Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 176: Lục Diệp hack vào hạm đội địch**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:22:38 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 176: GIAO THỨC SAI LẦM, HÀM ĐỘI TỰ HỦY**

Trời cao vạn trượng, mây trắng như bông gòn bị xé vụn bởi luồng kình khí mãnh liệt. Con tàu Thanh Vân 01, sau khi được Lục Diệp nâng cấp với lớp vỏ hợp kim “Linh – Nhôm” siêu nhẹ và hệ thống đẩy phản lực linh khí, đang xé gió mà đi với tốc độ khiến bất kỳ phi kiếm đỉnh cấp nào cũng phải hít khói.

Trong buồng điều khiển, Lục Diệp đang gác chân lên bảng taplo, tay cầm một quả linh quả đỏ mọng, mắt chăm chú nhìn vào một màn hình quang học xanh mờ ảo bay lơ lửng trước mặt.

Đó là giao diện của “Đạo Điển Phân Tích”.

Trên màn hình, những chấm đỏ li ti đang bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, dày đặc như đàn kiến.

“Báo cáo ký chủ, phát hiện 24 nguồn năng lượng cao đang áp sát. Theo nhận diện cấu trúc, đây là hạm đội ‘Chấp Pháp Tiên Thuyền’ của Phù Văn Thành. Cấp độ đe dọa: 45% (do chúng quá đông), độ ngu ngốc dự kiến: 80% (do chạy hệ điều hành cổ điển).” – Một giọng nói máy móc, nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ vang lên trong đầu Lục Diệp.

Mạnh Hùng đang lau chùi thanh đại đao to bản, nghe thấy tiếng còi báo động liền bật dậy, cơ bắp cuồn cuộn rung lên:
“Lục huynh! Có biến? Để ta ra ngoài tặng tụi nó vài bài thơ tiễn biệt!”

Lục Diệp ném vỏ quả linh quả vào sọt rác, thong thả đáp:
“Ngồi xuống đi. Đánh đấm bằng chân tay xưa rồi. Ngươi có biết quy tắc vàng của chiến trường hiện đại… à không, chiến trường logic là gì không? Đừng bao giờ chạm vào kẻ địch khi ngươi có thể điều khiển kẻ địch chạm vào nhau.”

Tuyết Thanh Nguyệt bước vào, mái tóc xanh lam nhạt khẽ lay động theo linh áp tỏa ra từ phía xa. Nàng nhíu mày:
“Là Vạn Pháp Vệ của Minh Sát Tôn Giả. Chúng dẫn đầu bởi Ngụy Viễn – một gã chấp pháp giả cuồng tín giai đoạn Kim Đan hậu kỳ. Đội hình ‘Thiên La Địa Võng’ của chúng có khả năng cộng hưởng linh lực, một khi bao vây thành công, ngay cả Nguyên Anh cũng khó thoát.”

“Cộng hưởng à?” Lục Diệp khẽ nhếch môi, ngón tay hắn bắt đầu múa lượn trong hư không, gõ vào những dòng mật mã phù văn đang nhảy múa trên Đạo Điển. “Trong ngôn ngữ của ta, đó gọi là ‘mạng nội bộ không mật khẩu’.”

Phía đối diện, hạm đội Vạn Pháp Vệ đang hùng hổ tiến tới. 24 chiếc linh thuyền dài hàng trăm trượng, phủ kín bùa chú và linh pháo, tạo thành một vòng cung hoàn mỹ che kín bầu trời.

Trên chiếc soái hạm, Ngụy Viễn đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào chiếc tàu nhỏ bé màu bạc đang lao tới. Lão vuốt râu, giọng nói âm vang khắp vùng trời:

“Nghiệt súc Lục Diệp! Ngươi dám làm loạn quy tắc thiên đạo, sửa đổi công pháp chính tông, làm nhục Thánh nữ, tội lỗi tày trời! Hôm nay, bản tọa vâng lệnh Minh Sát Tôn Giả, mang 24 linh thuyền trấn áp ngươi. Mau dừng tàu, dâng lên bí tịch gian tà, ta sẽ cho ngươi được luân hồi toàn thây!”

Tiếng loa linh khí của Lục Diệp bên này cũng vang lên, thanh âm vô cùng tỉnh bơ:
“Chào lão già Ngụy Viễn. Trước khi đánh, ta có một câu hỏi mang tính chuyên môn: Các ngươi kết nối 24 chiếc thuyền bằng giao thức ‘Vạn Linh Quy Tâm’ đời 2.0 phải không? Có dùng tường lửa chặn sóng tần số cực ngắn không? Có quét virus định kỳ cho đại trận trung tâm không?”

Ngụy Viễn ngẩn người. Tường lửa? Virus? Tần số cực ngắn?
Lão hừ lạnh một tiếng: “Nói năng luyên thuyên! Vạn Linh Quy Tâm là đại trận thượng cổ, dùng ý niệm kết nối linh thức của 24 vị thuyền trưởng thành một thể, không gì có thể thâm nhập! Toàn quân chuẩn bị, Linh Pháo Định Vị… nhắm thẳng kẻ gian, khai hỏa!”

Trên 24 chiếc thuyền, các họng pháo khổng lồ bắt đầu tích tụ ánh sáng trắng chói mắt. Linh áp nén lại khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

“Cảnh báo: Địch đang tải lệnh ‘Khai Hỏa’. Thời gian nạp dữ liệu: 5 giây.” – Đạo Điển thông báo.

Lục Diệp cười tươi như hoa: “5 giây là quá đủ để ta đổi quyền Admin. Phân tích hoàn tất: Lỗ hổng nằm ở nhịp tim đồng bộ của 24 thuyền trưởng. Đạo Điển, thực hiện lệnh ‘Man-in-the-middle attack’ (Tấn công kẻ đứng giữa). Chèn phù văn nhiễu loạn vào sóng linh thức kết nối.”

Ngón tay Lục Diệp gõ mạnh vào một nút ảo màu đỏ rực: “Execute!”

Trong tích tắc, một luồng sóng linh hồn vô hình, được mã hóa dưới dạng các phù văn li ti mang tên “Gói tin rác”, phóng ra từ Thanh Vân 01, thâm nhập trực tiếp vào luồng ý niệm chung của hạm đội địch.

Trong đầu Ngụy Viễn lúc này, lão đang hạ lệnh: “Bắn con tàu bạc phía trước!”

Nhưng vì có sự can thiệp của Lục Diệp, lệnh này khi truyền tới 24 vị thuyền trưởng đã bị “dịch sai” thành các phiên bản hoàn toàn khác nhau.

Thuyền số 3 nhận được lệnh: “Thuyền số 7 là gián điệp, bắn nó!”
Thuyền số 7 nhận được lệnh: “Thuyền số 3 đang làm phản, tiêu diệt ngay!”
Thuyền số 12 thì nhận được một đoạn dữ liệu kỳ quái: “Thực hiện lệnh tự hủy nòng pháo sau 3 giây.”

“Bắn!!!” Ngụy Viễn gầm lên.

“Oàng!!! Oàng!!! Oàng!!!”

Tiếng nổ vang trời không phát ra từ phía con tàu của Lục Diệp. Ngược lại, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Ngụy Viễn.

Linh thuyền số 3 bất ngờ xoay họng pháo 90 độ, nã một phát trực diện vào mạn sườn thuyền số 7 bên cạnh. Lớp phòng hộ của thuyền số 7 vừa mới tích tụ linh lực để bắn phía trước nên mạn sườn cực kỳ yếu ớt, ngay lập tức bị nổ tung một mảng lớn.

“Ngươi làm cái gì thế hả?” Thuyền trưởng thuyền số 7 gầm lên, đau đớn và giận dữ: “Dám đánh lén ta? Tất cả pháo thủ, xoay trục, trả lễ cho ta!”

Thế là, thay vì bao vây Lục Diệp, hai chiếc linh thuyền bắt đầu lao vào tàn sát lẫn nhau như kẻ thù không đội trời chung.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Lục Diệp tiếp tục gõ phím, miệng lẩm bẩm: “Thêm một chút ‘Script hài hước’ vào hệ thống điều khiển nào. Kích hoạt hiệu ứng ‘Nhảy nhót tập thể’.”

Ở giữa hạm đội, chiếc thuyền số 15 bỗng nhiên mất kiểm soát. Các lá buồm linh khí của nó bắt đầu co giãn một cách quái đản, hết phồng lại xẹp theo một nhịp điệu kỳ lạ. Thuyền bắt đầu tự xoay tròn như một con quay khổng lồ, va chạm bôm bốp vào các tàu xung quanh, khiến đội hình Thiên La Địa Võng tan nát trong chớp mắt.

“Chuyện gì đang xảy ra?” Ngụy Viễn trợn trừng mắt, lão cảm thấy đầu óc mình đau như búa bổ. Mỗi khi lão cố gắng phát ra ý thức để ổn định quân tâm, lão lại nghe thấy trong đầu vang lên những tiếng nổ đì đùng và một giọng nói cực kỳ gợi đòn:
“Yêu cầu nhập mật mã để lấy lại quyền chỉ huy. Gợi ý: Tên bà nội của Minh Sát Tôn Giả là gì?”

“Lục Diệp!!! Ngươi đã làm cái gì hả tà ma?” Ngụy Viễn gầm thét, tóc tai dựng ngược.

Bên trong Thanh Vân 01, Mạnh Hùng nhìn màn hình ngoại cảnh, mắt mồm đều há hốc. Hắn thấy 24 chiếc linh thuyền oai hùng giờ đây đang như một lũ say rượu. Chiếc thì tự bắn vào nòng pháo của mình khiến pháo nổ tung, chiếc thì tăng tốc tối đa đâm sầm vào đuôi chiếc phía trước. Khói đen bốc lên nghi ngút khắp bầu trời.

“Trời ơi… Lục huynh, đây là thần thông gì? ‘Ám độ trần thương’ trong truyền thuyết sao?” Mạnh Hùng kinh ngạc hỏi.

Lục Diệp vừa thao tác vừa giải thích: “Đây gọi là ‘Xung đột tài nguyên’. Khi các máy trạm (thuyền trưởng) nhận được những mệnh lệnh mâu thuẫn từ một nguồn tin cậy (ý thức của Ngụy Viễn bị ta làm giả), hệ thống của họ sẽ bị treo (ngáo ngơ). Và khi hệ thống bị treo trong khi đang vận hành năng lượng cao, kết quả duy nhất là… bùm.”

Lục Diệp quay sang Tuyết Thanh Nguyệt, nãy giờ vẫn đang đứng chết lặng vì kinh ngạc:
“Thánh nữ, nàng thấy không? Đánh nhau không nhất thiết phải đổ mồ hôi. Chỉ cần đối phương có lỗ hổng trong tư duy, ta có thể khiến họ tự diệt vong mà vẫn nghĩ mình đang làm đúng.”

Tuyết Thanh Nguyệt nhìn hạm đội đang tan hoang kia, lại nhìn thanh kiếm trong tay mình, bỗng nhiên cảm thấy kiếm đạo mười mấy năm qua mình khổ luyện dường như có chút… lỗi thời.

“Ngươi… ngươi đúng là một kẻ đáng sợ.” Nàng khẽ nói.

“Đừng khen, ta sẽ kiêu ngạo đấy.” Lục Diệp nháy mắt.

Hắn đột nhiên đứng thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc: “Màn dạo đầu kết thúc. Bây giờ là đòn kết liễu. Đạo Điển, kích hoạt mã lệnh ‘Broadcast’ (Truyền tin diện rộng). Gửi đến toàn bộ binh sĩ trên 24 tàu một đoạn văn bản sau.”

Trên các linh thuyền đang hỗn loạn, mỗi binh sĩ bỗng nhiên thấy một dòng chữ hiện lên rực rỡ ngay trong thức hải:
“Minh Sát Tôn Giả đã quên đóng tiền bảo trì linh hồn cho các ngươi. Hợp đồng của các ngươi đã hết hạn. Nếu không muốn nổ tung cùng thuyền, hãy hét to ba lần: ‘Lục Diệp đẹp trai nhất Cửu Châu’, hệ thống thoát hiểm sẽ được kích hoạt.”

Đám binh sĩ vốn đang hoảng loạn, lại thấy thuyền đang tự bắn nhau, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn. Trong cơn tuyệt vọng, họ không còn cách nào khác.

Thế là, trên bầu trời vang lên một thanh âm chấn động vạn dặm, át cả tiếng nổ:
“LỤC DIỆP ĐẸP TRAI NHẤT CỬU CHÂU!!!”
“LỤC DIỆP ĐẸP TRAI NHẤT CỬU CHÂU!!!”

Ngụy Viễn nghe thấy tiếng hét này, tức đến mức phun ra một ngụm máu già, ngã ngửa ra sàn tàu:
“Phản rồi… phản hết rồi!”

Ngay khi lời tung hô vang lên, Lục Diệp mỉm cười: “Xác nhận mật khẩu đúng. Mở cổng tống xuất (Eject).”

24 chiếc thuyền đồng loạt kích hoạt trận pháp thoát hiểm (v vốn dĩ là lệnh bỏ tàu mà Lục Diệp đã hack được). Hàng ngàn binh sĩ bị bắn ra ngoài như những viên đạn, rơi rụng lả tả xuống phía dưới như mưa sa, dù không chết nhưng cũng chẳng còn tinh thần chiến đấu.

Trận hình Thiên La Địa Võng hào nhoáng giờ chỉ còn lại những xác tàu cháy sém và một Ngụy Viễn đang gào thét bất lực.

Lục Diệp điều khiển tàu Thanh Vân 01 thong dong bay ngang qua soái hạm của Ngụy Viễn. Hắn mở cửa sổ, vẫy vẫy tay:
“Ngụy lão đầu, về bảo với Minh Sát là hệ điều hành của lão nhiều lỗi quá. Lần sau nhớ thuê ta nâng cấp, ta lấy giá hữu nghị cho. À mà đừng quên thu gom phế liệu mấy chiếc thuyền này nhé, ô nhiễm môi trường lắm đấy!”

Nói xong, Thanh Vân 01 phụt ra một luồng linh hỏa xanh biếc, vọt thẳng về phía chân trời, để lại Ngụy Viễn đang run rẩy giữa đống tro tàn của niềm kiêu hãnh.

Mạnh Hùng ngồi trong tàu, hưng phấn rút sổ tay ra, hì hục viết:
“Hôm nay vạn thuyền tan tành,
Bởi vì Lục đại ca hành… quá kinh.
Địch nhân tự bắn mình thình,
Bởi vì không biết… quét virus linh.”

“Mạnh Hùng, nếu ngươi thêm hai chữ ‘virus linh’ vào thơ, ta thề sẽ xóa luôn hệ thống tản nhiệt ở chỗ ngồi của ngươi!” – Tiếng Lục Diệp gầm lên trong niềm vui sướng của chiến thắng logic.

Tàu Thanh Vân 01 biến mất vào mây ngàn, hướng về Phù Văn Thành – nơi một cuộc chơi “hacker” thực sự lớn hơn đang chờ đợi.


**[Hết chương 176]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8