Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 177: Thủ lĩnh phe địch xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:23:27 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 177: THỰC THỂ KIỂM TOÁN – KHI "QUẢN TRỊ VIÊN" VÀO CUỘC**

Chiếc phi thuyền Thanh Vân 01 đang lướt đi giữa tầng không với một tốc độ khiến không khí xung quanh bị ép đến phát ra tiếng nổ siêu thanh. Bên trong khoang điều khiển, Lục Diệp đang gác chéo chân, tay cầm một bình nước ép linh quả được chiết xuất theo công thức "tối ưu hóa nồng độ vitamin" do chính hắn thiết kế.

"Lục đại ca, huynh nói xem, Ngụy lão đầu kia sau khi về có bị Minh Sát Tôn Giả lột da không?" Mạnh Hùng vừa lau mồ hôi sau một hồi hì hục sửa… thơ, vừa tò mò hỏi.

Lục Diệp nhấp một ngụm nước quả, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình ảo ảnh do Đạo Điển chiếu ra, thản nhiên đáp: "Xác suất lão bị lột da là 12%, bị giáng chức là 45%, còn xác suất lão uất ức đến mức tẩu hỏa nhập ma, tự mình biến thành một cái loa phóng thanh phát lại câu 'Lục Diệp đẹp trai nhất Cửu Châu' là… khoảng 43%. Dù sao thì đoạn mã độc ta cài vào thần thức lão cũng khá bền vững."

Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi xếp bằng bên cạnh, chung quanh nàng băng khí lượn lờ, nhưng thay vì vẻ lạnh lùng chết chóc như trước, giờ đây hơi lạnh của nàng tỏa ra theo một nhịp điệu rất… thể dục. Nàng hít một hơi sâu, đẩy một luồng trọc khí ra ngoài, nghi hoặc hỏi: "Lục Diệp, ta vẫn không hiểu. Cái gọi là 'hệ điều hành' mà ngươi nói, rốt cuộc là thần thông cấp bậc nào? Tại sao một câu khẩu lệnh lại có thể khiến hàng ngàn binh sĩ mất đi khả năng kiểm soát pháp bảo?"

Lục Diệp xoay ghế lại, nhìn nàng với ánh mắt của một giáo sư đang nhìn học trò cá biệt: "Thanh Nguyệt này, muội phải hiểu rằng, cả thế giới này thực chất là một chuỗi các quy tắc chồng chéo lên nhau. Linh khí là điện năng, kinh mạch là dây dẫn, và các bí tịch tu tiên chính là các đoạn mã (code) để vận hành năng lượng đó. Vấn đề là bọn họ học vẹt, dùng mã nguồn của vạn năm trước mà không chịu cập nhật bản vá. Ta chỉ đơn giản là tìm ra một 'Backdoor' trong cách họ liên kết tinh thần với pháp bảo, rồi chèn vào đó một câu lệnh ưu tiên cao nhất thôi."

"Vậy cái câu 'đẹp trai nhất Cửu Châu' là mã nguồn cao cấp sao?" Mạnh Hùng ngây ngô hỏi.

"Không, cái đó là sở thích cá nhân của ta, gọi là 'Easter Egg' – trứng phục sinh trong nghề nghiệp ấy mà." Lục Diệp nhe răng cười, nụ cười khiến Tuyết Thanh Nguyệt chỉ muốn đóng băng luôn khuôn mặt của hắn cho rảnh nợ.

Tuy nhiên, nụ cười của Lục Diệp bỗng khựng lại.

Cuốn Đạo Điển Phân Tích đang trôi lơ lửng trước mặt hắn bỗng nhiên rung lên bần bật. Những dòng chữ màu xanh vốn đang trôi chảy mượt mà đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, cảnh báo vang lên trong đầu hắn như tiếng còi báo động:

*“Cảnh báo! Phát hiện khu vực không gian bị ghi đè dữ liệu. Thông số môi trường đang bị buộc định dạng lại. Mức độ đe dọa: Cấp SSS (Critical Error).”*

“Mẹ kiếp, lag rồi sao?” Lục Diệp bật dậy, tay múa liên hồi trên bảng điều khiển.

Chiếc Thanh Vân 01 đang lao đi điên cuồng bỗng nhiên giống như đâm vào một bức tường bông khổng lồ. Toàn bộ thân tàu rung chuyển dữ dội, nhưng không có tiếng va chạm nào phát ra. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ.

Kim đồng hồ tốc độ linh khí trên tàu đang từ mức cực đại tụt xuống số 0 trong vòng một phần nghìn giây. Mọi chuyển động của gió, của mây bên ngoài cửa sổ cũng dừng lại như một bức ảnh bị đóng băng.

“Chuyện gì xảy ra thế?” Mạnh Hùng rút đại đao ra, căng thẳng nhìn quanh. “Ta không cảm nhận được linh khí nữa! Không khí như biến thành sắt nguội vậy!”

Tuyết Thanh Nguyệt cũng tái mặt: “Băng Tâm Quyết của ta không thể vận hành được. Luồng linh lực trong người ta bị… khóa chặt lại rồi!”

Lục Diệp nhìn ra phía trước mũi tàu. Giữa khoảng không trung yên lặng như tờ đó, một vết nứt màu xám tro từ từ lộ ra. Không phải rách ra như không gian bình thường, mà giống như một bức tranh bị người ta dùng tẩy xóa đi một mảng màu, để lộ ra lớp giấy trắng thô kệch phía dưới.

Từ trong mảng xám đó, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một người đàn ông trung niên với gương mặt phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám xịt không có lấy một nếp nhăn, trên tay cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đen nhưng các hạt tính lại là những khối đa diện xoay tròn liên tục.

Hắn không tỏa ra áp lực của cường giả cấp cao, không có uy áp thiên địa, nhưng mỗi bước hắn đi, không gian xung quanh đều hiện ra những hàng ký tự phức tạp, giống như hắn đang dẫm lên một mặt sàn bằng kính đầy dữ liệu.

Đạo Điển Phân Tích trong tay Lục Diệp bắt đầu hiện thông tin:
*“Đối tượng: Thực thể chưa định danh.”*
*“Biệt danh nội bộ: The Auditor (Kẻ Kiểm Toán).”*
*“Quyền hạn: Quản trị cấp vùng (Sub-Admin).”*
*“Nguyên lý chiến đấu: Định mức Chân Lý & Thu hồi giá trị thặng dư.”*

Người đàn ông kia dừng lại cách phi thuyền trăm trượng, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào Lục Diệp. Giọng nói của hắn vang lên, khô khốc như tiếng sỏi cọ vào nhau:

“Ký chủ số 09 – Lục Diệp. Ngươi đã có hành vi chỉnh sửa trái phép dữ liệu của Thiên Đạo tại phân khu Thanh Vân, gây ra sự nhiễu loạn luồng vận hành của 24 hạm đội, tiêu tốn 1.200.000 đơn vị linh khí vào những mục đích vô nghĩa (như khen ngợi nhan sắc bản thân). Theo quy định của Thiên Đạo Chương, hành vi của ngươi bị coi là ‘Rác dữ liệu nguy hại’. Ta tới đây để… thanh lọc.”

Lục Diệp nheo mắt, tay trái bí mật kết ấn để thăm dò lớp bảo vệ không gian: “Kiểm toán viên? Thiên Đạo bắt đầu chơi trò chuyên nghiệp từ bao giờ thế? Ta cứ tưởng Thiên Đạo chỉ biết hạ sấm sét đánh người chứ?”

Kẻ Kiểm Toán không biểu cảm, ngón tay hắn gảy một hạt trên chiếc bàn tính đen.

*“Tách!”*

Một tiếng động nhẹ vang lên, nhưng Lục Diệp cảm giác như có một bàn tay khổng lồ vừa bóp nát sự tồn tại của chiếc Thanh Vân 01.

“Xác định thực thể: Phi thuyền Thanh Vân 01. Phân tích: Sử dụng linh khí vượt định mức, cấu trúc khí động học vi phạm quy tắc vật lý của hạ giới. Phán quyết: Thu hồi vật chất.”

Ngay lập tức, chiếc tàu vốn vững chắc như thép tinh của Lục Diệp bắt đầu mờ nhạt dần. Nó không phải bị phá hủy, mà là đang biến mất, bị biến ngược trở lại thành linh thạch thô và những thanh sắt vụn lơ lửng giữa không trung.

“Nhảy mau!” Lục Diệp hét lên một tiếng, tóm lấy Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt lao ra khỏi tàu.

Ngay khi họ vừa rời khỏi, chiếc tàu xa xỉ nhất Thanh Vân Tông chỉ còn là một đống bụi mờ.

“Chết tiệt, cái này gọi là ‘Xóa đối tượng’ trực tiếp sao?” Mạnh Hùng gầm lên, nắm đấm gồng lên lớp vảy rồng: “Bố khỉ cái tên mặt sứa kia, đền tiền tàu cho đại ca ta!”

Mạnh Hùng lao vút đi như một quả pháo đại, tung một cú đấm kinh thiên động địa vào đầu Kẻ Kiểm Toán. Cú đấm này của hắn đã được Lục Diệp "tối ưu hóa" quỹ đạo lực, đủ sức nghiền nát một ngọn núi nhỏ.

Nhưng Kẻ Kiểm Toán chỉ nhàn nhạt thốt ra một câu: “Giá trị xung lực: Quá cao. Sự tồn tại: Phi logic. Phán quyết: Chia cho không (Divided by zero).”

Bàn tay của Kẻ Kiểm Toán khẽ gạt một hạt tính về vị trí trung tâm.

Một hiện tượng kinh khủng xảy ra. Cú đấm của Mạnh Hùng khi chỉ còn cách trán đối phương nửa tấc bỗng nhiên dừng lại. Một vòng xoáy vô hình xuất hiện, không phải là lực lượng đẩy ra, mà là một hố đen về mặt khái niệm. Toàn bộ động năng của cú đấm bỗng nhiên biến thành số 0 tròn trĩnh.

Mạnh Hùng hẫng một nhịp, cả người khựng lại như một pho tượng bị đóng đinh giữa hư không. Hắn đỏ mặt tía tai vì nỗ lực nhưng không thể cử động thêm một milimet nào.

“Hùng tử, lùi lại!” Lục Diệp gầm lên. Hắn biết lần này đối mặt với kẻ không phải dùng võ lực thông thường. Đây là một tên dùng “quyền quản trị” để đánh nhau.

Lục Diệp vỗ mạnh vào cuốn Đạo Điển: “Khởi động giao thức Bypass! Phân tích thuật toán Kiểm Toán của đối phương! Tìm Bug cho ta!”

Cuốn sổ tỏa ra luồng sáng lóa mắt, ánh sáng ấy như một chiếc radar quét qua toàn bộ vùng không gian xám tro.

*“Báo cáo: Kẻ Kiểm Toán vận hành dựa trên nguyên tắc 'Bảo toàn Chân Lý'. Hắn chỉ có thể tác động vào những thứ hắn định nghĩa được thông số. Bất kỳ thực thể nào có logic nằm ngoài hệ thống Thiên Đạo cũ sẽ gây ra hiện tượng 'Tràn bộ nhớ' (Memory Overflow) cho hắn.”*

Lục Diệp nhếch môi: “Hệ thống cũ? Được lắm. Ta vốn là kẻ tạo ra những thứ phi logic nhất thế giới này.”

Hắn liếc sang Mạnh Hùng vẫn đang bị treo giữa không trung: “Mạnh Hùng! Đọc thơ! Ngay bây giờ! Dùng bài thơ dở nhất, khó hiểu nhất, vi phạm luật bằng trắc nhất mà ngươi từng sáng tác!”

Mạnh Hùng dù không hiểu gì nhưng trong cơn sinh tử vẫn gào lên bằng tất cả nội lực:

“CON CÁ NÓ CẮM CON CHIM…
BA CON KIẾN ĐẬU TRÊN… CÁI KIM GIỮA TRỜI.
ĂN CƠM THÌ PHẢI DÙNG… MÔI,
KHÔNG ĂN THÌ ĐÓI, ỐI GIỜI… ÔI LÀ!”

Tuyết Thanh Nguyệt đứng cạnh suýt chút nữa ngã lộn cổ vì độ "hãm" của bài thơ. Nhưng Kẻ Kiểm Toán thì khác.

Hạt tính trên tay hắn đang xoay tròn mượt mà bỗng nhiên giật khựng lại. Đôi mắt phẳng lặng của hắn lần đầu tiên lóe lên một tia sáng hỗn loạn.

“Phân tích thông tin… ‘Con cá cắm con chim’… Sai quy luật sinh học. ‘Kiến đậu trên kim giữa trời’… Sai quy luật trọng lực. Nhịp điệu thơ: Không xác định. Ý nghĩa tổng thể: Rác thông tin thuần túy!”

Hạt tính của Kẻ Kiểm Toán bắt đầu quay tít mù, bốc lên những tia khói xám.

Lục Diệp cười ha hả: “Thấy chưa? Logic của ngươi là dựa trên trật tự. Còn bài thơ của đệ đệ ta chính là sự hỗn mang tuyệt đối! Tiếp tục đi Mạnh Hùng!”

Mạnh Hùng như tìm thấy sứ mệnh đời mình, càng đọc càng hăng:
“Mặt trời hình vuông, mặt trăng hình… tam giác,
Lục Diệp ca ca, đầu trọc… lóc xương sườn…”

“Dừng! Đừng có đem ta vào thơ của ngươi!” Lục Diệp chửi thề một tiếng, nhưng nhân cơ hội Kẻ Kiểm Toán đang bị "loạn nhịp", hắn vỗ mạnh vào Đạo Điển:

“Phân tích cấu trúc Kẻ Kiểm Toán! Xác định tọa độ lõi dữ liệu!”

*“Đang xử lý… 40%… 70%… 100%! Đã xác định lõi của Kẻ Kiểm Toán nằm ở hạt tính trung tâm trên bàn tính đen. Đó là nút 'Enter' kết nối hắn với máy chủ Thiên Đạo!”*

“Tìm thấy rồi!” Lục Diệp không dùng kiếm, cũng chẳng dùng quyền. Hắn từ trong túi không gian rút ra một thứ vật phẩm nhìn qua rất giống một cái cờ-lê, nhưng trên thân khắc đầy những ký tự nhảy múa.

Đây là pháp bảo hắn vừa nghiên cứu xong: “Thiên Địa Trình Viên” (Lập trình viên của Thiên Địa).

“Nào, để ta cài lại firmware cho ngươi!”

Lục Diệp biến thành một đạo tàn ảnh, xuyên qua vùng không gian bị bóp méo. Tuyết Thanh Nguyệt cũng không bỏ lỡ thời cơ, nàng tung ra chiêu mạnh nhất: “Vạn Niên Băng Phong – Tuyệt Đối Lệnh!”

Nàng không tấn công Kẻ Kiểm Toán, mà đóng băng toàn bộ "dòng dữ liệu" xung quanh hắn, khiến khả năng tính toán của hắn càng thêm chậm chạp.

Kẻ Kiểm Toán bắt đầu run rẩy, giọng nói máy móc lắp bắp: “Phát… phát hiện tấn công lớp cơ sở… Đối tượng sử dụng công cụ bẻ khóa… Quy phạm vi phạm cấp 0… Ngừng hoạt động… Khởi động lại (Reset)…”

“Muốn reset à? Quá muộn rồi!”

Lục Diệp lao đến, cái cờ-lê trong tay gõ mạnh vào hạt tính đen ở giữa bàn tính.

*“Rắc!”*

Một tiếng động giòn tan vang lên, không gian xám tro xung quanh lập tức nứt vỡ như gương. Nhưng không có vụ nổ nào cả.

Thay vào đó, toàn bộ Kẻ Kiểm Toán bỗng nhiên biến đổi hình dạng. Từ một người đàn ông xám tro, hắn bắt đầu hiện lên những dòng code xanh chảy ngược từ dưới chân lên đầu.

Lục Diệp thò tay vào hư không, giật phăng một sợi "dây cáp linh khí" mờ ảo đang kết nối sau gáy Kẻ Kiểm Toán với bầu trời: “Ngắt kết nối mạng (Disconnect)!”

Toàn bộ áp lực đột ngột biến mất. Không khí tràn trở lại, linh khí cuồn cuộn đổ vào kinh mạch của Mạnh Hùng và Thanh Nguyệt. Chiếc bàn tính đen rớt xuống, tan chảy thành một vũng mực sẫm.

Kẻ Kiểm Toán đứng đờ người ra, đôi mắt không còn số hiệu chạy qua, mà thay vào đó là một vẻ mặt… ngơ ngác cực độ. Hắn nhìn đôi tay mình, rồi nhìn Lục Diệp, giọng nói lần này lại có chút cảm xúc: “Ta… ta là ai? Ta đang ở đâu? Sao trong đầu ta lại chỉ toàn cá với chim và mặt trời hình vuông thế này?”

Mạnh Hùng gãi đầu cười hề hề: “Chào mừng bằng hữu đến với thế giới của thi ca! Ngươi bị trúng 'đạo thơ' của ta rồi, từ giờ cứ đi làm thơ với ta đi!”

Lục Diệp thở phào, thu hồi Đạo Điển nhưng gương mặt vẫn nghiêm trọng. Hắn cúi xuống nhặt một mảnh vỡ còn lại của chiếc bàn tính. Trên đó hiện lên một biểu tượng: Một con mắt nằm bên trong một khối lập phương.

“Biểu tượng của Thiên Cơ Các? Không, cấp độ này cao hơn nhiều. Đây là ‘Thiên Đạo Ban Kiểm Toán’.” Lục Diệp lầm bầm. “Hóa ra Minh Sát Tôn Giả không phải là trùm cuối. Lão chỉ là một tên ‘trưởng phòng kinh doanh’ cho cái công ty mang tên Thiên Đạo này thôi.”

Hắn nhìn Kẻ Kiểm Toán đang ngơ ngác, thầm nghĩ: *“Tên này vốn chỉ là một chương trình được cụ thể hóa. Ta vừa 'jailbreak' hắn, nhưng Thiên Đạo sẽ sớm gửi bản cập nhật mới tới đây.”*

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, lo lắng hỏi: “Lục Diệp, chúng ta thoát rồi chứ?”

Lục Diệp nhìn về phía xa, nơi chân trời xuất hiện một thành phố lơ lửng giữa mây trời, xung quanh được bao phủ bởi hàng triệu phù văn phát sáng rực rỡ – Phù Văn Thành.

“Chưa đâu. Trận chiến vừa rồi chỉ là một cú 'Ping' kiểm tra hệ thống thôi. Khi chúng ta vào Phù Văn Thành, đó mới thực sự là lúc bước vào phòng Server trung tâm.”

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự phấn khích của một tên hacker vừa phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật khổng lồ trong hệ thống của đối phương.

“Mạnh Hùng, lấy phế liệu vừa rồi ra, lắp cho ta một cái ván trượt linh lực. Chúng ta không có tàu thì bay theo kiểu thể thao mạo hiểm. Thanh Nguyệt, muội cũng chuẩn bị đi, vào thành muội phải dùng ‘nhan sắc’ để đánh lạc hướng các ‘Firewall’ đấy!”

“Ngươi lại bắt ta làm chuyện kỳ quái gì nữa?” Thanh Nguyệt hậm hực, nhưng tay đã bắt đầu điều động băng khí để tạo ra một cái ván trượt lộng lẫy nhất.

Giữa khoảng không hoang tàn sau trận "kiểm toán" thất bại, ba bóng người (và một kẻ kiểm toán đã bị hỏng não) lướt đi trên bầu trời, tiến thẳng về phía trung tâm của những bí mật cổ xưa nhất Cửu Châu.

Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong hư không, một giọng nói cổ xưa, mang đậm tính máy móc vang lên:
*“Báo cáo: Kẻ Kiểm Toán Thẩm Chân đã bị nhiễm mã độc 'Thơ Đường Hỗn Loạn'. Giao thức thanh lọc thất bại. Chuyển sang phương án B: Triệu tập 'Hành Pháp Giả'.”*


**[Hết chương 177]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8