại, một thực thể mờ ảo đang ngồi trước một bàn cờ linh quang bỗng nhiên khựng lại.
Một quân cờ mang tên “Lỗ Đen Ma Đạo” bỗng nhiên vỡ vụn thành những hạt tinh thể băng giá.
Thực thể đó truyền ra một ý niệm lạnh lùng, chứa đựng sự kinh ngạc:
“Có virus xâm nhập… Dòng code của Cửu Châu đã bị sửa đổi bất hợp pháp. Tại sao một phàm nhân lại có quyền quản trị tối cao (Root access)?”
Cùng lúc đó, Lục Diệp trên tàu Thanh Vân 01 bỗng hắt hơi một cái rõ to. Hắn xoa xoa mũi, nhìn vào bảng điều khiển đang hiện lên một thông báo đỏ chót:
“Phát hiện sự quét dò từ Admin trung tâm. Khuyến nghị ký chủ: Hãy bật chế độ ẩn danh (Incognito Mode) ngay lập tức bằng cách… giả vờ làm một kẻ ngốc.”
Lục Diệp tặc lưỡi: “Giả vờ làm kẻ ngốc à? Cái này thì dễ. Mạnh Hùng, ra đây dạy ta làm thơ! Ta cảm thấy tâm hồn mình đang cần được… làm hỏng một chút.”
Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Con tàu Thanh Vân 01 tiếp tục hành trình hướng về phía Phù Văn Thành, để lại phía sau một dải băng lấp lánh như một vết sẹo tuyệt đẹp trên khuôn mặt của vũ trụ, minh chứng cho việc logic đã bắt đầu chiến thắng giáo điều.
Và ở Phù Văn Thành, những kẻ tự xưng là chủ nhân của tri thức đang không hề biết rằng, một “virus” mang tên Lục Diệp đang chuẩn bị mang đến một bản cài đặt hoàn toàn mới cho toàn bộ tu tiên giới.
—
[Hết chương 175]