Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 181: Chiến thắng ngoại xâm**
**Chương 181: Chiến Thắng Ngoại Xâm**
Khói đặc mang theo mùi linh khí bị đốt cháy khét lẹt dần tản đi trên bầu trời của Cửu Châu Dữ Liệu. Những vết nứt không gian, vốn trông như những mảnh vỡ điểm ảnh (pixel) bị lỗi màu, đang từ từ khép lại dưới sự vận hành của các dòng mã nguồn vàng kim.
Lục Diệp đứng trên đỉnh của Vạn Kiếm Nhai, tà áo xám của đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông năm nào giờ đây đã rách rưới, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực lên một cách dị thường. Trước mặt hắn, Đạo Điển Phân Tích đang bay lơ lửng, các trang sách lật liên tục với tốc độ chóng mặt, phát ra âm thanh như tiếng ổ cứng đang truy xuất dữ liệu ở cường độ cao.
– [Thông báo: Quá trình quét sạch mã độc ngoại lai hoàn tất 99.9%…]
– [Đối tượng "Thiên Ngoại Thiên Ma" đã bị gỡ bỏ (Uninstalled) khỏi hệ thống hiện hành].
– [Đang tiến hành dọn dẹp các tệp tin rác và phân mảnh linh hồn còn sót lại…]
Lục Diệp thở phào một hơi, bắp chân hắn hơi run lên vì quá tải. Để đánh bại đạo quân xâm lược từ tinh không xa xôi kia – những kẻ tự xưng là "Thần" nhưng thực chất chỉ là một đám sinh vật có cấu tạo sinh học cao cấp dựa trên năng lượng tối – hắn đã phải ép xung não bộ đến mức gần như cháy khét.
– "Lục ca! Lục ca! Chúng ta thắng rồi chứ? Ta vừa thấy cái gã to xác cầm đại búa kia biến thành một làn khói trắng, biến mất nhanh hơn cả khi vợ lão hàng xóm bắt quả tang lão đi uống rượu!"
Một âm thanh ồm ồm phá tan bầu không khí trang nghiêm. Mạnh Hùng, tay lăm lăm cây trọng thiết kiếm đã mẻ gần hết lưỡi, hổn hển chạy tới. Trên giáp ngực của hắn vẫn còn dính đầy dịch xanh của đám quái vật ngoài hành tinh, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ đắc ý.
Lục Diệp liếc nhìn Mạnh Hùng, khóe môi khẽ giật giật:
– "Mạnh Hùng, bài thơ cuối cùng ngươi đọc lúc lâm trận… ngươi có biết nó có tác dụng gì không?"
Mạnh Hùng gãi đầu, cười hì hì:
– "Thì ta chỉ đọc theo cảm hứng thôi mà! Để ta nhớ xem: *‘Thiên ma đến từ phương xa/ Nhìn mặt trông giống con gà quay đêm/ Đánh nhau thì thích làm mềm/ Để ta gõ búa cho thêm nhừ đòn’*. Sao hả? Thơ ta có phải đã lay động đến tâm can kẻ địch không?"
Lục Diệp đưa tay day day thái dương:
– "Không, thơ của ngươi không lay động tâm can chúng. Nó tạo ra một sự xung đột logic cực lớn trong bộ xử lý thông tin của chúng. Theo phân tích của Đạo Điển, nhịp thơ và cách gieo vần vô tội vạ của ngươi đã tạo ra một dải sóng âm có tần số ‘hủy diệt logic’. Đám Thiên Ma đó chết vì tò mò không hiểu tại sao trên đời lại có thể loại văn học rác rưởi đến mức phá vỡ cả quy luật xác suất như vậy. Nói cách khác, ngươi đã ‘hack’ não chúng bằng sự dở tệ đến vô cực."
Mạnh Hùng không hề tỏ ra tự ái, ngược lại còn ưỡn ngực đầy tự hào:
– "Vậy ra ta chính là ‘Thánh Thơ Diệt Ma’ trong truyền thuyết! Lục ca, huynh cứ yên tâm, sau này có kẻ địch nào mạnh, huynh cứ việc chỉ điểm, ta sẽ xuất khẩu thành thơ cho chúng nó nổ não mà chết!"
Lục Diệp lờ đi tên ngốc này, ánh mắt hắn chuyển sang phía Tuyết Thanh Nguyệt đang từ từ hạ xuống từ không trung. Thánh nữ của Băng Tâm Cung hôm nay không còn giữ vẻ mặt lạnh như tiền nữa. Đôi má nàng ửng hồng vì vận dụng quá mức linh lực băng hàn, thanh trường kiếm trên tay vẫn còn lấp lánh những tinh thể tuyết.
– "Hỗn loạn đã dừng lại." Tuyết Thanh Nguyệt khẽ nói, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông khánh. "Trái tim của thiên địa đang đập lại nhịp nhàng. Lục Diệp, cảm ơn huynh."
Lục Diệp nheo mắt nhìn nàng, Đạo Điển lập tức hiển thị một bảng thông số:
– [Đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt].
– [Trạng thái: Huyết áp tâm thu 140mmHg, nhịp tim 110 lần/phút, khí lạnh trong kinh mạch đang tản mác].
– [Chẩn đoán: Hưng phấn sau chiến đấu kết hợp với biểu hiện của việc ‘rung động nhẹ’ do tác động của hormone].
Hắn hắng giọng, làm bộ mặt nghiêm túc:
– "Tuyết cô nương, đừng vội mừng. Ta đã nói rồi, Băng Tâm Quyết của nàng có lỗi logic cực nặng ở chương thứ bảy. Nàng cứ mỗi lần xúc động là khí lạnh lại nghịch chuyển. Nếu không muốn sau này trở thành một ‘cây kem hình người’ vĩnh viễn, sáng mai nhớ đến Vạn Vật Các, ta sẽ giúp nàng điều chỉnh lại cấu trúc vận hành. Ngoài ra, nhớ tập bài thể dục nhịp điệu mười lăm phút mỗi ngày, tư thế ‘chim bồ câu’ rất tốt cho việc thông hoạt các nút thắt dữ liệu ở vùng xương chậu đấy."
Tuyết Thanh Nguyệt hơi khựng lại, vẻ mặt có chút bối rối nhưng vẫn gật đầu nhẹ:
– "Ta… ta biết rồi. Sẽ nghe theo ‘bác sĩ’ Lục."
Từ trong chiếc nhẫn cổ trên ngón tay Lục Diệp, một làn khói mờ ảo hiện ra, hóa thành hình dạng một con rùa già lười biếng. Lão Quy ngáp một cái dài, nhìn bãi chiến trường hoang tàn mà thở dài:
– "Lão phu sống vạn năm, thấy qua không ít đại chiến Tiên Ma, nhưng đây là lần đầu tiên thấy kẻ địch bị đánh bại bằng… toán học và thơ dở. Lục tiểu tử, ngươi thực sự là một con quái thai của thời đại này. Thiên Đạo Ý Chí chắc hẳn đang run rẩy vì nhận ra rằng, quy tắc của nó giờ đây nằm trong tay một kẻ có thể đọc hiểu mã nguồn như ngươi."
Lục Diệp không trả lời lão Quy. Hắn tiến về phía vết nứt không gian cuối cùng đang dần khép lại. Tại đó, một khối cầu năng lượng kỳ lạ đang nhấp nháy ánh sáng đỏ – thứ lõi chỉ huy của đội quân ngoại xâm.
– "Phân tích lõi năng lượng Thiên Ma." Lục Diệp ra lệnh thầm trong đầu.
– [Đang tiến hành phân tích sâu… 10%… 50%… 100%].
– [Kết quả: Đây là một thiết bị lưu trữ dữ liệu vạn năng, chứa đựng bản đồ tinh hệ và các phương pháp ‘hack’ linh khí của thế giới bên ngoài].
– [Ký chủ có muốn tích hợp dữ liệu này vào Đạo Điển không?]
"Có." Lục Diệp không chút do dự. Một luồng sáng từ khối cầu bị hút mạnh vào Đạo Điển. Trong khoảnh khắc đó, ký ức của hắn bùng nổ. Hắn nhìn thấy những nền văn minh khác, những cách tu luyện không dựa vào linh khí mà dựa vào trọng lực, vào ánh sáng hằng tinh, thậm chí là dựa vào sức mạnh của niềm tin được số hóa.
Chiến thắng ngoại xâm này không chỉ là bảo vệ Cửu Châu, mà là một bước ngoặt để thế giới này thoát khỏi sự tù túng của "đạo pháp truyền thống".
Lục Diệp đứng dậy, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang dần ló rạng. Những đệ tử của các tông môn khác lúc này mới lục tục kéo tới. Họ nhìn thấy ba bóng người đứng trên đỉnh Vạn Kiếm Nhai – một kẻ điên rồ cầm sách, một gã đô con thích làm thơ và một thánh nữ đang… xoay khớp cổ chân theo tư thế lạ kỳ.
– "Thanh Vân Tông Lục Diệp, nhận của chúng ta một lạy!" Các vị trưởng lão của những môn phái lớn đồng thanh hô lên, giọng điệu run rẩy vì kính sợ.
Lục Diệp xua tay, nụ cười của hắn lại trở về vẻ "tỉnh bơ" thường thấy:
– "Thôi đi, đừng lạy lục gì cả. Vạn Vật Các sắp tới sẽ mở dịch vụ bảo trì công pháp hậu chiến tranh. Giảm giá 20% cho những ai bị hỏng kinh mạch và 50% cho những ai bị tẩu hỏa nhập ma do nhìn thấy thơ của Mạnh Hùng. Ngoài ra, chúng ta cũng cung cấp dịch vụ lắp đặt ‘tường lửa linh khí’ để tránh Thiên Ma lần sau quay lại. Nhớ chuẩn bị đủ linh thạch, ta không làm không công đâu."
Cả đám cao thủ đứng dưới núi nghẹn lời. Một trận chiến cứu thế vĩ đại, trong mắt kẻ này, hóa ra chỉ là một đợt tiếp thị dịch vụ sửa chữa quy mô lớn?
Lục Diệp thu hồi Đạo Điển, trong đầu hắn đã bắt đầu phác thảo ra một tương lai mới. Cửu Châu sẽ không còn là một thế giới tu tiên rập khuôn nữa. Hắn sẽ xây dựng một mạng lưới linh khí toàn cầu, nơi mà mỗi người tu tiên đều là một nút dữ liệu, nơi mà "đạo" không phải là thứ để thờ phụng, mà là công cụ để tối ưu hóa sự sống.
– "Mạnh Hùng, Tuyết Thanh Nguyệt, đi thôi. Chúng ta còn cả một thế giới cần phải Refactor (Tái cấu trúc)."
– "Được! Để ta làm một bài thơ tiễn biệt chiến trường này!" Mạnh Hùng hào hứng quát lớn. " *‘Chiến thắng về ta, quái vật đi/ Bầu trời trong vắt, lệ xuân thì…’*"
– "Im miệng ngay!" Lục Diệp và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh quát, thanh âm vang vọng khắp các hẻm núi của Vạn Kiếm Nhai, át cả tiếng gió ngàn.
Hòa bình đã trở lại, nhưng sự "hành hạ" về logic và nghệ thuật của Lục Diệp cùng những người bạn của hắn, có lẽ chỉ mới chính thức bắt đầu đối với tu tiên giới. Thiên đạo giờ đây không còn là admin cao cao tại thượng nữa, vì gã "hacker" mạnh nhất lịch sử đã chính thức chiếm được quyền Root quyền năng nhất thế gian.
Chiến thắng ngoại xâm không chỉ là kết thúc của một cuộc chiến, mà là sự bắt đầu của một thời đại: Thời đại của sự thật và logic vạn năng.
[Hết Chương 181]