Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 182: Thời đại thám hiểm vũ trụ bắt đầu**.

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:26:57 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 182: THỜI ĐẠI THÁM HIỂM VŨ TRỤ BẮT ĐẦU**

Sau khi bản cập nhật “Thiên Đạo 2.0 – Mã Nguồn Mở” được Lục Diệp cưỡng ép cài đặt lên toàn bộ Cửu Châu, thế giới này đã rơi vào một tình trạng mà các lão quái vật bế quan vạn năm cũng phải đập đầu vào tường vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Linh khí không còn là một loại khí chất mù mờ, phụ thuộc vào vận may hay cơ duyên để cảm nhận. Giờ đây, chỉ cần mở “Đạo Điển Phân Tập” – bản in lậu giá rẻ được phân phối bởi Vạn Vật Các – bất kỳ đệ tử tiểu tốt nào cũng có thể thấy linh khí hiện lên dưới dạng các hạt năng lượng màu xanh có thông số nồng độ, áp suất và tốc độ chuyển động rõ ràng.

Tại đỉnh cao nhất của Thanh Vân Tông, nơi vốn dĩ là thánh địa tu luyện tĩnh lặng, giờ đây tiếng máy móc vang lên đôm đốp, kèm theo đó là tiếng gào thét của một tên to xác đang múa may quay cuồng.

“Bầu trời kia rộng mở như cái bát/ Ta cưỡi mây bay lên chẳng thấy rát/ Ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh như… bạc/ À ừm… thơ ta thật là tuyệt tác!”

Mạnh Hùng chống hai tay vào hông, đắc ý nhìn bài thơ vừa được khắc lên một tấm hợp kim linh thạch nặng hàng chục tấn. Phía sau hắn, Tuyết Thanh Nguyệt trong bộ đồ bó sát của Vạn Vật Các – vốn được Lục Diệp thiết kế theo phong cách “phòng hộ khí động học” – đang đưa tay day thái dương, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày nay còn thêm vài phần mệt mỏi.

– “Hùng đại huynh, Lục Diệp bảo huynh khắc phù văn gia cố động cơ, chứ không phải bảo huynh khắc nhật ký tẩu hỏa nhập ma lên đó.” – Tuyết Thanh Nguyệt lạnh giọng nói, tay vẫn lướt nhanh trên tấm bảng pha lê, kiểm tra các luồng dữ liệu linh khí.

Mạnh Hùng cười hắc hắc, bắp tay to như thân cây cổ thụ gồng lên:
– “Thanh Nguyệt muội tử, muội không hiểu rồi. Lục Diệp nói đây là ‘Yếu tố thẩm mỹ ảnh hưởng đến hiệu năng’. Ta khắc thơ vào, chính là để truyền tải linh hồn vào vỏ tàu, giúp nó bay nhanh hơn!”

– “Sai bét!”

Một giọng nói tỉnh bơ vang lên từ phía dưới gầm của khối kim loại khổng lồ. Lục Diệp chui ra, trên mặt lấm lem dầu mỡ linh thạch, tay cầm một chiếc thước đo được chế tác tinh vi. Hắn liếc nhìn dòng thơ của Mạnh Hùng, rồi thở dài:
– “Tần số rung động của các nét chữ huynh vừa khắc gây nhiễu loạn luồng khí lưu. Nếu ta cho nó cất cánh bây giờ, lực ma sát với tầng khí quyển sẽ khiến cái tấm này nổ tung trước khi huynh kịp đọc xong câu thơ thứ hai. Xóa ngay, khắc lại phù văn ‘Ổn định trọng trường’ theo sơ đồ số 4 cho ta.”

Mạnh Hùng xì một tiếng, nhưng cũng không dám cãi, lạch cạch vác cây đục cấp pháp bảo đi làm việc.

Lục Diệp đứng dậy, phủi tay áo, ánh mắt hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trong đôi mắt ấy, vạn vật không còn là mây và gió. Đạo Điển Phân Tích trong thần thức của hắn đang nhảy số liên tục:

[Đối tượng: Khí quyển Cửu Châu.]
[Độ dày: 120,000 trượng.]
[Thành phần: 78% Linh khí loãng, 21% Nguyên khí thô, 1% Tạp chất phù văn cổ.]
[Cảnh báo: Phía sau tầng khí quyển là môi trường ‘Linh Khí Chân Không’ – nồng độ thông tin thấp hơn mức tối thiểu để duy trì sự sống của tu sĩ bình thường.]

– “Lão Quy, ông chắc chắn là trên đó có thứ gì chứ?” – Lục Diệp bỗng nhiên lên tiếng hỏi vào khoảng không.

Cái đầu rùa già nua của Quy Tiên Nhân từ trong một chiếc nhẫn đồng rỉ sét thò ra, ngáp ngắn ngáp dài:
– “Thì hồi đó mấy lão tổ tiên của các ngươi toàn nói về ‘Thượng Giới’, ‘Tiên Giới’. Nhưng theo lão thấy, mấy cái đó chẳng qua là những mảnh Server khác đang lơ lửng ngoài kia thôi. Cửu Châu chỉ là một phân khu (Local Server), nếu không thoát ra khỏi đây, sớm muộn gì dữ liệu cũng sẽ bị đầy và hệ thống sẽ lại tự động định dạng (Format) lại tất cả để dọn rác. Ngươi gọi đó là Kiếp Diệt, ta gọi đó là xóa Cache.”

Lục Diệp nheo mắt:
– “Vậy thì ta cần phải tìm ra Cloud Server. Nếu có thể kết nối vạn giới, bách tính Cửu Châu sẽ không còn phải tranh giành mấy cái mỏ linh thạch nghèo nàn này nữa. Chúng ta sẽ khai thác năng lượng trực tiếp từ các vì sao.”

Mục tiêu của Lục Diệp rất đơn giản: Thám hiểm vũ trụ.

Trong mắt các tu sĩ khác, “Phi thăng” là một quá trình tâm linh đầy huyền ảo, là thiên lôi tẩy tủy, là gột rửa phàm trần. Nhưng qua thấu kính phân tích của Lục Diệp, phi thăng thực chất là quá trình “Thoát ly lực hút và phá vỡ tường lửa khí quyển”.

Hắn không muốn phi thăng một mình. Hắn muốn đưa cả một cái “chiến hạm” lên đó.

Chiếc tàu khổng lồ nằm trên đỉnh núi được hắn đặt tên là “Vạn Vật Toa – Đệ Nhất Hiệu”. Về cơ bản, nó không phải là phi thuyền không gian thông thường. Nó là một tổ hợp các trận pháp được tối ưu hóa cực độ. Động cơ của nó hoạt động dựa trên nguyên lý “Bình thông nhau linh áp cực cao”, đẩy linh khí qua các lỗ thoát phù văn với vận tốc vượt âm thanh để tạo ra lực phản hồi.

– “Báo cáo chỉ số!” – Lục Diệp ra lệnh, khí thế của một kỹ sư trưởng bộc phát.

Tuyết Thanh Nguyệt lập tức báo cáo:
– “Mảng linh thạch năng lượng đạt 98%, áp suất trong khoang kín ổn định ở mức 1 linh áp chuẩn. Đã lắp đặt hệ thống ‘Tản nhiệt aerobic’ dựa trên nhịp tim của tu sĩ.”

Mạnh Hùng hét lớn:
– “Phù văn gia cố đã khắc xong! Bài thơ cũng đã được nén vào trong lõi máy, đảm bảo khi động cơ khởi động sẽ nghe thấy tiếng ngân nga như sấm truyền!”

Lục Diệp gật đầu, tay hắn chạm vào lớp vỏ lạnh lẽo của Vạn Vật Toa. Một dòng lệnh hiện lên trong đầu: *“Initialize: Space Exploration Protocol – Version 1.0”*.

Ngày hôm đó, toàn bộ cư dân ở dưới chân núi Thanh Vân Tông chứng kiến một cảnh tượng cả đời không quên. Một cột sáng khổng lồ màu xanh lam phóng vút từ đỉnh núi lên trời xanh. Nó không phải là một vầng sáng dịu dàng, mà là một vụ nổ âm thanh kinh thiên động địa, xé nát những đám mây.

Càng lên cao, áp lực càng lớn. Lục Diệp ngồi ở vị trí điều khiển chính, hai tay điều khiển hai bảng pha lê chứa hàng ngàn dòng code linh khí.

– “Cảnh báo: Nhiệt độ vỏ tàu tăng lên 3000 độ C. Kích hoạt phù văn ‘Băng Tâm Tuyệt’ của Thanh Nguyệt!” – Lục Diệp ra lệnh.

Tuyết Thanh Nguyệt kết ấn, khí lạnh thấu xương lan tỏa khắp khoang tàu, trực tiếp trung hòa sức nóng do ma sát.

– “Trọng lực đang kéo ngược chúng ta lại! Gia tốc không đủ!” – Lão Quy hét lên, bộ mai rùa của lão bắt đầu phát sáng như một cái rada đo lường.

Lục Diệp nghiến răng, mắt đỏ rực:
– “Mạnh Hùng! Đổ thêm ‘dầu’ vào lửa!”

Mạnh Hùng không nói hai lời, hắn vớ lấy một bình chứa linh dịch tinh khiết cực đậm đặc, trực tiếp ném vào lò phản ứng lõi. Hắn gồng hết gân xanh, hét vang:
– “ *Vũ trụ bao la ta tới đây/ Thần tiên ma quỷ cút ngay đi này/ Rượu ngon một hũ lòng phơi phới/ Bay tới chân trời, tít tầng mây!* Đốt cho ta!!!”

*BÙM!*

Chiến hạm rung chuyển kịch liệt, một luồng đẩy mạnh đến mức đẩy văng tất cả vào lưng ghế. Ở ngoài cửa sổ pha lê, bầu trời xanh bắt đầu chuyển dần sang màu tím, rồi màu đen huyền bí. Những ngôi sao trước đây chỉ là những đốm sáng mờ ảo, giờ đây hiện lên rõ nét và lộng lẫy hơn bao giờ hết.

– “Nhìn kìa…” – Tuyết Thanh Nguyệt sững sờ, đôi mắt băng giá của nàng run rẩy khi nhìn xuống dưới.

Cửu Châu đại lục không còn là một mặt phẳng vô tận như người đời lầm tưởng. Nó là một khối cầu khổng lồ đang xoay tròn, được bao phủ bởi một lớp màng ánh sáng mỏng manh.

– “Chúng ta… ra ngoài rồi sao?” – Mạnh Hùng lắp bắp, quên cả làm thơ.

Lục Diệp thở phào một hơi, tựa lưng vào ghế điều khiển. Đạo Điển trong tay hắn bắt đầu chạy những dòng dữ liệu mới:

[Trạng thái: Đã thoát ly môi trường Cửu Châu.]
[Vị trí: Hư Không Vực.]
[Phát hiện: Có 3 cụm năng lượng lớn ở tọa độ 45.12, 109.08. Phân tích: Các Server độc lập (Tiên giới, Ma giới, và… một hành tinh rác?).]

Lục Diệp nở một nụ cười nửa miệng, vẻ mặt của một tên “virus” vừa phá thành công tường lửa:
– “Đây mới chỉ là điểm bắt đầu. Lão Quy, chỉ đường tới Server gần nhất có nồng độ linh khí cao hơn. Tuyết Thanh Nguyệt, chuẩn bị quét tần số phát sóng xem có ai đang gửi yêu cầu kết nối không. Mạnh Hùng, huynh có thể tiếp tục làm thơ, nhưng làm ơn đừng khắc lên cửa sổ, ta muốn ngắm cảnh.”

Trong không gian sâu thẳm của hư không, chiếc tàu nhỏ bé của những “kẻ phá hoại đạo tâm” lặng lẽ lướt đi, hướng về những chân trời mà hàng triệu năm qua chưa một ai ở Cửu Châu dám chạm tới.

Thời đại của các vị thần đã qua đi, giờ đây là thời đại của những kẻ nắm giữ mã nguồn.

– “Tiếp theo là gì, Lục Diệp?” – Tuyết Thanh Nguyệt hỏi, giọng nói chứa đựng sự hưng phấn chưa từng có.

Lục Diệp nhìn về phía một quả cầu khổng lồ rực cháy ở phía xa – Mặt trời của hệ thống này, hắn nhếch môi:
– “Chúng ta sẽ đi đặt trạm thu sóng đầu tiên trên mặt trăng. Ta muốn mọi góc ngách của thiên hạ này đều phải có tín hiệu của Vạn Vật Các!”

Vũ trụ vốn tĩnh lặng, nhưng có lẽ từ giây phút này, nó sẽ bắt đầu trở nên náo nhiệt và… đầy lỗi logic vì sự hiện diện của một gã kỹ sư phân tích dữ liệu.

[Hết Chương 182]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8