Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 178: Cuộc đấu trí cân não**
**CHƯƠNG 178: CUỘC ĐẤU TRÍ CÂN NÃO**
Gió rít gào qua tai như tiếng hàng ngàn linh hồn đang thét lên vì bị nén vào một ống truyền dẫn chật hẹp. Lục Diệp đứng trên chiếc "ván trượt linh lực" phiên bản 2.0 do chính tay hắn cải tiến từ đống phế liệu của Kẻ Kiểm Toán Thẩm Chân. Chiếc ván này không có vẻ ngoài hoa mỹ của một thanh tiên kiếm, nó chỉ là một miếng hợp kim dẹt với bốn khối linh thạch bố trí theo hình chữ chữ X ở mặt dưới, nối với nhau bằng các sợi dây đồng linh dẫn nhằng nhịt.
"Này, Lục lão đệ, đệ có chắc là cái 'thiết bị giảm lực cản không khí' này nó hoạt động không?" Mạnh Hùng vừa hét vừa cố gắng giữ cho bài thơ "Ngỗng, ngỗng, ngỗng" không bị gió thổi bay khỏi miệng. Hắn đang đứng trên một khối sắt hình vuông, trông giống một chiếc lò gạch đang bay hơn là một phương tiện giao thông.
Lục Diệp không quay đầu lại, đôi mắt hắn đang sáng lên một tầng sáng xanh nhạt – trạng thái "Phân tích cao độ". Trong tầm nhìn của hắn, không khí không phải là khoảng không vô hình, mà là những dòng chảy dữ liệu màu xám bạc đang quất tới tấp.
"Huynh chỉ cần giữ cho dòng linh lực chảy ổn định ở mức 15 Hertz," Lục Diệp đáp, giọng nói được khuếch đại bằng một vòng nhỏ quanh cổ. "Theo tính toán của đệ, với độ cong của tấm ván này và góc nghiêng 15 độ, chúng ta đang đạt tới vận tốc siêu thanh cấp độ một. Nếu huynh muốn dừng lại, cứ việc đọc một bài thơ dở hơn bài vừa nãy, sóng âm đó sẽ gây nhiễu loạn luồng khí động học ngay lập tức."
Bên cạnh họ, Tuyết Thanh Nguyệt lướt đi một cách thanh thoát nhất. Chiếc ván của nàng được bọc bởi một lớp băng tinh mỏng, biến toàn bộ phương tiện thành một khối kim cương hình thoi lấp lánh. Tuy nhiên, mặt nàng vẫn lạnh như tiền, hoặc nói đúng hơn, nàng đang cố gắng điều hòa khí huyết theo bài tập "thể dục nhịp điệu trên không" mà Lục Diệp ép buộc.
"Nhịp thở… 3 ngắn 1 dài…" Nàng lẩm bẩm. "Tại sao mỗi lần đi cùng hắn, hình tượng của mình lại trông giống một con rối đang tập nhảy thế này?"
Phía sau cùng là "tù binh" Thẩm Chân. Kẻ vốn là đại diện cho ý chí Thiên Đạo giờ đây trông không khác gì một người tâm thần phân liệt. Hắn bị trói chặt trên một chiếc ghế đẩy cũng gắn động cơ linh thạch. Miệng hắn không ngừng lẩm nhẩm: "Trắng phau phau… giữa dòng nước xanh… Tại sao? Tại sao cấu trúc phù văn của bài thơ này lại có thể phá vỡ hệ thống Logic phòng ngự cấp 4 của ta? Logic nằm ở đâu?"
Lục Diệp liếc nhìn chỉ số trên "Đạo Điển": *[Mức độ sang chấn tâm lý của đối tượng: 92%. Đề xuất: Tiếp tục cho nghe thơ của Mạnh Hùng để hoàn thiện quá trình định dạng lại bộ não (Reformat)].*
Hắn thu lại ánh mắt, tập trung vào mục tiêu trước mặt.
Phù Văn Thành hiện ra.
Đó không phải là một thành phố xây trên đất, cũng không phải lơ lửng trên núi. Nó là một cấu trúc hình cầu khổng lồ được tạo thành từ hàng tỷ khối đa diện bằng ngọc thạch, mỗi khối đều xoay tròn theo một quỹ đạo toán học cực kỳ phức tạp. Xung quanh thành phố là một lớp màng ánh sáng hình vòm – một cái Firewall (Tường lửa) khổng lồ cấp độ Thần cấp.
"Dừng lại!" Lục Diệp ra lệnh.
Cả nhóm thắng gấp. Mạnh Hùng do quán tính quá lớn nên cái "lò gạch" của hắn suýt nữa đã tông thẳng vào đầu Thẩm Chân.
Lục Diệp nhíu mày quan sát cái vòm ánh sáng kia. Trên cuốn sổ tay Đạo Điển trong tâm trí hắn, các dòng mã nguồn bắt đầu chạy như điên.
*[Cảnh báo: Phát hiện hệ thống kiểm tra ID linh hồn – 'Quang Minh Chính Đại Trận'.]*
*[Nguyên lý vận hành: So khớp tần số linh hồn với cơ sở dữ liệu của Thiên Cơ Các. Nếu không có tên trong sổ hộ khẩu tu tiên giới, lập tức kích hoạt 36.000 tia lôi điện định vị tọa độ.]*
"Lục lão đệ, sao dừng lại thế? Ta thấy cổng thành đang mở kìa, đám người kia vẫn đi vào bình thường mà?" Mạnh Hùng chỉ tay về phía một lối vào nơi có những đoàn thương hội đang thong dong đi qua sau khi xuất trình một mảnh ngọc giản.
Lục Diệp hừ lạnh: "Bọn họ có 'ID hợp lệ'. Còn chúng ta, đặc biệt là Thẩm Chân kia, là những 'file lạ' vừa thực hiện hành vi bẻ khóa (crack) thiên đạo. Chỉ cần bước qua cái màn sáng đó, chúng ta sẽ bị antivirus quét sạch trong vòng 0.1 giây."
Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, thanh kiếm của nàng hơi rung lên: "Ta cảm nhận được sát khí từ trận pháp đó. Rất mạnh. Ngay cả sư phụ ta nếu liều lĩnh xông vào cũng chưa chắc toàn mạng. Ngươi có cách nào 'trèo tường' không?"
Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn đưa tay vào không trung, bắt lấy một sợi tàn dư linh khí đang trôi nổi gần đó. Đôi mắt hắn biến đổi, con ngươi thu nhỏ lại như một thấu kính viễn vọng.
"Tất cả hệ thống đều có lỗ hổng," Lục Diệp lẩm bẩm. "Phù Văn Thành này vận hành dựa trên việc luân chuyển thông tin. Để duy trì một thành phố lớn thế này, Thiên Đạo không thể kiểm tra mọi lúc mọi nơi. Nó chỉ kiểm tra ở các nút thắt."
Hắn đột ngột quay sang Mạnh Hùng: "Mạnh huynh, huynh có nhớ bài thơ 'Than thân' mà huynh mới làm tối qua không? Bài mà huynh ví bắp tay mình như củ khoai tây bị nướng cháy ấy?"
Mạnh Hùng gãi đầu, thẹn thùng: "Nhớ chứ, nhưng nó dở lắm…"
"Tốt! Huynh dùng toàn bộ linh lực của mình, truyền vào thanh âm, rồi gào bài thơ đó theo một nhịp điệu lệch tông nhất có thể hướng về phía bức tường lửa bên kia, tại vị trí 11 giờ."
"Hả? Làm thế để làm gì?"
"Gây ra một vụ tấn công từ chối dịch vụ (DDoS) bằng rác ngôn ngữ," Lục Diệp giải thích bằng thuật ngữ chuyên môn. "Bài thơ của huynh không có logic tu tiên truyền thống, Thiên Đạo sẽ mất khoảng 2 giây để phân tích xem 'củ khoai tây' có quan hệ gì với 'con đường tu tiên' hay không. Trong 2 giây đó, bộ vi xử lý của cổng thành sẽ bị treo máy. Đó là lúc chúng ta lẻn vào."
Thanh Nguyệt không nói nên lời. Nàng bắt đầu thấy tội nghiệp cho cái gọi là Thiên Đạo. Một hệ thống vĩ đại đang phải đối mặt với một kẻ chuyên đi tìm những điều vô nghĩa để phá hủy sự hoàn hảo.
"Chuẩn bị!" Lục Diệp dơ tay lên. "3… 2… 1… Gào!"
Mạnh Hùng hít một hơi sâu, ngực phình to như một quả bóng sắp nổ. Hắn há miệng, tiếng gào như sấm rền vang vọng cả một vùng trời:
"THÂN TA NHƯ CỦ KHOAI TÂY!
BỊ ĐỜI NƯỚNG CHÁY TRÊN ĐẦY LINH QUANG!
VỎ THÌ ĐEN, RUỘT THÌ VÀNG!
AI ĂN MỘT MIẾNG… HỎI VÀNG HAY KHOAI!!!"
Tiếng vang rung chuyển cả không gian. Tại vị trí cổng thành, cái vòm sáng đang nhấp nháy màu vàng bình tĩnh bỗng nhiên khựng lại. Nó bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, sau đó là màu tím tái, rồi lại xanh lam, giống như một cái đèn LED bị chập điện.
*[Hệ thống cảnh báo: Phát hiện luồng thông tin vô nghĩa cấp độ cực cao.]*
*[Phân tích ngữ cảnh: Thất bại. Đối tượng ví cơ thể tu tiên với thực phẩm rẻ tiền. Logic xung đột. Đang thử lại… Đang thử lại…]*
"Đi!" Lục Diệp quát.
Cả nhóm như những tia chớp vượt qua kẽ hở giữa các khối ngọc thạch đang bị rối loạn. Ngay khi họ vừa xuyên qua lớp màng ánh sáng, Lục Diệp ném ra ba lá phù văn trắng tinh, gắn lên vai mỗi người.
"Đây là cái gì?" Thanh Nguyệt hỏi, nhận thấy linh khí xung quanh bỗng trở nên hòa hợp với mình một cách lạ thường.
"VPN linh hồn," Lục Diệp đáp gọn lỏn. "Nó sẽ che giấu tần số thực của chúng ta và gửi ra những dữ liệu rác để đánh lừa các cảm biến giám sát trong thành. Hiện tại, trong mắt hệ thống an ninh, chúng ta chỉ là ba con chim hải âu vô hại đang bay lạc vào thành phố."
Vừa đặt chân vào bên trong Phù Văn Thành, sự sầm uất và kỳ ảo khiến Mạnh Hùng phải trợn tròn mắt. Ở đây không có những cửa hiệu bình thường. Mỗi "gian hàng" là một cột ánh sáng chiếu trực tiếp vào não người mua những thông tin sơ bộ về sản phẩm. Các tu sĩ đi lại tấp nập, nhưng ai nấy đều mang một vẻ mặt nghiêm túc, trên trán họ đôi khi lóe lên những vạch phù văn màu vàng nhạt – biểu tượng cho mức độ "quyền truy cập thông tin" trong thành.
"Lạc bước vào hang ổ của tin tặc rồi," Lục Diệp trầm ngâm. Hắn nhìn thấy một người tu sĩ đang trao đổi một lọ linh dược lấy một cái ổ ngọc chứa một mảnh "cảm ngộ kiếm đạo".
Họ vừa đi được vài bước thì một nhóm người mặc áo bào màu xám đậm, thêu hình một cái bàn tính trên ngực, bước ra chắn đường. Kẻ dẫn đầu là một lão già có đôi mắt sắc lẹm, đôi tay dài đến kỳ lạ với những ngón tay liên tục gẩy trong không trung như đang tính toán một phương trình vô hình.
"Dừng bước. Ta là Quản vụ quan của khu vực Đông Môn – Linh Pháp Thừa," lão già lạnh lùng nói. Ánh mắt lão quét qua Lục Diệp, rồi dừng lại trên Thẩm Chân đang ngồi ngẩn ngơ. "Ba vị nhìn rất lạ mặt. Tại sao hệ thống nhận diện không tìm thấy dữ liệu tiền án, tiền sự hay công đức của các vị? Hơn nữa… kẻ ngồi trên ghế kia, tần số linh hồn của hắn rất giống với…"
Lão nhíu mày, những ngón tay gẩy nhanh hơn. "Hắn giống với một 'Chương trình chấp pháp' đã bị thất lạc. Các vị là ai?"
Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Thanh Nguyệt đã đặt tay lên chuôi kiếm, Mạnh Hùng gồng cơ bắp chuẩn bị cho một trận xô xát. Nhưng Lục Diệp bước lên phía trước, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh, thậm chí còn mang theo một nụ cười chuyên nghiệp của một nhân viên tư vấn khách hàng.
"Chào lão tiên sinh. Chúng tôi là nhóm kỹ sư hỗ trợ kỹ thuật từ chi nhánh xa xôi gửi tới," Lục Diệp bắt đầu màn kịch của mình.
Linh Pháp Thừa khựng lại: "Hỗ trợ kỹ thuật? Ta chưa nghe thấy lệnh từ trung tâm điều hành."
"Ồ, tất nhiên rồi," Lục Diệp thản nhiên đi lại quanh lão già, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào bộ áo bào của lão. "Bởi vì lệnh này là lệnh ẩn. Lão tiên sinh, lão có cảm thấy dạo gần đây việc tính toán linh thạch thu thuế của lão thường xuyên bị chậm 0.05 giây không? Hay thỉnh thoảng lão thấy đau đầu ở vùng huyệt Thái Dương khi nhìn vào các dòng phù văn phức tạp?"
Lão già sững sờ: "Làm… sao ngươi biết? Đó là bí mật về sức khỏe của ta…"
"Đó không phải là bí mật sức khỏe, đó là vì bộ não của lão đang bị 'rác dữ liệu' xâm chiếm do quy tắc của Phù Văn Thành quá cũ kỹ," Lục Diệp phán một câu xanh rờn. "Còn cái gã trên ghế này? Hắn chính là 'Công cụ thu dọn dữ liệu rác' đời mới nhất. Nhưng trong quá trình vận chuyển, hắn đã bị va đập vào một khối 'Hỗn Loạn Thạch', dẫn đến việc ngôn ngữ bị chuyển sang dạng… thơ ca dân gian."
Lục Diệp chỉ tay vào Thẩm Chân: "Thử hắn xem."
Thẩm Chân lúc này ngẩng đầu lên, nhìn Linh Pháp Thừa bằng đôi mắt dại khờ và thốt lên: "Lão già ngón tay dài… gẩy gẩy những con số… Gẩy mãi không ra tiền… chỉ ra toàn mồ hôi…"
Linh Pháp Thừa tái mặt. Lão chưa bao giờ nghe thấy loại ngôn ngữ "sát thương" cao đến thế. Nó trần trụi, thô kệch, nhưng lại đâm thẳng vào nỗi lo lắng thầm kín nhất của một kế toán viên.
"Kỳ lạ… đúng là rất kỳ lạ," Linh Pháp Thừa lầm bầm, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Ngay cả ta cũng không thể tính toán được nhịp điệu của câu nói vừa rồi."
Lục Diệp tiếp tục bồi thêm: "Chúng tôi cần vào Khu Vực Lõi ngay lập tức để cập nhật phần mềm cho hắn. Nếu để hắn đi lung tung trong thành, tần số 'thơ rác' này sẽ lây lan sang các tu sĩ khác. Lão có tưởng tượng được cảnh toàn bộ thành viên Thiên Cơ Các bắt đầu làm thơ ca tụng củ khoai tây không? Đó sẽ là thảm họa hệ thống!"
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Linh Pháp Thừa rùng mình một cái. Lão nhìn vào tấm "phù văn trắng" (VPN) trên ngực Lục Diệp, vì hiệu ứng đánh lừa của nó, lão lại thấy đó là một loại chứng chỉ cao cấp mà lão chưa từng thấy bao giờ.
"Được… được rồi. Nhưng các ngươi phải đi theo sự chỉ dẫn. Đây là ngọc bài thông hành tạm thời." Lão già run rẩy đưa ra một mảnh ngọc. "Nhanh lên, mang 'virus thơ' này đi chỗ khác cho ta!"
Khi cả nhóm đã đi xa khỏi tầm mắt của lão già, Mạnh Hùng thở phào một hơi, giơ ngón tay cái về phía Lục Diệp.
"Đệ thật là… Đến ta còn tưởng mình là kỹ sư thật nữa là."
Thanh Nguyệt thì lại có một góc nhìn khác. Nàng nhìn Lục Diệp với ánh mắt phức tạp: "Ngươi không chỉ lừa hắn bằng lời nói. Ngươi đã tác động vào nhận thức của lão bằng một loại bí thuật nào đó phải không?"
Lục Diệp nhún vai: "Không có bí thuật gì cả. Chỉ là tâm lý học và một chút ảo giác thị giác bằng cách thay đổi độ khúc xạ ánh sáng quanh tấm phù văn thôi. Khi người ta đang sợ hãi hoặc bối rối, bộ não sẽ tự điền vào những chỗ trống mà họ muốn thấy. Lão ta muốn thấy chúng ta là người tốt, nên lão đã thấy điều đó."
Hắn dừng lại trước một tòa tháp hình trụ xoay tròn liên tục, nơi linh khí tập trung đậm đặc nhất.
"Mục tiêu của chúng ta ở đây không phải là du lịch. Ta cần tìm 'Chợ Đen Dữ Liệu'. Ở đó có một món đồ mà Thiên Đạo đã cố tình 'xóa sạch' khỏi lịch sử: Đó là đoạn mã gốc về cách thức linh căn của con người được tạo ra."
Thanh Nguyệt ngẩn người: "Ngươi muốn biết… chúng ta được tạo ra thế nào ư?"
"Đúng vậy," Lục Diệp mắt rực sáng. "Nếu chúng ta biết được mã nguồn của chính mình, chúng ta sẽ không còn tu luyện theo cách ngồi đợi thiên hạ ban phát cơ duyên nữa. Chúng ta sẽ… tự viết lại bản thân."
Hắn lật mở Đạo Điển Phân Tích, trang giấy đang hiện lên một bản đồ 3D của thành phố. Có một điểm đỏ đang nhấp nháy ở khu vực tầng ngầm sâu nhất, nằm bên dưới cả các mạch linh khí chính.
"Phía dưới đó," Lục Diệp chỉ tay xuống đất. "Nơi rác rưởi của toàn bộ Phù Văn Thành đổ về. Đó mới là nơi những 'hacker' thực sự sinh sống."
Họ đi sâu xuống các con hẻm hẹp, nơi ánh sáng ngọc thạch trở nên mờ ảo và u tối hơn. Tại đây, những tu sĩ không còn mặc áo bào hào nhoáng, họ là những kẻ có thân thể bán cơ giới – một tay bằng gỗ đào ngàn năm có khắc phù văn chuyển động, một mắt được thay thế bằng linh tinh nhãn để nhìn thấy các luồng dữ liệu ẩn.
Đột nhiên, một bóng đen chặn đường họ. Kẻ đó thấp lùn, che kín mặt, nhưng từ đôi tai dài thò ra, có thể thấy đây là một tộc nhân của Địa Yêu.
"Muốn tìm 'Dữ Liệu Gốc' à?" Giọng nói của hắn như tiếng kim loại cọ xát. "Hay là muốn tìm cách cứu chữa cho tên 'Cảnh binh Thiên Đạo' đang hóa điên kia?"
Lục Diệp bước tới, ánh mắt hắn chiếu thẳng vào bóng đen. Trong mắt hắn, toàn bộ lớp bảo hộ của kẻ đó đều biến mất.
"Tên: Mặc Quái. Tu vi: Trúc Cơ kỳ cấp 9 (vật lý), nhưng năng lực bẻ khóa phù văn đạt cấp Kim Đan. Có một vết nứt ở cột sống linh lực do sử dụng thuốc kích thích quá đà. Ta nói đúng không?"
Bóng đen khựng lại, đôi tai dài run lên bần bật. Hắn lùi lại một bước, giọng nói tràn đầy cảnh giác: "Ngươi là ai? Tại sao ngươi có thể thấy 'mã thuộc tính' của ta mà không cần chạm vào?"
Lục Diệp thản nhiên lấy ra một miếng linh thạch phẩm chất trung cấp, gẩy nhẹ: "Ta là người đến để thực hiện một vụ giao dịch. Ta cung cấp 'Phần mềm diệt virus Thiên Đạo' phiên bản mới nhất, và ngươi đưa chúng ta tới gặp 'Lão Quái'. Chúng ta có cùng kẻ thù chung."
Mặc Quái im lặng một lát rồi đột ngột cười khặc khặc: "Thú vị! Thú vị lắm! Đã lâu lắm rồi không có kẻ nào dám mang 'diệt virus' vào trong cái ổ virus này. Đi theo ta!"
Hắn dẫn cả nhóm đi qua một cái lỗ hổng trên tường, trượt xuống một cái ống dài ngoằng đổ thẳng vào một không gian khổng lồ chứa đầy những chồng sách bằng ngọc bị vỡ nát. Ở giữa không gian đó, một lão già trông như một đống dẻ rách đang ngồi trước một đống gương linh lực. Trên mỗi tấm gương là hình ảnh theo dõi của một khu vực trong Phù Văn Thành.
"Lão Quái, có khách quý," Mặc Quái hét lên.
Lão già không quay lại, giọng nói khàn khục vang lên: "Kẻ mang theo 'ngôn ngữ hỗn loạn' đến à? Ta đã nghe thấy tiếng gào của hắn từ lúc các ngươi mới tới cửa thành. Đó là loại rác thông tin thuần túy nhất mà ta từng thấy trong 300 năm qua."
Lão từ từ xoay ghế lại. Đôi mắt lão không có tròng, chỉ là hai hố sâu đen ngòm đang chứa đựng hàng triệu tia sáng li ti chảy qua như những dòng code.
"Tiểu tử," Lão Quái nhìn chéo về phía Lục Diệp. "Ngươi không phải là người của thế giới này. Linh hồn của ngươi có một cấu trúc mà ta không thể giải mã được. Nó… nó không được viết bằng ngôn ngữ của Thiên Đạo chúng ta."
Mạnh Hùng và Thanh Nguyệt đồng loạt nhìn sang Lục Diệp. Đây là lần đầu tiên bí mật lớn nhất của hắn bị một kẻ bản địa nhìn thấu một cách trực diện như vậy.
Lục Diệp không hề nao núng. Hắn tiến lại gần lão già, ngồi xuống một chiếc ghế hỏng. "Phải, ta đến từ một nơi có cách vận hành logic khác. Và đó là lý do vì sao ta là kẻ duy nhất có thể giúp lão thoát khỏi cái nhà tù dữ liệu này."
"Thoát khỏi? Ngươi có biết mình đang nói gì không?" Lão Quái bật cười chua chát. "Phù Văn Thành là thực tại. Chúng ta đều là những mẩu tin nhỏ bé bên trong thực tại đó. Ngươi định mang chúng ta đi đâu? Ra ngoài khoảng không vô tận (Void) à?"
"Không mang lão đi đâu cả," Lục Diệp gõ nhẹ lên cuốn Đạo Điển. "Ta định 'reformat' lại cái thực tại này. Thiên Đạo hiện tại là một hệ điều hành đã lỗi thời, nó độc tài, chiếm dụng tài nguyên linh khí và luôn muốn xóa bỏ những 'người dùng' thông minh. Ta muốn tạo ra một hệ điều hành mở."
Lão Quái chết lặng. Ngay cả những tên hacker ma đạo điên cuồng nhất mà lão từng gặp cũng chỉ nghĩ đến việc ăn trộm sức mạnh hoặc phá hoại một phần quy tắc. Chưa có ai dám nói đến chuyện thay đổi bản chất nền tảng của cả thế giới.
"Làm sao ngươi có thể làm được?"
"Bằng cách sử dụng lỗ hổng lớn nhất của Thiên Đạo," Lục Diệp chỉ vào Thẩm Chân. "Lão có biết tại sao Thẩm Chân lại bị điên bởi những bài thơ của Mạnh Hùng không? Bởi vì Thiên Đạo được thiết kế dựa trên Sự Chính Xác Tuyệt Đối. Nó không hiểu Cái Đẹp, Cái Sai hay Sự Vô Nghĩa."
Lục Diệp đứng dậy, hào quang của một thiên tài (và một kẻ phá hoại) tỏa ra từ cơ thể hắn. "Sự vô nghĩa của con người chính là bức tường lửa duy nhất mà Thiên Đạo không bao giờ vượt qua được. Chúng ta sẽ dùng chính những 'dữ liệu rác' đó để tạo ra một vùng trống bảo mật, nơi chúng ta có thể tái cấu trúc lại công pháp mà không bị Thiên Đạo dòm ngó."
Lão Quái im lặng một hồi lâu. Các tia sáng trong mắt lão chảy nhanh hơn bình thường gấp mười lần. Cuối cùng, lão đưa tay ra, gầy gò nhưng đầy sức mạnh.
"Giao dịch thành công. Ta sẽ đưa ngươi vào Thư Viện Cấm của Phù Văn Thành. Ở đó có bản thảo của vị 'Lập trình viên đầu tiên' – người đã kiến tạo nên Cửu Châu trước khi Thiên Đạo nảy sinh ý chí riêng."
Nhưng ngay khi bàn tay họ sắp chạm nhau, toàn bộ hầm ngầm đột nhiên rung chuyển dữ liệt.
*[Cảnh báo nguy hiểm! Cảnh báo nguy hiểm!]* – Đạo Điển trong đầu Lục Diệp rú lên hồi chuông báo động đỏ rực.
*[Phát hiện sự can thiệp của Administrator (Quản trị viên tối cao).]*
*[Đối tượng: Hành Pháp Giả – Số hiệu 001: Không Kẻ Nào Vượt Qua (The Immovable Law).]*
Từ trên trần của hầm ngầm, một luồng ánh sáng vàng ròng hình trụ đâm xuống, nghiền nát hàng ngàn vạn ngọc giản. Từ trong luồng sáng đó, một hình thể bước ra. Hắn cao lớn, không có khuôn mặt, chỉ có một biểu tượng chữ "LUẬT" phát sáng rực rỡ nơi lẽ ra là đầu. Cánh tay hắn là một thanh kiếm dài mang hơi thở của sự diệt tuyệt tuyệt đối.
"Lục Diệp… Ngươi đã truy cập trái phép vào phân vùng hệ thống quá mức cho phép," giọng nói của Hành Pháp Giả vang lên, nó không phải tiếng người mà là sự rung động của cả không gian. "Quy trình xóa sổ sẽ bắt đầu sau 10 giây. Không có lệnh đặc xá. Không có kháng cáo."
"Chết tiệt!" Mạnh Hùng rút đại đao ra. "Lục lão đệ, đệ mau phân tích xem tên này có điểm yếu gì không?"
Lục Diệp mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Đạo Điển của hắn đang bị nhiễu loạn trầm trọng bởi sự hiện diện của cấp độ Admin này.
*[Thông báo: Không thể phân tích cấu tạo vật lý. Đối tượng là một thực thể khái niệm (Conceptual Being).]*
*[Tỉ lệ thắng: 0.001%.]*
"Cấp độ Admin…" Lục Diệp lẩm bẩm. Hắn không nhìn Hành Pháp Giả bằng mắt thường, hắn đang tìm kiếm dòng mã nguồn của kẻ đó. "Mạnh huynh, Thanh Nguyệt, cầm chân hắn! Ta cần 30 giây để tìm 'Backdoor' trong cái 'Luật' đó!"
Thanh Nguyệt không do dự, một dải băng hàn từ kiếm nàng bộc phát, biến thành hàng vạn mũi băng chông quất về phía Hành Pháp Giả. "Mọi người, nhảy theo ta! Bài thể dục nhịp điệu cấp độ 5 – 'Vạn Ảnh Băng Tinh'!"
Dưới áp lực của cái chết, Thanh Nguyệt đã đột phá. Nàng nhảy múa giữa chiến trường, các động tác mà Lục Diệp dạy – vốn trông có vẻ nực cười – giờ đây lại phối hợp hoàn hảo với linh khí để tạo ra các điểm ảnh giả làm rối loạn radar của đối phương.
Mạnh Hùng cũng rống lên: "Ăn khoai tây nướng này!"
Hắn vung đao, nhưng mỗi đòn chém đều kèm theo một câu thơ loạn xạ, tạo ra những sóng âm gập ghềnh khiến luồng ánh sáng của Hành Pháp Giả không thể khóa chặt mục tiêu.
Lục Diệp ngồi bệt xuống đất, tay lật các trang của Đạo Điển nhanh đến mức chỉ thấy dư ảnh. Hắn đang thâm nhập sâu vào lõi của đối phương.
*10 giây… 15 giây…*
Hành Pháp Giả vung kiếm. Một luồng sóng ánh sáng quét qua, thổi bay Mạnh Hùng và đóng băng toàn bộ thuật pháp của Thanh Nguyệt chỉ trong một cái phẩy tay. Sự khác biệt về cấp độ quá lớn. "Lỗi hệ thống phải bị loại bỏ."
Thanh kiếm vàng giơ lên cao, nhắm thẳng đỉnh đầu Lục Diệp.
"Tìm thấy rồi!" Lục Diệp đột ngột mở mắt. "Backdoor nằm ở chính cái biểu tượng 'LUẬT' đó!"
Hắn không né tránh, mà cầm lấy một mẩu ngọc giản vỡ từ dưới đất, dồn toàn bộ linh lực còn lại để viết lên đó một dãy ký tự ngắn ngủi. Hắn ném mảnh ngọc về phía Hành Pháp Giả.
Mảnh ngọc không trúng vào thân thể đối phương, nó chỉ bay ngang qua cái đầu chữ "LUẬT".
Ngay lập tức, thanh kiếm vàng đang chém xuống bỗng khựng lại giữa không trung.
Hành Pháp Giả bắt đầu co giật. Cái chữ "LUẬT" trên đầu hắn nhấp nháy liên tục, chuyển từ "LUẬT" sang "KHÔNG PHẢI LUẬT", rồi lại "LUẬT?", "TẠI SAO LÀ LUẬT?".
"Ngươi… ngươi đã làm gì?" Hành Pháp Giả thét lên, âm thanh vỡ vụn.
Lục Diệp đứng dậy, phủi bụi trên áo, gương mặt hiện lên vẻ tinh quái. "Ta không đánh bại ngươi bằng sức mạnh. Ta chỉ ném vào tâm trí ngươi một cái Nghịch Lý Logic: 'Tất cả những gì ta nói đều là dối trá'. Nếu câu đó là thật, thì nó là dối trá. Nếu nó là dối trá, thì nó lại là sự thật. Với một thực thể thuần túy sống bằng logic như ngươi, cái vòng lặp vô hạn này (Infinite Loop) sẽ đốt cháy sạch bộ vi xử lý của ngươi trong vòng 10 giây nữa."
Quả nhiên, khói trắng bắt đầu bốc ra từ người Hành Pháp Giả. Cơ thể rạng rỡ của hắn bắt đầu vỡ vụn thành các mảnh điểm ảnh màu vàng rồi tan biến vào hư không.
Toàn bộ hầm ngầm trở lại sự im lặng đến đáng sợ.
Lão Quái nhìn Lục Diệp với ánh mắt như nhìn thấy một con quái vật cổ đại. Lão chậm rãi quỳ sụp xuống: "Kẻ phá hoại thiên đạo… Ngươi không phải là kỹ sư. Ngươi là kẻ diệt thần."
Lục Diệp thở dốc, thu lại Đạo Điển. "Không phải diệt thần. Ta chỉ là một người thích sửa bug thôi."
Hắn nhìn sâu vào bóng tối phía sau lão Quái, nơi lối vào Thư Viện Cấm đang mở ra.
"Bắt đầu công việc thực sự thôi nào. Chúng ta còn cả một cái thế giới để cài đặt lại."
Dưới ánh đèn mờ ảo của Phù Văn Thành ngầm, ba bóng người (và một gã điên vẫn đang lẩm bẩm thơ) bước tiếp vào trái tim của sự khởi nguyên. Cuộc hành trình "hack" cả thế giới chỉ mới thực sự bắt đầu.
—
**HẾT CHƯƠNG 178**