Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 183: Lục Diệp và Thanh Nguyệt đi du lịch**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:27:34 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 183: DU LẠM TINH HÀ, LOGIC CỦA SỰ LÃNG MẠN**

Trong hư không vô tận, nơi mà ánh sáng của các vì sao xa xôi đan xen thành một tấm lụa màu bạc khổng lồ, chiếc phi thuyền được Lục Diệp đặt tên là "Explorer-01" đang lướt đi với một quỹ đạo hoàn hảo. Bên trong khoang lái, bầu không khí lại tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng linh khí luân chuyển nhè nhẹ trong các đường dẫn mạch máu của tàu.

Lục Diệp ngồi trước bảng điều khiển đang nhảy múa hàng ngàn dòng code màu xanh huỳnh quang. Đôi mắt hắn phản chiếu những con số, không một chút gợn sóng. Ở góc phòng, Mạnh Hùng đã bị Lục Diệp dùng một trận pháp "cách âm tuyệt đối" nhốt lại trong khoang luyện công với lý do: "Huynh cần tập trung bộc phát thi hứng để nâng cấp ý cảnh, đừng làm nhiễu sóng não của ta". Thực tế, ai cũng biết Lục Diệp chỉ muốn tống khứ cái "bóng đèn" ngàn watt này đi để tận hưởng không gian riêng.

Tuyết Thanh Nguyệt đứng bên cửa sổ quan sát bằng pha lê linh thể. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng đơn sơ, nhưng mái tóc bạc kim dài quá thắt lưng lại đang khẽ lơ lửng do lực hấp dẫn nhân tạo chưa được điều chỉnh hoàn toàn.

– "Lục Diệp, thế giới bên ngoài Cửu Châu… thật sự tĩnh lặng như vậy sao?" – Thanh Nguyệt khẽ lên tiếng, giọng nói vốn lạnh lẽo nay lại mang theo một chút run rẩy của sự kinh ngạc.

Lục Diệp không quay đầu lại, tay trái hắn gõ nhanh lên mặt bàn phím làm từ tinh thạch:
– "Tĩnh lặng là một khái niệm mang tính chủ quan. Thực tế, không gian này đang gào thét bởi những bức xạ nguyên tử và các luồng hạt linh tử cực mạnh. Chỉ là do ta đã lắp đặt bộ lọc âm tần ở mức 20Hz đến 20kHz, nên tai của nàng không cảm nhận được 'sự ồn ào' của vũ trụ mà thôi."

Thanh Nguyệt mỉm cười nhạt, một nụ cười khiến cả dải ngân hà ngoài kia dường như cũng phải lu mờ:
– "Huynh luôn có cách phá hỏng những cảm xúc nguyên thủy nhất bằng những con số khô khan đó."

– "Sai lầm." – Lục Diệp dừng tay, đứng dậy tiến về phía nàng. – "Sự thật là nền tảng bền vững nhất của cái đẹp. Ví dụ như ngay lúc này, ánh mắt nàng đang mở to hơn bình thường 1.5mm, nhịp tim tăng thêm 15 nhịp mỗi phút so với khi ở Thanh Vân Tông. Phân tích kết luận: Nàng đang bị kích thích bởi nồng độ dopamine tự nhiên do khung cảnh này mang lại. Đây mới chính là sự lãng mạn thực sự – khi cơ thể nàng đồng bộ hóa với sự vĩ đại của vạn vật."

Thanh Nguyệt quay lại nhìn hắn, ánh mắt chạm nhau. Nàng khẽ hỏi:
– "Vậy còn huynh? Đạo Điển của huynh có nói nhịp tim của huynh đang như thế nào không?"

Lục Diệp ngẩn người một giây. Hắn cúi xuống nhìn vào cuốn sổ tay đang trôi nổi bên cạnh. Một dòng chữ đỏ hiện lên: *[Cảnh báo: Nhịp tim ký chủ đạt mức 110, áp huyết tăng nhẹ. Nguyên nhân: Tác động sinh học từ đối tượng có chỉ số nhan sắc vượt ngưỡng 9.5].*

– "Khụ… Đạo Điển của ta đang bị nhiễu sóng do từ trường từ ngôi sao đằng kia." – Hắn đánh trống lảng, nhanh chóng thao tác trên không trung. – "Thanh Nguyệt, chúng ta sắp tới tọa độ H-104. Đó là một tiểu tinh cầu mà ta đã quan sát thấy từ ba canh giờ trước. Nồng độ oxy ở đó đạt mức 21%, áp suất khí quyển 1atm, cực kỳ thích hợp để… đi dạo."

Sau vài khắc, chiếc tàu hạ cánh nhẹ nhàng xuống một bãi biển đầy những viên đá lấp lánh như pha lê màu tím. Ở đây, bầu trời không có mây, chỉ có hai vầng trăng khổng lồ một xanh một vàng đang soi bóng xuống mặt biển làm bằng thủy ngân lỏng.

Thanh Nguyệt bước xuống tàu, đôi chân trần chạm vào bãi cát thạch anh mát rượi. Nàng dang tay ra, cảm nhận những cơn gió nhẹ mang theo mùi của kim loại và muối khoáng.

– "Thật đẹp." – Nàng thốt lên.

Lục Diệp đi phía sau, vác theo một chiếc hộp gỗ. Hắn lẩm bẩm:
– "Bãi cát này chứa 70% Silic dioxit nguyên chất, nếu đem về nấu chảy sẽ tạo ra loại kính quang học bậc nhất. Còn cái biển kia, đó không phải nước, là thủy ngân hóa linh khí. Đừng có dại mà xuống tắm, độc tính của nó đủ để khiến một tu sĩ Kim Đan tàn phế trong 3 giây. Nhưng nếu nàng đứng ở khoảng cách 5 mét như thế này, lực phản chiếu ánh sáng sẽ tạo ra một hiệu ứng quang học giúp da nàng trông trắng hơn 20%."

Thanh Nguyệt không giận, nàng chỉ quay đầu lại, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt:
– "Lục Diệp, huynh mang theo cái hộp đó làm gì? Công cụ sửa chữa à?"

Lục Diệp đặt cái hộp xuống, mở nắp ra. Bên trong không phải là búa hay kìm, mà là một đĩa trái cây được cắt gọt tinh xảo cùng hai ly trà nghi ngút khói.

– "Du lịch thì phải có 'buff' trạng thái." – Hắn thản nhiên nói. – "Đây là 'Linh Quả Đa Tần'. Ta đã phân tích cấu trúc của nó, loại bỏ các sợi xơ không cần thiết, chỉ giữ lại phần tinh túy chứa lượng đường Glucozo cao để cung cấp năng lượng nhanh cho não bộ. Còn trà này là trà Tuyết Liên, ta đã trung hòa nồng độ lạnh để phù hợp với trạng thái nhịp tim hiện tại của nàng."

Thanh Nguyệt ngồi xuống bãi cát tím, đón lấy ly trà. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt lạ lẫm:
– "Huynh tính toán mọi thứ… kể cả việc uống một tách trà sao?"

– "Đó là sự tối ưu hóa trải nghiệm." – Lục Diệp ngồi xuống cạnh nàng, đôi mắt hướng về phía biển thủy ngân mênh mông. – "Đời người ngắn ngủi, kể cả tu sĩ cũng chỉ có vài nghìn năm. Nếu không dùng logic để chọn lọc những gì tốt nhất, chúng ta sẽ lãng phí quá nhiều thời gian cho những thứ kém hiệu quả. Nàng thấy đấy, nếu chúng ta đi du lịch theo cách thông thường, giờ này có lẽ đang phải đối mặt với muỗi yêu thú hoặc cát lún. Nhưng qua sự phân tích của ta, chúng ta đang ở một 'điểm mù' của mọi rủi ro."

Thanh Nguyệt nhấp một ngụm trà. Vị ngọt thanh thanh lan tỏa, cảm giác ấm áp khiến các kinh mạch đang căng cứng vì Băng Tâm Quyết của nàng bỗng chốc giãn ra. Nàng tựa đầu vào vai Lục Diệp.

Hắn cứng người. Đạo Điển vang lên trong đầu: *[Cảnh báo cấp độ 1! Áp lực lên vai trái: 5.4 Newton. Nhiệt độ tiếp xúc: 36.5 độ C. Đề nghị: Giữ nguyên vị trí để duy trì chỉ số lãng mạn đạt đỉnh].*

Lục Diệp nuốt khan một cái, bàn tay định nhấc lên lại hạ xuống. Hắn cố giữ giọng bình tĩnh:
– "Theo nguyên lý công học, nếu nàng tựa ở góc 45 độ, xương cổ sẽ được thư giãn tối đa. Nhưng nếu tựa như thế này… ồ, thực ra góc độ này lại giúp giảm nhịp tim của ta nhanh nhất."

Thanh Nguyệt khẽ cười, giọng nàng trầm xuống, dịu dàng hơn bao giờ hết:
– "Lục Diệp, có bao giờ huynh nghĩ đến việc ngừng phân tích không? Chỉ một lúc thôi. Không thông số, không phần trăm thắng lợi, không lỗi hệ thống. Chỉ có… chúng ta."

Lục Diệp im lặng. Hắn nhìn xuống cuốn Đạo Điển đang liên tục nhảy số. Hắn thấy được cấu tạo phân tử của từng hạt cát, thấy được dòng năng lượng chạy trong cơ thể Thanh Nguyệt, thấy được cả sự mục nát sắp tới của các hành tinh xa xôi.

Hắn thở dài, rồi đột ngột làm một hành động mà chính bản thân hắn cũng chưa từng lập trình: Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thanh Nguyệt và… tắt nguồn màn hình ảo của Đạo Điển.

– "Được rồi." – Hắn nói, giọng trầm ấm hơn hẳn. – "Hệ thống đang bảo trì. Hiện tại, thế giới này chỉ có độ phân giải thực tế là 1:1. Không có phân tích."

Thanh Nguyệt ngước lên, đôi mắt nàng lấp lánh như chứa cả bầu trời sao ngoài kia:
– "Thật sao?"

– "Thật. Dù rằng ta biết rất rõ việc tắt hệ thống cảnh báo sớm trong một môi trường lạ là một hành vi tự sát về mặt logic. Nhưng…" – Hắn nhìn sâu vào mắt nàng. – "Xác suất để có một khoảnh khắc như thế này trong vũ trụ là 1 trên 10 mũ 24. Nếu ta bỏ qua nó vì sợ rủi ro, thì trí tuệ của ta thực sự có vấn đề."

Thanh Nguyệt áp sát vào lòng hắn. Một mùi hương băng giá nhưng tinh khiết phả vào mũi Lục Diệp. Nàng thì thầm:
– "Huynh lại dùng số nữa rồi… Nhưng lần này, con số đó nghe thật êm tai."

Biển thủy ngân ngoài kia khẽ gợn sóng, phản chiếu ánh sáng từ hai mặt trăng kỳ ảo. Gió tinh cầu lướt qua, thổi bay những hạt cát thạch anh tím lấp lánh quanh đôi tình nhân.

Bỗng nhiên, Lục Diệp phá hỏng bầu không khí bằng một câu hỏi tỉnh bơ:
– "Này Thanh Nguyệt, nàng có biết tại sao trọng lực ở đây thấp không?"

Thanh Nguyệt thở dài, nhưng khóe môi vẫn cong lên:
– "Tại sao?"

– "Vì tinh cầu này có lõi rỗng. Và theo tính toán của ta, trong cái lõi rỗng đó chứa một lượng cực lớn Linh Thạch Thượng Phẩm đang ở trạng thái tinh thể hóa." – Lục Diệp đột nhiên đứng bật dậy, đôi mắt sáng rực lên. – "Đợi chút! Nếu chúng ta khai thác được 10% chỗ đó, chúng ta có thể nâng cấp 'Explorer-01' lên động cơ nhảy vọt không gian thế hệ thứ 4! Nàng đợi ta một lát, để ta lấy mũi khoan áp lực cao ra…"

Thanh Nguyệt đứng hình. Nàng nhìn gã đàn ông vừa giây trước còn đang nắm tay mình, giờ đã lúi húi lôi ra một đống máy móc, thước đo và bắt đầu gõ "chan chát" vào bãi cát tím với vẻ mặt cực kỳ hưng phấn.

– "Lục Diệp!" – Nàng quát lên, vừa bực vừa buồn cười. – "Huynh là tên gỗ mục không thể điêu khắc được!"

– "Kìa Thanh Nguyệt! Đây là 'cơ duyên' theo cách gọi của tu sĩ các người đấy!" – Lục Diệp vừa lắp máy khoan vừa nói mà không ngẩng đầu lên. – "Hơn nữa, chẳng phải nàng nói du lịch cần sự trải nghiệm sao? Trải nghiệm khai thác khoáng sản vũ trụ chính là loại hình du lịch cao cấp nhất hiện nay! Vừa có tiền, vừa có công nghệ, lại vừa được vận động chân tay để điều hòa khí huyết!"

Thanh Nguyệt nghiến răng, thanh băng kiếm trong tay khẽ rung lên:
– "Huynh có muốn ta điều hòa khí huyết cho huynh bằng một kiếm không?"

Lục Diệp khựng lại, liếc nhìn Thanh Nguyệt, rồi liếc nhìn máy khoan. Hắn nhanh chóng thu đồ vào nhẫn trữ vật, ngồi phịch xuống lại chỗ cũ, vẻ mặt nghiêm túc:
– "Phân tích lại tình huống: Việc khai thác tài nguyên có thể đợi 30 phút nữa. Hiện tại, duy trì hòa khí gia đình là nhiệm vụ có độ ưu tiên cao nhất cấp SSS."

– "Hừ." – Thanh Nguyệt ngồi xuống, cố nhịn cười.

Nàng lại dựa vào vai hắn. Lần này, Lục Diệp chủ động vòng tay qua vai nàng.

Dưới bầu trời sao xa lạ, giữa một tinh cầu rỗng ruột đầy kho báu, một kẻ điên cuồng vì logic và một thánh nữ đã từng không có trái tim, đang cùng nhau tạo nên một chương mới cho "Đạo Điển" – một chương mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể mã hóa nổi.

Lục Diệp nhắm mắt lại, nhưng trong đầu hắn vẫn thầm nghĩ: *"Chỗ linh thạch đó… lát nữa nhất định phải đào!"*

[Hết Chương 183]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8