Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 184: \”Em có biết tại sao tim em đập nhanh không?\”**
Gió trên tinh cầu cát tím này thực chất không phải là gió.
Lục Diệp nhắm mắt lại, Đạo Điển trong thức hải của hắn đang chạy với tốc độ cao, những dòng dữ liệu màu xanh lơ chảy qua như thác đổ. Hắn biết rõ, thứ đang mơn trớn trên làn da và thổi tung mái tóc của Tuyết Thanh Nguyệt chỉ là những dòng chảy nồng độ thấp của linh khí nguyên tử, bị ảnh hưởng bởi từ trường của lõi tinh cầu rỗng.
Thanh Nguyệt dựa đầu vào vai hắn, đôi mắt nàng phản chiếu cả một dải ngân hà rực rỡ phía trên cao. Đây là một khoảnh khắc mà bất cứ thi nhân nào của Thanh Vân Tông cũng sẽ cảm thán thành những vần thơ bất hủ, bất cứ đạo lữ nào cũng sẽ thề non hẹn biển.
Thế nhưng, kẻ bên cạnh nàng là Lục Diệp.
“Lục Diệp, huynh có nghe thấy không?” Thanh Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói như tiếng chuông bạc rung động trong đêm tĩnh mịch.
“Nghe thấy gì? Tiếng máy khoan áp lực cao của ta đang tự khởi động trong nhẫn trữ vật vì quá nóng sao?” Lục Diệp đáp một cách tỉnh bơ, nhưng cánh tay hắn vẫn ôm chặt lấy vai nàng không buông.
Thanh Nguyệt dở khóc dở cười, nàng khẽ vươn tay đặt lên ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập một cách mất kiểm soát.
“Không phải. Là tiếng tim của em. Nó đập rất nhanh… Huynh nói xem, trong số các bí tịch mà huynh từng phân tích, có loại công pháp nào giải thích được hiện tượng này không? Tại sao một kẻ tu luyện Băng Tâm Quyết, vốn dĩ phải tâm như chỉ thủy (lòng như nước lặng) như em, giờ đây lại cảm thấy trong lồng ngực như có một ngọn lửa đang thiêu đốt?”
Lục Diệp im lặng một lát. Trong mắt người khác, đó là sự thâm trầm của một kẻ đang rung động. Nhưng thực tế, trong tầm mắt của Lục Diệp lúc này, một bảng phân tích sinh học khổng lồ đang hiện lên, nhắm thẳng vào vị trí của Tuyết Thanh Nguyệt.
[Đối tượng: Tuyết Thanh Nguyệt.]
[Tình trạng: Nhịp tim 125 bpm (Nhịp trên phút) – Vượt ngưỡng ổn định 60%.]
[Nồng độ Adrenaline: Tăng 42%.]
[Dopamine: Đang đạt đỉnh.]
[Hệ thống kinh mạch Băng Tâm Quyết: Xuất hiện hiện tượng ‘nhiễu loạn từ trường’ do nhiệt lượng phát sinh từ vùng trung khu thần kinh.]
Lục Diệp khẽ ho nhẹ một tiếng, đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi (dù hắn không đeo kính, nhưng thói quen cũ từ thời kỹ sư phân tích dữ liệu vẫn còn đó).
“Em có biết tại sao tim em đập nhanh không, Thanh Nguyệt?” Hắn hỏi với tông giọng của một giáo sư đang giảng bài trên bục giảng.
Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh đầy mong đợi một lời tâm tình sến súa: “Tại sao?”
Lục Diệp hắng giọng, Đạo Điển trong đầu hắn lật sang trang:
“Xét về mặt sinh học thực chứng, đây là một chuỗi phản ứng hóa – sinh dây chuyền. Đầu tiên, khi em ở gần một vật thể mà em tự mã hóa trong bộ não là ‘quan trọng’ – cụ thể ở đây là ta – các tuyến thượng thận của em sẽ nhận được lệnh từ vùng hạ đồi, bắt đầu giải phóng Adrenaline và Norepinephrine vào máu. Những chất này có tác dụng kích thích các thụ thể Beta-adrenergic trên cơ tim, làm tăng lực co bóp và tần suất phóng điện của nút xoang.”
Thanh Nguyệt: “…?”
Nụ cười lãng mạn trên môi nàng bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Nhưng Lục Diệp vẫn chưa dừng lại, hắn càng nói càng hăng say, tay bắt đầu khua khoắng trong không trung như đang chỉ vào các sơ đồ:
“Còn về cái gọi là ‘ngọn lửa thiêu đốt’ trong lồng ngực em, thực chất đó là hiện tượng giãn mạch ngoại vi do lưu lượng máu tăng đột ngột. Do em tu luyện Băng Tâm Quyết, cơ thể em vốn là một hệ thống làm mát kín. Khi lượng nhiệt năng phát sinh từ sự hưng phấn thần kinh không thể giải tỏa kịp, nó sẽ gây ra sự chênh lệch nhiệt độ giữa các tầng biểu bì và các mạch máu lớn. Nói một cách dễ hiểu, hệ điều hành của em đang bị ‘Overclock’ (ép xung) mà quạt tản nhiệt thì lại bị kẹt bởi cái gọi là sự bảo thủ của băng sương linh lực.”
Thanh Nguyệt hít một hơi sâu, bàn tay đang đặt trên ngực khẽ cuộn thành nắm đấm: “Ý của huynh là… tim em đập nhanh chỉ là do… phản ứng hóa học và… lỗi tản nhiệt?”
Lục Diệp gật đầu một cách đầy khẳng định, ánh mắt chứa đựng sự chân thành của một nhà khoa học:
“Chính xác! Thậm chí nếu phân tích sâu hơn, việc em cảm thấy khó thở là do cơ hoành bị co thắt nhẹ dưới tác động của Cortisol. Ta đề xuất em nên hít thở theo nhịp 4-4-8 để ổn định lại nồng độ Oxy trong máu, tránh để não bộ bị thiếu oxy dẫn đến những phán đoán thiếu logic… ví dụ như việc cứ nhìn ta chằm chằm và chờ đợi một câu nói không có căn cứ thực tế.”
Một khoảng im lặng bao trùm. Tiếng gió linh khí vẫn thổi, cát tím vẫn bay, nhưng bầu không khí lãng mạn đã bị Lục Diệp băm nhỏ ra thành từng phân tử và vứt vào sọt rác dữ liệu.
“Lục… Diệp…” Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng, giọng nói còn lạnh hơn cả Băng Tâm Quyết tầng thứ chín.
“Ta đây. À, nhịp tim em vừa tăng lên 140 bpm rồi. Có phải do ta phân tích quá chính xác khiến em cảm thấy bị kích thích không?”
“Kích thích cái đầu huynh ấy!”
Thanh Nguyệt đột ngột đứng bật dậy, nàng triệu hồi ra một thanh băng kiếm dài ba thước, hào quang xanh biếc tỏa ra lạnh thấu xương. Nàng chĩa thẳng mũi kiếm vào cổ họng Lục Diệp, mặt đỏ bừng vì tức giận – hoặc theo lời Lục Diệp là do “giãn mạch quá mức”.
“Ta hỏi huynh là tại sao tim ta đập nhanh! Ta cần một lời nói bình thường của một con người bình thường! Huynh đem mấy cái thông số, mấy cái tuyến thượng thận, mấy cái mã hóa ra để trêu chọc ta sao?”
Lục Diệp giơ hai tay lên theo kiểu đầu hàng, nhưng vẻ mặt vẫn cực kỳ bình thản: “Thanh Nguyệt, bình tĩnh. Việc dùng kiếm đe dọa đạo lữ sẽ làm tăng chỉ số thù ghét trong thuật toán quan hệ của chúng ta lên thêm 5 điểm phần trăm. Ta chỉ đang giải thích bản chất của thế giới cho em nghe thôi mà. Em không muốn biết sự thật sao?”
“Ta không muốn nghe sự thật của huynh!” Thanh Nguyệt hét lên. “Huynh có biết ở Thanh Vân Tông, ngay cả tên đầu gấu Mạnh Hùng còn biết làm thơ để tặng cho cô nương hắn thích không? Hắn nói ‘Trái tim ta vì nàng mà loạn nhịp như hươu chạy trong rừng’. Còn huynh? Huynh bảo ta bị lỗi tản nhiệt?”
Lục Diệp thở dài, khẽ dùng ngón tay đẩy mũi kiếm của nàng sang một bên. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo, rồi nhìn thẳng vào mắt Thanh Nguyệt. Ánh nhìn của hắn đột ngột thay đổi, không còn là những dòng code khô khan, mà có một chút gì đó sâu thẳm như hố đen vũ trụ.
“Thế giới này luôn lừa dối chúng ta bằng những từ ngữ xinh đẹp, Thanh Nguyệt à.” Hắn nhẹ nhàng nói. “Người ta gọi nó là ‘duyên số’ để che đậy cho sự thiếu hiểu biết về xác suất thống kê. Người ta gọi nó là ‘tiếng sét ái tình’ để không phải thừa nhận rằng bộ não đang bị điều khiển bởi chất xúc tác sinh hóa.”
Hắn bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách với nàng.
“Nhưng đối với ta, việc phân tích được nhịp tim em tăng bao nhiêu, nồng độ Dopamine của em chảy về đâu, mới chính là sự lãng mạn tối thượng. Bởi vì nó chứng minh rằng, dù em có tu luyện công pháp đoạn tuyệt tình cảm đến đâu, dù hệ thống của thế giới này có cố gắng mã hóa em thành một cỗ máy băng giá, thì các chỉ số vật lý của em vẫn luôn trung thực. Chúng nói với ta rằng: Tuyết Thanh Nguyệt thực sự đang có phản ứng mãnh liệt với Lục Diệp.”
Thanh Nguyệt sững sờ. Mũi kiếm trong tay nàng hạ thấp dần.
Lục Diệp đưa tay lên, ngón cái khẽ vuốt nhẹ gò má nàng, Đạo Điển trong đầu hắn hiển thị: [Nhiệt độ bề mặt da tăng 2 độ C].
“Mạnh Hùng nói trái tim hắn đập như hươu chạy, đó là phép ẩn dụ thiếu chính xác. Con hươu sẽ chạy khi nó gặp nguy hiểm hoặc khi đi săn. Còn em đập nhanh là vì một mục đích duy nhất: cung cấp đủ máu và oxy để duy trì trạng thái ‘hiện diện’ hoàn hảo nhất bên cạnh ta. Điều đó không đáng tự hào hơn sao?”
Hắn mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo chút tinh quái: “Với cả, em biết tại sao ta lại phân tích kỹ như vậy không?”
Thanh Nguyệt ngây người hỏi: “Tại sao?”
“Bởi vì tim ta cũng đang đập với tần số 128 bpm. Sai số so với em chỉ là 2.4%. Điều này về mặt vật lý được gọi là ‘Cộng hưởng đồng bộ’. Khi hai hệ thống độc lập bắt đầu dao động cùng một tần số, chúng sẽ tạo ra một sóng cường độ cực đại, có thể phá vỡ bất cứ quy tắc hay đạo pháp nào.”
Hắn nắm lấy bàn tay đang cầm kiếm của nàng, kéo nàng lại gần.
“Em xem, không phải ta không có cảm xúc. Chỉ là ta thích đo lường cảm xúc đó bằng những con số tuyệt đối nhất. Vì số liệu không bao giờ nói dối, cũng như việc ta không bao giờ lừa em.”
Cơn giận của Tuyết Thanh Nguyệt biến mất như bong bóng xà phòng. Nàng nhìn Lục Diệp, cảm thấy kẻ này vừa đáng ghét, vừa kỳ quặc, nhưng cũng… đầy quyến rũ theo một cách mà chẳng có bộ công pháp nào mô tả được.
“Huynh lúc nào cũng có lý lẽ.” Nàng lẩm bẩm, tra kiếm vào vỏ, rồi lại dựa vào lòng hắn. “Nhưng sau này, khi có ai hỏi, huynh hãy nói là do ‘duyên số’ đi. Đừng lôi máy khoan với tản nhiệt ra nữa, được không?”
“Được rồi, ta sẽ cập nhật lại thư viện ngôn ngữ của mình.” Lục Diệp xoa đầu nàng. “Ta sẽ ghi chú là: Tuyết Thanh Nguyệt thích nghe những phiên bản ‘dữ liệu lỗi thời nhưng có tính thẩm mỹ cao’.”
Hai người lại ngồi xuống bãi cát tím. Bầu không khí lần này thực sự yên tĩnh, không còn máy khoan, không còn các định nghĩa sinh học rườm rà.
Nhưng được một lúc, Lục Diệp lại bắt đầu ngứa ngáy. Hắn nhìn chằm chằm xuống mặt đất bên dưới chân hai người.
“Này, Thanh Nguyệt.”
“Lại chuyện gì nữa?” Nàng nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút này.
“Vừa nãy thông qua nhịp tim cộng hưởng, ta nhận thấy sóng âm phản xạ từ lòng đất có sự thay đổi đột ngột về biên độ. Theo tính toán dựa trên tốc độ truyền âm trong môi trường chất rắn, cách đây khoảng 500 mét về phía dưới, thực sự có một túi khí chứa Linh Thạch Huyết Phách nồng độ cực cao.”
Lục Diệp đứng bật dậy, đôi mắt sáng như hai cái đèn pha:
“Linh Thạch Huyết Phách đấy! Đó là loại vật liệu có khả năng dẫn truyền thần thức gấp 10 lần linh thạch thường. Nếu chúng ta lấy được, ta có thể sửa lại cái ‘Lỗi hệ thống’ trong Băng Tâm Quyết của em, biến nó thành công pháp ‘Băng Hỏa Lưỡng Nghi’, giúp em vừa lạnh lùng lúc đánh nhau, vừa ấm áp khi ở bên ta mà không lo bị cháy nòng!”
Thanh Nguyệt ngửa mặt nhìn trời, thở dài một hơi dài thườn thượt. Nàng biết, nàng không bao giờ thắng nổi cái “Đạo Điển” trong đầu hắn.
“Thế huynh còn đứng đó làm gì?” Thanh Nguyệt đứng dậy, rút kiếm ra, lần này ánh mắt nàng đầy vẻ quyết tâm của một kẻ bị tiêm nhiễm logic. “Huynh dẫn đường, ta chém cát. Mau đào lấy huyết phách về mà sửa lỗi cho ta! Nếu không, đêm nay huynh đừng hòng dùng ‘logic’ để giải thích việc ta bắt huynh quỳ trên đống linh thạch vụn!”
Lục Diệp cười ha hả, lấy ra cái máy khoan đã được tối ưu hóa:
“Tuân lệnh Thánh nữ! Để ta bật chế độ quét rada tầm xa. Hỡi những đồng linh thạch huyết phách thân yêu, hãy chuẩn bị bị ‘phân tích’ đi!”
Giữa bóng tối mênh mang của tinh cầu cổ đại, tiếng máy khoan bắt đầu vang lên rầm rộ, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Một người khoan, một người dùng kiếm pháp lạnh giá để đóng băng bụi cát tạo thành đường hầm.
Phía trên cao, Thiên Đạo có lẽ cũng đang phải nhức đầu khi thấy hai kẻ này. Một kẻ là virus hệ thống chuyên phá giải quy tắc, một kẻ là thiên tài kiêu ngạo nay đã bị virus lây nhiễm.
“Này Lục Diệp!” Thanh Nguyệt gọi to trong hầm tối.
“Gì thế?”
“Về việc tim đập nhanh ấy… nếu nhịp tim ta tăng lên đến mức cực hạn thì sao?”
Lục Diệp vừa khoan vừa đáp: “Thì em sẽ đạt tới trạng thái ‘Overload’. Lúc đó, ta khuyên chúng ta nên dừng việc đào khoáng và chuyển sang một loại… hoạt động tiêu tốn calo khác mà ta đang nghiên cứu sơ bộ trong chương 190 của Đạo Điển. Nó cần sự phối hợp của cả hai bên về mặt vật lý và tinh thần…”
“Lục Diệp! Huynh biến thái vừa thôi!”
Tiếng mắng chửi lanh lảnh của Thánh nữ vang vọng khắp hầm mỏ, hòa cùng tiếng máy móc ầm ĩ. Ở đâu đó trong vũ trụ xa xôi, có lẽ tình yêu không cần những lời thề nguyền hoa mỹ, nó chỉ cần hai trái tim có cùng một tần số, và một kẻ đủ thông minh để… biết lúc nào nên dừng nói về tuyến thượng thận.
—
[Thông báo từ Đạo Điển:]
[Phân tích hoàn tất: Chỉ số hạnh phúc của ký chủ đang tăng trưởng theo đường cong parabol. Khuyến nghị: Duy trì trạng thái này, bỏ qua các bug nhỏ của thế giới thực.]
Chương 184 kết thúc trong sự náo nhiệt của công cuộc “vừa yêu vừa khai khoáng”, mở ra một kỷ nguyên mới cho những kẻ tu tiên bằng trí tuệ và… máy khoan.