Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 180: Kẻ kiểm toán bị quá tải vì cảm xúc con người**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:25:49 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 180: KẺ KIỂM TOÁN BỊ QUÁ TẢI VÌ CẢM XÚC CON NGƯỜI

Thư Viện Cấm của Thanh Vân Tông lúc này không còn là một tòa tháp gỗ cổ kính mang theo mùi giấy mực mục nát nữa. Trong nhãn thần của Lục Diệp, toàn bộ không gian đã biến thành một ma trận khổng lồ. Những giá sách cao ngút ngàn thực chất là các cột lưu trữ dữ liệu bị nén đến mức cực hạn, tỏa ra những luồng hào quang xám xịt mà hắn định nghĩa là "linh khí rác".

Lão giả quét rác đứng đó, cây chổi trong tay lão không hề chạm đất, nhưng mỗi khi đưa qua, không gian lại gợn lên một làn sóng mã hóa.

– [Cảnh báo: Phát hiện thực thể Kiểm toán (The Auditor) – Trạng thái: Đang truy xuất dữ liệu mục tiêu].

Đạo Điển trong tay Lục Diệp rung lên bần bật, màn hình ảo trước mắt hắn liên tục nhảy ra các khung cửa sổ màu đỏ thẫm.

– "Thùng rác chứa các bản thiết kế cũ?" Lục Diệp lẩm bẩm, bàn tay hắn run rẩy vuốt qua một thẻ tre cổ xưa. Hắn thấy được cấu tạo của nó: 70% là ý niệm mục rữa, 30% là quy luật vật lý đã bị lỗi thời. "Vậy ra tu tiên không phải là tiến hóa, mà là nỗ lực nhặt nhạnh những gì còn sót lại từ một đống mã nguồn đã bị bỏ hoang sao?"

Lão giả khẽ cười, nếp nhăn trên mặt lão xô lại như một vết nứt trên tấm màn không gian.

– "Ngươi nói đúng một phần, tên virus ngoại lai. Ta là Kẻ kiểm toán số 0. Nhiệm vụ của ta là dọn sạch các đoạn mã thừa để ngăn thế giới này không bị quá tải. Và hôm nay, ta thấy ba biến số rất lớn đang đứng ở đây."

Ánh mắt lão giả lần lượt quét qua Lục Diệp, Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt.

Ngay lập tức, một áp lực vô hình như hàng vạn cân linh đá đè nặng xuống. Mạnh Hùng gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn phát ra âm thanh như thép tấm va chạm. Hắn đứng chắn trước Lục Diệp, hai chân lún sâu xuống nền đá của thư viện.

– "Lão già, ta không quan tâm lão là số 0 hay số mấy!" Mạnh Hùng quát lớn, mặt đỏ gay vì gắng sức. "Lục ca bảo lão là người tốt nên ta mới nể mặt. Chứ cái kiểu nhìn người như nhìn đống thịt của lão làm ta muốn ngâm thơ một trận đấy!"

– "Mạnh Hùng, dừng lại!" Lục Diệp hét lên. "Ngươi không thể dùng sức mạnh vật lý đánh lại một thuật toán kiểm toán đâu!"

– "Vô ích." Lão giả đưa tay lên, một ngón tay khô gầy trỏ vào Mạnh Hùng. "Mạnh Hùng. Định nghĩa: Sinh vật cấp carbon. Thuộc tính: Chiến binh vật lý. Biến số: Sự trung thành cực đoan vượt quá ngưỡng logic 500%. Kết luận: Cần tối ưu hóa (Xóa bỏ)."

Mạnh Hùng bỗng nhiên cứng đờ. Một luồng ánh sáng trắng từ ngón tay lão giả xâm nhập vào đại não hắn, bắt đầu "phân tích" và bóc tách từng ký ức, từng sợi cảm xúc của gã lực sĩ yêu thơ này.

Tuyết Thanh Nguyệt cũng không khá hơn. Kiếm ý lạnh lẽo của nàng vốn đã được Lục Diệp "debug" cho mượt mà, lúc này lại phản phệ. Băng Tâm Quyết vận hành một cách điên cuồng, biến da thịt nàng thành màu pha lê trong suốt.

– "Tuyết Thanh Nguyệt." Giọng lão giả vẫn đều đều như tiếng máy. "Định nghĩa: Thiên tài kiếm đạo. Thuộc tính: Băng. Biến số: Rối loạn tuần hoàn cảm xúc do sự can thiệp của Lục Diệp. Tần số nhịp tim tăng vọt mỗi khi nhìn về phía ký chủ ngoại lai. Kết luận: Cấu trúc lỗi nặng. Cần thiết lập lại về trạng thái Băng Tâm nguyên thủy."

Lục Diệp nghiến răng. Đạo Điển của hắn đang quay tít, cố gắng tìm ra cách phá giải cái thực thể đáng sợ này.

– "Này! Đừng có gọi bạn ta là biến số rác rưởi!" Lục Diệp hét vào mặt lão giả. "Ngươi muốn phân tích hả? Vậy để ta cho ngươi biết cảm xúc của con người thực sự là loại dữ liệu nào!"

Lục Diệp lao tới, nhưng không phải bằng kiếm, cũng không bằng bùa chú. Hắn áp bàn tay lên Đạo Điển, ép buộc hệ thống của mình kết nối trực tiếp với luồng ý niệm của lão giả.

– [Yêu cầu truy cập vào Server Kiểm Toán…].
– [Cảnh báo: Độ lệch dữ liệu quá cao. Hệ thống có nguy cơ bị sập].
– "Mặc kệ nó! Open source toàn bộ ký ức của Mạnh Hùng và cảm xúc của Tuyết Thanh Nguyệt cho ta! Nhét hết vào đầu lão già đó!"

Lục Diệp chọn một phương thức tấn công vô cùng cực đoan: **Tràn bộ nhớ bằng cảm xúc**.

Hắn biết lão giả quét rác là một thực thể vận hành theo logic tuyệt đối. Đối với những thực thể này, 1+1 luôn phải bằng 2. Nhưng tình huynh đệ của Mạnh Hùng, sự rung động mập mờ của Tuyết Thanh Nguyệt, và cả nỗi sợ hãi lẫn niềm hy vọng của Lục Diệp khi xuyên không đến đây… đó là những bài toán không có đáp số cố định.

– [Đang tải dữ liệu: "Sự nhiệt huyết của một kẻ làm thơ dở tệ"… 10TB].
– [Đang tải dữ liệu: "Sự bối rối của Thánh nữ khi phát hiện mình bị rối loạn nội tiết tố"… 50TB].
– [Đang tải dữ liệu: "Cảm xúc của một kỹ sư mồ hôi đầm đìa khi hoàn thành dòng code đầu tiên"… 100TB].

Toàn bộ lượng dữ liệu phi logic này bị Lục Diệp dồn nén, thông qua Đạo Điển, dội thẳng vào tâm thức của Lão giả số 0.

Trong nháy mắt, cánh tay đang giơ lên của lão giả run lẩy bẩy. Đôi mắt hố đen của lão bắt đầu xuất hiện những vệt nhiễu điện (glitch).

Mạnh Hùng, lúc này đang trong cơn đau đớn bị xóa bỏ, bỗng nhiên ý chí bùng phát. Trong đầu hắn không phải là bí tịch võ công, mà là một bài thơ "tối ưu" nhất mà hắn vừa nghĩ ra:

*"Thư viện rác rưởi nhiều ghê,
Lão già quét rác nom dê vô cùng.
Bọn ta không phải biến chung,
Bọn ta là lũ… anh hùng vứt đi!"*

Nội lực trong người Mạnh Hùng nổ tung theo từng câu thơ dở tệ. Logic của lão giả lập tức xuất hiện lỗi: [Lỗi: Công pháp tu luyện lại có thể liên kết với âm vần thiếu tính nhạc? Tính toán thất bại].

Tuyết Thanh Nguyệt cũng cảm thấy một luồng ấm nóng lạ kỳ. Nàng không còn cố ép mình phải lạnh lùng nữa. Nàng chấp nhận rằng mỗi lần nhìn Lục Diệp, tim mình đập nhanh là vì một "thuật toán" có tên là "Thích", chứ không phải vì bệnh tim mạch như Lục Diệp hay nói.

Sự chấp nhận đó khiến Băng Tâm Quyết tan chảy, biến thành một loại sức mạnh ôn hòa nhưng bền bỉ, chống lại sự tước đoạt của Kẻ kiểm toán.

– "Lỗi… lỗi…" Lão giả quét rác bắt đầu nói lắp bắp. Những cuộn thẻ tre xung quanh rơi rụng lả tả. "Tại sao… Tại sao kẻ chiến binh kia lại bảo vệ đồng đội khi tỷ lệ tử vong là 99.9%? Theo logic, hắn nên bỏ chạy để bảo toàn sinh mạng (resource). Tại sao… Tại sao nữ tử kia lại bỏ rơi kiếm đạo đỉnh cao chỉ vì một cái nhìn của kẻ phế vật? Tại sao???"

Lục Diệp đứng trước mặt lão giả, hơi thở dồn dập, máu mũi bắt đầu chảy ra vì não bộ quá tải dữ liệu.

– "Vì bọn ta là con người, đồ máy móc cũ kỹ ạ!" Lục Diệp cười khẩy, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái của một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp. "Cảm xúc là loại bug vĩ đại nhất mà nền văn minh tạo ra thế giới này không thể fix nổi. Ngươi định dọn dẹp bọn ta? Ngươi có đủ RAM để chứa hết nỗi buồn của một vạn năm nay không?"

Lão giả lùi lại một bước, chiếc chổi tre bốc cháy. Toàn bộ Thư Viện Cấm rung chuyển kịch liệt. Một thông báo hệ thống hiện lên ngay giữa không trung cho cả ba người cùng thấy:

– [Error Code 502: Bad Gateway].
– [Audit Task Overloaded: Human emotions cannot be quantified].
– [Kiểm toán thất bại. Hệ thống bắt đầu quá trình tản nhiệt khẩn cấp].

– "Không thể nào… thế giới không thể vận hành trên sự hỗn loạn này…" Lão giả thầm thì, cơ thể lão bắt đầu mờ ảo, tan biến thành những mảnh vỡ dữ liệu lấp lánh như lân quang.

Trước khi biến mất hoàn toàn, lão nhìn sâu vào mắt Lục Diệp, lần này không còn là sự lạnh lùng của thuật toán nữa, mà là một chút… tò mò rất "người".

– "Lục Diệp… nếu ngươi định sửa lại hệ điều hành này bằng cảm xúc… thì hãy cẩn thận. Thiên Đạo không chỉ có một Kẻ kiểm toán như ta. Chúng ta chỉ là những trình bảo vệ màn hình. Một khi 'Admin' thực sự thức giấc, nó sẽ định dạng lại (Format) toàn bộ thực tại."

– "Cứ bảo Admin đến tìm ta." Lục Diệp lau máu trên khóe môi, chống tay vào Đạo Điển. "Ta sẽ cho hắn biết, cảm giác bị quá tải vì đau lòng nó thốn đến mức nào."

Không gian thư viện dần ổn định lại. Cây đại thụ ở trung tâm không còn rụng lá vàng nữa, mà bắt đầu nảy ra những mầm non xanh biếc – thứ không có trong bản thiết kế gốc.

Mạnh Hùng ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển:
– "Lục ca… bài thơ của ta… có phải đã khiến lão già đó tức phát điên mà chết không?"

– "Phải," Lục Diệp vỗ vai bạn mình, nụ cười méo mó. "Bài thơ đó của ngươi có lực sát thương tương đương với một quả bom dữ liệu đấy. Chúc mừng, ngươi vừa đạt đến cảnh giới 'Thi độc đạo'."

Tuyết Thanh Nguyệt tiến lại gần, gương mặt nàng vẫn hơi ửng hồng. Nàng nhìn Lục Diệp, định nói gì đó về sự rối loạn huyết mạch lúc nãy, nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu:
– "Huynh lại cứu chúng ta một mạng rồi. Mặc dù cách huynh làm… hơi điên rồ."

Lục Diệp nhún vai, Đạo Điển trong tay hắn giờ đây hiện lên một thông báo mới:

– [Cập nhật hệ thống thành công: Đã mở khóa Module "Phân tích linh hồn và Cảm quan"].
– [Lưu ý: Dữ liệu quá phức tạp, khuyến cáo ký chủ không nên yêu nhiều người cùng lúc để tránh cháy não].

Hắn tắt màn hình ảo, nhìn về phía bóng tối sâu thẳm của thư viện. Hắn biết, hôm nay hắn không chỉ chiến thắng một lão già quét rác, mà hắn đã tìm ra điểm yếu của cái "Thiên Đạo" đang xiềng xích thế giới này.

Logich có thể bị bẻ gãy. Dữ liệu có thể bị giả mạo. Nhưng những kẻ điên rồ dám làm thơ dở tệ và dám yêu bất chấp quy luật, đó mới chính là những con "siêu virus" sẽ làm lung lay gốc rễ của vạn vật.

– "Đi thôi," Lục Diệp dẫn đầu bước ra phía ánh sáng. "Vạn Vật Các của chúng ta cần phải sản xuất thêm thuốc an thần rồi. Sắp tới, thế giới này sẽ phải 'đau đầu' với chúng ta dài dài."

Ở phía sau họ, cuốn thẻ tre mang tên Lục Diệp trong "thùng rác" bỗng bốc cháy, thay thế vào đó là một dòng chữ viết tay ngoằn ngoèo:

– **"Lục Diệp: Quản trị viên tương lai của Sự Hỗn Mang."**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8