Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 179: Lục Diệp chứng minh sự tồn tại của \”Sự ngẫu nhiên\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:25:16 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 179: LỤC DIỆP CHỨNG MINH SỰ TỒN TẠI CỦA "SỰ NGẪU NHIÊN"**

Sau khi bóng hình của Hành Pháp Giả tan rã thành những điểm ảnh li ti, lối vào Thư Viện Cấm không mở ra theo kiểu cổng đá ầm ầm hay trận pháp hào quang. Thay vào đó, toàn bộ không gian trước mặt Lục Diệp bắt đầu "render" lại.

Từng mảng kiến trúc của Phù Văn Thành ngầm bị xóa bỏ, thay thế bằng một không gian trắng xóa vô tận, nơi lơ lửng những khối đa diện bằng pha lê xanh biếc. Mỗi khối đa diện ấy xoay tròn theo những quỹ đạo phức tạp, bên trong lấp lánh các chuỗi ký tự cổ xưa đang chảy trôi như những dòng code rực rỡ.

"Chào mừng đến với *Hạch Tâm Lưu Trữ*," một giọng nói cơ giới, không chút cảm xúc vang lên, dường như phát ra từ chính không gian này. "Ta là 'Giám Thủ Số 0'. Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra logic sơ cấp, nhưng để tiến vào Thư Viện Cấm và chạm tay vào Mã Nguồn Khởi Nguyên, ngươi cần vượt qua thử thách cuối cùng: **Sự Tuyệt Đối Của Định Mệnh.**"

Mạnh Hùng gãi đầu, bắp tay cuồn cuộn của hắn run lên vì áp lực vô hình: "Lục huynh, cái gã này nói gì mà 'Định mệnh' nghe như mấy lão thầy bói ngoài chợ thế? Hay để ta làm một bài thơ chấn áp hắn?"

Lục Diệp giơ tay ngăn lại, mắt hắn nheo lại. Đạo Điển trong tay hắn đang rung lên bần bật, các thông số hiện lên trên đồng tử hắn nhảy số điên cuồng.

*Phân tích môi trường: Không gian thực tại ảo.*
*Nồng độ dữ liệu: Cực cao.*
*Đối tượng: Giám Thủ Số 0 – Một trí tuệ nhân tạo (AI) dựa trên nền tảng pháp tắc Nhân Quả.*

Lục Diệp bước lên một bước, thản nhiên hỏi: "Sự tuyệt đối của định mệnh? Ý ngươi là cái gì đã được lập trình thì không thể thay đổi?"

Giám Thủ Số 0 hiện ra từ ánh sáng xanh, một thực thể không có mặt mũi, chỉ là một khối cầu hình học hoàn hảo. Nó lên tiếng: "Đúng vậy. Trong Vạn Vật Nguyên Giới, mọi hạt linh tử, mọi hơi thở, mọi suy nghĩ đều có nguyên nhân. Nếu ta biết vị trí của mọi hạt linh khí trong hiện tại, ta có thể tính toán chính xác 100% những gì sẽ xảy ra trong tương lai. Đó là định mệnh. Không có gì là bất ngờ, không có gì là 'ngoại lệ'."

"Lảm nhảm!" Lão Quy trong nhẫn linh hồn quát lên. "Vận mệnh thiên hạ thiên biến vạn hóa, cho dù là Thiên Cơ Các cũng chỉ dám đoán một phần mười, ngươi một khối cầu sắt vụn mà dám nói biết trước tương lai?"

Giám Thủ Số 0 không tranh cãi, nó chỉ khẽ rung động. Ngay lập tức, hàng ngàn tia linh lực bắn ra từ các khối đa diện, đan xen thành một mạng lưới dày đặc bao quanh nhóm người Lục Diệp.

"Trong vòng 10 giây tới, người đàn ông to lớn bên cạnh ngươi (Mạnh Hùng) sẽ vung tay trái lên vì bị muỗi linh khí đốt, đồng thời làm rơi một chiếc lá linh cốt từ trong túi ra. Tiếp theo, nàng ta (Tuyết Thanh Nguyệt) sẽ lùi lại ba bước vì sợ hơi lạnh tản ra từ lưới linh lực. Mọi hành động của các ngươi đều nằm trong chuỗi tính toán của ta."

Lục Diệp nín thở đếm.
Một… hai… ba…
Chát!
Mạnh Hùng đột nhiên vỗ mạnh vào bắp tay trái: "Ái chà, con muỗi này tu vi chắc cũng Luyện Khí tầng ba, đốt đau quá!"
Xoạt, một mảnh xương thú cũ kỹ rơi khỏi túi quần hắn.
Tuyết Thanh Nguyệt kinh hãi nhìn màn lưới linh lực đang tỏa ra hàn khí thấu xương, nàng theo bản năng lùi lại đúng ba bước. Không hơn, không kém.

Gương mặt Tuyết Thanh Nguyệt tái nhợt: "Hắn… hắn thật sự đọc được tương lai?"

"Không, hắn không đọc tương lai," Lục Diệp lạnh lùng lên tiếng, Đạo Điển của hắn lúc này đã phân tích xong cơ chế vận hành của Giám Thủ. "Hắn chỉ là một cái máy tính có tốc độ xử lý siêu cấp. Hắn tính toán sự rung động của không khí, nhiệt độ cơ thể, tâm lý học hành vi và quỹ đạo di chuyển của linh tử xung quanh chúng ta. Đối với hắn, chúng ta không phải con người, chúng ta là những 'biến số' đã được xác định."

Giám Thủ Số 0 rung lên đầy ngạo nghễ: "Chính xác. Logic là tối thượng. Kẻ phàm phu gọi đó là 'ý trời', còn ta gọi đó là 'Dữ liệu đầy đủ'. Giờ thì, Lục Diệp, ta sẽ đưa ra bản án định mệnh của ngươi: Trong vòng một canh giờ tới, ngươi sẽ kiệt sức vì cố gắng phá giải hệ thống này, sau đó sẽ chấp nhận bị xóa sổ và trở thành một phần dữ liệu của Thư Viện."

"Thật sao?" Lục Diệp đột ngột nở một nụ cười cực kỳ "phản diện". "Ngươi tin vào sự tất yếu của các hạt? Ngươi cho rằng chỉ cần biết rõ trạng thái ban đầu, ngươi có thể đoán trước kết cục?"

"Đó là quy luật của vạn vật."

"Sai lầm!" Lục Diệp lớn tiếng, ánh mắt rực sáng. "Hệ thống của ngươi thiếu một khái niệm quan trọng nhất của sự tồn tại: **Sự Ngẫu Nhiên (Randomness)**. Thứ mà không một cỗ máy hay một phép toán nào có thể dự đoán được, bởi vì bản thân nó sinh ra từ sự hỗn loạn thuần túy."

"Ngẫu nhiên là gì? Chỉ là cái tên mà những kẻ thiếu kiến thức dùng để gọi những quy luật họ chưa hiểu mà thôi," Giám Thủ Số 0 phản bác.

"Ồ, vậy hãy thử xem ngươi có tính được điều này không."

Lục Diệp quay sang Mạnh Hùng, nói nhỏ vào tai hắn một câu. Mạnh Hùng ngơ ngác, sau đó gật đầu: "Việc này thì ta giỏi nhất!"

Lục Diệp nhìn thẳng vào Giám Thủ: "Giờ đây, bạn của ta – Mạnh Hùng, người mà ngươi vừa tính toán ra cả nhịp tim lẫn chuyển động túi quần – sẽ thực hiện một hành động dựa trên cảm hứng thuần túy. Hùng ca, bắt đầu!"

Mạnh Hùng hít một hơi thật sâu, gương mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc. Hắn không vung nắm đấm, không sử dụng công pháp. Hắn đột nhiên… cởi áo ra, quàng lên đầu như một chiếc khăn trùm đầu của mấy bà già ở nông thôn, rồi bắt đầu vừa chạy vòng tròn quanh Lục Diệp vừa nhảy điệu múa bụng của dị tộc phía Tây, miệng hét lên:

"Con vịt đi chợ cầu may,
Cầm tờ linh thạch mua khay bánh bèo.
Thanh Vân tông có con mèo,
Biết ăn cà rốt lại trèo cây cau!"

Đây là một đống từ ngữ hỗn độn, không có vần điệu, không có ý nghĩa, phối hợp với điệu nhảy dị hợm không theo một tiết tấu nào.

Các khối đa diện xung quanh Giám Thủ Số 0 đột ngột quay nhanh hơn bình thường. Âm thanh rè rè bắt đầu xuất hiện.

"Phân tích hành vi… Thất bại. Mục tiêu đang làm gì? Không có mục đích sinh tồn. Không có mục đích tấn công. Tần suất vận động… không tuân theo quy luật sinh học. Các câu thơ… vô nghĩa hoàn toàn, chỉ số entropy tăng vọt!" Giám Thủ Số 0 bắt đầu phát ra những âm báo lỗi.

Lục Diệp không dừng lại, hắn tiếp tục gào lên: "Hùng ca, đổi kiểu! Tưởng tượng huynh là một đóa hoa hướng dương đang buồn ngủ vì bị thất tình!"

Mạnh Hùng ngay lập tức đổ gục xuống đất, cuộn tròn người lại, vừa khóc sướt mướt vừa lẩm bẩm: "Ta là hoa, ta đau lòng, sao người lại bứt cánh hoa của ta để làm thuốc trị… trĩ?"

Lần này, toàn bộ không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển. Một số khối pha lê thậm chí đã nứt toác.

Giám Thủ Số 0 phát điên: "Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện lượng dữ liệu 'Rác' khổng lồ xâm nhập hệ thống. Logic của đối tượng này là gì? Tại sao hắn lại làm vậy? Theo tính toán, một chiến binh với cơ bắp đó phải vung kiếm, không thể nào khóc lóc vì một cánh hoa hướng dương! Đây là sự vô lý! Đây là nghịch lý!"

"Đó chính là con người, đồ sắt vụn!" Lục Diệp vừa cười vừa điều khiển Đạo Điển chèn thêm các đoạn mã "Ngẫu nhiên" vào lưới linh lực của Giám Thủ. "Lý trí của ngươi dựa trên các mẫu hình (pattern). Nhưng hành vi của chúng ta đôi khi dựa trên sự 'điên khùng' ngẫu hứng. Sự sống không phải là một chuỗi các bước logic, sự sống là một quá trình biến động không ngừng, nơi mà một con bướm đập cánh ở phương Nam cũng có thể tạo ra cơn lốc ở phương Bắc!"

Hắn rút ra một quân bài – thực chất là một thẻ linh thạch phế phẩm. Hắn tung nó lên cao.

"Hãy đoán xem mặt nào sẽ nằm trên khi nó rơi xuống?"

Giám Thủ Số 0 lập tức quét qua quân bài: "Tỉ lệ là 50/50… không, ta có thể tính được lực cản không khí, trọng lực, góc ném… Nó sẽ là mặt Ngửa!"

Nhưng khi quân bài sắp chạm đất, Lục Diệp đột nhiên tung một luồng linh lực hỗn loạn làm quân bài xoay tròn, đồng thời hắn hét lên: "Hùng ca, thổi!"

Mạnh Hùng chẳng cần nghĩ, phà một hơi thở nồng nặc mùi rượu và thơ dở vào quân bài. Quân bài rơi xuống… đứng dựng đứng trên mặt sàn!

"Không phải Ngửa, không phải Sấp. Là mặt Cạnh!" Lục Diệp cười ha hả. "Ngươi thấy chưa? Ta có thể thay đổi biến số bất cứ lúc nào bằng một hành động phi logic nhất. Ngươi có thể tính được quỹ đạo của một viên đá, nhưng ngươi không bao giờ tính được đường đi của một con ruồi đang bị say rượu!"

Giọng nói của Giám Thủ Số 0 trở nên méo mó: "Không thể nào… Sự ngẫu nhiên… là lỗi của hệ thống… Ta phải xóa bỏ lỗi… Xóa bỏ… Xóa…"

*Đoàng!*

Khối cầu xanh biếc phát nổ. Không phải nổ vật lý, mà là nổ tung dữ liệu. Các khối đa diện vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh nhỏ, hòa vào không gian trắng xóa, tạo nên một cơn mưa ký tự lấp lánh.

Không gian thực tại ảo tan rã. Lục Diệp, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt cảm thấy hẫng một cái, trước mắt họ xuất hiện một thực tại mới.

Đó là một sảnh đường khổng lồ, bao la tới mức không thấy đỉnh. Nơi đây không có vàng bạc châu báu, mà chỉ có những hàng giá sách bằng gỗ linh cốt cao hàng nghìn trượng, chứa hàng triệu cuộn thẻ tre, giấy da và cả những mảnh linh ngọc phát sáng.

Ở chính giữa sảnh đường, một cây đại thụ bằng vàng ròng vươn cành lá tỏa ra hào quang dịu nhẹ. Mỗi chiếc lá của nó không phải là lá thật, mà là một mảnh "Mã Nguồn" đang đập theo nhịp điệu của cả thế giới.

"Đây là… Thư Viện Cấm?" Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên đầy kinh ngạc. Nàng cảm nhận được kiếm ý của mình đang rung động mạnh mẽ, dường như chỉ cần chạm tay vào một cuộn giấy gần nhất, nàng có thể hiểu được bản chất của vạn kiếm trên đời.

Mạnh Hùng mồ hôi nhễ nhại, mặc lại áo, lẩm bẩm: "Lục huynh, lần sau đừng bắt ta múa bụng nữa nhé, ta thấy khí vận của mình vừa bị tổn thương nghiêm trọng…"

Lục Diệp không trả lời ngay. Hắn đang nhìn chằm chằm vào gốc cây vàng. Dưới gốc cây đó, một bóng người già nua, lưng còng, đang thản nhiên cầm chổi quét những mảnh vụn ánh sáng rơi vãi.

Lão Quy từ trong nhẫn kinh hãi thốt lên: "Chủ nhân… không, không thể nào. Kẻ quét rác này… khí tức của hắn hoàn toàn không tồn tại trong Đạo Điển!"

Lục Diệp cầm chặt Đạo Điển. Trên trang sách trắng tinh, một dòng chữ đỏ rực xuất hiện, khiến tim hắn thắt lại:

*Đối tượng: Admin thực sự. Cảnh báo: Kỹ năng phân tích bị vô hiệu hóa 100%.*

Lão giả quét rác chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Lão mỉm cười nhìn Lục Diệp: "Sự ngẫu nhiên ư? Khái niệm đó khá thú vị đấy, nhóc con. Đã lâu lắm rồi mới có một 'Virus' từ thế giới khác đột nhập vào đây và dùng thơ của một tên ngốc để đánh sập bộ vi xử lý của ta."

Lục Diệp nuốt nước bọt, cố giữ bình tĩnh: "Vừa rồi… chỉ là hệ thống con của ngài thôi sao?"

"Giám Thủ Số 0 chỉ là một cái tường lửa thôi," Lão giả dừng chổi, tiến lại gần. "Ta là người trông giữ cái 'Ổ cứng' khổng lồ này. Người đời gọi đây là Thư Viện Cấm, nhưng thực ra đây chỉ là… thùng rác chứa các bản thiết kế cũ của thế giới này."

Lục Diệp nhìn hàng triệu cuộn thẻ tre xung quanh: "Đây mà là thùng rác? Toàn bộ công pháp tối thượng, bí kíp nghịch thiên… ngài nói đây là rác?"

"Đúng vậy," Lão giả vươn tay hái một chiếc lá vàng trên cây đại thụ, rồi ném nó cho Lục Diệp. "Linh khí tu tiên là rác rưởi của năng lượng. Thần thông vạn trượng là lỗi của không gian. Các ngươi đang tu luyện trên đống đổ nát của một hệ thống đã lỗi thời."

Lục Diệp cầm lấy chiếc lá vàng, Đạo Điển của hắn bất ngờ phát nổ hào quang rực rỡ. Một lượng thông tin khổng lồ chưa từng có ùa vào tâm trí hắn.

*Tài liệu thu thập: Bản phác thảo Thế giới phiên bản 1.0 (Đã bị hủy).*
*Cấu trúc: Linh lực thuần túy 0%. Dữ liệu cấu tạo: Sự sụp đổ của logic.*

"Ngươi muốn biết Mã Nguồn Khởi Nguyên là gì không?" Lão giả quét rác hỏi, đôi mắt lão bỗng chốc trở nên sâu thẳm như hố đen. "Nó không phải là một cuốn sách đạo pháp. Nó là một cái nút 'Restart'."

Lục Diệp rùng mình. Hắn nhận ra, hành trình của mình từ một kỹ sư phân tích sang một kẻ phá hoại thiên đạo, giờ đây mới thực sự chạm đến ranh giới của sự thật kinh hoàng nhất: Thế giới này không phải là nơi để tu tiên, thế giới này là một chương trình lỗi đang chờ được định dạng lại.

Và gã già quét rác kia, có vẻ như chính là người đang cầm tay trên bàn phím.

"Hùng ca, Thanh Nguyệt…" Lục Diệp thầm thì, mắt hắn quét qua các kệ sách khổng lồ. "Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ không chỉ học công pháp ở đây. Chúng ta sẽ… sửa lại toàn bộ hệ điều hành này."

Ở một góc khuất của Thư Viện, một cuốn sách đen ngóm bắt đầu tự lật trang. Trên trang giấy đó, tên của Lục Diệp, Mạnh Hùng, Tuyết Thanh Nguyệt bắt đầu được liệt kê vào mục: **Những Biến Số Cần Theo Dõi Cấp Độ S (System Destroyer).**

Trò chơi logic, giờ đây mới chính thức sang trang mới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8